Chậm Một Bước

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 6 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
35

❊ ❊ ❊

Khi Axel Edengren đến sở cảnh sát, Ebba vẫn chưa quay về.

Wallander tự hỏi không biết tại sao bà đi lâu thế. Có thể là bà không tìm được cái áo sạch chăng? Ông đi xuống chỗ tiếp tân để đón Edengren. Ông cảm thấy khó chịu, không hẳn vì cái áo sơ mi bị dính bẩn mà vì nhớ đến thái độ lạ lùng mà Edengren dùng để đổi xử với con gái ông ta khi cô còn sống. Ông sẽ gặp loại người như thế nào đây? Cũng có được một lần thực tế khẳng định những định kiến của ông. Axel Edengren rất cao lớn và khỏe mạnh - hiếm khi nào ông gặp một người cao đến thế. Tóc ông ta húi cua. Ông ta có một cái nhìn dữ dội. Toàn bộ con người ông ta toát ra cái gì đó nặng nề và gớm ghiếc. Ngay cả cái bắt tay của ông ta cũng giống với một lời vĩnh biệt. Wallander quyết định dẫn ông ta về phòng mình, đi trong hành lang với cảm giác đang kéo theo sau mình một con trâu đáng sợ, sẵn sàng lấy sừng cắm thẳng vào người ông. Ông chỉ cho ông ta cái ghế phôtơi dành cho khách. Edengren ngồi phịch xuống đó. Cái phôtơi nghiến lên ken két, nhưng có vẻ như ông ta không để ý. Ông ta mở miệng ngay cả trước khi Wallander kịp ngồi xuống.

— Ông đã đến Bamso để làm gì, thưa ông thanh tra?

— Tôi tên là Wallander.

Lời đáp vụt ra, đầy mỉa mai.

— Tôi không thích gọi bằng tên những kẻ mà tôi không quen và sẽ không có cơ hội gặp lại. Ông đã làm gì ở Bamso ?

Wallander tự hỏi không biết có nên tức giận không. Thái độ của người đàn ông làm ông thấy bực mình, nhưng ông không nghĩ là mình có đủ sức để áp đặt lên ông ta uy quyền quen thuộc.

— Tôi có những lý do để nghĩ Isa có ở đó; và quả thực là như vậy.

— Người ta đã kể cho tôi các sự kiện. Với tôi, thật là cả một câu đố bí hiểm khi ông có thể để xảy ra một chuyện như thế.

— Không ai để xảy ra bất kỳ chuyện gì cả. Nếu tôi có được chút khả năng can thiệp nào, chắc chắn là tôi đã làm. Tôi cho rằng ông cũng sẽ như thế, đối với Isa cũng như đối với Jorgen.

Edengren nhảy dựng lên khi nghe tên con trai mình. Như thể người ta đã chặn đứng ông ta lại khi đang bước đi đều chân. Wallander nắm ngay lấy cơ hội để chuyển chủ đề.

— Thật không may là hôm nay chúng ta không có thời gian để nói đến chuyện đó. Tôi xin được chia buồn với ông. Tôi đã gặp Isa nhiều lần và cô ấy đã tạo cho tôi cảm giác về một cô gái rất tốt.

Edengren chuẩn bị nói điều gì đó, nhưng Wallander không để ông ta có đủ thời gian.

— Tôi muốn nói với ông về một chỗ đậu thuyền ở bến cảng Ystad này. Một hợp đồng mang tên Isa Edengren.

Edengren nhìn ông vẻ nghi hoặc.

— Đó là một lời nói dối.

— Không, đó là sự thật.

— Isa không có tàu.

— Tôi cũng nghĩ là cô ấy không có. Ông đã bao giờ thuê một chỗ ở cảng đó chưa?

— Mấy cái tàu của tôi nằm ở một bến cảng, tại quần đảo Ostergotland.

Wallander không có lý do gì để nghi ngờ điều đó. Ông tiếp tục.

— Ai đó khác đã ký hợp đồng bằng tên con gái ông.

— Ai?

— Kẻ mà chúng tôi nghi ngờ là đã giết cô ấy.

Edengren mở to mắt.

— Hắn là ai?

— Hắn tên là Ake Larstam.

Không có phản ứng nào. Edengren chưa bao giờ nghe nói đến hắn.

— Các ông đã bắt hắn chưa? – ông ta hỏi.

— Chưa.

— Tại sao? Nếu hắn đã giết con gái tôi?

— Chúng tôi còn chưa định vị được hắn. Chính vì vậy mà ông có mặt ở đây. Để giúp chúng tôi.

— Hắn là ai?

— Tôi không thể nói cho ông tất cả các thông tin của chúng tôi. Nhưng những năm gần đây hắn làm nghề đưa thư.

Edengren lắc đầu.

— Ông đùa đấy à? Một tên đưa thư đã giết Isa?

— Thật không may là đúng thế.

Edengren chuẩn bị hỏi thêm, nhưng Wallander đã giơ tay lên. Khoảnh khắc yếu ớt của ông đã qua.

