Chậm Một Bước

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 6 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
9

❊ ❊ ❊

Khi trời sáng, thứ Bảy 10 tháng Tám đó, Wallander cảm thấy lòng kiên nhẫn của mình đã cạn kiệt. Ông vừa trải qua ba tiếng đồng hồ đi đi lại lại trong căn hộ, quá lo lắng để có thể suy nghĩ, quá bồn chồn để có thể ngủ. Hai bức ảnh nằm trên bàn bếp. Ba giờ trước, ông đã đi qua thành phố hoang vắng để về nhà, những bức ảnh trong túi, với cảm giác đang mang trên mình những quả bom. Về đến nơi, khi cởi áo vest, ông nhận ra hẳn là trời đã mưa mà ông không hề hay biết.

Những bức ảnh tìm thấy trong hốc giấu đồ của Svedberg có tầm quan trọng đặc biệt lớn. Tại sao? Ông không hề hay biết. Nhưng nỗi lo và nỗi sợ, cho đến lúc đó chỉ mới là một linh cảm chưa có hình dáng, giờ đây đã được thả dây cương kìm giữ. Một vụ việc không chỉ đơn thuần là một sự kiện - ba thanh niên đi du lịch châu Âu - đột nhiên xuất hiện trong khuôn khổ một cuộc điều tra rất nặng nề về một vụ giết người. Trong những giờ trôi đi kể từ khi phát hiện ra cái hốc, Wallander đã có thời gian để tạo dựng nhiều giả thuyết, mỗi cái lại mù mờ, trái ngược và lỏng lẻo hơn cái trước. Ông vừa có một đột phá mang tính quyết định, nhưng ý nghĩa vẫn còn hoàn toàn trượt mất khỏi tay ông.

Đúng ra thì những bức ảnh đó kể chuyện gì? Tấm chân dung Louise chụp đen trắng, cái kia là ảnh màu. Không có ngày tháng ghi ở đằng sau. Chúng được rửa ở một phòng tráng rửa tư nhân chăng? Hay có tồn tại những phòng rửa ảnh không máy móc? Khổ ảnh bình thường. Rửa theo kiểu chuyên nghiệp hay nghiệp dư? Bằng kinh nghiệm, Wallander biết là những bức ảnh rửa ở nhà có xu hướng quăn mép. Những câu hỏi đã xếp chồng lên và ông không thể có câu trả lời chính xác cho bất kỳ câu nào trong số đó.

Khi đó ông tự hỏi những hình ảnh đó gợi lên cảm giác gì. Chúng nói gì cho ông về người chụp? Hay đúng hơn là về những người chụp, vì ông gần như chắc rằng không phải một người chụp cả hai cái. Chính Svedberg đã chụp Louise? Cái nhìn của người phụ nữ đó không hé lộ điều gì. Hình ảnh các thanh niên cũng khó giải thích. Có vẻ như không có sắp xếp về bố cục nào. Dường như mối quan tâm chủ yếu của người chụp là tất cả mọi người đều có mặt trong ảnh. Ai đó đã rút ra một cái máy ảnh, gọi mọi người nhìn vào và bấm nút. Ông thoáng có ý nghĩ rằng có thể còn có những bức ảnh khác nữa - bức ảnh mà ông đang nhìn thấy có thể chỉ là một phần trong loạt ảnh đầy hưng phấn về bữa tiệc. Trong trường hợp đó thì chúng ở đâu?

Nhưng điều làm ông lo lắng hơn cả là bản thân mối liên hệ. Theo những con đường vòng họ đã biết là Svedberg điều tra về sự biến mất của ba thanh niên ngay trước khi họ đi nghỉ. Tại sao? Và tại sao lại phải bí mật?

Bức ảnh chụp các thanh niên đang nâng cốc kia đến từ đâu? Chúng đã được chụp ở đâu?

Và rồi khuôn mặt người phụ nữ. Ông không thấy đó có thể là ai khác ngoài Louise. Ông đã xem xét nó thật lâu dưới ánh đèn, trong bếp. Một người phụ nữ chừng bốn mươi tuổi. Nói cách khác là trẻ hơn Svedberg một chút. Nếu họ gặp nhau mười năm trước, cô khoảng ba mươi tuổi và Svedberg ba mươi lăm. Điều đó có vẻ hợp lý. Tóc sẫm màu, cứng, cắt ôm sát mặt, để thẳng. Bức ảnh chụp đen trắng. Màu mắt không hiện lên. Mũi nhỏ, cả khuôn mặt hẹp, đôi môi mím lại phác qua một nụ cười.

