Wallander quay chìa trong ổ khóa.
Từ rất xa, từ đáy ý thức của ông, một ký ức đang trồi lên trên bề mặt. Một câu nói của Ebba, về ổ khóa khó mở. Trên thực tế, ông biết rõ, ổ khóa chỉ bị hóc khi có một cái chìa khóa cắm vào ở phía bên kia. Điều chỉ xảy ra khi có ai đó ở đó. Linda thường có thói quen để chìa lại trên ổ. Khi ông về nhà và ổ khóa không chịu quay, thì có nghĩa là con gái ông đang ở đó.
Sau này, ông thường xuyên nghĩ rằng sự chậm chạp trong phản ứng của ông chỉ có thể được giải thích bằng sự mệt mỏi to lớn. Ông đã nghĩ đến những lời của Ebba trong khi mở cửa. Ô khóa không hóc nữa. Điều mà việc đó muốn nói, ông hiểu ra vào lúc cửa mở ra. Ông đoán hơn là nhìn thấy bóng người ở cuối lối vào. Ông lăn sang một bên và cảm thấy má phải cháy bỏng. Ông chạy thẳng xuống cầu thang, nghĩ rằng giây nào cũng có thể là giây cuối cùng. Ake Larstam đang ở trong nhà ông; hắn đã đến đây để giết ông. Không phải là như Hansson và người đồng nghiệp Malmo. Thậm chí cũng không phải là Ebba - tuy nhiên Larstam có ở đó khi bà đến tìm cái áo sơ mi sạch. Nạn nhân thứ chín là ông, Wallander. Larstam muốn giết ông. Ông chạy như một thằng điên ra lối vào, giật tung một cửa cánh cửa và chạy trên vỉa hè. Đến đầu phố, ông quay đầu lại. Không có ai. Phố vắng không một bóng người. Má ông chảy máu. Đầu ông bốc cháy. Ông tìm khẩu súng trong túi áo. Rồi ông nhớ ra là đã để nó lại trong ngăn kéo phòng làm việc ở sở. Ông nhìn chăm chăm vào cổng, sẵn sàng nhìn thấy Larstam xuất hiện vào bất kỳ lúc nào. Điều duy nhất mà ông có thể làm khi đó là bỏ chạy. Cùng lúc, ông biết rằng đó là điều cuối cùng để làm. Giờ đây, ông đã biết tên giết người trốn ở đâu. Không có cầu thang thoát hiểm. Larstam chỉ có một lối thoát duy nhất, cái cổng.
Ông lục tìm điện thoại di động, hai tay đầy máu. Ông có để nó lại trong xe không? Rồi ông nhớ ra. Khi cho khẩu súng vào ngăn kéo, ông đã đặt điện thoại lên mặt bàn. Ông rủa thầm. Ông muốn hét lên. Không súng, không điện thoại. Ông không thể gọi ai đến tiếp sức cho mình. Ông sốt ruột tìm một giải pháp. Không có giải pháp nào hết. Ông đứng do dự ở đó một lúc, không biết phải làm gì, cổ áo vest dựng lên chạm vào cái má chảy máu. Ông nhìn chăm chăm vào cổng. Thỉnh thoảng, ông liếc nhìn lên các cửa sổ tối đen. Larstam đang ở trên đó, ông nghĩ. Hắn nhìn thấy mình. Nhưng hắn không biết là mình không có súng, không có điện thoại. Nếu không có quân tiếp viện đến, hắn sẽ hiểu ra. Khi đó, hắn sẽ ra khỏi nhà.
Ông ngẩng đầu nhìn trời. Trăng tròn, nhưng bị che khuất bởi một màn mây xuất hiện từ tối. Trời vẫn nóng, dù đã bắt đầu có gió.
Mình phải làm gì đây? Ông nghĩ. Larstam đang nghĩ gì?
Ông nhìn đồng hồ đeo tay. Nửa đêm quá bảy phút, thứ Năm 22 tháng Tám. Việc vượt qua được cái giờ định mệnh không mang lại cho ông sự cứu trợ nào. Larstam đã đặt bẫy ông. Có thể là hắn đoán được rằng Wallander và các đồng nghiệp sẽ tìm hắn ở bữa tiệc tại khách sạn chăng?
