Chậm Một Bước

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 6 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
11

❊ ❊ ❊

Ra đến ngoài sân, Wallander nhận ra gió đã bắt đầu thổi. Ông quay lưng lại hướng gió và đứng bất động để suy nghĩ. Ai có kính viễn vọng ở nhà? Không nhiều người. Thêm nữa, hai người anh em họ chia sẻ sự quan tâm dành cho bầu trời đêm. Ylva Brink có thể biết nó. Kết luận tự nó đã có sẵn. Cái kính viễn vọng mà ông vừa phát hiện trong nhà để đồ là kính của Svedberg. Không có cách giải thích nào khác.

Điều này dẫn đến một câu hỏi hoàn toàn khác: Tại sao Sture Bjorklund không nói gì đến chuyện đó? Liệu ông ta có điều gì đó phải che giấu, hoặc chỉ đơn giản là không hay biết sự có mặt của cái kính đó ở nhà mình?

Wallander nhìn đồng hồ đeo tay. Mười sáu giờ bốn mươi lăm phút. Thứ Bảy 10 tháng Tám. Gió thổi vào lưng ông là gió nóng. Mùa thu vẫn còn ở cách xa.

Ông đi về phía xe. Sự lo lắng vẫn nguyên ở đó. Liệu có thể là Sture Bjorklund đã giết người em họ của mình không? Ông thấy khó tin được chuyện đó.

Đã đến lúc phải nhanh chóng phát hiện điều mà tay Bjorklund này biết hoặc đang che giấu. Ông lấy điện thoại di động gọi về sở. Cả Martinsson lẫn Hansson đều chưa về. Ông bảo người cảnh sát trực điều một xe đến Hedeskoga.

— Có chuyện gì thế? – người cảnh sát hỏi.

— Để theo dõi. Anh có thể ghi là liên quan đến Svedberg.

— Đã biết kẻ nào giết anh ấy rồi à?

— Chưa. Công việc thường lệ thôi. Tôi muốn có một chiếc xe bình thường.

Ông nói mình sẽ đứng chờ ở ngã tư nào.

Khi ông đến chỗ hẹn, xe từ Ystad đã ở đó. Ông chỉ cho các cảnh sát nơi họ phải đậu xe và yêu cầu họ thông báo ngay khi Bjorklund xuất hiện.

Rồi ông lái xe theo hướng Ystad. Ông đói và miệng khô khốc. Ông dừng lại tại một kiôt bán đồ ăn trên đường đi Malmo và gọi một cái hamburger. Trong khi chờ đợi, ông uống một chai nước có ga. Sau khi ăn xong, lại quá nhanh, như thường lệ, ông mua thêm một chai nước suối lớn.

Trước hết ông cần suy nghĩ. Ở sở, ông có nguy cơ bị làm phiền. Chính vì thế ông lại rời khỏi thành phố và để xe trước khách sạn Saltsjobaden. Gió đã đanh lại, nhưng ông tìm được một góc khuất, thật đáng ngạc nhiên, với một cái ván trượt công viên đã cũ. Ông ngồi lên đó và nhắm mắt lại.

Hẳn phải có một lối vào khả dĩ nào đó, ông nghĩ. Một điểm tiếp xúc mà mình không nhìn thấy. Ông cố tìm cách tóm tắt thật chi tiết những sự kiện và cả những suy nghĩ mà ông đã có cho đến lúc đó. Mặc cho ông cố gắng đến đâu, tất cả đều rối tung. Ông tự hỏi không biết Rydberg sẽ làm gì. Khi ông còn sống, Wallander luôn có được một người để hướng đến khi cần một lời khuyên. Họ đi ra một bãi biển hoặc vào một văn phòng không người ở sở cảnh sát, vào buổi đêm, và cùng nhau lập luận cho đến khi tìm ra được một điểm nào đó chắc chắn. Nhưng Rydberg không còn nữa. Thậm chí Wallander còn không nghe được giọng nói của ông nữa. Chỉ còn lại sự im lặng.

