Chậm Một Bước

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 6 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
27

❊ ❊ ❊

Wallander để xe lại trên một phố giao với Vadergrand. Khi đó là năm giờ mười lăm phút.

Sự yên tĩnh của sáng Chủ nhật. Lại thêm một ngày tháng Tám đẹp và nóng trước mặt. Ông rẽ ở góc phố. Cổng tòa nhà mở. Ông lên cầu thang và bấm chuông cửa nhà Sundelius, hy vọng rằng ông ta không thay đổi thói quen của mình vào Chủ nhật. Cửa mở ra và Sundelius xuất hiện, vẻ ngạc nhiên, trong bộ comlê sẫm màu, nút thắt cà vạt chỉn chu.

— Một giờ bất ngờ cho một cuộc viếng thăm bất ngờ, – ông già nói và nhường đường cho Wallander vào nhà.

— Xin ông thứ lỗi vì đã qua mà không báo trước vào một Chủ nhật thế này. Tôi có thể quay lại vào một lúc khác, nếu ông muốn.

— Tôi đã nói với anh rồi, lúc nào tôi cũng chuẩn bị sẵn cà phê đề phòng có người đến bất chợt. Sáng Chủ nhật cũng không phải là ngoại lệ.

Sundelius chìa cho ông một cái mắc áo. Wallander treo áo vest vào nhưng giữ lại điện thoại di động. Sundelius nhận ra hành động đó.

— Nó có nguy cơ lại đổ chuông không?

— Vào giờ này thì ít có khả năng.

Họ đi vào phòng khách. Wallander ngồi vào đúng chỗ lần trước. Sundelius đi vào bếp và vài phút sau trở lại cùng với cà phê.

— Quả thực là anh qua thế này làm tôi ngạc nhiên lắm. Khi nghĩ đến chuyện xảy ra ở Nybrostrand vào ngày hôm qua…

Wallander liếc nhìn cái bàn thấp. Không thấy tờ báo nào. Sundelius hiểu cái nhìn của ông.

— Tôi bắt đầu một ngày mới bằng một cú điện thoại đến dịch vụ Thời sự. Người ta đã phát hiện ba người chết ở Nybrostrand. Có thể giả định rằng vẫn là kẻ đã giết ba thanh niên ở Hagestad. Cảnh sát có ngờ rằng kẻ đó bị con số ba mê hoặc không?

Wallander nghĩ đến Isa Edengren và Svedberg.

— Không nhất thiết.

— Nhưng anh khẳng định các thông tin còn lại chứ?

— Vâng.

Sundelius ngồi sâu vào ghế phôtơi và vắt chéo hai chân.

— Cảnh sát đến gặp tôi vào lúc năm giờ mười bảy phút sáng Chủ nhật. Tôi chưa bao giờ bị bắt. Vì vậy tôi rất tò mò được biết anh muốn gì ở tôi.

Wallander nghĩ rằng Sundelius là một người quen ra lệnh và luôn luôn nói ra suy nghĩ của mình. Liệu ông ta có cũng là một người cao ngạo? Rất khó nói.

— Chúng tôi có lý do nào để bắt ông không?

— Tất nhiên là không. Tôi nói đùa thôi.

Wallander đi thẳng vào vấn đề.

— Cách đây vài năm, một người tên là Nils Stridh đã qua đời ở đây, Ystad. Người ta gọi ông ta là Nisse. Ông có biết ông ta không?

Một vẻ kinh ngạc lướt qua khuôn mặt Sundelius. Rất khó nhận ra, nhưng Wallander có thấy, vì ông đã rình đợi sẵn một phản ứng theo lối đó.

— Tôi không biết nữa, trong đời tôi đã gặp rất nhiều người, phải nói cho tôi rõ hơn.

— Nils Stridh là một người nghiện rượu. Ông ta không có nghề nghiệp gì chính thức. Ông ta có một ngươi anh trai tên là Stig. Và ông ta có một người vợ tên là Rut Lundin.

Có vẻ như là Sundelius đã lấy lại được bình tĩnh, ông ta trả lời đầy uy quyền.

— Tôi còn nhớ mang máng rằng một người tên là Nils Stridh một hôm đã đến ngân hàng để hỏi vay tiền, nhưng đã bị từ chối. Ông ta đòi gặp riêng tôi. Tôi đã giải thích tại sao chúng tôi không thể cho ông ta vay khoản tiền đó. Tôi không bao giờ gặp lại ông ta, nếu giả sử đó chính là người mà anh đang nói.