Ông cũng tự hỏi không biết Larstam đã làm cách nào để đột nhập được vào nhà ông. Ông hiểu ra khá nhanh. Điều này lần đầu tiên cho ông cảm giác nhận ra một sơ đồ trong cách xử sự của Larstam: hắn tìm kiếm các cơ hội xuất hiện. Hôm qua, ở đám tang Svedberg, tất cả các cảnh sát đều có mặt ở nhà thờ. Hắn đã có thoải mái thời gian để vào nhà ông. Hẳn là hắn đã lấy được không chút khó khăn chùm chìa khóa dự phòng trong ngăn kéo.
Những ý nghĩ xô đẩy nhau trong đầu ông. Má ông đau và nỗi sợ quay cuồng trong ông ở mỗi nhịp tim đập. Câu hỏi quan trọng nhất - tại sao Larstam lại chọn ông - ông lấy hết sức để đẩy ra xa. Mình phải tìm được một giải pháp, ông nghĩ. Tòa nhà phía sau ông chỉ có các văn phòng. Nếu không, ông có thể gõ vào cửa kính và đánh thức ai đó. Nếu ông kêu cứu, có thể là một người hàng xóm sẽ gọi cho cảnh sát. Nhưng sẽ xảy ra cảnh hỗn loạn. Ông sẽ không có khả năng báo tin cho đội tuần tra sẽ đến sau đó.
Khi đó ông nghe thấy nó. Tiếng bước chân. Ai đó đang tiến lại gần. Ông nhìn thấy một người đàn ông đang rẽ ở góc phố và đi thẳng về phía ông, hai tay thọc sâu vào túi áo vest da. Ông bước ra khỏi bóng tối. Người đàn ông nhảy dựng và giơ hai tay lên. Khi Wallander tiến lại gần, anh ta lùi lại.
— Tôi là cảnh sát. Có một tai nạn. Tôi cần anh giúp đỡ.
Người đàn ông, khoảng ba mươi tuổi, nhìn ông vẻ sợ hãi.
— Anh có nghe thấy tôi nói gì không? Tôi là cảnh sát. Anh phải báo tin cho sở cảnh sát. Nói với họ rằng Larstam đang ở nhà Wallander. Và họ phải hết sức cẩn thận. Anh hiểu chưa?
Người đàn ông lắc đầu. Rồi anh ta nói vài câu bằng một thứ tiếng nước ngoài. Tiếng Ba Lan.
Mẹ kiếp! Wallander nghĩ. Ông thử nói bằng tiếng Anh. Người đàn ông trả lời giật cục từng âm tiết. Ông mất kiên nhẫn, tiến lên một bước và lên giọng. Người kia quay đầu chạy biến.
Ông còn lại một mình. Larstam đang ở trên kia, sau những ô cửa tối đen. Hắn sẽ nhanh chóng hiểu ra tại sao không có ai đến. Và khi đó Wallander sẽ không thể làm được gì khác ngoài chạy trốn.
Ông tìm cách suy nghĩ. Hẳn là phải có một giải pháp khác. Mất một lúc ông mới tìm ra. Ông giơ tay lên như thể đang ra dấu cho ai đó ở vỉa hè đối diện. Ông dùng ngón tay chỉ căn hộ của ông và kêu lên gì đó. Rồi ông rẽ vào góc phố, biến mất khỏi tầm nhìn của Larstam. Hắn không thể biết là không có ai hết cả, ông nghĩ. Có thể mình sẽ có thêm được vài phút. Có nguy cơ là hắn sẽ chạy trốn trước khi không chịu nổi tình thế này nữa.
Khi đó bỗng diễn ra điều mà Wallander không dám hy vọng. Một chiếc xe đi vào phố. Ông đứng ở giữa đường, hai tay vung vẩy. Chiếc xe phanh gấp lại. Wallander vội chạy đến. Người đàn ông ngồi sau vôlăng tức tối hạ cửa kính xuống. Khi nhìn thấy Wallander đang chảy máu, ông ta vội nâng nó lên ngay, nhưng Wallander đã có đủ thời gian để thò tay vào bên trong và mở cửa bằng tay kia. Người đàn ông, khoảng sáu mươi tuổi, đi cùng một phụ nữ trẻ hơn ông ta rất nhiều. Ngay lập tức Wallander có cảm giác có điều gì đó không ổn, nhưng ông không có thời gian để suy nghĩ đến việc đó. Ông không có thời gian để làm gì ngoài bắt Larstam và kết thúc cuộc điều tra khủng khiếp này.
— Tôi là cảnh sát, – ông gầm lên.