Đôi khi, dường như Ann-Britt có thể trở thành người đối thoại mới của ông. Cô biết lắng nghe giỏi ngang với Rydberg và không ngần ngại đi những đường vòng khó ngờ tới để tìm ra điểm mấu chốt.

Cũng có thể, ông nghĩ. Ann-Britt là một cảnh sát giỏi. Nhưng những việc này cần nhiều thời gian.

Ông nặng nề đứng dậy và quay lại xe.

Chỉ có một điểm liên tục trở lại trong vụ này, ông nghĩ. Những người giả trang xuất hiện khắp nơi.

Svedberg thực hiện những cuộc thẩm vấn bí mật về các bữa tiệc hóa trang. Người ta tìm được ở nhà anh một bức ảnh chụp những thanh niên cũng mang đồ giả trang.

Đâu đâu cũng là những người hóa trang.

Khoảng mười tám giờ, ông quay lại sở. Hẳn là Ann-Britt cũng sắp từ Trelleborg về đến nơi. Hansson và Martinsson vừa đi ăn tối người ta nói với ông. Có khả năng họ đang ở nhà Martinsson; khi làm việc cùng nhau, Martinsson thường mời đồng nghiệp về ăn cơm ở nhà mình.

Buổi tối sẽ rất dài. Ngay khi tất cả có mặt đầy đủ, họ sẽ đóng các cánh cửa dẫn vào phòng họp lại. Ông cởi áo vest và gọi đến bệnh viện. Sau vài lần thử, ông nói chuyện được với một bác sĩ mà ông quen. Ông ta đảm bảo với ông rằng tình trạng của Isa Edengren ổn định và cô sẽ khỏe lại.

— Hãy nói cho tôi biết những gì mà anh không có quyền nói cho tôi. Đó chỉ là một cách thu hút sự chú ý hay là một ý định nghiêm túc?

— Nếu tôi không nhầm thì anh đã tìm thấy cô ấy bất tỉnh.

— Đúng.

— Trong trường hợp đó, cho phép tôi tìm đến với thứ ngôn ngữ ngoại giao. Thật may mắn vì anh đã tìm thấy cô ấy đúng vào lúc đó, chứ không phải là muộn hơn.

Wallander gật đầu. Ông sắp bỏ máy thì một câu hỏi khác chạy qua óc ông.

— Anh có thấy ai đến thăm cô ấy ở bệnh viện không?

— Cô ấy không thể tiếp ai hết.

— Tôi hiểu. Nhưng tôi chỉ tự hỏi có ai tỏ ra hoặc biểu hiện sự quan tâm đến cô ấy kể từ khi cô ấy được đưa vào đó không?

— Tôi sẽ hỏi.

Trong lúc chờ đợi, Wallander lục tìm trong túi một mẩu giấy trên đó ông đã ghi lại các số điện thoại của bố mẹ Isa ở Pháp và Tây Ban Nha. Người bác sĩ trở lại.

— Không ai đến cả, – ông nói. – Không ai gọi điện. Thật ra thì ai chịu trách nhiệm báo cho bố mẹ cô ấy?

— Chúng tôi.

Wallander bấm số điện thoại đầu tiên, không biết đó là số Pháp hay Tây Ban Nha. Ông đợi đến mười lăm tiếng chuông.

Ông bỏ máy và bấm số còn lại. Một người đàn bà trả lời ngay. Wallander tự giới thiệu.

— Tôi là Berit Edengren.

Wallander, đang nghĩ đến người anh trai của Isa, cố gắng dành cho bà ta một miêu tả các sự việc ít nặng nề nhất có thể được. Nhưng đó quả thực là một ý định tự tử, không thể chối bỏ được điều đó. Không được chối bỏ điều đó.

Khi cuối cùng mẹ Isa cất lời, thì đó là một giọng nói bình thản.

— Tôi sẽ nói với chồng tôi. Có lẽ chúng tôi sẽ phải tính đến việc quay về Thụy Điển.

Wallander cảm thấy sự phẫn nộ dâng lên trong người.