— Đó là khi nào?

Sundelius tỏ vẻ suy nghĩ, nhưng Wallander không chắc chắn rằng điều đó là cần thiết.

— Chắc là vào đầu những năm tám mươi. Tôi không thể trả lời chính xác hơn được.

— Đó là liên lạc duy nhất mà ông có với Nils Stridh?

— Đúng. Nếu đó đúng là người mà chúng ta đang nói đến.

— Cứ cho là đúng đi. Cái họ Stridh không phổ biến lắm. Ông không bao giờ gặp lại ông ta à? Ông ta không bao giờ quay lại ngân hàng à?

— Ông ta không xin gặp riêng tôi một lần nào nữa. Tôi không biết liệu ông ta có quay lại ngân hàng hay không.

— Ta thử nhìn vấn đề dưới một góc độ khác nhé. Tôi có một thông tin nói ngược lại những lời của ông. Nó khẳng định rằng hai người biết nhau vô cùng rõ. Ngay cả khi hai người không đặc biệt… cứ cho là hợp nhau.

Sundelius có vẻ vẫn làm chủ được bản thân. Nhưng Wallander đoán ra rằng đó chỉ là vẻ bề ngoài.

— Ai khẳng định điều đó?

— Rut Lundin. Thường được coi là vợ góa của Nils Stridh, dù không hề cưới ông ta.

— Bà ta khẳng định rằng tôi hay gặp chồng bà ta? Một kẻ thất nghiệp nghiện ngập?

— Hay gặp có thể không phải là từ chính xác. Nhưng bà ấy nói rằng hai người từng có quan hệ gần gũi.

— Đó là một thông tin hoàn toàn không có căn cứ. Tôi chỉ gặp Nils Stridh một lần. Bây giờ thì tôi đã nhớ ông ta là một kẻ cứng đầu và khó chịu. Có vẻ như là ông ta đã uống rượu. Tôi buộc phải từ chối yêu cầu của ông ta sau khi đã nói rõ các nội quy riêng của ngân hàng.

— Ông không bao giờ gặp lại ông ta sau đó à?

— Tôi đã trả lời câu hỏi đó rồi. Bây giờ, tôi muốn biết tại sao anh lại đến nhà tôi vào lúc năm giờ sáng để nhắc lại những việc hoặc là vụn vặt, hoặc là hoàn toàn sai lầm. Tôi cứ nghĩ chúng ta sẽ nói về Karl Evert.

— Thì chúng ta đang làm việc đó đây. Nils Stridh là một người, như chính ông đã nói, khá khó tính. Một hôm, ông ta nổi điên với anh trai mình, và đã đập phá phòng khách của ông ấy. Lại thêm một vấn đề về tiền bạc. Stig Stridh đã nộp đơn khiếu nại. Khi đó Svedberg đã can thiệp: cậu ấy phụ trách vụ đó, nhưng lại quyết định không tiến hành điều tra. Stig đã nộp đơn khiếu nại, người phân xử giải thoát cho Svedberg khỏi mọi nghi ngờ về lỗi lầm trong nghề nghiệp. Bây giờ, hơn mười năm sau, tôi xới lại vụ việc đó. Tôi nói chuyện với Stig Stridh, rồi với Rut Lundin. Bà ấy nhắc đến ông như một trong những người bạn thân của Nils Stridh.

— Thật là phi lý.

— Tại sao bà ấy lại phải nói dối, khi mà kiểm tra thông tin là một việc vô cùng dễ dàng?

— Phải đặt cho bà ta câu hỏi đó chứ.

— Svedberg có bao giờ nói với ông về vụ đó không?

— Không bao giờ.

Câu trả lời buột ra nhanh đến mức sự chú ý của Wallander càng tăng thêm mức độ. Giờ đây Sundelius đã đề phòng. Thậm chí cả trong hào lũy của ông ta. Cần phải tiến lên một cách thận trọng.

— Có nguy cơ nào để ông nhầm lẫn không? Dù sao thì những chuyện đó xảy ra cũng lâu rồi.

— Svedberg chưa bao giờ nói với tôi là có người khiếu nại cậu ấy.

— Thường thì cậu ấy nói về công việc của mình à?

— Thỉnh thoảng. Nhưng cậu ấy rất quan tâm đến chuyện không bao giờ để lộ bí mật nghề nghiệp.