Ông tìm được thẻ của mình và chìa ra trước mặt người lái xe.
— Có một tai nạn. Ông có điện thoại di động không?
— Không.
Thế mà mình cứ tưởng bây giờ ai cũng phải có một cái điện thoại di động, ông tuyệt vọng nghĩ.
— Có chuyện gì thế? – người đàn ông lo lắng hỏi.
— Không có gì quan trọng. Ông bị trưng dụng, ông và xe của ông. Đến ngay sở cảnh sát. Ông biết nó ở đâu không?
— Tôi không phải là người ở đây.
— Tôi có biết, – người phụ nữ xen vào.
— Đi thẳng đến đó. Nói với họ rằng Larstam đang ở nhà Wallander. Ông nhớ được không?
Người đàn ông gật đầu.
— Nhắc lại đi.
— Larstam đang ở nhà Wallgren.
— Wallander, mẹ kiếp.
— Larstam đang ở nhà Wallander.
— Rồi ông nói với họ rằng Wallander cần được giúp đỡ. Và họ phải hết sức cẩn thận.
Người đàn ông nhắc lại, lần này không hề nhầm lẫn.
— Có chuyện gì thế? – người phụ nữ hỏi.
— Bây giờ tôi không thể nói được. Đi đi.
Người đàn ông gật đầu. Cái xe biến mất. Wallander vội quay lại nhìn về góc phố. Bao nhiêu thời gian đã trôi qua? Mới hơn một phút. Hẳn là Larstam vẫn còn ở trên đó. Wallander nhìn đồng hồ đeo tay. Sẽ không mất mười phút để chiếc xe cảnh sát đầu tiên đến được nơi. Liệu Larstam có ý định chờ đến lúc đó không?
Sự đau đớn đã chuyển chỗ và giờ đây đang dội vào óc ông. Hơn nữa, ông cần đi tiểu. Ông mở khóa quần mà mắt vẫn không rời khỏi cái cổng. Ba phút trôi qua. Nếu người phụ nữ thực sự biết đường đến sở cảnh sát, hẳn là họ đã phải đến nơi rồi. Bất kỳ cảnh sát trực nào cũng sẽ hiểu là chuyện cấp bách. Wallander cảm thấy mình đã bắt đầu hy vọng trở lại.
Mười bảy phút sau, vẫn không thấy cái xe nào, và Wallander hiểu ra: hai người kia đã không hề đến sở cảnh sát. Họ đã gạt ông. Ông lại quay về điểm xuất phát ban đầu.
Ông vẫn đang tìm một giải pháp thì nghe thấy một tiếng động lạ mà ông không thể đoán ra, cũng không thể định vị. Ông dỏng tai lên. Nhưng tiếng động đã biến mất. Ông tự hỏi không biết mình có thể chặn cửa từ bên ngoài không. Nhốt Larstam trong căn hộ. Nhưng bằng cái gì đây? Mà hắn thì đang đề phòng. Nếu nhỡ ra Larstam mở cửa và đi ra trước thềm, Wallander sẽ không có chút cơ hội nào nữa. Lần này, Larstam sẽ không bắn trượt cái đích của mình.
Dòng suy nghĩ của ông bị cắt đứt bởi tiếng nổ máy của một chiếc xe ở phía bên kia tòa nhà. Không thể giải thích, ông hiểu ngay rằng đó là Larstam. Tiếng động mà ông vừa nghe thấy là tiếng một ai đó bước đi thật dè dặt trên mái ngói. Ông đã quên mất lối thoát đó. Cái cửa sập! Hẳn Larstam đã phát hiện ra nó, và hắn đã, theo một cách nào đó, trượt xuống bên hông tòa nhà. Wallander chạy qua phố, vừa đủ thời gian để nhìn thấy một cái xe màu đỏ đang vụt đi khỏi. Ông không nhìn thấy người lái, nhưng, với ông, không nghi ngờ gì nữa, đó chính là Larstam. Không hề suy nghĩ, ông chạy đến xe của mình, nổ máy và đuổi theo. Ông vẫn nhìn thấy đèn hậu của chiếc xe đỏ. Nếu không biết trước, ông nghĩ, hắn sẽ nhanh chóng hiểu ra là mình đang đuổi theo. Nhưng hắn còn chưa thể chắc chắn là mình không có súng. Cái xe đỏ chạy vào đường số 19 theo hướng Kristianstad. Larstam lái rất nhanh. Kim báo tốc độ của Wallander chỉ vào khu vực nguy hiểm. Ông cố hình dung xem Larstam sẽ đi đâu. Chắc chắn là hắn có một cái đích. Ngay cả khi lái rất nhanh, thì cũng không nhất thiết là một cuộc chạy trốn vô định. Họ đi qua Stora Herrestad. Ít có xe cộ trên đường. Wallander đếm được hai chiếc xe chạy theo chiều ngược lại. Mình sẽ làm gì nếu hắn dừng xe? Ông nghĩ. Nếu hắn xuống khỏi xe, với khẩu súng trên tay? Ông giữ khoảng cách, lúc nào cũng sẵn sàng phanh gấp. Hẳn Larstam phải biết rằng ông đang đuổi theo hắn. Đột nhiên chiếc xe đỏ tăng tốc. Họ đến một nơi đường rất ngoắt ngoéo. Wallander không nhìn thấy hắn nữa. Ở mỗi chỗ quành, ông lại sẵn sàng chờ nhìn thấy Larstam đợi sẵn ở bên đường. Ông bồn chồn tìm một giải pháp. Ông chỉ có một mình. Không ai biết ông đang ở đâu, không ai có thể mang lại cho ông sự giúp đỡ ông đang cần.
