Chậm Một Bước

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
2

❊ ❊ ❊

Những đám mây dần dần bay đi khỏi, không lâu trước bình minh.

Wallander thức dậy vào lúc sáu giờ. Ông lại mơ thấy bố. Khi tỉnh dậy, những hình ảnh phân mảnh và không ăn nhập, nơi ông vừa là đứa bé con vừa là người đàn ông đã trưởng thành. Tuy nhiên không có cảnh nào có thể hiểu được; giấc mơ giống như một con tàu đang biến mất vào một tảng sương mù.

Ông dậy khỏi giường, tắm và pha cà phê. Trên phố, ông nhận ra cái nóng của mùa hè vẫn còn nán lại. Hơn thế nữa, điều này thật hiếm, hoàn toàn không hề có gió. Ông đi xe đến sở cảnh sát đang vắng lặng như tờ; còn chưa đến bảy giờ. Wallander uống một cốc cà phê trên đường đi và vào phòng mình. Khi liếc nhìn lên mặt bàn không một chút giấy tờ, ông tự hỏi đã từ bao lâu ông có ít hồ sơ phải giải quyết đến như vậy. Những năm gần đây, ông đã nhận ra rằng gánh nặng công việc của mình tăng lên không ngừng, theo tỉ lệ cắt giảm ngân sách. Nhiều cuộc điều tra phải bỏ dở, những cuộc điều tra khác chỉ được thực hiện qua quýt. Trong nhiều trường hợp, khi điều tra sơ bộ dẫn đến ngõ cụt, Wallander biết là kết quả hoàn toàn có thể khác. Nếu họ có nhiều thời gian hơn. Nếu họ đông người hơn.

Người ta luôn có thể tự hỏi liệu tội phạm có phải là một chuyện mang lại lợi nhuận hay không và, trong trường hợp đó, kể từ bao giờ? Không thể trả lời một cách chắc chắn. Nhưng, với Wallander, không nghi ngờ gì nữa, tội phạm nở rộ theo đúng nghĩa đen ở Thụy Điển. Đặc biệt là với các tội phạm kinh tế chuyên nghiệp, Thụy Điển đã thực sự trở thành vùng đất màu mỡ. Hệ thống tư pháp dường như bỏ bẵng quyền lực của mình trong lĩnh vực này.

Wallander thường xuyên bàn luận với các đồng nghiệp về những vấn đề này. Ông cũng nhận ra sự lo lắng ngày càng tăng của người dân. Gertrud nói về chuyện đó. Những người hàng xóm mà ông gặp ở phòng giặt chung cũng nói về chuyện đó.

Ông biết sự lo lắng của họ là hoàn toàn có căn cứ. Nhưng không có gì cho thấy nhà nước đã có các biện pháp hữu hiệu. Cùng lúc, cảnh sát và bên tư pháp vẫn tiếp tục chính sách cắt giảm của mình.

Ông cởi áo vest và mở cửa sổ. Cái nhìn của ông dừng lại một lúc ở cột nước cũ kỹ.

Trong những năm vừa rồi, ở Thụy Điển xuất hiện những ‘nhóm an ninh’ hay ‘tự vệ dân sự’ khác nhau. Từ lâu Wallander đã lo ngại về chuyện đó. Khi công lý không còn vận hành tốt, những vụ hành hình kiểu Linso không còn là chuyện quá xa vời nữa. Người ta bắt đầu thấy việc tự thi hành công lý là điều tự nhiên.

Ngày nay ở Thụy Điển có bao nhiêu vũ khí lưu chuyển bất hợp pháp? Và trong vài năm nữa tình hình sẽ ra sao?

Ông rời khỏi cửa sổ và ngồi xuống bàn làm việc. Đọc lướt qua các bản ghi nhớ để trên bàn trong thời gian ông vắng mặt. Một cái liên quan đến các hành động ở tầm quốc gia nhằm chặn đứng số lượng thẻ tín dụng giả ngày càng tăng. Ông lơ đãng đọc vài đoạn về các nhà máy làm thẻ giả phát hiện được ở một số nước châu Á.

Một bản ghi nhớ khác nói về một kinh nghiệm mới đây, được thực hiện trong hai năm, từ 1994 đến 1996, cho phép những người phụ nữ bị đe dọa, trong một số trường hợp, đến chỗ cảnh sát địa phương lĩnh những bình xịt hạt tiêu. Wallander đọc lại hai lần, không biết nên rút ra kết luận gì từ đó. Ông nhún vai và vứt hai bản ghi nhớ đó vào sọt rác. Qua cánh cửa khép hờ, ông nghe thấy có tiếng người nói trong hành lang. Một người phụ nữ đang cười. Wallander mỉm cười. Đó là sếp của họ, Lisa Holgersson. Bà thay chỗ Bjorn khi ông chuyển đến Malmo vài năm trước. Một số đồng nghiệp không thích thú gì chuyện một phụ nữ đến cai quản nơi này. Nhưng Wallander đã nhanh chóng học được cách tôn trọng bà. Sự tôn trọng này không hề nhầm lẫn.