— Có bao giờ cậu ấy nói về tôi không?

— Tại sao lại có câu hỏi đó?

— Có thể là vì tò mò.

— Cậu ấy có lúc nhắc đến tên anh. Lúc nào cũng là để ca ngợi.

Wallander uống nốt tách cà phê của mình và nói tiếp.

— Như vậy là ông hoàn toàn chối là đã gặp Nils Stridh ngoài lần duy nhất ở ngân hàng phải không?

— Đúng.

Ông hiểu là sẽ không moi được điều gì. Sundelius đang ở trong trạng thái tự vệ. Wallander tin là ông ta không nói thật, và ông rất muốn biết tại sao.

— Tôi đã hứa với ông là sẽ báo tin đám tang. Ngày kia, thứ Ba, vào lúc mười bốn giờ.

— Tôi đã đọc được thông báo trên báo.

Điều này Wallander không đoán được trước. Ông muốn đứng dậy. Nhưng còn một câu hỏi nữa.

— Svedberg có kẻ thù không?

— Theo tôi biết thì không.

— Có bao giờ ông thấy cậu ấy có vẻ lo lắng không? Hoặc là sợ?

— Không. Đó là một người hết sức cân bằng. Mặt khác đó cũng là một điều kiện để chúng tôi có thể chơi được với nhau.

Wallander do dự một lát. Rồi ông quyết định.

— Người phụ nữ mà Svedberg có quan hệ đã bị định vị.

Thêm một lần nữa, cái bóng lo lắng lướt qua khuôn mặt Sundelius. Đúng như dự đoán.

— Cô ta có một cái tên không?

— Chúng tôi nghĩ cô ta tên là Louise.

— Và ngoài đó ra?

— Chúng tôi không biết gì nữa cả.

Ông đứng dậy, hai chân nặng chịch vì mệt mỏi. Sundelius đi cùng ông ra đến cửa. Vào phút cuối, ông nhận ra mình vẫn còn một câu hỏi nữa.

— Adamsson? Cái tên đó có gợi cho ông điều gì không?

— Tôi chỉ quen một Adamsson. Anh ta sống ở Svarte và là một chuyên gia môn trị liệu bằng thiên nhiên - Sven-Erik Adamsson.

Liệu Svedberg có quen anh ta không?

— Chúng tôi thường cùng đến thăm cậu ấy.

— Tại sao?

— Vì cả hai chúng tôi đều là tín đồ của y học dựa trên thiên nhiên.

Đơn giản đến thế, Wallander nghĩ. Thế nhưng… Ông không nhìn thấy bài thuốc nào của anh ta trong tủ thuốc nhà Svedberg.

Khi đã ra đến ngoài phố, ông có cảm giác rất rõ rệt là Sundelius đang nhìn ông từ sau cửa sổ. Nhưng ông không ngẩng đầu lên. Cảm giác Sundelius đang giấu ông điều gì đó vô cùng mạnh mẽ. Ông lên xe và nhớ lại cuộc nói chuyện, theo từng bước một. Nhưng những ý nghĩ của ông rối tung vào với nhau. Ông không có đủ sức để suy nghĩ. Ông quay về Mariagatan và nằm lên giường.

Chuông điện thoại kéo ông ra khỏi giấc ngủ. Ông lảo đảo đi về phía bếp.

Lennart Westin đang gọi cho ông từ hòn đảo của mình.

— Tôi đánh thức cậu à?

— Không hề. Tôi đang tắm. Tôi có thể gọi lại trong vài phút nữa được không?

— Không vấn đề gì. Tôi đang ở nhà.

Trên bàn có một cái bút chì. Nhưng không có giấy. Thậm chí không có lấy một tờ báo. Ông ghi số điện thoại thẳng lên mặt bàn.

Rồi ông ngồi một lúc không động đậy, hai tay ôm lấy đầu. Đau đầu. Còn mệt mỏi hơn lúc bắt đầu nằm. Ông rửa mặt bằng nước lạnh, tìm một tuýp thuốc aspirin và đun nước. Trong hộp gần như không còn cà phê. Gần mười lăm phút sau ông mới gọi lại cho Lennart Westin, Đồng hồ treo tường chỉ tám giờ chín phút. Chính Westin nhấc máy.

