Mưa ngừng rơi không lâu sau mười bảy giờ. Gã đàn ông ngồi úp mình dưới gốc cây chầm chậm cởi áo vest ra. Cơn mưa rào không kéo dài đến ba mươi phút, nhưng gã đã bị ướt. Nỗi tức giận trào lên một thoáng. Gã không muốn mắc cảm. Không phải là bây giờ, khi mùa hè mới bắt đầu.
Gã đặt áo vest xuống đất và đứng dậy. Hai chân tê mỏi. Gã vươn người vài cái để phục hồi lưu thông của các mạch máu. Những người mà gã đang chờ sẽ không đến trước hai mươi giờ. Họ đã quyết định như vậy và họ sẽ không đổi ý. Nhưng vẫn còn một nguy cơ rất nhỏ là sẽ có ai đó tình cờ đi lạc vào một trong những lối đi dẫn vào khu bảo tồn.
Đó là chi tiết không thể dự đoán duy nhất trong kế hoạch được lên một cách chi tiết của gã. Chi tiết duy nhất mà gã không thể chắc chắn tuyệt đối.
Tuy nhiên, gã không cảm thấy lo lắng. Không có hoạt động hội hè nào được dự kiến ở khu bảo tồn vào đêm Saint-Jean này. Không có ai cắm trại gần đây. Thêm nữa, những người mà gã đang chờ đã chọn chỗ cho mình vô cùng cẩn thận. Họ muốn được yên tĩnh.
Chỗ hẹn đã được ấn định mười lăm ngày trước - vào lúc đó, gã đã theo dõi họ được nhiều tháng. Ngay ngày hôm sau, gã đã kín đáo đến khu vực để hoang của khu bảo tồn. Đột nhiên, một cặp vợ chồng nhiều tuổi xuất hiện trên một lối đi. Gã vội lẩn vào sau một bụi cây; hai người biến mất.
Khi tìm được địa điểm họ định dùng để tổ chức bữa tiệc, ngay lập tức gã nhận ra nó thật lý tưởng ở tất cả các khía cạnh: nằm trong một khoảng đất trũng xuống dưới chân một đoạn dốc, bao quanh là những bụi cây nhỏ và đằng sau là vài cái cây.
Họ sẽ không thể tìm được một nơi nào tốt hơn thế.
Cả họ. Cả gã.
Những đám mây mang theo mưa đã tan. Khi mặt trời xuất hiện, không khí liền ấm lên ngay.
Tháng Sáu năm nay lạnh. Người ta phàn nàn về thời gian đầu hè xấu trời ở Scanie này. Gã nhất trí với họ.
Gã luôn luôn đồng ý.
Đó là cách duy nhất để thoát khỏi, gã thường nghĩ, những gì có thể xảy đến.
Gã đã học được cái nghệ thuật đó. Nghệ thuật luôn luôn đồng ý.
Gã ngẩng đầu lên. Sẽ không có con mưa rào mới nào nữa. Mùa xuân rất lạnh. Nhưng bây giờ, đêm Saint-Jean đã gần kề, và cuối cùng mặt trời cũng ló hiện.
Buổi tối sẽ đẹp trời lắm đây, gã nghĩ. Đẹp và đáng nhớ.
Cỏ ướt tỏa mùi thơm. Gã nghe tiếng chim đập cánh sát kề. Phía bên trái, đoạn dốc thoải xuống; ở cuối đường, có thể nhìn thấy biển.
Gã giạng chân và nhổ bã thuốc lá đã nát nhừ trong miệng. Gã di chân lên cát để che đi.
Gã không bao giờ để lại dấu vết. Không bao giờ. Nhưng gã thường nghĩ là mình sẽ phải bỏ nhai thuốc lá. Đó là một thói quen xấu. Không phù hợp với gã.
• • •
Họ đã quyết định gặp nhau ở Hammar.
Như thế tiện hơn, vì có người sống ở Simrishamn và có người sống ở Ystad. Cùng nhau, họ sẽ lên đường, để lại xe ở lối vào khu bảo tồn và đi bộ đến nơi đã định sẵn.