Xe của Larstam lại hiện ra trước mặt ông. Rồi nó lấy lối đi về phía thung lũng Fyledalen. Đèn tắt.
Wallander phanh gấp. Rất chậm, ông tiến theo hướng chiếc xe đỏ. Trăng tròn thỉnh thoảng hiện ra ở những mảng mây rách, nhưng phần thời gian còn lại chỉ có bóng đêm, Wallander dừng lại lên đường, tắt đèn, xuống nhanh khỏi xe và đi ra xa vài bước. Im lặng như tờ. Larstam cũng đã tắt máy. Không còn nghe thấy gì nữa, Wallander lao vào bóng tối bên đường, kéo khóa phecmơtuya áo vest để che đi cái áo sơ mi màu trắng, Thật may mắn vì cái áo vest lại có mau xanh thẫm. Khi đi qua một cái hố, ông bị gai cào vào má và vết thương lại bắt đầu chảy máu. Ông đang ở trên một cánh đồng; đột nhiên, ông đặt chân lên một cái gì đó. Tiếng vụn sắt nghiến lên. Ông rủa thầm và rời xa khỏi chỗ đó một cách nhanh nhất có thể được bằng cách đi theo cái hố. Rồi ông dừng lại và tìm cách nhìn xuyên vào bóng tối. Ngẩng đầu lên những đám mây. Trăng đã biến mất. Nhưng một đoạn mây rách đang lại gần. Sắp sửa có ánh sáng.
Ông thận trọng tiếp tục đi dọc theo cái hố và ngồi xuống sau mấy bụi cây. Nếu không nhầm lẫn hoàn toàn, ông đang ở đối diện với con đường pyledalen. Chấn ông vấp phải một vật. Ông mò mẫm cúi xuống: một thanh gỗ. Ông nhặt nó lên. Mình đang biến thành người Cromagnon, ông nghĩ. Cảnh sát quốc gia tự vệ bằng mấy thứ gỗ vứt đi. Hỉnh ảnh đất nước Thụy Điển trong tương lai: mắt đối mắt, răng đối răng.
Trăng hiện ra giữa những đám mây. Wallander ngồi sau đám cây tỏa mùi đất ẩm. Ông nhìn thấy xe của Larstam. Nó đỗ ngay sau chỗ rẽ, về phía pyledalen. Im lặng như tờ. Wallander dò tìm trong bóng tối phía bên kia xe. Tấm màn mây lại hình thành. Tối đen như mực. Ông cố suy nghĩ. Hẳn là Larstam không còn trong xe nữa. Nhưng hắn lập luận như thế nào? Hắn biết là Wallander đuổi theo hắn. Vì hắn là người vô cùng cẩn thận, hẳn là hắn phải tính đến trường hợp ông có súng. Việc không có quân tiếp viện, chắc hắn đã đoán ra, là do Wallander không liên lạc được với các đồng nghiệp của mình.
Nói cách khác, chỉ có họ. Hai người có súng, bước đi trước duy nhất của ông, lợi thế duy nhất của ông là Larstam không biết rằng mẩu gỗ ông đang nắm chặt trong tay là phương tiện tự vệ duy nhất của ông.