— Tôi vẫn nghĩ là đã đánh thức cậu. Nhưng cậu đã bảo tôi gọi điện nếu nhớ lại được một chi tiết quan trọng.

— Chúng tôi làm việc gần như hai tư trên hai tư, chúng tôi ngủ ít lắm, nhưng cậu gọi cho tôi thế này là tốt lắm.

— Hai điều. Thứ nhất, đó là ngày tôi đã chở người cảnh sát lên đảo - người sau đó đã bị giết. Sáng nay khi tỉnh dậy, tôi nhớ lại được vài từ mà anh ta đã nói.

Wallander xin lỗi để đi tìm một cuốn sổ trong phòng khách.

— Anh ta hỏi tôi mới đây có chở một hành khách nữ nào đến Bamso không.

— Và đúng thế à?

— Đúng.

— Đó là ai?

— Cô ấy tên là Linnea Vederfeldt, sống ở Gusum.

— Cô ấy làm gì ở Bamso?

— Mẹ của Isa đặt mấy tấm riđô mới cho ngôi nhà. Có vẻ như là Vederfeldt và bà ta là bạn từ nhỏ. Cô ấy muốn đến tận nơi để đo. Tôi phải đến đón cô ấy quay trở về.

— Cậu đã kể chuyện đó cho Svedberg?

— Thật ra là tôi thấy chuyện đó không liên quan gì đến anh ta cả. Hẳn là tôi đã trả lời theo lối thoái thác.

— Cậu ấy đã phản ứng như thế nào?

— Anh ta cứ hỏi tiếp. Cuối cùng, tôi đã nói đó là một người bạn của bà mẹ. Thế là hình như anh ta không quan tâm gì nữa.

— Cậu ấy có hỏi cậu thêm điều gì khác không?

— Tôi không nghĩ là có. Nhưng biết được rằng tôi từng chở một hành khách nữ đến đảo đã làm anh ta bị chấn động. Cái đó thì tôi còn nhớ rất rõ. Tôi không hiểu sao lại có thể quên được chuyện ấy.

— Chấn động theo cách nào?

— Tôi không giỏi miêu tả mấy chuyện đó. Có thể là anh ta sợ.

Wallander thầm đồng ý. Svedberg đã nghĩ đó là Louise. Và điều đó làm anh sợ.

— Điều thứ hai là gì?

— Hẳn là đêm qua tôi đã ngủ ngon, vì sáng nay tôi cũng nhớ lại được cuộc nói chuyện trong cabin của chúng ta. Trước khi cập vào cầu tàu thứ nhất, tôi đã nói là khi làm cái nghề này, cuối cùng người ta sẽ biết hết mọi chuyện về người khác. Dù có muốn hay không. Cậu có nhớ không?

— Có.

— Cậu thấy không, có quan trọng gì đâu.

— Khá là quan trọng đấy. Tôi cám ơn cậu đã gọi điện.

— Cậu nên quay lại đây vào mùa thu, – Westin nói. – Khi mọi chuyện đã yên ổn.

— Tôi có được xem đó như một lời mời không?

— Cậu có thể nghĩ như cậu muốn, – Westin vừa cười vừa nói. – Nhưng tôi thuộc loại người biết giữ lời hứa.

Cuộc nói chuyện kết thúc. Wallander cầm lấy tách cà phê, đi sang phòng khách.

Giờ đây ông đã nhớ. Cuộc trò chuyện trong cabin lái tàu, những khía cạnh khác nhau của nghề đưa thư ở khu quần đảo.

Đột nhiên ông hiểu ra điều mình tìm kiếm; trực giác đã không đánh lừa ông.

Họ đang tìm kiếm một kẻ giết người nghiền ngẫm rất kỹ lưỡng những đòn tàn khốc của mình. Sự nghiền ngẫm này, ngoài những chuyện khác, đặt ra giả định về khả năng có được những thông tin cần thiết một cách vô cùng kín đáo.

Chẳng hạn: xem được thư của người khác.

Wallander bất động hoàn toàn, tách cà phê cầm trên tay.

Liệu có thể chỉ đơn giản như vậy không? Vừa đơn giản vừa đáng sợ như vậy? Ai là người có được tất cả những thông tin đó? Lennart Westin đã cung cấp một yếu tố của câu trả lời: một người đưa thư ở nông thôn. Không quan trọng là trên đất liền hay trên biển.