Nơi đó không phải là đối tượng của một lựa chọn thực sự. Trong một thời gian dài, họ đã nghĩ đến nhiều khả năng khác nhau. Rồi ai đó đề nghị khu bảo tồn, và những người khác không cần suy nghĩ mà chấp nhận ngay, có thể là bởi vì họ không còn nhiều thời gian, nếu tính đến những việc chuẩn bị cần thiết. Họ đã chia nhau công việc - chuẩn bị đồ ăn, đi tàu thủy sang Copenhagen để thuê trang phục và tóc giả. Không được bỏ sót điều gì.
Họ cũng đã nghĩ đến chuyện trời có thể mưa.
Ngày sẽ diễn ra bữa tiệc, vào đầu buổi chiều, người phụ trách việc theo dõi thời tiết đã đặt vào một cái túi thể thao màu đỏ tấm vải bạt, cuộn băng dính và các thứ cột đỡ lều bằng sắt nhẹ. Nếu trời đổ mưa, họ sẽ phải ngủ đêm ngoài trời. Nhưng họ sẽ được bảo vệ.
Tất cả đều đã được dự tính. Trừ một sự cố xảy đến bất ngờ.
Một người trong nhóm đổ bệnh - có lẽ đó là người thích thú nhất với ý tưởng về bữa tiệc này. Cô quen những người khác chưa được một năm.
Cô tỉnh dậy rất sớm với một cơn buồn nôn mơ hồ. Tại mình quá bồn chồn thôi, cô nghĩ. Nhưng đến khoảng trưa, cô bắt đầu nôn và lên cơn sốt. Cô vẫn hy vọng chuyện đó sẽ qua. Tuy nhiên, khi người được giao trách nhiệm đón cô đến bấm chuông cửa, cô không còn đứng vững nổi nữa.
Vậy là họ chỉ còn lại ba người đến chỗ hẹn ở Hammar, không lâu trước mười chín giờ ba mươi phút, cần phải xảy ra nhiều chuyện hơn thế mới có thể làm họ nhụt chí được. Họ đã có kinh nghiệm; luôn luôn có khả năng xảy ra các sự cố, và không ai có thể hoàn toàn tránh được một tai nạn bất ngờ.
Họ để lại xe ở lối vào khu bảo tồn, cầm lấy giỏ và biến mất theo lối đi nhỏ. Ngoài tiếng đàn accordeon ở đâu đó, rất xa, người ta chỉ nghe thấy tiếng chim, và tiếng nước róc rách ở hậu cảnh.
Khi đến nơi, bằng trực giác họ cảm thấy đã lựa chọn đúng. Sẽ không có ai đến quấy rầy họ. Họ sẽ có thể yên ổn đợi bình minh.
Bầu trời đã quang hoàn toàn.
Đêm Saint-Jean sẽ sáng rỡ.
Tất cả các chi tiết của bữa tiệc đều được lập kế hoạch vào cuộc gặp đầu tiên của tháng Hai. Họ đã nói đến đêm hè, sự sáng sủa đặc biệt của nó, khoái cảm mà nó có thể gây cho họ. Họ đã uống rất nhiều rượu vang và bàn luận thật lâu về những gì người ta thực sự hiểu về từ ‘mờ tối’.
Khi nào thì bắt đầu trạng thái đó, hay khoảnh khắc đó, cái trạng thái không hẳn là bóng tối, cũng không phải ánh sáng? Làm thế nào để miêu tả được thời điểm chạng vạng đó? Chính xác thì người ta nhìn thấy được gì trong sự mờ tối nhạt nhòa đó, cái mập mờ nước đôi trôi nổi, khó nắm bắt, dần hòa lẫn vào với bóng tối đó?
Họ không thể nhất trí được với nhau; sự bí ẩn không có câu trả lời. Nhưng cũng chính vào buổi tối đó mà lần đầu tiên dự định tổ chức bữa tiệc đã thành hình.