Bảy giờ rưỡi, điện thoại đổ chuông trên bàn ông. Đó là Ebba, từ phòng tiếp tân.

— Mọi chuyện tốt đẹp chứ? - bà hỏi.

Wallander hiểu là bà đang ám chỉ đến sự vắng mặt của ông ngày hôm trước.

— Nhà vẫn chưa bán được. Nhưng có nhiều hy vọng.

— Tôi gọi để xem anh có thể tiếp một nhóm nghiên cứu vào lúc mười giờ rưỡi được không.

— Một nhóm nghiên cứu vào giữa hè?

— Các thuyền trưởng về hưu năm nào cũng họp nhau vào tháng Tám ở Scanie. Họ đã lập ra một hội, tên là ‘Những con gấu biển’, hoặc là cái gì đó tương tự.

Wallander nghĩ đến cuộc hẹn với bác sĩ.

— Vô cùng đáng tiếc, tôi phải đi vào khoảng từ mười một giờ rưỡi đến mười hai giờ.

— Tôi sẽ hỏi Ann-Britt vậy. Các thuyền trưởng già có lẽ sẽ thấy dễ chịu khi được một phụ nữ tiếp đón.

— Trừ khi họ hoàn toàn không thích thú gì chuyện đó…

Tám giờ, ông vẫn đung đưa người trên ghế và nhìn ra ngoài cửa sổ. Sự mệt mỏi xoáy vào người ông. Ông lo lắng đến những gì bác sĩ sẽ nói. Sự mệt mỏi và những cơn chuột rút liệu có phải là các triệu chứng của một căn bệnh trầm trọng?

Ông đứng dậy và đi dọc hành lang để đến một phòng họp. Martinsson đã ở đó, da nâu sạm và tóc cắt ngắn. Wallander nghĩ đến cái ngày, hai năm trước, khi Martinsson suýt nữa đã bỏ nghề cảnh sát. Con gái anh bị hành hung ở trường, chỉ vì lý do có bố là cảnh sát. Cuối cùng, anh đã ở lại. Trong mắt Wallander, Martinsson vẫn là chàng thanh niên bắt đầu vào nghề ở chỗ họ. Tuy nhiên, đến nay anh đã thuộc vào số những người có thâm niên cao nhất ở Ystad.

Họ ngồi xuống và nói chuyện thời tiết. Tám giờ năm phút.

— Anh ấy làm cái quái gì thế nhỉ? - Martinsson lẩm bẩm.

Câu hỏi rất hợp lý. Svedberg vốn có tiếng là đúng giờ.

— Sáng nay cậu báo cho cậu ấy chưa?

— Anh ấy đi rồi. Tôi đã để lại tin nhắn ở máy nhắn tin tự động.

Wallander ra hiệu về phía máy điện thoại.

— Tốt nhất là cậu gọi lại đi.

Martinsson bấm số Svedberg và đợi.

— Anh làm gì thế? Bọn tôi đang chờ.

Anh bỏ máy.

— Lại là máy nhắn tin.

— Chắc là cậu ấy sẽ đến thôi. Tôi đề nghị chúng ta cứ bắt đầu trước đi.

Martinsson giở một chồng tài liệu. Rồi anh chìa một tấm bưu ảnh cho Wallander. Một bức ảnh chụp trung tâm lịch sử thành phố Viên từ trên cao.

— Tấm bưu ảnh này đến hộp thư nhà Hillstrom vào thứ Ba vừa rồi, 6 tháng Tám. Như anh cũng có thể thấy, Astrid Hillstrom giải thích rằng nó định sẽ vắng mặt lâu hơn dự định. Nhưng mọi chuyện đều tốt đẹp. Những đứa khác gửi lời chào. Nó nhờ mẹ gọi điện cho mấy ông bố bà mẹ khác nói là mọi chuyện đều tốt đẹp.

Wallander đọc. Chữ viết tròn trịa làm ông nhớ đến chữ của Linda. Ông đặt tấm bưu ảnh xuống bàn.