— Ông có nhớ liệu Isa có liên hệ gì với câu lạc bộ thuyền không? Cô ấy có chơi thuyền buồm không? Cô ấy có bạn bè sở hữu thuyền không?

Câu trả lời của Edengren làm ông bất ngờ.

— Isa thì không, nhưng Jorgen có một cái thuyền buồm. Mùa hè, nó lái đi vòng quanh Bamso. Mùa thu và mùa xuân thì thuyền ở đây, Ystad này.

— Vậy là cậu ấy có một chỗ đậu thuyền?

— Phải. Và mùa đông, nó ở đây suốt.

— Nhưng Isa thì không lái thuyền?

— Nó thường đi với anh nó. Chúng thân nhau lắm. Dù sao thì cũng có lúc như thế.

Lần đầu tiên, Wallander đoán ra nỗi đau ở người đàn ông đã mất hai đứa con này. Đột nhiên, ông có cảm giác vẻ bên ngoài không hé lộ điều gì hết, và cái thân hình to lớn này chứa đựng cả một ngọn núi lửa của những tình cảm bị dồn nén.

— Jorgen hay chơi thuyền vào khoảng thời gian nào?

— Tôi nghĩ là nó có cái thuyền từ năm 1992. Một nhóm bạn vài đứa lái thuyền, tổ chức tiệc tùng, định ra những thứ quy định kỳ cục, thả chai xuống biển. Phần lớn thời gian Jorgen là thư ký. Tôi đã dạy nó cách viết các thứ giấy tờ.

— Những quy định đó vẫn còn chứ?

— Sau cái chết của nó, tôi đã cho vào một cái ngăn kéo. Chúng vẫn nằm ở đó.

Những cái tên, Wallander nghĩ. Đó là cái mình cần hơn hết.

— Các bạn của Jorgen tên là gì?

— Tôi không nhớ hết.

— Trong các bản quy định hẳn là phải có ghi tên chứ?

— Có khả năng.

— Vậy thì chúng ta sẽ đi tìm chúng. Có thể là quan trọng đấy.

Ông nói điều đó với vẻ chắc chắn đến nỗi Edengren không phản ứng gì. Wallander đề nghị cử một xe cảnh sát đến Skarby, nhưng Edengren từ chối. Ông ta muốn tự mình về tìm hơn. Ở bậc cửa, ông ta quay đầu lại.

— Tôi không biết phải làm gì nữa, – ông ta chậm rãi nói. – Tức là để tiếp tục ấy. Khi người ta mất hai đứa con thì còn lại gì nữa đây?

Ông ta không đợi câu trả lời. Wallander nghĩ rằng mình sẽ không thể có câu trả lời nào cho ông ta. Ông đứng dậy và trở lại phòng họp. Không ai nhìn thấy Ebba. Ông xuống chỗ tiếp tân; cũng vậy. Ông quay lại phòng mình, bấm số điện thoại Mariagatan, đợi chuông đổ tám lần trước khi bỏ máy. Hẳn là Ebba đã rời khỏi căn hộ.

Bốn mươi phút sau, Edengren quay lại. Ông ta đặt một phong bì giấy bìa lên mặt bàn Wallander.

— Đây. Tôi nghĩ là có tất cả mười một cái. Chúng không mấy bị ám ảnh bởi cái trò viết những quy định này đâu.

Wallander giở đống giấy tờ, chúng được gõ bằng máy chữ và đầy lỗi đánh máy. Ông tìm được bảy cái tên, không cái nào trong số đó ông thấy quen. Theo ông biết, không ai xuất hiện trong khuôn khổ cuộc điều tra. Lại thêm một hướng đi sai nữa, ông nghĩ. Mình luôn nghĩ rằng Ake Larstam để lại những dấu vết cho phép chúng ta nhìn được ra một thứ lôgic nào đó. Trên thực tế, hắn gần như không để lại gì hết.

Tuy vậy ông vẫn đi sang phòng họp và đưa đống quy định cho Martinsson và giải thích cho anh đó là cái gì. Liệu anh có thể kiểm tra kỹ những cái tên này không? Ông ra gần đến cửa thì Martinsson reo lên. Ông quay đầu lại. Martinsson chìa cho ông xem một cái tên: Stefan Berg.

— Berg, – anh nói. – Có phải là có một người đưa thư có cái tên này trong cuốn sách giới thiệu đẹp đẽ của bưu điện không nhỉ?

Ông đã hoàn toàn quên mất. Martinsson cầm lấy điện thoại.

— Tôi gọi luôn cho ông ta.

Wallander quay lại phòng mình. Trước khi bước vào, ông suy nghĩ một lúc. Ông có những câu hỏi nào để đặt cho Edengren không? Ông quyết định là không. Khi đẩy cửa, ông nhìn thấy ông ta đang đứng cạnh cửa sổ. Edengren quay đầu lại. Wallander ngạc nhiên khi nhìn thấy mắt ông ta ngầu đỏ.

— Ông có thể về nhà được rồi, – ông nói. – Tôi không nghĩ là chúng tôi cần giữ ông lại thêm nữa.

Edengren nhìn thẳng vào mặt ông với cái nhìn dữ dội của mình.