Một người đưa thư. Người mở những bức thư và đọc chúng. Người sau đó dán lại phong bì và chuyển thư đi như thể không có chuyện gì xảy ra.

Tuy nhiên Wallander chưa tin lắm. Mọi chuyện trên thực tế không diễn ra như vậy. Giả thuyết vừa quá đơn giản lại vừa quá phóng túng.

Cùng lúc, không thể không nhận ra rằng điều này trả lời được cho câu hỏi lớn mà họ đã đánh vật ngay từ đầu cuộc điều tra: bằng cách nào mà tên giết người có được các thông tin?

Còn có những tấm bưu ảnh gửi từ các thành phố châu Âu. Những chữ ký bị giả mạo.

Sự mệt mỏi bỗng tiêu tan. Tự thân những ý nghĩ ùa đến. Chuỗi các sự kiện, kể từ đầu. Ông vừa tìm ra được một cách giải thích khả dĩ. Đúng hơn là một mô hình khả dĩ. Nhưng nó có nhiều khả năng sập đổ ngay lập tức, vì có quá nhiều điểm yếu. Chẳng hạn, việc các nạn nhân không sống trong cùng một khu vực giao nhận thư. Mặt khác, liệu có thể mở trộm phong bì thư mà không để lại dấu vết không? Có thể là phải tìm kiếm một kẻ làm công việc lọc thư ở một trạm nào đó, chứ không phải là một kẻ đi từng nhà với một cái túi đựng đầy thư chăng?

Ông ngồi xuống ghế sofa với tách cà phê. Ông có thể vừa nhầm lẫn vừa có lý, ông biết vậy. Hẳn đó là một hướng đi giả. Nhưng ông không thể tự ngăn mình nghĩ rằng bản thân giả thuyết đó đã vô cùng quan trọng rồi.

Một giải pháp cho vấn đề thông tin.

Câu hỏi mang tính quyết định: làm thế nào để bí mật xâm nhập được những bí mật của người khác?

Ông uống nốt tách cà phê, tắm và mặc quần áo. Chín giờ mười lăm phút, ông bước vào cửa sở cảnh sát. Ông cảm thấy nhu cầu trao đổi các suy nghĩ của mình ngay lập tức với ai đó. Ông tìm được người mình muốn nói chuyện trong phòng cô.

— Bọn trẻ thế nào rồi?

— Lúc nào chúng cũng ốm vào thời điểm tồi tệ nhất. Đó là quy luật thứ nhất của nhà Hoglund, nếu cậu muốn.

Ông ngồi xuống ghế phôtơi dành cho khách. Ann-Britt nhìn thẳng vào mặt ông từ phía bên kia bàn.

— Tôi hy vọng mặt mũi tôi không đến nỗi tệ như mặt cậu, – cuối cùng cô nói. – Đêm qua cậu có ngủ được chút nào không?

— Vài tiếng.

— Vài ngày nữa chồng tôi sẽ đi Dubai. Cậu có nghĩ là từ giờ đến lúc đó chúng ta sẽ thoát được cơn ác mộng này hay không?

— Không.

Cô dang hai tay ra.

— Thế thì tôi không biết sẽ sống như thế nào đây.

— Cậu cứ làm hết mức có thể đi. Chỉ đơn giản vậy thôi.

— Không. Không hề đơn giản như vậy. Nhưng một người đàn ông thì không thể hiểu nổi.

Wallander không muốn bị lôi kéo vào một cuộc tranh luận về vấn đề trông trẻ trong giờ làm việc. Vì vậy ông bắt đầu thông báo cho cô các sự kiện xảy ra trong đêm: người cảnh sát đã nhận ra ‘Louise’ bên ngoài khu vực an ninh và cuộc nói chuyện của ông với Lone Kjaer.

— Như vậy là Louise có tồn tại. Tôi đã bắt đầu tin đó là một bóng ma đấy.

— Một bóng ma có thể có liên quan đến giáo phái Divine Movers. Tôi không biết liệu cô ta có tên là Louise thật không. Nhưng cô ta có tồn tại; cái đó thì tôi tin chắc. Và cô ta quan tâm đến cuộc điều tra này.

— Liệu có phải là chính cô ta không?

— Chúng ta không thể loại bỏ giả thuyết đó. Nhưng nếu quả là như vậy, thì cô ta cũng đóng một vai trò giống Svedberg.

— Cô ta đang theo dõi một kẻ nào đó?