— Như vậy là Eva Hillstrom đã đến sở…

— Bà ấy lao thẳng vào phòng tôi. Chúng ta đã biết là bà ấy hay căng thẳng. Nhưng lúc đó thì rõ mồn một là còn tệ hơn thế. Bà ấy sợ, nhìn rõ lắm. Và bà ấy chắc chắn vào điều đó.

— Điều gì?

— Rằng đã xảy ra chuyện gì đó. Rằng tấm bưu ảnh này không phải là do con gái bà ấy viết.

Wallander suy nghĩ trước khi đặt câu hỏi kế tiếp.

— Điều gì đã khiến bà ấy nghĩ vậy? Chữ viết? Chữ ký?

— Không. Nhưng bà ấy nói là chữ viết của Astrid rất dễ bắt chước, cả chữ ký cũng thế. Điều đó thì chúng ta không thể phản đối được.

Wallander lấy một cuốn sổ và một cái bút chì. Ông mất chưa đầy một phút để chép lại chữ viết và chữ ký của Astrid Hillstrom. Ông đẩy cuốn sổ ra xa.

— Eva Hillstrom đến đây, ông tóm tắt. Bà ấy lo lắng. Nếu không phải là chữ viết trên tấm bưu ảnh báo động cho bà ấy, thì là gì?

— Bà ấy không thể nói cho tôi được.

— Nhưng cậu đã hỏi chứ?

— Tôi đã hỏi mọi chuyện. Lựa chọn từ ngữ? Cấu trúc câu? Cách nói? Bà ấy không thể nói được gì cả. Nhưng bà ấy chắc chắn là tấm bưu ảnh này không phải là do con gái bà ấy viết.

Wallander nhăn mặt.

— Hẳn là phải có cái gì đó.

Họ nhìn nhau.

— Cậu còn nhớ hôm qua đã nói gì không? Rằng cả cậu cũng bắt đầu thấy lo lắng?

Martinsson gật đầu.

— Có một cái gì đó không ổn, – anh nói. – Nhưng tôi không biết đó là gì.

— Đặt câu hỏi theo cách khác đi. Giả sử rằng mấy cô cậu đó không đi du lịch: điều gì đã xảy ra? Và ai đã gửi những tấm bưu ảnh? Hộ chiếu của họ đã biến mất, xe cũng vậy. Cái đó thì chúng ta có thể chắc chắn.

— Hẳn là tôi đã nhầm. Chắc là tôi chỉ bị nỗi lo lắng của Eva Hillstrom làm ảnh hưởng thôi.

— Rất tự nhiên khi bố mẹ lo lắng cho con cái của mình, – Wallander nói. – Nếu cậu biết đã bao nhiêu lần tôi tự hỏi không biết Linda đang làm cái trò gì. Khi tôi nhận được những tấm bưu ảnh từ những nơi không thể tưởng tượng được.

— Chúng ta phải làm gì bây giờ?

— Phải cảnh giác. Để bắt đầu, cần xem lại mọi chuyện từ đầu. Chỉ để kiểm tra xem chúng ta có bỏ sót điều gì đó không.

Martinsson tóm tắt những gì họ biết, một cách rõ ràng và chính xác, như thường lệ. Ann-Britt Hoglund một hôm có nói rằng chính ông, Wallander, đã học được điều đó từ Martinsson. Ông không công nhận điều đó, nhưng Ann-Britt cứ khăng khăng. Ông vẫn không biết liệu cô có lý hay không.

Vụ việc rất đơn giản. Ba thanh niên - một nam và hai nữ tuổi từ hai mươi đến hai mươi ba - đã quyết định tổ chức tiệc vào đêm Saint-Jean. Cậu thanh niên tên là Martin Boge và sống ở Simrishamn, hai cô gái, Lena Norman và Astrid Hillstrom, sống ở khu Tây Ystad. Họ quen nhau từ lâu và gặp nhau rất thường xuyên. Cả ba đều thuộc các gia đình khá giả. Lena Norman học ở đại học Lund, hai người kia sống bằng nhiều công việc khác nhau. Họ chưa bao giờ có vấn đề về ma túy hay có liên quan đến cảnh sát. Astrid Hillstrom và Martin Boge vẫn sống cùng bố mẹ; Lena Norman thuê một phòng sinh viên ở Lund. Họ không nói cho ai nơi định tổ chức bữa tiệc. Bố mẹ họ đã hỏi những người bạn khác, nhưng không ai biết cả. Điều này thật ra không có gì đáng ngạc nhiên, vì cả ba người đều khá kín đáo và ít giao tiếp, nhất là về những dự định chung của mình. Vào lúc họ biến mất, họ đi hai chiếc xe - một Volvo và một Toyota. Hai chiếc xe biến mất cùng lúc với ba thanh niên. Những người này rời khỏi nhà vào buổi chiều ngày 21 tháng Sáu. Không ai gặp lại họ cả. Tấm bưu ảnh đầu tiên mang dấu bưu điện Hamburg ghi ngày 26 tháng Sáu. Trong đó họ nói đang đi du lịch châu Âu. Vài tuần sau, Astrid Hillstrom gửi một tấm bưu ảnh từ Paris. Họ đang trên đường đi về phía Nam, cô viết. Và lúc này, cô vừa gửi thêm một tấm bưu ảnh mới.