— Các ông sẽ bắt được hắn chứ? Kẻ đã giết Isa ấy?

— Phải. Chúng tôi sẽ bắt được hắn.

— Tại sao hắn lại làm thế?

— Chúng tôi còn chưa biết.

Edengren chìa tay cho ông. Wallander đưa ông ta xuống đến chỗ tiếp tân. Vẫn chưa thấy Ebba đâu.

— Chúng tôi sẽ ở lại đây cho đến đám tang, – Edengren nói. – Sau đó thì tôi không biết. Có thể chúng tôi sẽ rời khỏi Thụy Điển. Bán trang trại ở Skarby. Cũng không hề chắc là chúng tôi sẽ quay lại Bamso.

Ông ta đi khỏi, không đợi một câu trả lời. Wallander nhìn ông ta đi xa dần.

Khi ông quay lại phòng họp, Martinsson đang nói chuyện điện thoại với người đưa thư tên là Berg. Wallander tiến lại gần để nghe; rồi sự bồn chồn bên trong thắng thế và ông quay ra hành lang. Chúng ta chờ đợi, ông nghĩ. Chúng ta không ngừng tích cực làm việc, chúng ta gọi điện thoại, chúng ta giở những đống hồ sơ, chúng ta bàn luận với nhau, chúng ta rút ra những kết luận. Nhưng thực chất là chúng ta chỉ làm một việc duy nhất: chờ đợi. Chúng ta đã không đuổi kịp Ake Larstam. Lúc này.

Ông nghe thấy Martinsson bỏ máy và quay trở vào.

— Đúng rồi. Stefan Berg là con trai của người đưa thư đó, và cậu ta đang học ở một trường đại học bên Kentucky.

— Điều đó dẫn chúng ta đến đâu?

— Theo tôi là không đâu cả. Berg rất thẳng thắn. Ông ta nói rằng mình nói chuyện về gia đình rất nhiều ở trung tâm lọc thư. Ake Larstam đã có được vô số cơ hội để nghe những câu chuyện về con trai ông ta và câu lạc bộ thuyền của cậu ta.

Wallander ngồi xuống chỗ quen thuộc của mình.

— Nhưng điều đó có nghĩa là gì? Chúng ta có thể rút được điều gì từ đó?

— Không có gì nhiều nhặn cả.

Wallander sốt ruột đẩy đống giấy tờ xếp chồng trước mặt ông ra xa.

— Chúng ta sẽ không làm nổi! Hắn đang trốn ở đâu? Ai là nạn nhân thứ chín?

Tất cả những cái nhìn quay về phía ông. Ông dang hai tay trong một cử chỉ hối lỗi, ra ngoài và đi đi lại lại trong hành lang, lần thứ một nghìn hoặc mười nghìn trong ngày hôm nay. Ông quay lại chỗ tiếp tân. Ebba vẫn chưa ở đó. Theo mình, ông nghĩ, bà ấy đã không tìm được cái áo sạch, và đã quyết định đi mua một cái ở đâu đó.

Mười lăm giờ bảy phút - còn lại chưa đầy chín tiếng đồng hồ của cái ngày thứ Tư mà Ake Larstam đã quyết định sẽ tiếp tục giết người.

Wallander có một quyết định. Phòng họp được biến thành đại bản doanh, cái đó cũng tốt, nhưng giờ đây ông muốn thu gọn hơn nữa hạt nhân của nhóm điều tra. Ông đợi ở cửa, tìm cái nhìn của Ann-Britt.

— Báo cho Martinsson. Chúng ta vào phòng tôi.

Martinsson đã nghĩ đến việc mang theo một cái ghế.

— Quay lại từ đầu nhé, – Wallander bắt đầu. – Chỉ có ba chúng ta thôi. Chúng ta có hai câu hỏi. Hắn đang ở đâu? Ai là nạn nhân sắp tới? Nếu chúng ta tưởng tượng được là hắn sẽ hành động vào lúc nửa đêm kém một phút, thì trước mặt chúng ta chỉ còn chín tiếng đồng hồ nữa thôi. Trên thực tế, hẳn là chúng ta có ít thời gian hơn thế. Thậm chí có thể là đã quá muộn rồi. Nếu quả là như vậy, chuyện đã xảy ra và chỉ còn chúng ta là chưa biết thôi.

Hẳn là Martinsson và Ann-Britt cũng đã nghĩ đến khả năng đó rồi. Nhưng cứ như thể họ vừa hiểu ra điều đó có nghĩa gì.

— Larstam ở đâu? Hắn lập luận như thế nào? Chúng ta đã tìm được hắn trong căn hộ của Svedberg. Hẳn là hắn phải nghĩ rằng chúng ta sẽ không bao giờ nảy ra ý tưởng đến tìm hắn ở đó. Rồi chúng ta phát hiện ra tàu của hắn. Nhưng không có gì chắc chắn là hắn sẽ sử dụng nó. Có thể hắn cho rằng cái tàu bị theo dõi. Trong trường hợp đó hắn sẽ làm gì?