— Tôi hy vọng rằng tôi đã nói rất rõ. Việc đó rất có thể đã kết thúc rất tồi tệ.

— Nhưng không phải như vậy. Thật may mắn.

Wallander đọc cho bà ta số điện thoại bệnh viện và tên người bác sĩ. Ông quyết định tạm thời không hỏi gì về Svedberg. Ngược lại, ông không thể tránh đề cập câu hỏi về bữa tiệc mà lẽ ra cô phải tham gia.

— Isa không dễ nói chuyện đâu, – bà ta trả lời. – Tôi không hề biết về một dự định tổ chức tiệc tùng vào đêm Saint-Jean.

— Có thể là cô ấy đã nói với bố chăng?

— Tôi không nghĩ thế.

— Martin Boge, Lena Norman và Astrid Hillstrom, – Wallander nói tiếp. – Tôi cho là bà có biết những cái tên đó?

— Bạn của Isa.

— Vậy là Isa không nói gì với bà về địa điểm mà họ định tổ chức bữa tiệc vào đêm Saint-Jean?

— Không.

— Đó là một câu hỏi rất quan trọng. Bà suy nghĩ kỹ đi. Nhỡ đâu cô ấy đã nói đến một nơi nào đó?

— Tôi có trí nhớ rất tốt. Isa không hề nói gì.

— Bà có biết liệu cô ấy có quần áo hóa trang hay không?

— Có thực sự là quan trọng không?

— Có. Trả lời câu hỏi của tôi đi.

— Tôi không lục tủ quần áo của nó.

— Có một chùm chìa khóa thứ hai của nhà bà ở đâu đó không?

— Trong ống nước, bên tay phải, ở góc tường. Nhưng Isa không biết đâu.

— Dù thế nào đi nữa thì trong những ngày tới cô ấy sẽ không dùng được nó, – Wallander khô khan đáp lại.

Ông còn một câu hỏi nữa.

— Isa có từng nói đến một chuyến du lịch mà cô ấy định thực hiện sau ngày Saint-Jean không?

— Không.

— Liệu cô ấy có nói với bà nếu quả thực có dự định đó không?

— Chỉ khi nào nó cần tiền thôi. Lúc nào cũng thế cả.

Wallander cảm thấy sự bình tĩnh đã hoàn toàn rời khỏi ông.

— Rất chắc chắn là chúng tôi sẽ còn liên lạc với bà, – ông nói.

Và ông dập mạnh điện thoại.

Cùng lúc đó, ông nhận ra mình vẫn chưa biết vừa gọi sang Pháp hay Tây Ban Nha.

Ông đi lấy một cốc cà phê ở căng tin. Khi trở về phòng, ông nhớ ra là còn phải gọi điện cho một người nữa. Ông tìm thấy số điện thoại. Lần này thì có người trả lời.

— Bror Sundelius?

— Tôi đây.

Giọng nói là của một người đã già, âm điệu cả quyết. Wallander tự giới thiệu. Ông sắp nói đến Svedberg thì bị ngắt lời.

— Tôi đang đợi anh gọi. Tôi ngạc nhiên vì cảnh sát chờ lâu đến vậy trước khi liên lạc với tôi.

— Tôi đã thử nhiều lần. Tại sao ông lại chờ điện thoại của chúng tôi?

Câu trả lời tuôn ra không chút ngần ngừ.

— Karl Evert không có nhiều bạn gần gũi lắm. Tôi thuộc vào số đó. Tôi thấy hết sức hiển nhiên khi các anh tìm cách thẩm vấn tôi.

— Về điều gì?

— Hẳn là anh biết điều đó rõ hơn tôi.

Hoàn toàn đúng, Wallander nghĩ. Quý ông này không hề bị tuổi già làm suy yếu.

— Tôi muốn gặp ông. Hoặc ở đây, hoặc ở nhà ông. Tốt nhất là sáng mai.