Đến dưới chân đoạn dốc, họ đặt những cái giỏ xuống. Rồi mỗi người tìm một góc trong các bụi cây để thay quần áo. Những cái gương nhỏ đặt giữa các cành cây cho phép họ chỉnh lại ngay ngắn những bộ tóc giả.
Không ai trong số họ nghi ngờ rằng một người đang từ xa quan sát những bước chuẩn bị phức tạp này. Những bộ tóc giả mới chỉ là cái dễ dàng nhất. Sau đó, họ sẽ phải buộc nịt ngực, độn đồ lót, mặc váy, đeo ruybăng, khăn choàng, khăn đeo ngực, xịt lên người nhiều lớp bột. Chi tiết nào cũng quan trọng. Đó là một trò chơi. Nhưng họ chơi một cách nghiêm túc.
Hai mươi giờ đúng, như đã định trước, họ bước ra từ những lùm cây để ngắm nhìn sự biến đổi. Cảm xúc tràn ngập người họ. Thêm một lần nữa, họ đã thành công trong việc thoát được ra khỏi thời đại của mình và bước vào một thời đại khác.
Thời của Bellman.
Họ tiến lại gần nhau đến mức chạm được vào người nhau và phá lên cười. Chỉ một lúc sau, họ đã lấy lại được vẻ nghiêm túc. Trên một cái khăn lớn trải dưới một gốc cây, họ bày ra những thứ đựng trong mấy cái giỏ. Họ cũng đã mang theo một cái máy nghe nhạc và băng cassette: Những bức thư của Fredman, được thể hiện theo nhiều phong cách khác nhau.
Bữa tiệc bắt đầu. Khi mùa đông quay lại, họ sẽ nhớ đến đêm nay.
Sáng tạo này, cái bí mật mới mẻ chỉ họ biết với nhau này.
• • •
Nửa đêm, gã vẫn chưa quyết định được.
Họ không vội vã, gã biết. Họ sẽ ở lại đây đến sáng, thậm chí có thể đến tận cuối buổi sáng, để nghỉ ngơi.
Gã biết kế hoạch của họ đến từng chi tiết. Điều này khiến gã có cảm giác về một ưu thế vượt trội.
Chỉ kẻ nào ở thế mạnh mới có thể rút lui được đúng lúc.
Đến một lúc, qua giọng nói của họ, gã nhận ra là họ đã bắt đầu say. Khi đó, thật chậm rãi, gã đổi tư thế. Ngay từ lần đầu tiên đến đây, gã đã định vị được nơi sẽ dùng làm điểm xuất phát: một ụ đất nhô cao phía trên nơi diễn ra bữa tiệc. Từ đó, gã có một cái nhìn bao quát toàn bộ cái khăn trải màu xanh da trời và xung quanh đó. Gã có thể tiến lại thật gần mà không bị nhìn thấy, ngay cả khi họ rời khỏi chỗ ngồi quanh cái khăn để đi giải quyết các nhu cầu. Từ chỗ của mình, gã kiểm soát được mọi cử động nhỏ nhất của họ.
Quá nửa đêm, gã vẫn chờ. Một chi tiết làm gã do dự.
Lẽ ra họ phải có bốn người. Nhưng người thứ tư đã không đến. Gã đặt ra nhiều giả thuyết, tất cả đều dẫn về cùng một điểm. Không có giải thích chắc chắn nào. Một việc không ngờ đã xảy đến. Có thể là cô gái đã đổi ý? Có thể là cô ta bị ốm?
Gã nghe nhạc. Những tiếng cười. Từng lúc, gã tưởng tượng mình đang ở chỗ một người trong số đó, ngồi trên cái khăn xanh, tay cầm một ly rượu. Sau đó, gã sẽ đội thử một bộ tóc giả. Có thể là mặc cả một bộ quần áo? Có vô khối việc để làm, và không có giới hạn nào cho những hành động của gã. Ưu thế của gã không thể lớn hơn được nữa, ngay cả khi gã có khả năng tàng hình.