Ông cố suy nghĩ thêm. Ông có thể làm gì? Đợi đến khi trời sáng? Chặn xe trên đường? Để rồi sau đó chặn lối vào khu thung lũng Fyledalen, nghĩa là toàn bộ khu Đông Bắc của vùng Ystad? Điều đó sẽ không giải quyết được gì hết. Một khi đã chặn đường và chó đã được thả ra, Larstam đã cao chạy xa bay rồi. Gã đàn ông này, mỗi lúc Wallander lại hiểu thêm, có một khả năng đáng kể trong việc tìm ra các lối thoát.
Ông vừa tuyệt vọng nghĩ đến các khả năng không tồn tại khác, vừa rình mò từng tiếng động nhỏ nhất. Nhưng ngoài gió ra, không có tiếng động nào khác. Nhiều lần, ông có cảm giác đáng sợ là Larstam đang ở ngay cạnh ông. Đằng sau, hoặc bên cạnh. Súng chĩa ra trước. Khẩu súng đã suýt bắn thủng trán ông bằng một viên đạn không gây ồn ào. Wallander đã không nghe thấy phát đạn, chỉ cảm thấy đau, cái má rách toác. Khẩu súng có gắn nòng giảm thanh.
Ông bồn chồn thử đặt mình vào địa vị của Larstam. Đã xảy ra điều gì đó hoàn toàn không được dự tính trước. Không ai có được số lượng vô hạn những lối thoát. Ông đoán là Larstam đang mất định hướng, và đã hành động theo đúng cách của ông: không thể ngồi lại trên xe. Nhưng liệu hắn có ở ngay gần đây thôi? Hay là hắn đang chạy xuống thung lũng Fyledalen?
Hắn cũng không nhìn thấy gì trong bóng tối như mình, Wallander nghĩ. Chúng ta đều ở dưới một tấm màn mây.
Ông quyết định chạy sang bên kia đường và tiến lại gần xe của Larstam từ bên hông. Thời điểm này trên trời không có vạt mây nào để lộ ánh trăng. Trăng vẫn mất dạng. Ông chạy vụt qua đường, người vẫn cúi lom khom, và trốn vào sau một lùm cây. Cái xe của Larstam chỉ còn cách hai mươi mét. Ông lắng nghe. Lặng yên như tờ. Ông vẫn cầm thanh gỗ trong tay.
Khi đó, ông nghe thấy nó. Một tiếng động của cành cây gãy, trước mặt ông. Wallander cuộn mình vào bóng tối. Rồi ông lại nghe thấy nó, lần này yếu hơn. Ai đó đang di chuyển, rời xa khỏi cái xe, về hướng thung lũng. Vậy là Larstam đã chờ đợi, giống như ông. Hiện giờ, hắn bắt đầu dịch chuyển. Nếu Wallander không qua đường, hẳn là sẽ không bao giờ ông nghe thấy tiếng hắn.
Ta đang đi trước mi một bước, ông nghĩ. Ta nghe thấy tiếng mi. Nhưng mi không biết là ta đang ở ngay gần.
Lại có tiếng động. Lần này như thể Larstam vấp phải một cái cây, đã khá xa, Wallander ra khỏi bóng cây và bắt đầu chạy, người vẫn cúi thấp, dọc theo những bụi cây nhỏ dọc con đường. Cứ năm bước ông lại dừng lại. Con đường thoải xuống phía thung lũng. Ông nhớ gần đấy, ở bên tay trái, có một dòng sông. Sau khoảng năm mươi mét, ông nghỉ một lát. Một con chim đêm kêu ngay gần ông. Ông đợi hơn năm phút. Không có tiếng động nào. Điều đó có nghĩa là gì? Larstam đã dừng lại? Hay hắn đã đi xa rồi? Đột nhiên, ông cảm thấy nỗi sợ quay trở lại với cường độ lớn gấp nhiều lần. Ông lại bỏ qua điều gì đó mất rồi. Larstam lập luận như thế nào? Liệu có phải là hắn cố tình làm gãy những cành cây, để dụ Wallander đi theo một hướng nào đó? Tim ông đập liên hồi. Ông lại cảm thấy gã đàn ông mang súng đang ở ngay cạnh mình. Ánh trăng bắt đầu chiếu sáng khoảnh đất. Wallander hiểu là ông không thể ở lại chỗ này. Nếu Larstam cố tình dẫn ông theo, hẳn là hắn đang ở ngay trước mặt ông. Wallander chạy băng qua đường, leo lên taluy, ngồi xuống sau một cái cây và đợi.