Một nụ cười theo kiểu Mona Lisa. Nhưng cái nhìn thì không cười. Khó nói được liệu bức ảnh có được chỉnh sửa hay người mẫu trang điểm quá đậm.

Còn có một điều khác nữa. Một vẻ khó nắm bắt. Khuôn mặt người phụ nữ đó trượt đi. Ống kính chĩa thẳng vào mặt cô, nhưng cô không có ở đó.

Không có dòng chữ nào đằng sau hai bức ảnh. Không có dấu hiệu nào cho thấy nó đã bị sờ vào hoặc bẻ góc.

Mình tìm được hai bức ảnh còn nguyên, Wallander nghĩ. Hai bức ảnh không dấu tay chạm vào, hai bức ảnh giống như những cuốn sách chưa bao giờ mở ra.

Sáu giờ, ông cảm thấy sự kiên nhẫn của mình cạn kiệt. Ông gọi điện cho Martinsson, người mà ông biết là dậy rất sớm vào buổi sáng. Chính Martinsson cầm máy.

— Tôi hy vọng là đã không đánh thức cậu.

— Nếu anh gọi cho tôi vào mười giờ tối thì có khả năng là anh đánh thức tôi, nhưng không phải vào sáu giờ sáng. Tôi chuẩn bị ra vườn cắt cỏ một chút.

Không rào đón, Wallander kể luôn cho anh về hai bức ảnh. Martinsson im lặng lắng nghe.

— Tôi muốn chúng ta họp sớm nhất có thể, – Wallander kết luận. – Không phải vào chín giờ. Bây giờ. Trong một tiếng nữa.

— Anh đã nói cho những người khác chưa?

— Cậu là đầu tiên.

— Ai phải có mặt ở cuộc họp?

— Tất cả mọi người, kể cả Nyberg.

— Ông ấy thì tôi để lại cho anh. Trước khi uống xong tách cà phê sáng tôi không đủ sức nói chuyện với những người hay giận dữ.

Anh nhận báo cho Hansson và Ann-Britt Hoglund; Wallander sẽ báo cho những người còn lại.

Ông bắt đầu bằng Nyberg, quả thực là đang ngủ và không mấy dễ chịu.

— Họp lúc bảy giờ, – Wallander nói.

— Đã có chuyện gì à? Hay chỉ là để ra mồ hôi một chút?

— Bảy giờ, – Wallander nhắc lại. – Nếu có lúc nào đó anh nghĩ một cuộc họp nhóm điều tra được tổ chức để ra mồ hôi thì tôi thấy là anh cần phải liên lạc với bên công đoàn đi.

Ông đun nước, thấy hối tiếc vì những gì vừa nói với Nyberg, gọi cho Lisa Holgersson, bà hứa sẽ có mặt.

Khi cà phê đã sẵn sàng, Wallander mang tách ra đứng ở ban công. Tảng mây đang tan và nhiệt kế cho thấy sẽ có thêm một ngày nóng nực.

Sự mệt mỏi đè nặng lên ông. Đột nhiên ông chán ngán tưởng tượng ra những hòn đảo đường nhỏ xíu đang trôi nổi tứ tung trong các mạch máu của mình.

Sáu rưỡi, ông rời khỏi nhà. Trong cầu thang, ông gặp người đưa báo, một người trung niên tên là Stefansson ống quần kẹp lại để đi xe đạp.

— Tôi bị muộn, – Stefansson tỏ vẻ hối lỗi. – Nhưng ở nhà in có vấn đề, báo chí ra muộn.

— Anh có đưa báo ở Lilla Norregatan không?

— Chỗ người cảnh sát bị giết à?

Ông ta hiểu ra rất nhanh.

— Đúng

— Không, không phải tôi, mà là Selma - người có thâm niên cao nhất của cả thành phố. Bà ấy bắt đầu làm từ năm 1947. Như vậy là bao nhiêu năm rồi? Bốn mươi chín à?

— Anh có biết họ của bà ấy không?

— Nylander.

Stefansson chìa tờ báo cho Wallander.

— Người ta nói đến anh đấy, – ông nói.

