Chậm Một Bước

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 42 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
20

❊ ❊ ❊

Sáng thứ Năm ngày 15 tháng Tám, cuối cùng Wallander cũng có mặt ở cuộc hẹn rất nhiều lần bị hoãn với bác sĩ Goransson. Mặc cho sự mệt mỏi, ông quyết định sẽ không đi xe. Lúc nào ông cũng có một lý do nào đó để giữ nguyên các thói quen của mình. Ngày hôm đó cũng chẳng khác gì những ngày khác; vậy thì tại sao không bắt đầu ngay lập tức?

Trời vẫn đẹp; bầu trời trong suốt và không có gió. Khi đi bộ ngang qua thành phố, ông tự hỏi lần cuối cùng mình biết một tháng Tám giống như thế là khi nào. Nhưng ông không suy nghĩ được lâu về chuyện đó. Cuộc điều tra đang tiến hành bám đuổi ông từng giây phút, ngay cả trong giấc ngủ. Ông mơ thấy Bamso. Ông nghe thấy tiếng Isa hét. Ông choàng tỉnh dậy, người đẫm mồ hôi, tim đập liên hồi, sẵn sàng nhảy ra khỏi giường.

Ông vào trong bếp ngồi. Bình minh vẫn còn xa. Ông không nhớ đã từng bao giờ có cảm giác yếu ớt đến như vậy chưa. Và sự mệt mỏi đó không chỉ đến từ những viên đường màu trắng lẩn trong các mạch máu của ông - hoặc ít nhất là trong trí tưởng tượng của ông. Nó còn nằm ở cảm giác bản thân thời gian đã đi vượt qua ông. Có thể là ông đã quá già chăng? Trong khi ông còn chưa đến tuổi năm mươi?

Và nếu tất cả những trách nhiệm đó bắt đầu làm ông sợ? Ông không chắc là mình còn đủ sức nữa. Như thể ông đã đi qua đỉnh và giờ đây đang đi xuống một nơi chỉ ngự trị toàn nỗi hoang mang. Làm thế nào để biết được? Đêm đó, ông chỉ còn cách quyết định rũ bỏ tất cả. Yêu cầu Lisa Holgersson chỉ định một người khác phụ trách cuộc điều tra. Nhưng ai?

Martinsson và Hansson là những ứng cử viên duy nhất có thể tính đến; nhưng cả hai người đều không thực sự có những khả năng cần thiết. Còn lại một giải pháp: gọi một người từ nơi khác đến. Không thể được. Điều đó hàm ý đặt vấn đề một cách chính thức về năng lực của nhóm điều tra. Trong những điều kiện đó, công việc sẽ không bao giờ được thực hiện một cách ổn thỏa.

Ông đang quay tròn. Khi ông quyết định đến gặp bác sĩ trong ngày hôm đó, thì là với hy vọng ngấm ngầm sẽ được nghe những lời mang tính giải thoát. Ông không đủ sức để làm việc, tôi buộc phải bắt ông nghỉ ốm ngay trong một khoảng thời gian không hạn chế.

Nhưng bác sĩ Goransson không hề có ý định nào thuộc dạng đó. Sau khi tiếp ông - không cần hẹn trước - một lần nữa anh công nhận là lượng đường trong máu ông quá cao, nhất là khi giờ đây đường đã chui vào đường tiết niệu, và huyết áp cũng quá cao. Anh viết một đơn thuốc và bảo ông sẽ phải thay đổi tận gốc rễ những thói quen ăn uống đầy nguy hại của mình.

— Chúng ta sẽ tấn công các triệu chứng từ nhiều mặt trận cùng một lúc. Tất cả các yếu tố đều có quan hệ với nhau và phải được điều trị một cách tổng thể. Để làm được như vậy, sự hợp tác chủ động của ông là nhất thiết; nếu không thì sẽ không đi đến đâu cả.