— Gần như thế. Chúng ta sẽ phải nói và nhắc đi nhắc lại cho những người làm việc ở nơi xảy ra án mạng và với những người phụ trách khu vực an ninh mở to mắt. Không, phải căng mắt ra. Trong trường hợp cô ta lại xuất hiện.

Sau đó ông kể cho cô cuộc nói chuyện với Westin và những ý nghĩ mà nó làm nảy sinh trong ông. Cô chăm chú lắng nghe. Với một sự hoài nghi ngày càng lộ rõ, ông nhận xét.

— Tất nhiên là rất đáng để xem xét, – cô lên tiếng khi ông đã nói xong. – Nhưng tôi sợ là giả thuyết này sẽ không đứng vững lâu được. Ngày nay người ta vẫn còn trao đổi riêng tư nữa à? Tôi muốn nói là bằng thư từ ấy?

— Tôi nghĩ đến nó như một yếu tố của giải pháp, hoặc như một ý nghĩ có thể dẫn đến một ý nghĩ khác.

— Chúng ta đã có một người đưa thư nông thôn nào trong cuộc điều tra này chưa nhỉ?

— Chúng ta có hai người rồi: Westin và một người khác, vì tôi còn nhớ là Erik Lundberg, hàng xóm của Isa Edengren, đã nói rằng người đưa thư đã đi qua nhà ông ấy vào ngày Isa được đưa đến bệnh viện. Lundberg đã nói chuyện đó với anh ta.

— Có lẽ sẽ thú vị nếu so sánh giọng của người đưa thư đó và giọng của kẻ đã gọi điện đến bệnh viện.

Mất một giây Wallander mới hiểu.

— Cậu muốn nói là kẻ đã giả danh Lundberg?

— Tay đưa thư đó biết cô ấy đang ở đó. Hơn nữa, anh ta biết là Lundberg biết điều đó.

Wallander cảm thấy rối tung. Liệu có thể nào giả thuyết đó lại đứng vững được, đi ngược lại mọi chờ đợi? Sự mệt mỏi ngăn cản ông đặt lòng tin vào khả năng phán xét của chính mình.

Ông chuyển sang cuộc gặp Bror Sundelius. Cảm giác của ông rằng Sundelius đang che giấu điều gì đó, rằng ông ta đang nói dối.

— Vai trò của Svedberg là gì? – cô hỏi.

— Cậu ấy có cách xử sự rất lạ. Cái đó thì không thể chối được. Lẽ ra cậu ấy phải tổ chức điều tra; không chỉ từ chối làm việc đó, cậu ấy còn đe dọa người khác. Cậu ấy can thiệp một cách tích cực và gây hấn để Nils Stridh không phải ra tòa. Việc cuối cùng vụ đó bị xếp lại với tôi là một sự may mắn đơn thuần. Svedberg có nguy cơ phải chịu một án phạt nặng.

— Đe dọa người khác hoàn toàn không giống với cách xử sự của cậu ấy.

— Đúng thế. Svedberg không xử sự như cần phải thế, hoặc như thói quen của cậu ấy. Điều này chỉ ra rằng cậu ấy đang phải chịu áp lực.

— Từ phía Nils Stridh?

— Tôi không thấy có câu trả lời nào khác. Và Bror Sundelius có dính líu, theo một cách nào đó.

Họ im lặng suy nghĩ một lúc.

— Dọa dẫm, – cô nói. – Liệu có thể là như thế không?

— Thay đổi câu hỏi một chút đi. Liệu có thể khác được không?

— Stridh có thể có những biện pháp gây áp lực nào lên Svedberg?

— Đó là điều mà chúng ta phải tìm ra.

— Chúng ta sẽ phải bắt lão Sundelius đó đến đây và gây áp lực lên lão ta, – cô nói.

— Chúng ta sẽ làm việc đó. Ngay khi có thời gian. Trong số tất cả các ưu tiên, tôi nghĩ là phải dành một chỗ cho Sundelius.

Hơn mười giờ một chút. Martinsson, Hansson, và ba cảnh sát Malmo đến. Nyberg vẫn ở bãi biển. Lisa Holgersson tự giam mình vào phòng để tổ chức tiếp xúc với báo chí. Wallander nhìn thấy Thurnberg trong hành lang, nhưng ông ta không nói năng gì. Trong phòng họp, bản sao đơn khiếu nại của Nils Hagroth chống lại Wallander được truyền quanh bàn và gây ra một sự vui vẻ nhất định, đặc biệt là đoạn ‘cú ngã nặng nề của một cá nhân giới tính nam đang bận việc chạy bộ một cách hòa bình’. Wallander không thấy có gì buồn cười ở đó cả. Không phải vì ông quá lo đến những hậu quả của đơn kiện, mà bởi vì việc đó làm sao lãng sự tập trung của nhóm điều tra.