— Đặt hộ lên trên nhà đi. Từ giờ đến tối tôi sẽ không có thời gian để đọc đâu.

Lẽ ra có thể đi bộ đến sở, nhưng ông quyết định lấy xe. Cuộc đời mới sẽ đợi thêm một ngày nữa.

Ông gặp Ann-Britt Hoglund ở bãi đỗ xe.

— Người đưa báo chỗ Svedberg tên là Selma Nylander, – ông nói. – Nhưng cậu đã nói chuyện với bà ấy chưa?

— Cậu có tưởng tượng được là bà ấy không có điện thoại không?

Wallander nghĩ đến Sture Bjorklund, người đã quyết định vứt điện thoại của mình đi. Hiện tượng này có lẽ đã bắt đầu lan rộng rồi chăng?

Họ đi vào phòng sẽ tổ chức cuộc họp. Đến phút cuối cùng Wallander nghĩ lại và đi lấy một cốc cà phê. Khi quay lại, ông đứng bất động trong hành lang. Ông sẽ điều hành cuộc họp thế nào đây? Thường thì ông chuẩn bị hết sức kỹ càng. Lần này thì ông không biết phải làm gì, ngoài việc đặt những bức ảnh lên bàn và tuyên bố cuộc tranh luận là tự do.

Ông đóng cửa lại và ngồi vào chỗ quen thuộc. Ghế của Svedberg vẫn trống. Wallander lấy cái phong bì ra khỏi túi trong của áo vest và ngắn gọn kể lại phát hiện của mình, không nói rõ tại sao ông lại bỗng dưng quay lại nhà Svedberg vào giữa đêm - kể từ ngày các đồng nghiệp bắt gặp ông vừa say rượu vừa lái xe, ông tuyệt đối tránh chủ đề rượu.

Những bức ảnh được để trên bàn. Hansson bật đèn chiếu.

— Tôi muốn nói rõ ngay một điều, – Wallander nói. – Cô gái ở góc phải bức ảnh lớn là Astrid Hillstrom, một trong các thanh niên biến mất từ ngày Saint-Jean.

Ông đặt bức ảnh vào máy chiếu. Im lặng quanh bàn.

Wallander vừa chờ đợi vừa nhìn những bức ảnh. Ông không tìm được chi tiết nào mình chưa phát hiện ra. Ông đã dùng kính lúp soi kỹ chúng trong những giờ lo lắng ban đêm. Cuối cùng Martinsson lên tiếng.

— Phải công nhận là Svedberg có gu thẩm mỹ tốt. Cô ấy rất đẹp. Có ai từng nhìn thấy cô ấy chưa? Ystad là một thành phố nhỏ.

Chưa ai từng nhìn thấy cô. Và không ai nhận ra ba người thanh niên kia. Nhưng không nghi ngờ gì rằng cô gái bên phải chính là Astrid Hillstrom. Bức ảnh trong hồ sơ rất giống, chỉ không có hóa trang.

— Chắc đây là một bữa tiệc giả trang, – Lisa Holgersson nêu nhận xét. – Thời nào?

— Thế kỷ mười bảy.

Hansson trả lời không do dự. Wallander ngạc nhiên nhìn anh.

— Tại sao cậu nói ngay được thế?

— Hoặc là thế kỷ mười tám, anh nói, không mấy chắc chắn.

— Tôi lại nghĩ là thế kỷ mười sáu, – Ann-Britt Hoglund nói, – dựa vào mấy cái ống tay áo phồng và bộ đồ sát người. Thời vua Gustav đệ nhất người ta ăn mặc như vậy.

— Cậu có chắc không?

— Tất nhiên là không. Tôi chỉ nêu ý kiến thôi.

— Hiện giờ phải đặt những lời đoán sang một bên. Quan trọng không phải là họ cải trang như thế nào mà là tại sao. Chúng ta còn xa mới có thể trả lời được câu hỏi đó.

Ông nhìn quanh một vòng trước khi tiếp tục.

— Chân dung một phụ nữ khoảng bốn mươi tuổi. Và một bức ảnh chụp nhóm thanh niên giả trang. Trong số đó có Astrid Hillstrom, mất tích từ đêm Saint-Jean, ngay cả khi có khả năng cô ấy chỉ đi du lịch châu Âu cùng hai người khác. Đây là điểm xuất phát của chúng ta. Tôi đã tìm được những bức ảnh này ở nhà Svedberg. Cậu ấy đã giấu chúng. Và cậu ấy đã bị giết. Nhưng chúng ta phải bắt đầu bằng các sự kiện ngày Saint-Jean; cái đó thì chắc chắn rồi.