Martinsson im lặng. Wallander suy nghĩ.

— Thật ra thì liệu có thể xảy ra chuyện gì?

— Tôi không biết.

— Có lý do gì để nghĩ sự biến mất này là bất bình thường không?

— Không.

Wallander ngồi nghiêm chỉnh lại trong ghế phôtơi.

— Tóm lại, chúng ta không có gì trong tay hết cả, ngoài linh cảm của Eva Hillstrom. Một bà mẹ đang lo lắng.

— Và cho rằng tấm bưu ảnh này không phải do con gái bà ấy viết.

Wallander gật đầu.

— Bà ấy muốn chúng ta phát lệnh tìm kiếm à?

— Không. Bà ấy muốn chúng ta làm điều gì đó. Đó là lời của bà ấy: ‘Cảnh sát phải làm điều gì đó.’

— Chúng ta có thể làm gì, ngoài việc phát lệnh tìm kiếm? Tên của chúng đã có trong hồ sơ hải quan rồi.

Ông im lặng. Chín giờ kém mười lăm phút. Ông liếc một cái nhìn dò hỏi sang Martinsson.

— Svedberg?

Martinsson lại cầm lấy điện thoại và bấm số nhà anh. Rồi anh bỏ máy.

— Vẫn là máy nhắn tin.

Wallander trả anh tấm bưu ảnh.

— Tôi đề nghị hiện giờ chưa làm gì vội. Nhưng tôi cũng sẽ nói chuyện với Eva Hillstrom. Sau đó, chúng ta sẽ xem xét thêm. Không có lý do gì để phát lệnh tìm kiếm, ít nhất là chưa.

Martinsson ghi số điện thoại của Eva Hillstrom vào một mẩu giấy.

— Bà ấy là chuyên gia kế toán.

— Và chúng ta có thể gặp chồng bà ấy ở đâu? Bố của Astrid Hillstrom?

— Họ ly dị rồi. Tôi nghĩ là ông ấy có gọi một lần, ngay sau ngày Saint-Jean.

Wallander đứng dậy, Martinsson thu gọn đống giấy tờ của mình. Họ rời khỏi phòng họp.

— Có thể là Svedberg cũng làm như tôi, – Wallander nói. – Xin nghỉ một ngày mà chúng ta không hề biết gì.

— Không thể thế được, – Martinsson trả lời một cách chắc nịch. – Anh ấy đã xin nghỉ hết số ngày rồi.

Wallander nhìn anh vẻ ngạc nhiên.

— Làm sao mà cậu biết được? Svedberg có phải là người hay chuyện lắm đâu.

— Tôi đã đề nghị với anh ấy đổi một tuần nghỉ cho tôi, nhưng anh ấy nói là anh ấy không thể, vì anh ấy muốn cộng tất cả các ngày lại để nghỉ một mạch luôn.

— Thế à? Thế thì đây là lần đầu tiên đấy.

Họ chia tay nhau trước cửa phòng Martinsson. Wallander về phòng mình, ngồi xuống và gọi đến số điện thoại đầu tiên ghi trên mẩu giấy. Ông nhận ngay ra giọng Eva Hillstrom. Ông hỏi bà có thể đến sở trong buổi chiều không.

— Các ông có tin mới à?

— Không. Tôi chỉ muốn nói chuyện với chị thôi.

Ông chuẩn bị đi lấy một cốc cà phê thì Ann-Britt xuất hiện trong khung cửa. Cô vừa đi nghỉ về, nhưng trông vẫn nhợt nhạt như thường lệ.

Ông nghĩ rằng sự nhợt nhạt của Ann-Britt đến từ bên trong con người cô. Cô chưa bao giờ thực sự lại người từ vết thương đạn súng, hai năm trước đây. Cô đã tìm lại được sức khỏe. Nhưng thật ra thì cô cảm thấy gì? Đôi khi ông có cảm giác cô phải chịu đựng một nỗi sợ định kỳ. Điều đó không làm ông ngạc nhiên. Chính không có được ngày nào không nhớ đến nhát dao mà ông đã nhận - hơn hai mươi năm trước.