Trăng hiện ra.
Cả khung cảnh nhuộm trong màu xanh. Ông cố nhìn rõ đoạn lề đường chỗ ông đã dừng lại. Trống không. Những bụi cây thưa ra. Xa hơn một chút, có một ngọn đồi trên đỉnh mọc một cái cây đơn độc.
Trăng lại lẩn vào sau những đám mây.
Wallander nghĩ đến cái cây ở khu bảo tồn. Cái cây mà ông đã phát hiện, mà ông chắc chắn là tên giết người đã đứng đằng sau trước khi ra tay hành động. Khi đó, tên giết người còn là một kẻ không mặt. Từ nay, hắn đã có một cái tên. Ake Larstam. Hắn giống như một con mèo, Wallander nghĩ. Hắn chọn những nơi biệt lập, ở trên gió, bao quát được tình thế. Ông nhanh chóng tin rằng Larstam đang trốn ở chỗ đó. Không có lý do gì để hắn chạy trốn khi mà Wallander còn chưa bị giết. Lúc này việc hoàn thành kế hoạch ban đầu của hắn đã chuyển hóa thành sự cần thiết tuyệt đối nếu hắn lại muốn trốn thoát, cả lần này nữa.
Đây là thời cơ, hoặc là không bao giờ cả. Larstam không thể ngờ rằng ông đã đoán ra chỗ trốn của hắn. Hơn nữa, sự chú ý của hắn hướng về con đường, nơi hắn chờ đợi Wallander sẽ xuất hiện, và hắn sẽ luồn đến gần ông để giết chết ông bằng một phát đạn vào đúng chỗ mà hắn đã trượt mất hai giờ trước đó.
Wallander biết việc còn lại cần phải làm: phải đi vòng thật xa. Quay trở lại, đi qua đường, trèo lên ngọn đồi từ phía bên trái và lại gần cái cây từ đằng sau.
Điều sẽ diễn ra vào lúc đó, ông hoàn toàn không biết. Ông không muốn nghĩ đến.
Ông hoàn thành kế hoạch của mình thành ba đợt. Thoạt tiên, ông đi ngược trở lại dọc theo con đường. Rồi ông đi qua đường và tiến lại gần ngọn đồi một cách vô cùng cẩn thận để không tự làm lộ mình. Cuối cùng, một hành trình song song với con đường. Ông đứng sững lại. Tấm màn mây đã dày thêm lên. Không một ánh trăng, ông không thể đánh giá được vị trí của mình. Ông chờ đợi. Lúc đó là hai giờ sáu phút.
Hai mươi phút sau, trăng hiện ra một lúc ngắn. Wallander nhận ra cái cây đang ở trước mặt ông. Có ai ở đó không? Rất khó nói, vẫn còn quá xa và có nhiều bụi cây. Ông cố ghi nhớ đoạn đường phải vượt qua: một đoạn lên dốc ngắn, rồi đám cây bụi, sau đó từ hai mươi đến ba mươi mét nữa là đến được cái cây.
Mặt trăng biến mất. Con chim đêm lại hót, lần này từ rất xa. Wallander tìm cách lập luận. Larstam đang rình. Có khả năng hắn không biết là Wallander đã phát hiện ra chỗ trốn của hắn và đang tiến lại từ đằng sau. Ở khía cạnh khác, không được phép đánh giá thấp hắn. Bất kỳ lúc nào Larstam cũng có thể xuất hiện, giống hệt ông, và sẵn sàng nhả đạn.
Ông bắt đầu tiến lại gần - vô cùng chậm chạp, dò dẫm trong bóng tối đen kịt. Mồ hôi chảy thành dòng trên áo sơ mi của ông.
Ông tin rằng tiếng tim đập của ông vang ra rất xa. Đến chỗ đám cây bụi, ông ngẩng đầu nhìn trời. Mây rất dày. Lần thứ ba, ông nghe tiếng con chim hót - ông đã quyết định rằng vẫn là con chim đó. Ông gạt mấy cành cây ra nhưng chỉ nhìn thấy bóng tối. Ông hiểu là phải chờ đợi.