Họ mất hơn ba giờ để xem xét lại các chi tiết của hồ sơ. Phần lớn thời gian được dành cho việc đặt những câu hỏi mới cần được ưu tiên và chỉ định cho mỗi người trả lời một số trong đó trong thời hạn ngắn nhất. Sau hai giờ, Wallander đề nghị nghỉ vài phút. Tất cả đi lấy cà phê, trừ Lisa Holgersson. Rồi cuộc họp tiếp tục. Công việc của nhóm điều tra đã bắt đầu vận hành. Khoảng mười giờ mười lăm phút, Wallander cho rằng lúc này họ sẽ không thể đi xa hơn được nữa.

Lisa Holgersson không nói nhiều trong cuộc thảo luận, như thường lệ, khi bà tham gia một cuộc họp của các nhóm điều tra. Wallander biết là bà tôn trọng năng lực chung của họ. Lúc này, bà giơ tay xin nói.

— Thật ra thì điều gì đã xảy ra với những thanh niên đó? Nếu họ gặp tai nạn thì chúng ta có thể biết giờ giấc chính xác được không?

— Ý tưởng họ có thể gặp chuyện gì đó dựa trên một giả thuyết rất đặc biệt: những tấm bưu ảnh có chữ ký của họ có thể là giả. Nghi ngờ đó có vẻ như vẫn hoàn toàn không thể chứng minh. Tại sao người ta lại viết những tấm bưu ảnh giả?

— Để che giấu một tội ác, – Nyberg nói.

Im lặng trùm xuống. Wallander quay sang Nyberg và chậm rãi gật đầu.

— Và không phải là bất kỳ một tội ác nào. Những người mất tích mất tích luôn. Hoặc là xuất hiện trở lại. Nếu quả thực những tấm bưu ảnh là giả, chỉ còn lại một cách giải thích duy nhất khả dĩ: người đã viết chúng tìm cách che giấu lâu nhất có thể được rằng ba thanh niên đó, Boge, Norman và Hillstrom, đã chết.

— Không chỉ có thế, – Ann-Britt xen vào. – Tác giả của những tấm bưu ảnh biết điều đã xảy đến với họ.

— Còn chính xác hơn nữa: chính hắn đã giết họ. Ai đó có khả năng bắt chước chữ ký của họ, biết tên tuổi và địa chỉ của họ.

Wallander có cảm giác phải thu hết sức lực để nói ra kết luận không thể tránh khỏi.

— Trong việc kéo dài thời gian bằng những tấm bưu ảnh giả, chúng ta chỉ có thể hình dung ra một vụ giết người có chủ ý. Nếu quả thực là như vậy, chúng ta buộc phải chấp nhận rằng ba thanh niên này đã trở thành nạn nhân của một tên giết người có tính toán và có óc tổ chức rất tốt.

Một lúc im lặng dài phủ xuống phòng họp. Wallander đã biết điều điều mình muốn nói thêm. Nhưng ông chờ đợi, trong trường hợp có ai muốn nói trước.

Một tràng cười vang lên trong cầu thang. Nyberg hỉ mũi. Hansson nhìn xuống tay, Martinsson gõ gõ tay lên bàn. Ann-Britt Hoglund và Lisa Holgersson nhìn Wallander. Hai đồng minh của mình, ông nghĩ.

— Chúng ta buộc phải có các giả thuyết, cuối cùng ông nói tiếp. Một trong số chúng hẳn là rất khó chịu và rất khó để nghĩ tới. Nhưng chúng ta không thể tránh nhìn vào sự liên quan với Svedberg. Chúng ta biết rằng cậu ấy giấu ở nhà mình một bức ảnh Astrid Hillstrom và các bạn của cô ấy. Chúng ta biết rằng cậu ấy đã tiến hành điều tra một cách vô cùng kín đáo. Những thanh niên đó không xuất hiện trở lại. Và Svedberg đã bị giết. Đó có thể là một vụ trộm đột nhập. Hoặc là ai đó tìm kiếm cái gì đó - chẳng hạn như bức ảnh này. Nhưng thật không may là chúng ta không thể loại trừ một khả năng khác. Khả năng chính Svedberg cũng dính dáng đến vụ đó.