— Tôi có làm phiền cậu không?

Wallander ra hiệu về phía chiếc phô tơi dành cho khách. Cô ngồi xuống.

— Cậu có nhìn thấy Svedberg không?

Cô lắc đầu.

— Bọn tôi có một cuộc họp lúc tám giờ, Martinsson, cậu ấy và tôi. Nhưng không thấy cậu ấy đến.

— Chưa bao giờ cậu ấy vắng mặt ở cuộc họp nào cả.

— Chưa bao giờ. Nhưng cậu ấy đã không đến.

— Các cậu gọi về nhà chưa? Có thể là cậu ấy ốm chăng?

— Martinsson đã để lại nhiều tin nhắn vào máy nhắn tin. Và mặt khác, Svedberg không bao giờ ốm cả.

Họ im lặng một lúc, tự hỏi không biết anh có thể ở đâu. Wallander lên tiếng trước.

— Thế nào? Cậu muốn gì ở tôi?

— Cậu còn nhớ vụ những chiếc ôtô bị ăn cắp bán sang Đông Âu không?

— Làm sao mà tôi quên được? Dù thế nào thì tôi cũng đã phụ trách vụ đó trong hai năm, thời gian đủ để bắt được những kẻ chịu trách nhiệm. ít nhất là ở Thụy Điển.

— Hình như chuyện đó lại bắt đầu rồi.

— Nhưng chúng đã ở trong tù rồi cơ mà?

— Có vẻ như là chỗ trống đã được lấp đầy. Lần này, chúng không đóng tổng hành dinh ở Goteborg nữa. Trong nhiều hướng có hướng dẫn đến Lycksele.

Wallander mở to mắt.

— Lycksele? Ở mãi tận Laponie!

— Với các phương tiện thông tin hiện nay, dù ở đâu, cậu vẫn ở trung tâm Thụy Điển.

Wallander lắc đầu, nghi hoặc; cùng lúc, ông biết là Ann-Britt có lý. Tội phạm có tổ chức luôn đi trước một bước trong việc khai thác các kỹ thuật mới.

— Tôi không đủ sức bắt đầu lại từ con số không nữa, – ông nói. – Tôi không muốn nghe đến chuyện ôtô mất cắp nữa.

— Tôi lo chuyện đó. Lisa đã yêu cầu tôi, bà ấy nghĩ rằng cậu chán rồi. Nhưng tôi muốn cậu tóm tắt tình hình cho tôi. Và cho tôi vài lời khuyên.

Wallander đồng ý. Họ thỏa thuận sẽ gặp nhau vào ngày hôm sau. Họ đi xuống căng tin và ngồi uống cà phê ở một cái bàn cạnh cửa sổ đang mở.

— Kỳ nghỉ của cậu thế nào? – ông hỏi.

Cô không trả lời. Khi ngẩng đầu lên, ông nhìn thấy mắt cô đầy nước. Ông muốn nói thêm điều gì đó, nhưng cô đã giơ tay ngăn lại.

— Không tốt đẹp lắm, – cô nói khi đã tìm lại được sự kiểm soát bản thân. – Nhưng tôi không muốn nói đến chuyện đó.

Cô cầm lấy tách và đứng vội lên. Wallander nhìn cô biến mất. Ông tư lự ngồi lại.

Chúng ta không biết được gì nhiều nhặn, ông nghĩ. Cả họ về mình, cả mình về họ. Chúng ta làm việc cùng nhau. Có khi chúng ta ở bên cạnh nhau cả đời, và chúng ta biết gì về nhau? Không gì cả.

Ông nhìn đồng hồ đeo tay. Ông còn đủ thời gian nhưng quyết định sẽ đi luôn và đi bộ đến Kapellgatan, nơi đặt phòng khám của bác sĩ.

Ông cảm thấy lo lắng. Đầy e ngại.

• • •

Bác sĩ còn trẻ. Wallander chưa bao giờ gặp anh ta. Anh ta tên là Goransson và âm điệu cho thấy rõ anh ta là người miền Bắc. Wallander trình bày với anh ta những lo âu của mình. Sự mệt mỏi, cơn khát, những lần đi toalet tần suất cao. Ông cũng nói đến những cơn chuột rút liên hồi. Câu trả lời của bác sĩ không phải đợi lâu và làm ông hoàn toàn bất ngờ.

— Có khả năng ông mắc chứng thừa đường.

— Gì cơ?

— Bệnh tiểu đường, nếu ông thích.

Wallander như mất hồn. Ý nghĩ đó chưa bao giờ chạy qua tâm trí ông.