— Trước đây, sáng nào tôi cũng đi làm. Giờ thì tôi chỉ loanh quanh thôi. Tôi có nhiều thời gian đến nỗi không biết phải làm gì. Tôi sẽ chờ anh đến khi nào anh muốn, sáng mai từ bốn rưỡi, ở đây, Vadergrand này, chân tôi không được khỏe lắm. Ngài thanh tra bao nhiêu tuổi rồi?

— Tôi sắp năm mươi.

— Trong trường hợp đó, chân anh hẳn là phải khỏe hơn chân tôi. Thêm nữa, ở tuổi anh, phải nghĩ đến chuyện hoạt động nhiều. Nếu không rất dễ mắc bệnh tim, hoặc bệnh tiểu đường.

Wallander ngây người.

— Ngài thanh tra vẫn ở đó chứ?

— Vâng. Chín giờ sáng mai được không?

• • •

Mười chín giờ ba mươi phút, họ tập hợp trong phòng họp. Lisa Holgersson đã đến vài phút trước đó cùng công tố viên sắp thay chỗ Per Akesson. Sau nhiều năm do dự, cuối cùng Akesson đã quyết định từ bỏ chức vụ và bắt đầu làm việc ở Uganda cho Cao ủy Liên Hợp Quốc về người tị nạn. Ông đi đã được khoảng tám tháng và thỉnh thoảng viết thư cho Wallander để kể về cuộc đời mới của mình và hiệu ứng gây ra bởi thay đổi lớn về công việc và môi trường này.

Ông nhớ Per Akesson, cho dù họ chưa bao giờ thân thiết với nhau. Cũng có lúc ông cảm thấy nhói lên niềm ghen tị. Liệu ngày nào đó ông sẽ có được can đảm làn như Akesson: thử nghiệm một cái gì đó khác? Ông sắp năm mươi tuổi. Tầm lựa chọn trở nên hạn hẹp. Ngày càng nhanh hơn.

Công tố viên thế chỗ tên là Thurnberg và là người Orebro. Wallander chưa làm việc nhiều với ông ta vì ông ta mới có mặt ở Ystad kể từ giữa tháng Năm. Trẻ hơn ông vài tuổi, đó là một con người có tập luyện đều đặn về thể lực và nhanh nhẹn trong tư duy. Wallander không biết phải nghĩ gì về ông ta. Nhiều lúc ông có cảm giác đó là một người hết sức cao ngạo.

Wallander lấy đầu bút chì gõ xuống bàn và nhìn xung quanh. Ghế của Svedberg vẫn trống. Ông tự hỏi không biết một ngày nào đó sẽ có ai ngồi vào đó không.

Ông dự tính Bjorklund sẽ từ Copenhagen về trong buổi tối; chính vì vậy ông bắt đầu bằng việc thông báo cho mọi người về cái kính viễn vọng và những suy nghĩ mà ông đã có về chuyện đó. Rồi ông nhường lời cho Martinsson.

— Chúng tôi đã nói chuyện một lúc ngay trước cuộc họp. Tôi rất ngạc nhiên với một chi tiết: không có nhật ký. Tôi đã hỏi những người khác, vẫn vậy. Không ai trong số các thanh niên đó viết nhật ký. Chúng tôi cũng không tìm được cuốn sổ agenda nào.

— Thư từ cũng không, – Hansson nói.

— Lạ thật đấy, – Ann-Britt công nhận. – Có thể nói là họ đã cố tình xóa dấu vết.

— Còn những người khác? Những người có trong bức ảnh mà hôm nay các anh đã gặp?

— Cũng vậy luôn, – Martinsson nói. – Có thể là cần phải để ý nhiều hơn chi tiết này.

— Cần phải bắt đầu từ đầu. Isa Edengren đang dần hồi tỉnh; trong vài ngày nữa chúng ta sẽ đến gặp cô ấy ở bệnh viện. Từ giờ đến lúc đó, chúng ta phải luôn quan tâm đến hai điều. Cô ấy có ý định tự tử. Và anh trai của cô ấy, Jorgen, đã tự tử cách đây khoảng một năm, sau khi viết một lá thư tuyệt mệnh chửi rủa thậm tệ bố mẹ mình - tôi có lời chứng của người hàng xóm.