— Hắn thách thức chúng ta, – Martinsson nói. – Nếu hắn vẫn trung thành với các thói quen, thì hắn sẽ chọn một tình huống trong đó mọi việc xảy ra hết sức nhanh, nạn nhân không có khả năng biến thành một mối đe dọa hay một chướng ngại vật. Hắn biết là chúng ta đang theo sát hắn và chúng ta đã biết được trò cải trang của hắn. Hắn thách thức chúng ta.

— Tốt. Như thế là đã rõ. Vậy thì: hắn lập luận như thế nào? Ann-Britt, cậu thử đóng vai Larstam đi; hắn sẽ lập luận như thế nào?

— Hắn cố hiểu cách lập luận của chúng ta. Hắn có ý định hoàn thành cái mà hắn đã dự định làm. Hẳn là hắn biết chúng ta không biết danh tính của nạn nhân thứ chín.

— Làm thế nào mà hắn có thể chắc chắn được điều đó?

— Trong trường hợp ngược lại, chúng ta đã cho theo dõi người đó. Hẳn là hắn đã kiểm tra và biết là không phải như vậy.

— Điều đó dẫn chúng ta đến một kết luận khác, – Martinsson xen vào. – Hắn có thể dành toàn bộ sức lực để tìm kiếm nơi trú ẩn chắc chắn nhất. Hắn không cần phải nghĩ ngợi gì đến nạn nhân của mình nữa cả.

— Thế là hắn nghĩ đã hiểu được cách lập luận của chúng ta, – Ann-Britt nói. – Và hắn hoàn toàn có lý.

— Như vậy, chúng ta phải lập luận theo một cách khác, – Wallander kết luận.

— Hắn tìm một một nơi mà chúng ta sẽ không bao giờ có ý tưởng đến tìm.

— Trong trường hợp đó, – Martinsson nói, – hẳn là hắn sẽ chọn tầng hầm sở cảnh sát.

Wallander gật đầu.

— Đúng, hoặc ít nhất là một sở cảnh sát mang tính biểu tượng. Nơi đó có thể là nơi nào?

Họ suy nghĩ một lúc, nhưng không có kết quả.

— Liệu hắn có nghĩ rằng chúng ta không thể nhận ra hắn được không?

— Hắn không thể mạo hiểm như vậy được.

Đột nhiên Wallander nghĩ đến một điều gì đó.

— Cậu có yêu cầu chị gái hắn đưa một bức ảnh không?

— Tôi đã nghĩ đến chuyện đó, nhưng bà ta chỉ có một bức ảnh hắn hồi mười bốn tuổi, mà lại không giống lắm nữa.

— Thôi bỏ đi.

— Tôi đã liên hệ với tất cả các tổ chức lẽ ra phải có một bức ảnh của hắn. Nhưng có vẻ như là tay đó không có cả đến giấy phép lái xe, chứng minh thư, lẫn hộ chiếu. Không gì hết cả.

— Nếu biết được họ của Louise, cậu có thể chắc chắn là sẽ tìm được tất cả những bức ảnh mà cậu muốn.

— Nhưng liệu có lúc nào hắn lái xe mà không đội tóc giả không?! Thận trọng như hắn, hẳn là hắn phải tính đến chuyện có thể bị chặn xe, để kiểm tra hay vì một chuyện gì đó. Khi ấy hắn sẽ trình những thứ giấy lờ nào?

Đội nhiên Wallander nghĩ đến một sự cố xảy ra vài năm trước; đó là lần đầu tiên ông gắn kết nó với Svedberg và Ake Larstam.

— Chuyện đó xảy ra trước khi Ann-Britt đến đây, – ông nói, – nhưng cậu, Martinsson, chắc là cậu còn nhớ. Vài cái hộ chiếu không đã biến mất khỏi sở. Bị lấy cắp khi để trong một cái cốp. Cuộc điều tra nội bộ không tìm ra thủ phạm, nhưng rất rõ ràng là tên trộm là người trong nhà.

— Tôi còn nhớ. Mọi người nghi kỵ lẫn nhau, thật là khó chịu.

— Tôi còn nhớ một điều khác nữa. Một hôm Rydberg đã nói ông ấy chắc chắn Svedberg đã lấy chúng. Tôi không bao giờ biết được tại sao ông ấy lại chắc chắn được đến thế.

— Như vậy là Svedberg đã đưa cho Louise các loại giấy tờ căn cước?

— Louise hoặc Ake Larstam. Hoặc cả hai.

Họ im lặng ngẫm nghĩ về những sự kiện xa xưa đó. Rồi Wallander tiếp tục cuộc nói chuyện.

— Hắn trốn ở đâu? Đó là điều chúng ta muốn biết. Lúc này Ake Larstam đang ở đâu?

Không có câu trả lời nào. Không có yếu tố nào để bám vào - chỉ có những giả thuyết mơ hồ và trái ngược.

Wallander cảm thấy nỗi sợ dâng lên. Thời gian trôi đi, và họ đang bị bế tắc một cách tuyệt vọng.