— Có thể là ông có vấn đề về trọng lượng thừa, viên bác sĩ nói tiếp. Sẽ nhanh chóng biết thôi, nhưng trước hết tôi muốn khám cho ông đã. Ông có biết liệu ông có bị huyết áp cao hay không?

Wallander lắc đầu. Rồi ông cởi áo sơ mi và nằm ra.

Tim đập bình thường. Nhưng huyết áp quá cao, 17/10. Ông trèo lên cân. Chín mươi hai cân. Rồi bác sĩ bảo ông ra gặp y tá để lấy mẫu nước tiểu và thử máu. Nữ y tá mỉm cười trong khi tiêm vào đầu ngón tay ông. Wallander nghĩ là cô thật giống em gái ông, Kristina. Rồi ông trở lại phòng bác sĩ.

— Thường thì, – Goransson nói, – tỉ lệ đường trong máu phải nằm giữa khoảng 0,6 gam và 1 gam. Ông có đến 1,5. Dĩ nhiên như thế là quá nhiều.

Wallander cảm thấy mình lên cơn buồn nôn.

— Điều đó giải thích sự mệt mỏi của ông, anh ta nói tiếp. Điều đó giải thích cơn khát và những lần chuột rút bắp chân. Điều đó giải thích vì sao ông liên tục thấy cần vào toalet.

— Có thuốc chữa không?

— Chúng ta sẽ bắt đầu bằng việc thay đổi các thói quen ăn uống của ông. Cũng phải giảm huyết áp xuống. Ông có chơi môn thể thao nào không?

— Không.

— Ông nên chơi. Ăn kiêng và tập luyện. Nếu chưa đủ, sẽ phải nghĩ đến các biện pháp khác. Với một tỉ lệ đường như thế, ông đang làm các cơ quan nội tạng phải hoạt động quá tải đấy.

Bị tiểu đường, Wallander nghĩ. Lúc này, ý nghĩ đó thật là đáng sợ. Goransson nhận ra sự khó ở của ông.

— Cái đó chữa được thôi, – anh ta nói giọng khích lệ. – Ông sẽ không chết vì nó đâu, ít nhất là không phải ngay lập tức.

Ông phải lấy thêm máu mấy lần nữa. Rồi người ta đưa cho ông các danh sách thực đơn ăn kiêng. Ông sẽ phải quay lại vào thứ Hai tới. Đã mười một giờ rưỡi khi ông ra đến ngoài phố. Ông đi đến nghĩa trang cũ và ngồi xuống một cái ghế băng. Ông vẫn chưa hiểu thấu được điều Goransson vừa nói với mình. Ông tìm kính và bắt đầu lật giở các danh sách.

Mười hai giờ ba mươi phút, ông quay về đến sở. Vài tin nhắn điện thoại đang đợi ông ở chỗ tiếp tân. Không có gì gấp đến mức không thể chờ đợi. Ông gặp Hansson trong hành lang.

— Svedberg có xuất hiện không? – ông hỏi.

— Anh ấy phải ở đây chứ?

Wallander không buồn trả lời: Eva Hillstrom sẽ đến vào quãng mười ba giờ. Ông gõ vào cánh cửa khép hờ phòng Martinsson: không có ai. Trên bàn, ông nhìn thấy tập hồ sơ mỏng của cuộc họp sáng nay giữa họ. Ông cầm nó theo sang phòng mình, giở nhanh, xem kỹ ba tấm bưu ảnh. Ông thấy khó tập trung, ông không ngừng nghĩ đến những lời của bác sĩ.

Khi Ebba gọi cho ông báo Eva Hillstrom đã đến, ông đứng dậy để đi gặp bà. Trên đường, ông gặp một nhóm ông già đang rời khỏi sở, vẻ rất vui. Hẳn là các vị thuyền trưởng.

Eva Hillstrom cao và gầy. Toàn bộ con người bà toát lên vẻ cảnh giác. Ngay vào lần gặp đầu tiên, Wallander đã cảm thấy người đàn bà này lúc nào cũng chờ đợi điều xấu nhất.

Ông bắt tay bà và mời bà đi theo mình vào phòng. Trong hành lang, ông hỏi bà muốn uống cà phê không.

— Tôi không uống cà phê. Dạ dày của tôi không chịu được.

Bà ngồi xuống ghế phôtơi dành cho khách, mắt không rời khỏi ông.

Bà ta nghĩ là mình có tin mới, Wallander vừa ngồi xuống vừa nghĩ. Và những tin mới đó là những tin xấu.