Vì vậy ông bắt đầu ngay mà không chờ đợi. Sau một tóm tắt ngắn gọn, họ chia nhau công việc. Rất nhiều việc, và họ nhanh chóng chia tay nhau. Wallander lên đường đi Kopingebro cùng Ann-Britt Hoglund để nói chuyện với bố mẹ Malin Skander. Martinsson và Hansson sẽ phải nói chuyện với gia đình Torbjorn Wemer. Wallander thiếp ngủ ngay khi trèo lên xe của Ann-Britt, và cô để ông ngủ.

Ông tỉnh dậy khi xe dừng lại trong sân trang trại nhà Skander. Ngày đẹp và nóng, nhưng ở đây ngự trị một sự im lặng tuyệt đối.

Tất cả cửa ra vào và cửa sổ đều đóng. Trong khi họ đi về phía cửa ra vào, một người đàn ông xuất hiện ở góc nhà. Khoảng năm mươi tuổi, cao và khỏe, mặc một bộ comlê sẫm màu. Mắt ông ta đỏ quạch. Ông ta tự giới thiệu: Lars Skander, bố của cô dâu.

— Sẽ phải nói chuyện với tôi. Vợ tôi không đủ sức đâu.

— Trước hết, chúng tôi xin được chia buồn, – Wallander nói. – Chúng tôi rất tiếc vì cuộc nói chuyện này không thể đợi lâu hơn được.

— Dĩ nhiên là nó không thể đợi lâu hơn được, Lars Skander nói, không che giấu sự cay đắng và nỗi buồn của mình. Các ông có ý định bắt thằng điên đã gây ra chuyện đó chứ?

Ông nhìn họ vẻ gần như là van vỉ.

— Làm sao mà lại có kẻ có thể làm được một chuyện tương tự? Làm sao mà lại có kẻ có thể giết hai con người trẻ trung đang chụp ảnh vào ngày cưới của mình?

Wallander lo lắng tự hỏi không biết người đàn ông có sụp xuống không. Ann-Britt trấn an tình hình.

— Chúng tôi chỉ có vài câu hỏi thôi. Nhưng chúng hết sức quan trọng để chúng tôi có thể bắt được kẻ đã giết con gái ông.

— Các ông có thấy phiền nếu ở ngoài không? Trong nhà ngột ngạt lắm.

Họ đi vòng quanh nhà và ngồi xuống mấy cái ghế phô tơi trong vườn, dưới gốc một cây sơri già.

Lars Skander là bác sĩ thú y. Ông sinh ở Hassleholm, nhưng đã chuyển đến sống ở Ystad ngay sau khi lấy được bằng. Hai vợ chồng ông có ba con, hai gái và một trai. Malin là con út. Những người khác đã lập gia đình. Torbjorn và Malin quen nhau từ khi còn đi học. Trong mắt mọi người không phải nghi ngờ gì về việc hai người sẽ lấy nhau. Torbjorn vừa nhận lại trang trại từ ông bố. Cặp vợ chồng đã chuyển đến đó sống từ đầu hè. Vì những lý do thực tiễn, đám cưới bị đẩy lùi lại sang tháng Tám.

Cho đến khi đó, Wallander để mặc Ann-Britt xoay xở. Giờ đây, đã đến lượt ông.

— Ông có thể nghi ngờ kẻ nào đã làm chuyện đó không? Họ có kẻ thù không?

Lars Skander nhìn ông chằm chằm.

— Làm thế nào mà những người như Malin và Torbjorn lại có thể có kẻ thù được? Chúng thân thiết với tất cả mọi người. Không thể hình dung được ai tốt tính hơn chúng đâu.

— Tuy vậy tôi vẫn phải hỏi ông câu đó; và yêu cầu ông suy nghĩ thật kỹ trước khi trả lời.

— Tôi đã suy nghĩ. Không có ai hết.

Wallander tiếp tục. Thông tin, ông nghĩ. Chi tiết mang tính quyết định. Tên giết người có được những gì hắn cần bằng cách nào?