Martinsson lật giở ghi chép của mình. Anh vừa cất lời thì có tiếng gõ cửa. Một cảnh sát viên xuất hiện và lấy đầu ra hiệu cho Wallander.

— Bjorklund đã về, – anh ta nói.

Wallander đứng dậy.

— Tôi đi đây. Không cần phải đi theo tôi, đây không phải là một vụ bắt người. Chúng ta sẽ tiếp tục khi tôi quay lại.

Nyberg cũng đứng dậy.

— Tốt hơn hết là tôi ngó qua cái kính viễn vọng ngay từ bây giờ. Họ đi xe của Nyberg đến Hedeskoga.

Xe cảnh sát đang đợi ở ngã tư. Wallander xuống xe và hỏi người cảnh sát ngồi sau vôlăng.

— Ông ta về đến nơi cách đây hai mươi phút. Ông ta lái một chiếc Mazda.

— Được rồi, anh có thể quay về Ystad.

— Không cần đợi anh à?

— Không cần đâu.

Wallander lên lại xe.

— Được rồi, – ông nói. – Chúng ta đi thôi.

Họ đỗ xe ở lối vào sân. Nhạc vẳng ra từ một cửa sổ mở. Nhịp điệu Latinh-Mỹ. Wallander bấm chuông. Nhạc được vặn nhỏ. Bjorklund ra mở cửa. Ông ta chỉ mặc một chiếc quần soóc.

— Tôi có vài câu hỏi không thể không hỏi ngay được.

Bjorklund có vẻ suy nghĩ. Rồi ông ta mỉm cười.

— Thế thì tôi hiểu hơn rồi, – ông ta nói.

— Hiểu gì?

— Cái xe đỗ ở ngã tư.

Wallander gật đầu.

— Chiều nay tôi đã ghé qua nhà ông. Như tôi vừa nói, đây là những câu hỏi rất gấp.

Ông ta mời họ vào. Wallander giới thiệu Nyberg.

— Vào cái thời tuổi trẻ xa xôi, đã có lúc tôi định làm cái nghề đó. Thật thú vị khi cống hiến cả cuộc đời cho việc giải mã các dấu hiệu.

— Nó không nhiều phiêu lưu như người ta vẫn nghĩ đâu, – Nyberg nói.

Bjorklund nhướng mày.

— Tôi không nói đến chuyện phiêu lưu. Tôi nói đến việc mở ra những hướng đi.

Họ bước vào căn phòng rộng mênh mông. Wallander tò mò nhìn sang Nyberg; ông có vẻ rất kinh ngạc về nội thất của nhà Bjorklund.

— Tôi sẽ không đi đường vòng, – Wallander nói. – Trong kho chứa đồ của ông, dưới một tấm vải bạt, có thứ máy móc mà tôi cho là một cái kính viễn vọng. Tôi muốn biết liệu nó có phải là cái kính đã biến mất khỏi nhà Svedberg hay không.

Bjorklund tỏ vẻ bối rối.

— Một cái kính viễn vọng? Trong kho chứa đồ của tôi?

— Phải.

Bjorklund lùi lại một bước, như thể muốn giữ khoảng cách với các cảnh sát.

— Ai đã đến lục lọi nhà tôi?

— Như tôi đã nói, chiều nay tôi ghé nhà ông. Cửa kho chứa đồ mở. Tôi đã đi vào và nhìn thấy cái kính viễn vọng.

— Cảnh sát có quyền vào nhà người ta như vậy à?

— Ông có thể khiếu nại nếu muốn.

Bjorklund nhìn ông một lúc lâu, bằng một cái nhìn thù địch.

— Tôi tin là tôi sẽ làm vậy.

— Và rồi còn gì nữa, – Nyberg ngắt lời. – Chúng ta sẽ không mất cả buổi tối để nói chuyện đó chứ, mẹ kiếp.