Gã vẫn chờ. Những tiếng cười trồi lên trụt xuống thành từng đợt sóng. Một con chim đêm dang rộng cánh bay qua trên đầu gã.
Ba giờ mười phút. Sự chờ đợi đã kéo khá dài. Đã đến lúc. Thời điểm mà gã tự quyết định, theo cách của một ông chủ.
Lần cuối cùng gã đeo đồng hồ là khi nào? Gã không nhớ nữa. Giờ phút trôi tách bạch bên trong gã. Gã luôn biết lúc nào là mấy giờ. Cái đồng hồ bên trong chuẩn xác.
Tất cả đều yên tĩnh xung quanh cái khăn xanh. Họ đã ngồi xích lại gần nhau và nghe nhạc, tay choàng lấy vai nhau. Họ không ngủ, không. Nhưng chìm đắm trong những mộng tưởng, không một phút nào nghi ngờ đến sự có mặt của gã, ngay đằng sau họ.
Gã nhặt vật đặt bên cạnh, trên cái áo vest gấp lại: một khẩu súng ngắn gắn nòng giảm thanh. Gã dỏng tai lên.
Rồi gã khom người xuống và chạy đến cái cây lớn, ngay sau nhóm người. Gã đứng bất động. Không ai trong số họ đánh hơi thấy nguy hiểm. Gã ném một cái nhìn cuối cùng ra xung quanh. Không có ai cả.
Chỉ có họ.
Gã bèn bước lên trước, khẩu súng chìa ra, và bắn. Một viên đạn vào mỗi cái trán. Gã không thể ngăn máu bắn lên những bộ tóc giả màu trắng. Mọi việc diễn ra nhanh đến nỗi gã không có đủ cả thời gian để hiểu mình đang làm gì.
Nhưng giây lát sau, họ đã chết. Ôm lấy nhau, cùng tư thế với lúc trước.
Gã tắt đài. Dỏng tai. Chim đang hót. Gã ngó vào trong những lùm cây. Dĩ nhiên là không có ai.
Gã đặt khẩu súng xuống cái khăn rộng. Nhưng trước đó, gã đã cẩn thận trải một tờ giấy ăn. Gã không bao giờ để lại dấu vết.
Rồi gã ngồi xuống. Ngắm nhìn những kẻ mới lúc trước còn cười, giờ đây đã chết.
Cảnh này bao giờ cũng có cái vẻ điền viên như vậy, gã nghĩ. Khác biệt duy nhất là giờ đây chúng ta có bốn người. Như dự tính.
Gã tự rót cho mình một ly rượu. Theo thói quen thì gã không uống. Nhưng lúc này, cám dỗ quá lớn.
Gã đội thử một bộ tóc giả. Bốc đồ ăn. Gã không đặc biệt đói.
Ba giờ rưỡi, gã đứng dậy.
Vẫn còn nhiều việc phải làm. Khu bảo tồn thu hút nhiều người dậy sớm, những người thích đi dạo vào lúc bình minh. Cứ giả sử bỗng nhiên ai đó rời khỏi lối đi và tìm thấy con đường phía trên đoạn dốc, hắn ta cũng sẽ không nhìn thấy gì.
Ít nhất là chưa.
Hành động cuối cùng của gã, trước khi đi khỏi, là lục tìm mấy cái túi và quần áo. Gã nhanh chóng tìm được cái mà gã muốn tìm: ba cái hộ chiếu. Gã để chúng vào túi áo vest; gã sẽ đốt hết trong ngày.
Gã nhìn xung quanh một lần nữa. Rồi rút từ trong túi một cái máy chụp ảnh và chụp một bức. Một bức duy nhất.
Điều mà gã nhìn thấy trong ống ngắm giống hệt một bức tranh Picnic ở vùng quê thời Bellman. Chỉ khác một điểm duy nhất là ai đó đã vấy đầy máu lên bức tranh.
Sáng ngày hôm sau đêm Saint-Jean, Chủ nhật 22 tháng Sáu 1996. Ngày sẽ đẹp. Cuối cùng mùa hè cũng về trên vùng Scanie.