— Nói một chút về nạn nhân tiềm năng đi. Đó sẽ là ai? Cho đến giờ, hắn đã giết sáu thanh niên, một người thợ chụp ảnh và một cảnh sát. Chúng ta đã nói rằng người thợ chụp ảnh và người cảnh sát không được tính đến. Còn lại sáu người. Hai bữa tiệc khác nhau. Hai nhóm.

— Ba, – Ann-Britt phản đối. – Isa Edengren đã bị giết sau đó.

— Điều đó cho chúng ta biết rằng hắn làm theo suy nghĩ của mình. Điều mà hắn đã quyết định là sẽ hoàn thành, hắn nhất định sẽ hoàn thành. Bằng bất cứ giá nào. Thế nên còn có gì chưa đầy đủ trong chuỗi nạn nhân đó không? Hay là hắn đang bắt đầu một loạt án mạng mới?

Trước khi ai đó kịp lên tiếng, có người gõ cửa. Đó là Ebba, trên tay cầm một cái sơ mi treo trên một cái mắc.

— Rất tiếc vì đã bắt anh phải chờ lâu đến thế, nhưng mãi tôi mới mở được cửa nhà anh.

Wallander biết rằng ổ khóa nhà ông rất tốt. Hẳn là Ebba đã nhầm nhiều lần trước khi tìm được đúng chìa khóa. Ông cảm ơn bà, xin lỗi và biến mất vào toalet để thay áo.

— Dù phải ra trước pháp trường, – ông nói khi quay lại, – thì cũng phải mặc áo sơ mi sạch.

Cái sơ mi bẩn biến mất vào trong một ngăn kéo bàn làm việc.

— Không có gì là chưa hoàn thành, – theo Ann-Britt và tôi, Martinsson nói. – Chúng ta chắc chắn rằng không ai khác ngoài Isa Edengren lẽ ra phải tham gia bữa tiệc trong khu bảo tồn. Về đám cưới, thường thì chỉ có hai người.

— Trong trường hợp đó, hắn đã bắt đầu từ con số không. Giả thuyết tồi tệ nhất. Điều đó có nghĩa là chúng ta chưa có gì hết cả. Hoàn toàn không có gì.

Im lặng bao trùm. Họ phải nói thêm gì đây? Chỉ có một điều, Wallander nghĩ. Giữa hai giả thuyết, cần phải chọn cái ít tính bất khả hơn.

— Chúng ta sẽ không bao giờ đoán ra là hắn trốn ở đâu. Vận may duy nhất của chúng ta là tìm cách nhận diện được nạn nhân trước khi hắn kịp ra tay. Kể từ bây giờ, chúng ta sẽ chỉ tập trung vào đó, nếu mọi người đồng ý.

Wallander biết rằng quyết định thật khó khăn, thậm chí là không thể.

— Liệu điều đó có ích gì hay không? – Ann-Britt hỏi. – Dù cho quấy đảo thế nào, chúng ta cũng sẽ không tìm được Larstam, cũng như nạn nhân của hắn.

— Chúng ta không thể bỏ mặc mọi chuyện được.

Họ lại quay lại từ đầu. Đã quá mười sáu giờ. Wallander bị đau bụng, vì hoang mang và vì đói. Ông mệt đến mức thấy trạng thái đó là hoàn toàn bình thường. Ông đoán ra cùng sự mệt mỏi tuyệt vọng đó ở các đồng nghiệp của mình.

— Những từ quan trọng, – ông nói. – Những người vui vẻ. Những người hạnh phúc. Gì khác nữa?

— Những người trẻ tuổi.

— Những người cải trang, – Ann-Britt nói thêm.

— Hắn sẽ không lặp lại mình. Chúng ta không thể chắc chắn, nhưng nhiều khả năng là hắn sẽ tái diễn. Như vậy câu hỏi sẽ là: hôm nay chúng ta có thể tìm được những người trẻ tuổi, vui vẻ và cải trang ở đâu? Những ai không định làm đám cưới và không tổ chức tiệc tùng trong một khu bảo tồn?

— Một buổi vũ hội hóa trang chăng? – Martinsson nêu ý kiến.

— Báo, – đột nhiên Wallander nói. – Có những sự kiện sẽ diễn ra ở Ystad hôm nay không?

Martinsson biến mất trước cả khi ông kịp nói xong.

— Chúng ta sẽ không đến gặp những người khác à? – Ann-Britt hỏi.

— Chưa. Sẽ là tốt khi mang đến cho họ điều gì đó, dù cuối cùng vẫn chỉ là một hướng đi sai lầm.

Martinsson chạy về với tờ nhật báo của thành phố, Ystads Allehanda. Họ mở nó ra trên bàn làm việc. Một buổi trình diễn mốt ở Skurup ngay lập tức thu hút sự chú ý của Wallander.

— Các cô người mẫu phải được tính vào số những người cải trang. Và chúng ta có thể giả định rằng khi trình diễn họ có tâm trạng vui vẻ.

— Đó là thứ Tư tới, – Ann-Britt nói. – Cậu chưa đọc kỹ rồi.