Hansson đánh rơi cái bút bi.

— Không thể được! – anh kêu lên. – Một đồng nghiệp bị giết, chúng ta có mặt ở đây để tổ chức điều tra và tìm ra thủ phạm. Và giờ đây chúng ta lại có ý chính Svedberg có khả năng dính líu vào một tội ác còn tồi tệ hơn?

— Chúng ta sẽ phải lập luận theo đúng hướng đó. Một giả thuyết trong số các giả thuyết.

— Tất nhiên là anh có lý, – Nyberg nói. – Ngay cả khi điều đó thật khó chịu. Kể từ những chuyện xảy ra ở Bỉ, tôi có cảm giác rằng bất kỳ chuyện gì cũng có thể xảy ra, ngay cả ở Thụy Điển.

Wallander thầm đồng ý với ông. Ở Bỉ, những vụ giết trẻ em đã hé lộ sự đồng lõa của giới cảnh sát và chính trị ở cấp cao nhất. Tất cả vẫn chưa được làm sáng tỏ hoàn toàn. Người ta biết rằng cần phải chờ đợi những phát hiện mới còn khủng khiếp hơn.

Ông ra hiệu cho Nyberg nói tiếp.

— Câu hỏi mà tôi tự đặt ra là vai trò của người phụ nữ đó, Louise.

— Chúng ta không biết gì cả. Lúc này phải nhìn thật rộng. Câu hỏi được ưu tiên: người phụ nữ đó là ai?

Sự khó chịu bay lơ lửng như một làn sương mù trong phòng. Họ chia nhau những công việc gấp gáp nhất. Ai cũng thấy rõ ràng là kể từ nay sẽ phải làm việc hai mươi tư giờ trên hai mươi tư giờ. Lisa Holgersson sẽ phụ trách vấn đề tăng viện.

Họ chia tay nhau lúc mười giờ ba mươi lăm phút. Cuộc họp tới sẽ được tổ chức vào buổi tối. Martinsson đã gọi điện thoại báo với vợ là tối nay anh không thể ăn cơm ở nhà được. Wallander ngồi lại ở chỗ của mình ở đầu bàn. Ông cần đi toalet, nhưng thấy mệt mỏi cả với việc đó. Được rồi, ông nghĩ. Mọi việc đã bắt đầu chuyển động. Ở mỗi cuộc điều tra, người ta lại có cảm giác là đang tổ chức một cuộc săn. Không phải để đi tìm ai đó mất tích trong rừng, mà để hiểu.

Ông ra hiệu bảo Ann-Britt Hoglund ngồi lại. Sau khi những người khác đi khỏi, ông bảo cô đóng cửa lại.

— Nói cho tôi cậu nghĩ gì đi, – ông nói khi cô đã ngồi xuống.

— Một số ý nghĩ khó chịu đến mức tôi thấy rất khó để nói ra được.

— Tất cả chúng ta đều cảm thấy như vậy. Cách đây vài giờ, Svedberg là một đồng nghiệp, nạn nhân của một vụ giết người tàn bạo. Đột nhiên tất cả thay đổi. Chúng ta đoán rằng chính Svedberg đã dính dáng vào một vụ việc còn khủng khiếp hơn.

— Cậu nghĩ đúng là như thế à?

— Không. Nhưng tôi phải nghĩ đến mọi chuyện, ngay cả những chuyện về tiên nghiệm tôi nghĩ là không thể. Điều này không mấy nghịch lý như vẻ bên ngoài đâu.

— Thật ra thì đã có chuyện gì xảy ra?

— Đó chính là điều tôi muốn cậu nói cho tôi biết.

— Một đường dây liên hệ đã hé lộ. Giữa Svedberg và những thanh niên mất tích.

— Không. Giữa Svedberg và Astrid Hillstrom chứ. Hiện tại thì chỉ có vậy.

Cô đồng ý.

— Cậu có lý. Svedberg và Astrid Hillstrom. Cô gái có bà mẹ tỏ ra lo lắng nhất. Cậu còn thấy gì nữa?

— Svedberg khác hẳn với chúng ta thường nghĩ.

— Chúng ta thường nghĩ gì?

Cô suy nghĩ trước khi trả lời.

— Rằng cậu ấy giống như cậu ấy tỏ ra.

— Nghĩa là?