— Hôm qua chị đã gặp đồng nghiệp của tôi, – ông bắt đầu. – Chị đã mang đến cho anh ấy một tấm bưu ảnh mới mà chị nhận được cách đây mấy ngày. Một tấm bưu thiếp đóng dấu bưu điện ở Viên và có chữ ký của con gái chị, Astrid. Nhưng, theo chị, không phải là con gái chị viết. Có phải vậy không

— Đúng.

Không một thoáng do dự.

— Theo Martinsson, – Wallander nói tiếp, – chị không thể giải thích được niềm tin đó.

— Đúng vậy. Tôi không giải thích được điều đó.

Wallander cầm lấy tấm bưu ảnh và đẩy về phía Eva Hillstrom.

— Chị nói với anh ấy rằng chữ viết và chữ ký của con gái chị rất dễ bắt chước?

— Anh có thể thử.

— Tôi đã làm. Và tôi đồng ý với chị. Chữ viết của cô ấy không khó để bắt chước.

— Tại sao anh lại hỏi tôi những điều mà anh đã biết rồi?

Wallander nhìn bà một lúc. Bà quả là căng thẳng và lo lắng như Martinsson đã nói.

— Tôi đặt những câu hỏi để có được sự khẳng định về một số điều, – ông nói. – Đôi khi như thế là cần thiết.

Bà gật đầu vẻ sốt ruột.

— Tuy nhiên, – ông nói tiếp, – chúng tôi không có những lý do nghiêm túc để tin là Astrid không phải là tác giả của tấm bưu ảnh này. Liệu còn có điều gì khiến chị có sự nghi ngờ đó không?

— Không. Nhưng tôi biết là tôi có lý.

— Có lý về chuyện gì?

— Không phải nó viết tấm bưu ảnh này. Không phải cái này cũng không phải những cái trước.

Đột nhiên bà đứng dậy, hét lên. Wallander hoàn toàn mất phương hướng. Bà nhoài người qua bàn, nắm lấy cổ tay ông mà lắc, vẫn không ngừng hét.

— Tại sao cảnh sát không làm gì cả? Chúng đã gặp phải chuyện gì đó, điều đó rõ ràng như thế!

Wallander loay hoay thoát ra và đứng dậy.

— Tôi nghĩ rằng chị phải cố bình tĩnh lại đi, – ông nói.

Nhưng Eva Hillstrom vẫn tiếp tục hét. Những người đi qua hành lang vào lúc này sẽ có thể nghĩ gì? Wallander đi vòng qua bàn và nắm chặt lấy hai vai bà. Rồi ông ấn bà ngồi xuống và giữ nguyên như thế.

Cơn bộc phát ngừng lại cũng đột ngột như khi nó bắt đầu. Wallander dần thả lỏng tay. Rồi ông trở về chỗ, sau bàn, và ngồi xuống. Eva Hillstrom nhìn chăm chăm xuống chỗ đất dưới chân. Wallander chờ đợi. Ông thấy chao đảo. Điều gì đó trong phản ứng dữ dội và niềm tin mà bà biểu lộ bắt đầu gây ảnh hưởng lên ông.

— Theo chị thì điều gì đã xảy ra? – ông hỏi sau một lúc im lặng.

Bà lắc đầu.

— Tôi không biết.

— Không có gì có thể gợi ý đến một vụ tai nạn. Hoặc một chuyện khác.

Bà ngẩng đầu lên nhìn ông, không nói gì.

— Astrid và các bạn của cô ấy đã từng đi du lịch, – ông nói tiếp. – Có thể là không lâu như lần này. Chúng tôi biết là họ có xe, có tiền, hộ chiếu. Thêm nữa, họ ở cái tuổi được tự cho phép mình làm theo những gì mình muốn. Những ý định bất chợt. Tôi cũng có một đứa con gái, hơn Astrid vài tuổi. Tôi biết.

— Nhưng tôi chắc chắn vào những gì tôi nói. Đúng là tôi vẫn hay lo lắng vì những chuyện không đâu. Nhưng lần này thì khác hẳn.

— Bố mẹ của hai người còn lại có vẻ không chia sẻ sự lo lắng với chị. Bố mẹ Martin Boge và Lena Norman ấy.

— Tôi không hiểu nổi họ.

— Chúng tôi coi cảm giác của chị là nghiêm túc. Đó là nghĩa vụ của chúng tôi. Chúng tôi sẽ nghĩ đến khả năng phát lệnh tìm kiếm. Tôi hứa với chị.

Những lời đó có vẻ làm bà nhẹ nhõm được trong một lúc. Nhưng biểu hiện lo sợ gần như quay trở lại tức khắc. Khuôn mặt người đàn bà này đầy vẻ biểu cảm. Wallander thấy thương bà.