Họ giở tờ báo. Tối đó, Hiệp hội Những người bạn của Ystad tổ chức một tối vui ở khách sạn Continental. Các thành viên được mời đến trong trang phục của thế kỷ mười chín.

Wallander do dự mà không biết tại sao. Martinsson và Ann- Britt không chia sẻ sự nghi ngờ đó.

— Chắc chắn là bữa tiệc đã được quyết định từ lâu trước đó. Hắn đã có đủ thời gian để chuẩn bị.

— Thường thì các thành viên của hiệp hội đó không trẻ lắm…

— Ôi, có đủ loại người mà, – Ann-Britt nói. – Ít nhất thì tôi cũng nghĩ thế.

Wallander vẫn do dự. Nhưng họ không còn gì để mất cả. Bữa tiệc sẽ bắt đầu vào lúc mười chín giờ ba mươi phút. Họ còn được vài tiếng đồng hồ. Vì cẩn thận, họ giở tờ báo thêm một lần nữa. Không có gì khác sẽ được tổ chức.

— Quyết định thuộc về anh đấy, – Martinsson nói. – Chúng ta có lo bữa tiệc này hay không?

— Tôi không phải là người quyết định. Chúng ta sẽ cùng làm. Có vẻ như là cũng có lý; chúng ta có lựa chọn nào không?

Họ quay lại phòng họp. Ai đó đi tìm Thurnberg. Wallander cũng đòi Lisa Holgersson phải có mặt. Trong khi chờ đợi, Martinsson gọi điện để tìm cách nói chuyện với một người phụ trách các hoạt động hội hè.

— Khách sạn hẳn phải biết ai đã đặt phòng, – Wallander nói. – Gọi cho họ đi.

Ông đã hét lên, trong khi Martinsson đang ở ngay bên cạnh ông. Ông cần phải vô cùng bình tĩnh.

Thurnberg và Lisa Holgersson bước vào. Wallander để lộ mức độ nghiêm trọng của tình hình bằng cách đóng cửa lại. Ông giải thích bằng cách nào mà họ đi đến kết luận rằng Ake Larstam có thể sẽ ra tay trong bữa tiệc sẽ được tổ chức vào tối nay ở khách sạn Continental. Nhiều lần Wallander nhấn mạnh khía cạnh không chắc chắn của giả thuyết. Đó có thể là một sai lầm, một hướng đi sai mới. Nhưng họ không có gì khác nữa cả, ngoài một sự chờ đợi thụ động. Ông chờ đợi những lời phản đối - nhất là từ Thurnberg - thậm chí là một lời phủ nhận thuần túy và đơn giản. Nhưng Thurnberg lại đồng ý. Với cùng một lập luận: họ không có lựa chọn.

— Chúng ta chỉ có thể hy vọng rằng chúng ta đã diễn giải sai thông điệp của Larstam. Điều chúng ta cần hơn hết là thời gian.

— Đến nửa đêm chúng ta sẽ biết rõ mọi chuyện. Tay đó sẽ không bỏ lửng các kế hoạch của mình đâu.

Họ bắt tay vào việc. Khi đó là mười bảy giờ mười lăm phút. Họ còn hơn hai tiếng đồng hồ một chút để tổ chức công việc. Wallander cùng Martinsson đến khách sạn Continental. Trước đó, họ đã gọi điện cho các quận lân cận để xin chi viện. Wallander đã nhấn mạnh việc cần phải có áo chống đạn cho tất cả mọi người. Ake Larstam hết sức nguy hiểm. Rồi họ lên đường đến khách sạn.

— Tôi nghĩ là chưa bao giờ tôi mặc áo chống đạn cả, trừ khi tập luyện, – Wallander nói.

— Cái đó hiệu quả trong việc chống lại loại vũ khí mà hắn sử dụng. Vấn đề là hắn hay nhằm vào đầu.

Martinsson có lý. Wallander gọi điện từ nhờ chuyển tin mũ sắt cũng quan trọng như áo chống đạn.

• • •

Họ đỗ xe lại trước khách sạn.

— Giám đốc tên là Orlovsky, - Martinsson nói.

— Tôi gặp ông ấy rồi.

Orlovsky - một người đàn ông cao lớn khỏe khoắn, khoảng năm mươi tuổi - đã được báo trước là họ sẽ đến. Ông đợi họ ở chỗ tiếp tân. Wallander quyết định nói cho ông sự thật. Họ vào phòng ăn nơi công việc chuẩn bị đang được tiến hành một cách nhộn nhịp.

— Chúng ta phải giành giật với thời gian, – Wallander giải thích. – Cho nên sẽ rất tốt nếu Martinsson có thể đi xem qua khách sạn cùng một người thông thạo.

— Emilsson. Ông ấy làm việc ở đây từ hai mươi năm nay. – Orlovsky gọi một người phục vụ đang kê bàn cách đó một quãng.

Emilsson có vẻ ngạc nhiên về lời đề nghị, nhưng không nói một câu, dẫn Martinsson đi khỏi.

Wallander quay sang Orlovsky. Ông không nói mọi chuyện, nhưng đủ để Orlovsky hiểu được mức độ nghiêm trọng của tình hình.