— Dễ gần, cởi mở. Đáng tin cậy.

— Trên thực tế cậu ấy lại không dễ gần, khép kín và không đáng tin cậy? Đúng thế không?

— Không hoàn toàn. Nhưng một phần.

— Cậu ấy có một tình nhân giấu mặt, có thể tên là Louise. Chúng ta có chân dung của cô ấy.

Wallander đứng dậy, bật đèn chiếu và đặt lại bức chân dung.

— Bức ảnh này có cái gì đó hơi lạ, – ông nói. – Khuôn mặt… Nhưng tôi không biết là gì.

Ann-Britt Hoglund không trả lời ngay. Wallander có cảm giác nhận xét của ông không hoàn toàn làm cô bất ngờ.

— Mái tóc, – cô chậm rãi nói. – Nhưng chính xác là gì?

— Chúng ta phải tìm thấy người phụ nữ này. Chúng ta sẽ tìm thấy cô ấy.

Ông đặt bức ảnh thứ hai vào máy và quay về phía Ann-Britt. Cô trả lời sau một lúc im lặng.

— Tôi khá chắc những trang phục này là của thế kỷ mười sáu. Ở nhà tôi có một cuốn sách về mốt quần áo qua các thời kỳ. Nhưng tôi có thể nhầm.

— Cậu còn thấy gì khác nữa?

— Những thanh niên có vẻ đang vui đùa, nếu không nói là phấn khích và say sưa.

Wallander đột nhiên nghĩ đến những hình ảnh mà Sten Widén đã cho ông xem. Anh chàng Wallander trẻ tuổi với chai bia trên tay rõ ràng là đang rất say. Biểu hiện của ông trong ảnh khá giống biểu hiện của các thanh niên kia.

— Gì nữa?

— Cậu thanh niên thứ hai từ trái sang có vẻ đang hét điều gì đó với người chụp ảnh.

— Họ ở đâu?

— Ảnh được chụp ngoài trời. Có những bụi cây ở phía sau, có thể còn có vài cây to nữa.

— Họ đang ngồi trên một mảnh vải lớn. Đồ ăn, quần áo giả trang… Cậu nghĩ đến điều gì?

— Một cuộc picnic. Một vũ hội hóa trang. Một bữa tiệc.

— Cứ cho rằng đó là một bữa tiệc mùa hè. Toàn bộ bức ảnh toát ra cảm giác về cái nóng. Có thể đó là một đêm Saint-Jean. Tuy nhiên không phải là năm nay, vì chúng ta chỉ nhận ra được Astrid Hillstrom.

— Đúng, và hơn thế nữa, trông cô ấy có vẻ trẻ hơn.

— Tôi cũng nghĩ thế. Có thể là bức ảnh đã được chụp cách đây một hoặc hai năm.

— Không có gì gợi đến một sự đe dọa. Tôi còn nhớ vào tuổi đó, chúng ta thật vô lo; có vẻ như cuộc sống là vô tận, những nỗi buồn chỉ nhỏ nhặt thôi.

— Nói thực tình, – Wallander đáp, – tôi có cảm giác chưa từng bao giờ phải đối mặt với một cuộc điều tra giống như thế này. Svedberg ở trung tâm, tất nhiên rồi. Nhưng tôi không biết chúng ta phải đi theo hướng nào. Kim la bàn không ngừng quay tròn.

— Có cả một phần của nỗi sợ nữa. Chỉ cần nghĩ đến chuyện phát hiện ra Svedberg dính líu vào một câu chuyện mà chúng ta gần như không dám hình dung ra.

— Ylva Brink đã nói một điều khá lạ khi tôi nói chuyện với cô ấy vào hôm qua. Cô ấy khẳng định Svedberg coi tôi là bạn thân nhất của cậu ấy.

— Cậu thấy ngạc nhiên à?

— Tất nhiên.

— Còn hơn thế ấy chứ, cậu ấy ngưỡng mộ cậu. Ai cũng biết rõ là như thế.

Wallander tắt đèn chiếu và cho những bức ảnh vào phong bì.

— Nếu Svedberg hoàn toàn khác với những gì chúng ta vẫn nghĩ, thì điều đó chắc là cũng đúng với cách cậu ấy nhìn chúng ta, cậu có nghĩ thế không?

— Cậu muốn nói là trên thực tế có thể cậu ấy căm ghét cậu?