Anh cho ông số điện thoại một chuyên gia về chế độ ăn uống. Wallander rời khỏi phòng khám, tay cầm đơn thuốc. Tám giờ. Lẽ ra ông phải đến sở ngay, nhưng ông chưa cảm thấy thực sự sẵn sàng. Ông quyết định đi uống một tách cà phê ở quảng trường trung tâm. Lần này, ông không gọi mấy thứ đồ ăn nhẹ.

Mình phải làm gì bây giờ? ông nghĩ. Mình đang phụ trách một cuộc điều tra nặng nề kinh khủng. Tất cả cảnh sát trên đất nước đang đổ dồn cái nhìn vào mình, bởi vì một trong số các nạn nhân là một đồng nghiệp. Thêm nữa, mình phải đối mặt với áp lực của báo chí. Và rồi mình rất có khả năng bị bố mẹ các thanh niên đó lên án. Tất cả mọi người đều chờ đợi mình bắt được thủ phạm trong vài ngày, tốt hơn cả là trong vài giờ, với đầy đủ bằng chứng để gây ấn tượng với công tố viên khó tính nhất. Vấn đề là thực tế hoàn toàn khác. Mình không có gì để đề xuất cả. Sáng nay, mình sẽ phải tập hợp các cộng sự và sẽ phải bắt đầu lại từ con số không. Tất cả đều có cảm giác vẫn còn rất xa một điểm đột phá. Chúng ta không có gì cả. Không gì hết.

Ông uống xong tách cà phê. Ở bàn bên cạnh, một người đang đọc báo buổi sáng, với những dòng tít đen, dày, khổng lồ. Wallander vội rời khỏi quán, vẫn còn sớm; ông quyết định thực hiện một chuyến viếng thăm khác trước khi quay về sở. Ông đến Vadergrand và bấm chuông cửa nhà chủ ngân hàng Sundelius. Có thể là ông ta sẽ không chấp nhận tiếp ông một cách bất ngờ như thế này. Mặt khác, ông ta đã nói rõ mình hay dậy rất sớm.

Sundelius mặc comlê tiếp ông, nút cà vạt hết sức ngay ngắn. Ông mở to cửa, mời khách vào, xin lỗi và biến mất vào trong bếp.

— Lúc nào trên bếp cũng có nước nóng để đề phòng có khách bất ngờ, – ông nói khi trở lại cùng với một cái khay. – Lần trước cách đây đã hơn một năm, nhưng làm sao mà biết trước được.

Wallander ngồi phịch xuống một cái sofa và cầm lấy cái tách. Sundelius ngồi trước mặt ông.

— Lần trước chúng ta đã bị cắt đứt giữa chừng, – Wallander bắt đầu.

— Lý do của sự cắt đứt đó không thể nào rõ ràng hơn được nữa. Thật ra thì các anh để loại người nào vào đất nước này vậy?

Wallander không hề chờ đợi một lời bình luận giống như thế.

— Không có gì cho thấy là những án mạng đó do một kẻ nước ngoài thực hiện cả, – ông nói.

— Tôi thì lại thấy khá hiển nhiên. Một người Thụy Điển sẽ không làm những điều tương tự.

Wallander nghĩ tốt nhất là nên chuyển chủ đề. Sundelius không phải loại người dễ lung lay trong các ý kiến và định kiến. Tuy nhiên, ông không thể ngăn mình phản đối.

— Không có gì cho thấy kẻ giết người có nguồn gốc nước ngoài. Hoàn toàn không có gì. Tốt hơn là nói chuyện về Karl Evert. Tôi nghĩ là ông biết khá rõ cậu ấy.

— Với tôi thì cậu ấy không phải là Karl Evert, mà là Kalle.

— Ông biết cậu ấy được bao lâu rồi?

— Cậu ấy chết ngày nào?

Wallander lại bị sửng sốt.

— Ông chưa biết à. Tại sao?