— Liệu có nên lùi bữa tiệc lại không? – Orlovsky hỏi khi ông nói xong.

— Có thể, nhưng chỉ khi chúng tôi đánh giá rằng sẽ không thể bảo đảm an ninh cho khách khứa và nhân viên, vẫn chưa đến mức độ đó.

Ông muốn xem các sơ đồ bàn tiệc và danh sách đầy đủ khách mời. Ba mươi tư người sẽ đến dự tiệc. Rồi ông đi quanh phòng ăn, cố tự đặt mình vào địa vị của Ake Larstam. Hắn không muốn mạo hiểm. Hắn sẽ đến từ đâu đó. Hắn đã dự tính trước một lối thoát. Hắn không có ý định giết hết ba mươi tư người; hắn phải có thể tiến lại gần được cái bàn mà hắn quan tâm.

Một ý nghĩ chạy qua óc ông.

— Có bao nhiêu người phục vụ được dự tính cho tối nay?

— Sáu.

— Ông có biết tất cả họ không? Hoặc có ai đó được thuê chỉ cho dịp này không?

— Có, một người.

— Đó là ai? Anh ta tên là gì?

— Leijde. Ông ấy thường xuyên giúp chúng tôi trong những dịp nhiều khách khứa. Ông ấy ở kia, ở cái bàn đó đấy.

Wallander nhìn thấy một người đàn ông to béo khoảng sáu mươi tuổi đang soi mấy cái ly trước ánh đèn trước khi đặt chúng xuống bàn.

— Ông có muốn tôi gọi ông ấy không?

Wallander lắc đầu.

— Nhân viên nhà bếp thì sao? Những người phụ trách phòng để quần áo? Quán bar?

— Tất cả đều là nhân viên ở đây.

— Có khách nào sẽ qua đêm ở khách sạn không?

— Vài khách du lịch người Đức. Hai gia đình có trẻ em.

— Không có ai khác à?

— Phòng ăn được đặt trước - tuy nhiên họ không đông lắm, nên chúng tôi có thể sẽ có thêm khách khác. Ngoài nhân viên trong phòng, chỉ còn người trực điện thoại thôi.

— Vẫn là Hallgren chứ? Tôi có biết anh ấy.

Orlovsky gật đầu. Martinsson và người phụ vụ quay lại. Emilsson trở về với cái bàn của mình. Wallander tự hỏi không biết các nhân viên có cần đội mũ sắt và mặc áo chống đạn không. Nhưng Larstam sẽ nhận ra ngay chuyện bất thường đó. Đột nhiên Wallander có cảm giác tên giết người đang ở ngay gần ông – đang theo dõi khách sạn.

Chính đó là điều khó khăn nhất. Nếu khách sạn bị cảnh sát vây quanh, Larstam sẽ không đến. Họ sẽ ngăn được hắn giết một ai đó; nhưng họ sẽ không bắt được hắn. Và cuộc truy đuổi không kết quả sẽ còn tiếp tục.

Wallander muốn để cho Larstam vào cái phòng ăn này. Ông muốn bắt được hắn trước khi hắn kịp nhả đạn.

Với sự giúp đỡ của Orlovsky, Martinsson vẽ phác lại được một tấm sơ đồ tầng trệt: những lối vào khác nhau, phòng ăn, các toalet và bếp. Một kế hoạch chậm rãi thành hình trong óc Wallander.

Họ còn lại rất ít thời gian. Wallander và Martinsson quay về sở. Họ được biết quân tiếp viện đang trên đường đến. Ann-Britt và Lisa Holgersson đã hành động rất nhanh.

Họ đặt bản vẽ của Martinsson vào máy chiếu.

— Rất đơn giản thôi, – Wallander nói. – Vào một lúc nào đó, Ake Larstam sẽ vào khách sạn. Khi đó tòa nhà đã được vây chặt, nhưng cảnh sát phải không được để lộ là mình đang ở đó. Tôi biết việc này là rất khó. Nhưng tôi muốn thử. Nếu không, hắn sẽ không xuất đầu lộ diện.

Ông nhìn xung quanh. Không có lời bình luận nào. Ông tiếp tục:

— Nếu hắn qua được vọng gác đầu tiên này, chúng ta vẫn còn một nhóm trong phòng ăn. Tôi đề nghị Martinsson và Ann-Britt trà trộn vào đám nhân viên, mặc đồ của người phục vụ.

— Với áo chống đạn và mũ sắt à? – Martinsson hỏi.

— Nếu hắn bước vào phòng, chúng ta phải bắt ngay. Nói cách khác, tất cả các lối vào ngoài lối đi qua chỗ tiếp tân sẽ bị chặn lại. Về phần mình, tôi sẽ ở tại chỗ, cơ động. Dù sao, tôi cũng là người có thể dễ dàng nhận ra hắn nhất.

— Chúng ta sẽ làm gì nếu hắn xuất hiện?

— Ở vọng gác đầu tiên, mọi sự có mặt khả nghi đều phải được thông báo ngay. Chúng ta có thể đi vòng quanh tòa nhà rất nhanh. Nếu đó là hắn, cần phải bắt ngay. Nếu hắn định bỏ chạy, chúng ta sẽ bắn.