Cuộc gặp kết thúc. Bà đứng dậy. Ông đi cùng bà ra đến chỗ tiếp tân.

— Tôi rất tiếc vì đã không giữ được bình tĩnh, – bà nói.

— Sự lo lắng của chị là hoàn toàn bình thường.

Bà bắt tay ông thật nhanh và biến mất sau những cánh cửa gắn ô kính. Wallander quay lại hành lang theo chiều ngược lại Martinsson thò đầu ra khỏi cửa phòng.

— Bọn anh vừa làm gì thế? - anh hỏi, vẻ tò mò.

— Cậu có lý, bà ấy sợ thực sự. Sự lo lắng đó là chân thành. Chúng ta phải có cách xử trí với điều đó. Nhưng như thế nào bây giờ?

Ông tư lự nhìn Martinsson.

— Tôi muốn ngày mai chúng ta họp để xem xét tình hình. Tất cả những ai có thời gian. Phải có một quyết định. Có phát lệnh tìm kiếm hay không? Tôi không biết, điều gì đó trong câu chuyện này làm tôi thấy lo.

Martinsson gật đầu.

— Anh có nhìn thấy Svedberg không?

— Gì cơ, cậu ấy vẫn chưa xuất hiện à?

— Không. Lúc nào cũng là máy nhắn tin.

Wallander nhăn mặt.

— Không giống cậu ấy chút nào.

— Tôi sẽ thử thêm một lần nữa.

Wallander quay lại phòng, đóng cửa lại và gọi cho Ebba ở chỗ tiếp tân.

— Không chuyển máy trong nửa giờ nhé. Chị có tin gì của Svedberg không?

— Tôi phải có à?

— Tôi chỉ tự hỏi thôi.

Wallander gác chân lên bàn. Ông cảm thấy mệt mỏi, miệng khô khốc. Rồi ông có một quyết định. Ông cầm lấy áo vest và đi ra ngoài.

— Tôi ra ngoài đây, – ông nói với Ebba. – Tôi sẽ quay về trong một hoặc hai giờ tới.

Bên ngoài, trời vẫn nóng như thế. Không có lấy một cơn gió. Wallander đi bộ đến thư viện khu Surbrunnsvagen và loay hoay định hướng giữa những hàng giá sách. Khi đến được chỗ để sách y học, ông không mất nhiều thời gian để tìm thấy cái ông muốn tìm: một cuốn sách về bệnh tiểu đường. Ông ngồi xuống một cái bàn, lấy kính trong túi ra và bắt đầu đọc.

Một tiếng rưỡi sau, ông thấy mình đã có một ý niệm sáng sủa hơn về bản chất của căn bệnh. Ông cũng hiểu rằng mình sẽ chỉ có thể tự cứu mình. Những thói quen xấu về ăn uống, việc thiếu luyện tập, những ý định ăn kiêng được chăng hay chớ lúc nào cũng kéo ông quay trở lại với cái bụng béo quen thuộc của ông.

Ông để sách lại chỗ của nó ở trên giá, với một cảm giác sâu sắc về thất bại và khinh bỉ bản thân. Cùng lúc, ông biết là mình không có lựa chọn nào khác. Ông phải thay đổi cách sống.

Đã mười sáu giờ ba mươi phút khi ông về đến sở. Martinsson đã để lại trên bàn ông một mẩu giấy cho biết anh vẫn chưa có tin tức của Svedberg.

Wallander đọc lại một lần nữa văn bản tóm tắt sự mất tích của ba thanh niên và xem xét mấy tấm bưu ảnh. Ông lại có cảm giác đã bỏ qua mất điều gì đó. Điều gì? Ông vẫn để nó tuột đi mất.

Sự lo lắng của ông tăng lên. Ông như thể đang nhìn thấy Eva Hillstrom ngồi đối diện ông trong chiếc phô tơi dành cho khách.

Đột nhiên, ông hiểu ra mức độ nghiêm trọng của tình hình. Điều này vô cùng đơn giản.

Bà ấy biết là con gái bà đã không viết tấm bưu ảnh đó. Bằng cách nào? Điều đó không hề quan trọng.

Bà ấy biết. Như thế đã là quá đủ.

Wallander đứng dậy và tiến lại gần cửa sổ.

Đã xảy ra điều gì đó với ba thanh niên đó. Nhưng điều gì?

không mất nhiều thời gian để phát hiện Svedberg là một nhà sưu tầm. Những chiếc giày và áo vest cũ xơ ra này hẳn đã có tuổi thọ ít nhất là hai mươi năm. Ông tiếp tục cuộc tìm kiếm của mình, một cách có hệ thống. Trong một cái vali, ông tìm
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.