— Như vậy là ông không hề biết là trong kho chứa đồ của ông có một cái kính viễn vọng à? – Wallander tiếp tục.

— Không.

— Ông có thấy rằng điều đó rất khó tin không?

— Tin được hay không thì theo chỗ tôi được biết cũng không có kính viễn vọng trong kho chứa đồ của tôi.

— Chúng ta sẽ cùng nhau vào đó xem, – Wallander nói. – Nếu ông từ chối, Nyberg sẽ ở lại đây trong khi tôi đi lấy một tờ lệnh khám nhà. Ông có thể chắc chắn là tôi sẽ có được nó.

— Tôi có bị tình nghi vì chuyện gì đó không?

Giọng nói đầy vẻ gây sự.

— Lúc này tôi chỉ muốn ông trả lời câu hỏi của tôi.

— Tôi đã làm rồi.

— Vậy là ông khẳng định không biết gì về cái kính viễn vọng. Liệu Svedberg có thể để nó vào đó mà không nói gì với ông không?

— Tại sao cậu ấy phải làm thế?

— Tôi chỉ yêu cầu ông liệu cậu ấy có thể làm thế không. Chỉ vậy thôi.

— Tất nhiên là có. Tôi không bỏ thời gian kiểm tra xem trong kho chứa đồ của tôi có những gì.

Giờ đây Wallander hoàn toàn tin Bjorklund đã nói sự thật. Ông nhận ra là điều đó làm ông thấy nhẹ nhõm.

— Chúng ta vào xem chứ?

Bjorklund gật đầu. Ông ta xỏ chân vào đôi giày nhưng không buồn mặc áo sơ mi.

Trong kho chứa đồ, khi Bjorklund đã bật đèn, Wallander quay sang ông ta.

— Ông có thể nói cho chúng tôi liệu ở đây có gì thay đổi không?

— Gì mới được chứ?

— Ông ở nhà ông. Ông phải biết hơn tôi.

Ông ta nhìn xung quanh, rồi nhún vai. Wallander dẫn ông ta đến chỗ mình đã đứng buổi chiều và nhấc tấm vải bạt lên. Bjorklund có vẻ rất ngạc nhiên.

— Làm thế nào mà nó lại nằm ở đây được?

Nyberg quỳ gối xuống để xem xét cái kính bằng ánh sáng của một ngọn đèn pin công suất mạnh.

— Nhìn này!

Wallander cúi xuống. Nyberg chỉ cho ông một mẩu kim loại nhỏ khắc tên Svedberg.

Cơn giận dữ của Bjorklund đã hoàn toàn rơi tõm xuống.

— Tôi không hiểu, – ông ta nói. – Tại sao Svedberg lại giấu kính viễn vọng của cậu ấy ở nhà tôi?

— Chúng ta đi thôi. Nyberg sẽ ở lại thêm một lúc nữa.

Họ quay lại căn phòng rộng mênh mông. Bjorklund hỏi ông muốn uống cà phê không. Ông từ chối. Lần thứ hai, ông thả người rơi xuống cái ghế băng nhà thờ ít êm ái.

— Nó nằm ở đây bao nhiêu thời gian rồi? Ông có ý kiến gì không?

Bjõrklund tỏ vẻ cố gắng suy nghĩ.

— Trí nhớ địa danh của tôi kém lắm, – cuối cùng ông nói. – Trí nhớ đồ vật của tôi còn tệ hơn nữa.

Wallander nghĩ cần phải đặt câu hỏi theo cách khác. Nhưng để làm được như vậy, ông cần đến Ylva Brink. Có lẽ cô sẽ nhớ được lần cuối nhìn thấy cái kính viễn vọng ở nhà Svedberg là khi nào.

— Tôi sẽ quay lại sau, – ông nói. – Nyberg sẽ xem xét cái kính ngay vào tối nay. Sau đó, chúng tôi sẽ mang nó đến sở cảnh sát.

Bjorklund không nghe ông nói nữa. Rõ ràng là ông ta đang nghĩ đến điều gì đó. Wallander chờ đợi.