— Ngày tổ chức đám cưới được ấn định khi nào?

— Tôi không biết nữa. Chắc là vào tháng Năm. Hoặc muộn nhất là trong tuần đầu tiên của tháng Sáu.

— Chính xác là vào lúc nào họ quyết định sẽ chụp ảnh ở Nybrostrand?

— Tôi không biết. Torbjorn và Rolf Haag quen biết nhau từ lâu rồi. Hẳn là hai đứa đã cùng nhau chọn địa điểm. Nhưng tôi cho là Malin cũng có tham gia việc đó.

— Khi nào thì ông biết là sẽ ở Nybrostrand?

— Torbjorn và Malin đã chuẩn bị trước từng chi tiết. Sẽ không có gì hỏng hóc. Buổi chụp ảnh hẳn là đã được quyết định cùng lúc với những việc khác.

— Nghĩa là ít nhất từ hai tháng trước?

— Đúng.

— Ai biết là họ sẽ chụp ảnh ở đó?

Câu trả lời rất khó đoán.

— Không ai cả.

— Sao lại thế được?

— Chúng muốn được yên tĩnh trong mấy giờ đó, giữa lễ cưới và bữa tiệc. Chỉ có người chụp ảnh là biết thôi. Hơi giống một chuyến tuần trăng mật bí mật trong hai tiếng đồng hồ.

Wallander và Ann-Britt đưa mắt nhìn nhau.

— Điều này rất quan trọng, – Wallander nói. – Có phải điều đó có nghĩa là chính ông cũng không biết?

— Cả tôi và vợ tôi đều không biết. Tôi chắc chắn là bố mẹ Torbjorn cũng vậy thôi.

— Thử quay lại nhé. Tôi phải chắc chắn là mình đã hiểu được đúng. Ngoài Malin và Torbjorn, chỉ có người thợ chụp ảnh có biết nơi sẽ chụp ảnh?

— Đúng.

— Và nơi đó đã được quyết định vào tháng Năm, hoặc muộn nhất là đầu tháng Sáu?

— Thoạt đầu, chúng định đi Ale Stenar, các ông biết đấy, chỗ mộ của người Viking ấy. Nhưng chúng đã đổi ý.

Wallander nhíu mày. Ông không chắc là đã theo kịp.

— Như vậy là ông biết nơi họ sẽ chụp ảnh?

— Lúc đầu thì có. Nhưng sau đó chúng đã đổi ý. Thời gian gần đây tất cả các cặp vợ chồng mới cưới đều chụp ảnh trước mấy ngôi mộ của người Viking.

Wallander nín thở.

— Kế hoạch được thay đổi khi nào?

— Cách đây vài tuần.

— Và lần này, họ giữ bí mật về địa điểm?

— Đúng.

Wallander nhìn chăm chăm vào Lars Skander. Rồi ông quay sang Ann-Britt. Ông biết là cô đang nghĩ giống hệt ông. Địa điểm đã được thay đổi vài tuần trước. Không ai biết. Nhưng những tuần đó đã là đủ cho kẻ nào đó xâm nhập bí mật của họ.

— Gọi cho Martinsson đi, – Wallander nói với Ann-Britt. – Bảo cậu ấy hỏi bố mẹ Wemer điều đó.

Cô đi ra xa để gọi điện.

Chúng ta chưa bao giờ ở gần đích như thế này, Wallander nghĩ.

Ông quay sang Lars Skander.

— Ông không thể tưởng tượng ra người nào có thể biết được là họ sẽ chụp ảnh trên bãi biển à?

— Không.

Bên trong, Wallander cố nghĩ đến tất cả các khả năng. Ông vẫn không biết liệu Rolf Haag có một trợ lý hay không. Cũng có thể là một người bạn nào đó của cặp vợ chồng có biết chuyện mà Lars Skander không hay.

Cùng lúc, một cửa sổ mở ra ở tầng trên của ngôi nhà. Một người phụ nữ nhoài người ra ngoài, miệng hét to.

không mất nhiều thời gian để phát hiện Svedberg là một nhà sưu tầm. Những chiếc giày và áo vest cũ xơ ra này hẳn đã có tuổi thọ ít nhất là hai mươi năm. Ông tiếp tục cuộc tìm kiếm của mình, một cách có hệ thống. Trong một cái vali, ông tìm
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.