Wallander nhăn mặt.

— Tôi không nghĩ thế. Nhưng làm thế nào để biết bây giờ?

Họ ra khỏi phòng. Ann-Britt Hoglund cầm lấy cái phong bì để đưa cho Nyberg, đề phòng trường hợp tìm được dấu tay trên đó. Trước đó, cô sẽ sao những bức ảnh thành nhiều bản.

Wallander đi vào toalet; một tia nước không màu thật dài. Rồi ông uống gần một lít nước trong căng tin.

Theo phân công công việc, Wallander phải bắt đầu bằng việc nói chuyện với Eva Hillstrom và đến gặp Sture Bjorklund thêm một lần nữa. Ông ngồi vào bàn, đặt tay lên điện thoại. Rồi ông quyết định bắt đầu bằng Eva Hillstrom - nhưng không báo trước cho bà. Ann-Britt Hoglund gõ cửa và để lại cho ông mấy bản sao các bức ảnh. Ảnh các thanh niên được phóng to để nhìn rõ hơn các nét.

Wallander rời khỏi sở vào lúc giữa trưa. Khi đi qua trước phòng tiếp tân, ông nghe thấy ai đó nói ngoài trời đang là 23 độ cel- cius. Ông cởi áo vest trước khi lên xe.

Eva Hillstrom sống ở phía Đông thành phố. Ông dừng xe trước cổng nhà. Một ngôi nhà rộng theo kiểu đầu thế kỷ, bao quanh bởi một khu vườn lớn. Ông bấm chuông. Eva Hillstrom ra mở cửa. Bà nhảy dựng khi nhận ra ông, như thể chỉ sự có mặt của ông đã đủ để khẳng định những lo sợ tồi tệ nhất của mình.

— Không có chuyện gì đâu, – Wallander nói ngay để trấn an bà. – Tôi chỉ có thêm vài câu hỏi thôi.

Bà mời ông vào một sảnh chờ lớn tỏa mùi mấy thứ chất lau rửa. Eva Hillstrom đi chân trần. Bà mặc đồ ở nhà. Bà nhìn ông bằng một cái nhìn đầy lo lắng.

— Tôi hy vọng là đã không đến vào một thời điểm không thích hợp.

Bà lẩm bẩm điều gì đó mà ông không hiểu và dẫn ông vào một phòng khách rộng. Đồ gỗ và tranh treo trên tường có vẻ đắt tiền. Có vẻ như là gia đình Hillstrom không hề có vấn đề về tiền bạc. Ông ngoan ngoãn ngồi xuống cái sofa mà bà chỉ cho.

— Tôi có thể mời anh uống cái gì đó không?

Wallander lắc đầu. Ông khát. Nhưng vì một lý do nào đó, ông thấy khó chịu với ý nghĩ hỏi xin một cốc nước.

Bà ngồi hờ vào mép một cái ghế. Ông có cảm giác kỳ khôi là đang ngồi trước một vận động viên điền kinh trong tư thế xuất phát, chuẩn bị bật lấy đà. Ông rút những bức ảnh từ túi áo ra và chìa cho bà xem trước bức chân dung. Bà liếc nhìn nhanh trước khi ngẩng đầu lên.

— Ai thế?

— Chị chưa bao giờ gặp cô ta à?

— Cô ta có liên quan gì với Astrid?

Giọng nói của bà đầy vẻ gây hấn. Wallander hiểu là ông phải tỏ ra hết sức cương quyết.

— Đôi khi chúng tôi cần đặt một số câu hỏi mang tính thủ tục. Tôi cho chị xem một bức ảnh. Và tôi hỏi chị đã bao giờ gặp người phụ nữ đó chưa.

— Đó là ai?

— Trả lời câu hỏi của tôi đi.

— Tôi chưa bao giờ gặp cô ta.

— Thế thì chúng ta có thể chuyển sang cái khác.

Bà chực hỏi một câu khác thì Wallander đã chìa bức ảnh thứ hai. Bà nhìn nó. Rồi bà bật đứng dậy, như thể phát súng lệnh vừa nổ, và rời khỏi phòng. Sau một phút, bà quay lại và chìa cho ông một bức ảnh khác.

— Ảnh gốc đây.

Wallander xem xét nó. Nó giống hệt bức ảnh mà ông tìm được ở nhà Svedberg. Ngay lập tức ông có cảm giác đang chạm tới một điểm mang tính quyết định.