Hai mươi phút sau, ông nghĩ mặt trăng chuẩn bị lại xuyên qua được những đám mây. Ông chuẩn bị, không biết nhiều lắm về những gì mình sẽ làm trong trường hợp quả thực Larstam ở dưới gốc cây. Ông không biết gì hết cả. Và ông lo ngại những xung động của chính mình.
Trăng hiện ra, chiếu xuyên qua tấm màn mây. Chính vào lúc đó ông nhìn thấy hắn. Larstam đứng sát vào thân cây, có vẻ như là hoàn toàn nhập tâm vào việc theo dõi con đường. Wallander nhìn rõ hai tay hắn. Chắc là khẩu súng đang ở trong túi. Hắn cần ít nhất hai giây để lấy nó ra và quay đầu lại. Đó là khoảng thời gian mà Wallander có được. Ông tìm cách xác định khoảng cách. Ông không thấy có chướng ngại vật nào, không có đá, không có hố. Ông nhìn nhanh lên trời. Mặt trăng sắp bị che khuất. Khả năng duy nhất để đến được chỗ Larstam là lao đi vào lúc ánh sáng biến mất. Ông mân mê thanh gỗ trong tay.
Thật là điên rồ, ông nghĩ. Mình không được làm thế; tuy nhiên mình lại phải làm chuyện này.
Ánh sáng yếu dần. Ông đứng dậy thật chậm rãi, chuẩn bị sẵn sàng. Larstam không động đậy. Khi ánh sáng biến mất hẳn, ông lao đến. Suýt nữa ông bật ra một tiếng thét xung trận, điều có thể cho ông thêm được vài giây nếu nó làm cho Larstam hoảng hồn. Nhưng không ai biết gã đàn ông dưới gốc cây kia có thể phản ứng như thế nào. Không một ai.
Ông nhảy bật lên, thanh gỗ giơ lên ở trên đầu. Ông đã sắp đến được nơi, Larstam vẫn không quay đầu lại, thì trong bóng tối ông bỗng vướng phải một chướng ngại vật vô hình, rễ cây hoặc sỏi. Ông ngã. Larstam quay phắt lại. Wallander đá được hắn một phát. Larstam rên rỉ và cố vùng ra. Nhưng trước khi hắn có thời gian cầm lấy súng, Wallander đã lao vào hắn. Cú đập đầu tiên chỉ trúng được thân cây; mảnh gỗ vỡ tan. Không có chút ánh sáng nào. Wallander ném những gì còn lại của thanh gỗ vào ngực Larstam. Rồi, với một sức mạnh không biết xuất hiện từ đâu, ông giáng cho hắn một cú đấm, tình cờ mà trúng được vào quai hàm hắn. Có tiếng xương gãy và Larstam im lặng gục xuống. Wallander nhảy lên người hắn và đánh hắn túi bụi, trước khi hiểu ra là hắn đã bất tỉnh. Khi đó ông bèn thò tay vào túi áo hắn để lấy khẩu súng.
Trong một lúc, ông những muốn gí khẩu súng vào trán Larstam và bóp cò.
Rồi ông kéo hắn, vẫn bất tỉnh, ra đến đường, về đến xe Larstam mới bắt đầu rên rỉ. Wallander lấy dây cáp buộc rơmooc trong cốp trói tay hắn lại. Rồi ông buộc hắn vào ghế bên.
Khi cuối cùng đã ngồi vào sau vôlăng, Wallander mới quay sang Larstam và nhìn hắn. Đột nhiên ông thấy như thể Louise đang ngồi ở đó.
Bốn giờ kém mười lăm phút, Wallander về đến sở. Trời đổ mưa trên bãi đỗ xe; ông để mưa rơi xuống mặt. Rồi ông đi vào để nói chuyện với cảnh sát trực, và ngạc nhiên khi nhìn thấy Edmundsson, đang ăn một chiếc sandwich. Edmundsson nhảy dựng lên khi nhìn thấy Wallander, khi đó còn chưa nhìn vào gương. Quần áo ông lấm đầy bùn.
— Có chuyện gì thế?
— Không hỏi han. Có một gã đàn ông bị trói ngoài kia, trong xe tôi. Ra tìm đi, còng tay hắn và nhốt hắn lại.
— Ai đấy?
— Ake Larstam.
Edmundsson đứng dậy, tay cầm chiếc sandwich. Wallander nhìn thấy có patê gan. Không suy nghĩ gì hết, ông giật lấy và cắn luôn. Má ông đau. Nhưng cơn đói mạnh hơn cơn đau.