— Chúng ta không thể tưởng tượng được là có ai đó khác đã mang nó đến đây à?

— Trong trường hợp đó, người này phải biết mối liên hệ họ hàng giữa hai người.

Bjorklund tỏ ra lo lắng.

— Ông đang nghĩ đến một điều gì đó, – Wallander nói. – Gì vậy?

— Tôi không biết liệu điều này có quan trọng gì không. Nhưng, một lần, tôi từng có cảm giác ai đó đã đến.

— Làm thế nào mà ông biết được điều đó?

— Không biết nữa. Chỉ là một trực giác.

— Một điều gì đó khiến ông nghĩ vậy?

— Tôi đang tìm chính cái đó đây.

Wallander chờ đợi.

— Cách đây vài tuần. Tôi vừa từ Copenhagen về, vào một buổi sáng. Trời mưa. Khi đi qua sân, tôi dừng lại mà không biết là tại sao. Rồi tôi nghĩ rằng ai đó đã chạm vào một trong những bức tượng.

— Ông muốn nói là những con quái vật?

— Đó là những bản sao mấy con thú trang trí ống máng nước ở nhà thờ Rouen.

— Vừa nãy, ông nói là ông có trí nhớ đồ vật rất kém.

— Trừ đối với những bức tượng của tôi. Ai đó đã làm lệch chỗ một trong số đó. Tôi chắc chắn. Ai đó đã vào sân khi tôi đi vắng.

— Không phải là Svedberg à?

— Không. Cậu ấy không bao giờ đến ngoài những lần hẹn trước.

— Ông không thể chắc chắn vào điều đó được.

— Tất nhiên là không. Nhưng tôi thấy rất khó hình dung được điều đó. Tôi biết cậu ấy. Cậu ấy biết tôi.

Wallander ra hiệu cho ông tiếp tục.

— Ai đó đã đến nhà tôi. Một kẻ đột nhập.

— Ai hay đến trang trại khi ông vắng mặt một hoặc hai ngày?

— Không ai hết, ngoài người đưa thư.

Wallander không có lý do gì để nghi ngờ sự thành thật của ông ta.

— Một người khách không được chờ đợi, nói một cách khác. Và ông nghĩ là kẻ đó có thể đã để cái kính viễn vọng vào kho chứa đồ của ông?

— Thật là phi lý.

— Đó là khi nào?

— Cách đây vài tuần.

— Chính xác là khi nào?

Bjorklund đứng dậy và trở lại với một cuốn sổ agenda bỏ túi.

— Tôi đã vắng mặt vào ngày 14 và 15 tháng Bảy.

Wallander thầm ghi nhớ. Cùng lúc đó, Nyberg xuất hiện, chiếc đèn pin cầm trên tay.

— Tôi đã gọi cho Ystad để yêu cầu hộp đồ nghề. Tôi muốn xem cái cái kính này ngay. Anh có thể lấy xe của tôi. Một đội tuần tra đêm sẽ đến đón khi nào tôi xong việc.

Nyberg biến mất. Wallander đứng dậy và Bjorklund đi cùng ông ra đến cửa.

— Ông đã có thời gian để suy nghĩ đến những gì xảy ra…

— Tôi không hiểu. Làm thế nào mà lại có kẻ giết em họ tôi? Thật là phi lý.

— Đúng. Đó chính là câu hỏi. Kẻ nào có thể giết cậu ấy? Và tại sao?

Họ chia tay nhau trong sân. Mấy con quái vật ánh lên đầy đáng ngại trong ánh sáng tỏa ra từ ngôi nhà. Wallander quay lại Ystad bằng xe của Nyberg. Ông không có thêm một bước tiến nào cả.