— Bởi vì tôi muốn cho anh một câu trả lời chính xác. Tạm thời, tôi sẽ nói là chúng tôi quen biết được mười chín năm, bảy tháng và mười lăm ngày. Tôi vẫn luôn ghi chép, suốt cả cuộc đời. Điều duy nhất mà tôi sẽ không thể ghi lại, là giờ của cái chết của tôi. Trừ khi tôi quyết định tự tử. Điều mà hiện giờ tôi không nghĩ là mình sẽ làm. Nhưng người chưởng khế phụ trách tài sản thừa kế sẽ đốt hết những quyển sổ của tôi. Nó chỉ có giá trị với một mình tôi.

Wallander đoán ra là Sundelius có quá ít cơ hội nói chuyện với người khác. Cũng như rất nhiều người già khác, ông nghĩ. Nhưng không giống bố mình.

— Nếu tôi hiểu đúng, ông và cậu ấy đều say mê ngắm sao?

— Chính xác.

— Ông không nói giọng Scanie. Như vậy là ông từ nơi khác chuyển đến đây?

— Tôi từ Vadstena đến vào ngày 12 tháng Năm năm 1959. Xe chở đồ đến vào ngày 14. Tôi chỉ định ở đây vài năm; cuối cùng thì lại thành ra quá lâu.

Wallander nhìn quanh một lượt những cái tủ, đồ đạc và giá sách mà không nhìn thấy bức ảnh nào. Sundelius không đeo nhẫn cưới.

— Ông có vợ không?

— Không.

— Ly hôn à?

— Độc thân.

— Giống như Svedberg.

— Phải.

Wallander nghĩ mình không có gì để mất nếu đi thẳng vào vấn đề. Trong túi ông vẫn còn một bức chân dung của Louise. Ông đặt nó xuống bàn.

— Ông đã bao giờ nhìn thấy người phụ nữ này chưa?

Sundelius đeo kính vào sau khi lau nó bằng một cái khăn mùi soa và nhìn bức ảnh một cách kỹ lưỡng.

— Chính là bức ảnh trên báo hôm trước phải không?

— Chính xác.

— Cảnh sát muốn có thông tin về người phụ nữ này phải không?

Wallander gật đầu. Sundelius đặt bức ảnh xuống.

— Nếu nhận ra thì tôi đã thông báo cho các anh rồi.

— Nhưng không phải là như vậy?

— Không. Và tôi có trí nhớ tốt về các khuôn mặt. Cái đó là vô cùng cần thiết khi người ta làm cái nghề này.

Wallander không thể cưỡng lại sự tò mò. Tại sao chủ ngân hàng lại cần có trí nhớ tốt về các khuôn mặt?

— Rất đơn giản, – Sundelius đáp. – Hồi tôi còn trẻ, đó là thông tin duy nhất có thể dùng làm căn cứ cho vay tiền. Trước khi cái xã hội này biến thành một tủ đựng hồ sơ tin học hóa khổng lồ. Người muốn vay tiền của tôi có chân thực không? Người đó có đáng tin không? Hay là đang nói dối tôi? Tôi còn nhớ một kế toán trưởng ở Vadstena không bao giờ hỏi han khách hàng. Ngay cả sau này, khi các điều kiện cho vay đã trở nên khó khăn hơn nhiều và khi chúng tôi đã có quyền đòi hỏi đủ loại thế chấp, ông ấy vẫn không bao giờ đặt câu hỏi nào cả. Dù cho số tiền có lớn đến đâu, ông ấy cũng chỉ chú mục vào vẻ mặt người đi vay để chấp nhận hoặc từ chối cho vay tiền, tùy thuộc vào ấn tượng người đó gây cho ông ta. Chưa một lần nào ông ấy nhầm lẫn trong suốt sự nghiệp làm nhà băng của mình. Ông ấy phát hiện được bọn lừa đảo, nhận ngay ra được những người trung thực và chăm chỉ. Không chút do dự. Nói đúng ra, ông ấy cũng gặp phải vài vố, nhưng cái đó thì không ai có thể tính trước được.

Wallander gật đầu và tiếp tục cuộc thẩm vấn.