— Và nếu hắn vẫn vào được bên trong?

— Mọi người sẽ có vũ khí. Sẽ phải dùng đến súng.

Còn lại rất ít thời gian. Quân tiếp viện bắt đầu đến nơi. Lúc đó là mười tám giờ.

Ngay trước khi kết thúc cuộc họp, Wallander nói thêm một điểm cuối cùng.

— Chúng ta không được quên rằng hắn có thể cải trang thành phụ nữ. Không phải là Louise, mà là một người khác. Và chúng ta không thể chắc được liệu hắn có xuất hiện không.

— Trong trường hợp đó chúng ta sẽ làm gì?

— Tất cả chúng ta sẽ đi về ngủ đến sáng mai. Ngay lúc này đó là điều chúng ta cần hơn cả.

Không lâu sau mười chín giờ, mọi người đã vào vị trí. Martinsson và Ann-Britt đã mặc đồ của người phục vụ. Wallander trốn trong căn phòng nhỏ phía sau chỗ tiếp tân. Ông dùng điện đàm liên lạc với tám cảnh sát bên ngoài khách sạn, và một người khác trong bếp. Khẩu súng nằm trong túi áo ông. Khách khứa bắt đầu đến. Ông nhận ra là Ann-Britt đã có lý. Nhiều người trong số đó còn trẻ. Cũng trẻ như Isa Edengren. Và ăn mặc giả trang. Không khí rất náo nhiệt. Những tiếng cười vang lên ở chỗ tiếp tân và trong phòng ăn. Wallander nghĩ rằng hẳn Ake Larstam phải ghét sự vui vẻ đó lắm.

Ông chờ đợi. Hai mươi giờ. Không có báo động nào. Ông giữ liên lạc thường trực với những người khác ở bên ngoài. Không thấy có kẻ khả nghi nào. Hai mươi giờ hai mươi ba phút, có một người đàn ông đứng im trên vỉa hè Supgrand và nhìn các cửa sổ của khách sạn. Wallander liền đi ra ngay, nhưng, khi ông ra đến phố, người đàn ông đã đi khỏi. Một cảnh sát đã nhận ra ông ta nhờ ánh đèn: chủ một cửa hàng bán giày ở Ystad. Wallander quay lại chỗ tiếp tân. Từ phòng ăn vẳng ra những bài hát cũ cho những dịp say sưa, nhanh chóng được tiếp nối bằng những bài diễn văn. Vẫn không có gì bất thường. Martinsson hiện ra ở cửa phòng ăn. Wallander nhận ra anh đang ở một trạng thái căng thẳng cao độ. Hai mươi hai giờ. Khách khứa đã dùng xong món tráng miệng. Những bài hát mới, những bài diễn văn mới. Hai mươi hai giờ bốn mươi phút. Bữa tiệc đã gần như kết thúc. Larstam không hề xuất hiện. Chúng ta đã nhầm, Wallander nghĩ. Hắn đã không đến. Hoặc là hắn đã nhìn thấy chúng ta.

Ông cảm thấy một sự nhẹ nhõm pha trộn với thất vọng. Người chứ chín, nếu giả định rằng người đó thuộc số những người khách tối nay, vẫn còn sống. Ngày mai, họ sẽ kiểm tra thật kỹ những người đến dự tiệc để tìm cách xác định nạn nhân thoát chết. Trong khi chờ đợi, họ vẫn chưa bắt được Larstam.

Hai mươi ba giờ ba mươi phút. Phố chạy qua trước khách sạn không một bóng người. Những người khách đã đi khỏi, các cảnh sát viên quay về sở. Wallander đã kiểm tra để biết chắc việc theo dõi bến cảng vẫn được giữ trong đêm, cũng như căn hộ ở Harmonigatan. Khi Martinsson và Ann-Britt đứng dậy để đi về, ông cũng bắt chước họ. Không ai trong số họ đủ sức rút ra những kết luận về bữa tiệc. Họ quyết định sẽ gặp nhau vào tám giờ sáng hôm sau. Thurnberg và Lisa Holgersson nhất trí: ngay lập tức sẽ không có cuộc họp nào. Larstam đã không xuất hiện. Tại sao? Ngày mai họ sẽ cố tìm cách hiểu.

— Việc này cho chúng ta một chút thời gian, – Thurnberg nói. – Có thể đó là kết quả chính của buổi tối nay.

Wallander quay về phòng, cho khẩu súng vào ngăn kéo bàn và khóa lại. Rồi ông đi lấy xe. Mười hai giờ kém bốn phút, ông bước qua cổng tòa nhà của mình và bắt đầu leo lên cầu thang.

không mất nhiều thời gian để phát hiện Svedberg là một nhà sưu tầm. Những chiếc giày và áo vest cũ xơ ra này hẳn đã có tuổi thọ ít nhất là hai mươi năm. Ông tiếp tục cuộc tìm kiếm của mình, một cách có hệ thống. Trong một cái vali, ông tìm
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.