Cuộc họp tiếp tục vào khoảng hai mươi mốt giờ. Họ xem xét lại những gì mà các thanh niên khác nói cho họ. Martinsson lên tiếng đầu tiên, với những lời chêm vào đều đặn của Hansson, Wallander chăm chú lắng nghe. Nhiều lần, ông yêu cầu anh nói rõ hơn hoặc nói lại một chi tiết kể từ khởi đầu. Sau đó, đến lượt Ann-Britt Hoglund. Wallander đã lập một danh sách tất cả những thanh niên từ nay có mặt trong khuôn khổ cuộc điều tra. Khoảng hai mươi ba giờ, họ nghỉ mười lăm phút. Wallander vào toalet và uống hai cốc nước. Cuộc họp tiếp tục.

— Lúc này chỉ có một việc phải làm, – Wallander bắt đầu. – Phát lệnh tìm kiếm Boge, Norman và Hillstrom.

Không ai phản đối. Ngay ngày mai Lisa Holgersson sẽ phụ trách việc đó với sự giúp đỡ của Martinsson.

Wallander thấy rõ rằng các cộng sự của ông đã kiệt sức. Nhưng ông muốn đề cập vấn đề cuối cùng.

— Có vẻ như là các thanh niên đó làm một việc gì đó lạ lùng cùng với nhau. Họ đã không nói gì, ngoài việc họ quen biết nhau và hay gặp nhau với tư cách bạn bè. Tuy nhiên, các bạn đều có cảm giác họ đã không nói một số thông tin. Rằng họ liên hệ với nhau theo một lối bí mật nào đó. Có phải vậy không?

— Đúng, – Ann-Britt nói. – Họ che giấu điều gì đó.

— Ở một khía cạnh khác, – Martinsson nói, – họ không có vẻ gì là lo lắng. Họ đều tin rằng Boge, Norman và Hillstrom đã đi du lịch.

— Chúng ta hãy hy vọng điều đó là đúng, – Hansson nói. – Tôi thấy câu chuyện này bắt đầu trở nên rất khó chịu rồi.

— Tôi cũng thế.

Wallander vứt cái bút chì xuống bàn.

— Svedberg lo lắng chuyện gì, lạy Chúa? Phải khám phá ra điều đó. Ngay lập tức. Và người phụ nữ đó là ai?

— Chúng ta đang cho rà soát tất cả các hồ sơ hiện có.

— Việc đó chưa đủ. Tôi muốn ảnh của người phụ nữ đó được đăng lên các báo. Tất nhiên phải nói rõ rằng cô ấy không bị tình nghi về điều gì hết. Ít nhất là vào thời điểm này thì không.

— Cực kỳ hiếm khi một phụ nữ dùng súng trường bắn ai đó, – Ann-Britt nói. – Nhất là lại vào ngay giữa mặt.

Không ai bình luận gì.

Họ chia tay nhau không lâu trước nửa đêm. Ngày hôm sau sẽ vô cùng nặng nhọc - dù có là Chủ nhật hay không. Với Wallander, nó sẽ bắt đầu bằng một cuộc viếng thăm chủ ngân hàng Sundelius.

Ông nán lại một lúc trên bãi đỗ xe với Martinsson.

— Chúng ta phải làm cho các thanh niên đó trở về. Chúng ta phải nói chuyện với Isa Edengren. Và chúng ta phải triệu đến sở những người các anh đã nói chuyện hôm nay. Họ phải nói cho chúng ta những bí mật của họ.

Họ chia tay nhau. Wallander về xe. Ông rất mệt. Ý nghĩ cuối cùng của ông trước khi thiếp đi là dành cho Nyberg. Liệu ông có tiếp tục ở trong kho chứa đồ của Bjorklund?

Không lâu trước khi trời sáng, một trận mưa rào ngắn ngủi đổ xuống Ystad. Rồi những đám mây tản đi.

Ngày Chủ nhật sẽ nóng và nhiều nắng.

không mất nhiều thời gian để phát hiện Svedberg là một nhà sưu tầm. Những chiếc giày và áo vest cũ xơ ra này hẳn đã có tuổi thọ ít nhất là hai mươi năm. Ông tiếp tục cuộc tìm kiếm của mình, một cách có hệ thống. Trong một cái vali, ông tìm
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.