— Anh định nói tên giết người đang ở trong xe anh?
— Phải. Phải còng hắn lại. Nhốt hắn vào đâu đó và khóa kỹ cửa lại. Cậu có số điện thoại của Thurnberg không?
Edmundsson tìm số trong máy tính. Rồi anh đi ra. Wallander chậm rãi nhai nốt cái sandwich. Giờ đây ông không phải vội vã nữa. Ông bấm số của Thurnberg. Sau nhiều lần chuông đổ, một giọng phụ nữ trả lời. Wallander tự giới thiệu. Cô chuyển máy cho Thurnberg.
— Wallander đây. Tôi nghĩ ông phải đến.
— Tại sao? Mấy giờ rồi?
— Tôi không cần biết. Ông phải đến đây để ký lệnh bắt Ake Larstam.
Wallander nghe thấy tiếng thở mạnh trong điện thoại.
— Anh có thể nhắc lại không?
— Tôi đang để Larstam trong xe tôi.
— Chúa ơi. Anh đã tìm thấy hắn ở đâu thế?
Đó là lần đầu tiên Wallander nghe thấy ông ta nói năng theo cách đó.
— Trong rừng.
Thurnberg hiểu ngay đó không phải là một trò đùa.
— Tôi đến ngay đây.
Edmundsson và một cảnh sát khác dẫn Larstam vào. Wallander bắt gặp cái nhìn của hắn. Cả hai đều không nói gì.
Rồi ông đi vào phòng họp và đặt khẩu súng của Larstam lên bàn.
Thurnberg đến sau đó một lúc. Ông ta nhảy lùi lại khi nhìn thấy Wallander, đến giờ vẫn chưa nhìn vào gương. Ngược lại, ông đã tìm được vài viên aspirin trong ngăn kéo bàn làm việc của mình. Điện thoại di động của ông vẫn ở đó. Giận dữ, ông ném nó vào sọt rác. Ông không buồn nhặt nó lên. Chắc chắn là sẽ có ai đó lo việc này.
Wallander kể lại một cách ngắn gọn chuyện đã diễn ra và chỉ cho Thurnberg xem khẩu súng trên bàn.
Bằng một cử chỉ trang trọng, Thurnberg rút một chiếc cà vạt từ trong túi và bắt đầu thắt nó.
— Anh đã bắt được hắn, – ông ta nói. – Làm việc giỏi lắm.
— Ngược lại. Nhưng chúng ta sẽ nói chuyện này vào một lần khác.
— Liệu chúng ta có cần báo tin cho những người khác không?
— Tại sao, khi mà cuối cùng họ cũng đang được ngủ?
Thurnberg không nói gì nữa. Ông ta rời khỏi phòng để đi lo việc Larstam.
Wallander nặng nề đứng dậy và đi vào toalet. Vết thương ở má khá sâu. Hẳn là sẽ phải khâu lại. Nhưng viễn cảnh đi đến bệnh viện làm ông thấy không thể chịu nổi. Ông quyết định rằng việc đó có thể chờ được.
Bốn giờ rưỡi. Ông quay lại phòng và đóng cửa lại.
• • •
Martinsson là người đầu tiên đến sở vào buổi sáng hôm sau. Anh ngủ không ngon và dậy rất sớm, cảm thấy vô cùng lo lắng. Thurnberg, vẫn đang ở đó, báo tin cho anh. Martinsson gọi điện cho Ann-Britt Hoglund, rồi Nyberg, cuối cùng là Hansson. Lisa Holgersson đến nơi một lúc sau đó. Khi mọi người đã đông đủ, ai đó hỏi Wallander ở đâu rồi. Theo Thurnberg, ông đã biến mất. Chắc là đến bệnh viện để chăm sóc vết thương ở mặt.
Tám giờ rưỡi, Martinsson gọi về Mariagatan nhưng không có ai trả lời. Khi đó Ann-Britt nêu ý kiến có thể chỉ đơn giản là ông đang ở trong phòng mình. Họ đi sang đó. Cửa đóng. Martinsson thận trọng gõ. Không có tiếng trả lời.
Họ mở cửa. Wallander đang ngủ, nằm thẳng cẳng trên sàn nhà, dưới đầu kê cái áo vest và một quyển danh bạ. Ông đang ngáy. Ann-Britt và Martinsson đưa mắt nhìn nhau.
Rồi họ nhẹ nhàng đóng cửa phòng lại để ông tiếp tục ngủ.