— Nói cho tôi về bức ảnh này đi, – ông nói. – Chụp ở đâu? Những người còn lại là ai?

— Tôi không rõ lắm, có thể là trên núi vùng Osterlen, có thể là về phía những ngọn đồi Brosarp. Astrid cho tôi đấy.

— Nó được chụp khi nào?

— Hè năm ngoái. Tháng Bảy. Dịp sinh nhật Magnus.

— Magnus?

Bà chỉ cậu thanh niên đang có vẻ hét điều gì đó với người chụp ảnh. Lần này, Wallander đã nghĩ đến việc mang theo một cuốn sổ.

— Họ của cậu ấy?

— Holmgren. Cậu ấy sống ở Trelleborg.

— Những người khác là ai?

Wallander ghi lại tên và địa chỉ. Đột nhiên một ý nghĩ chạy qua óc ông.

— Ai đã chụp ảnh?

— Astrid có một cái máy ảnh chụp có nút tự động.

— Thế nghĩa là chính cô ấy đã chụp?

— Tôi vừa nói với anh là máy có nút tự động!

Wallander chọn cách thoái lui.

— Vậy là họ ăn mừng sinh nhật Magnus. Nhưng họ lại mặc đồ giả trang.

— Đó là một thói quen. Tôi không thấy có gì xấu cả…

— Tôi cũng không. Nhưng tôi phải hỏi chị những câu đó.

Bà châm một điếu thuốc. Wallander không ngừng có cảm giác chỉ một chút nữa là bà gục ngã.

— Astrid có nhiều bạn lắm à?

— Không nhiều lắm. Vài người thôi. Nhưng đều là bạn thực sự.

Ông chỉ cô gái thứ hai trên bức ảnh. Bà gật đầu.

— Lẽ ra Isa phải tham gia bữa tiệc đêm Saint-Jean vừa rồi, nhưng nó bị ốm.

Mất mấy giây Wallander mới hiểu. Ông lại chỉ vào cô.

— Tức là lẽ ra cô gái này phải có mặt trong bữa tiệc năm nay?

— Nó bị ốm.

— Chính vì thế mà chỉ có ba người đi du lịch?

— Đúng.

Ông xem các ghi chép của mình.

— Isa Edengren sống ở Skarby à?

— Bố nó làm kinh doanh.

— Cô ấy nói gì về cuộc du lịch đó?

— Rằng trước đó không có chuẩn bị gì. Nhưng nó nghĩ quả thực chúng đã đi. Lúc nào chúng cũng có hộ chiếu trong người khi gặp nhau.

— Cô ấy có nhận được bưu ảnh không?

— Không.

— Cô ấy có thấy như thế là lạ không?

— Có.

Eva Hillstrom dụi điếu thuốc.

— Đã xảy ra chuyện gì đó, – bà nói. – Tôi không biết là chuyện gì. Nhưng đã xảy ra chuyện gì đó rất nghiêm trọng. Isa đã nhầm. Chúng không đi. Chúng đã ở lại đây. Tại sao người ta cứ không chịu tin tôi? Cho đến giờ chỉ có một người lắng nghe tôi, nhưng giờ thì ích gì nữa?

Mắt bà ngấn nước. Wallander nín thở.

— Một người duy nhất, – ông chậm rãi nói. – Chị đã nói thế phải không?

— Phải.

— Chị nghĩ đến người cảnh sát từng đến gặp chị vào khoảng cuối tháng Sáu?

Bà ngẩng đầu lên, ngạc nhiên.

— Phải. Anh ta đến nhiều lần. Không chỉ tháng Sáu. Cả tháng Bảy nữa, tuần nào cũng đến. Và gần đây cũng vậy, tháng Tám ấy.

— Chị muốn nói người cảnh sát tên là Svedberg?

— Tại sao anh ta lại chết? Đó là người duy nhất lắng nghe tôi. Anh ta cũng lo lắng như tôi.

Wallander im lặng.

Ông không còn gì để nói.

không mất nhiều thời gian để phát hiện Svedberg là một nhà sưu tầm. Những chiếc giày và áo vest cũ xơ ra này hẳn đã có tuổi thọ ít nhất là hai mươi năm. Ông tiếp tục cuộc tìm kiếm của mình, một cách có hệ thống. Trong một cái vali, ông tìm
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.