— Người phụ nữ đó, theo một cách nào đó, có liên quan đến Kalle. Theo nguồn tin đáng tin cậy chúng tôi biết rằng họ đã đi lại với nhau trong khoảng mười năm. Chính xác hơn nữa, họ có quan hệ với nhau. Kalle sống độc thân. Nhưng có lẽ cậu ấy rất có thể đã có một cuộc phiêu lưu tình ái với người phụ nữ đó.

Sundelius sững lại, cái tách cầm trên tay. Ông ta chầm chậm đặt nó xuống cái đĩa để tách.

— Không đúng, – ông ta nói.

— Thế nào cơ?

— Hoàn toàn sai. Kalle không có vị hôn thê nào hết.

— Chúng tôi biết rằng chuyện đó được giữ bí mật tuyệt đối.

— Không hề có chuyện đó.

Ông ta có vẻ rất chắc chắn. Nhưng còn có điều gì đó khác nữa. Điều gì? Sundelius không còn bình tĩnh. Ông ta đang cố kiềm chế. Nhưng Wallander nhận ra sự bồn chồn.

— Để tôi nói một chi tiết quan trọng, – ông ta nói. – Không ai trong số chúng tôi biết đến sự tồn tại của người phụ nữ đó. Chỉ một người có thể biết. Cho nên tất cả chúng tôi đều rất kinh ngạc với điều đó.

— Ai là người biết nhiều thông tin đến thế?

— Lúc này thì tôi không thể nói cho anh được.

Sundelius nhìn thẳng vào ông với một vẻ mặt rất lạ, vừa nhăn nhúm vừa xa vắng. Chắc chắn là ông ta rất xúc động. Wallander đã không nhầm.

— Để người phụ nữ đó lại đi. Hai người đã gặp nhau như thế nào?

Sundelius thật khó đoán trước. Mới chỉ một lúc trước còn tỏ ra nhiều lời đến thế, giờ đây ông ta chỉ còn đáp nhát gừng. Wallander hiểu là mình đã đề cập một chủ đề nhạy cảm.

— Chúng tôi đã gặp nhau ở chỗ mấy người bạn chung tại Malmo.

— Ông có ghi điều đó lại trong agenda không?

— Tôi không nghĩ là cảnh sát lại quan tâm đến những gì có hoặc không có trong agenda của tôi.

Hoàn toàn thù địch, Wallander nghĩ. Bức ảnh một người phụ nữ xa lạ đã làm cách xử sự của ông thay đổi hoàn toàn.

Ông thận trọng tiếp tục.

— Hai người bắt đầu hay gặp nhau từ lần gặp đầu tiên đó?

Sundelius đã hồi tâm. Ông lại tỏ ra dễ mến và nhẹ nhõm.

Nhưng xa vắng, Wallander nhận xét. Như thể ông đang nghĩ đến một điều gì đó khác.

— Chúng tôi cùng ngắm những ngôi sao, chỉ có vậy thôi.

— Ở đâu vậy?

— Ở nông thôn. Nơi bầu trời tối đen. Nhất là vào mùa thu. Chúng tôi thường đến thung lũng Fyledalen.

Wallander suy nghĩ.

— Khi tôi liên lạc với ông, ông đã hỏi tại sao tôi không gọi đến sớm hơn. Ông thấy điều đó là lạ, ông đã nói vậy, vì Kalle không có nhiều bạn thân, và ông là một trong số đó.

— Tôi còn nhớ những gì đã nói.

— Bây giờ thì ông lại khẳng định rằng mối quan hệ đó chỉ giới hạn ở việc thỉnh thoảng ngắm sao…

— Cả cậu ấy lẫn tôi đều không mấy thích nhòm ngó đến cuộc đời người khác.

— Tôi thấy khó hiểu được tại sao người ta lại có thể gọi đó là một tình bạn thân thiết. Và rằng có vẻ ông thấy là hiển nhiên khi đồng nghiệp của cậu ấy biết đến sự tồn tại của ông.

— Thế nhưng lại đúng là vậy đấy.

Không, Wallander nghĩ. Không phải vậy. Nhưng là gì?

— Hai người gặp nhau lần cuối khi nào?

— Giữa tháng Bảy. Chính xác là ngày 16 tháng Bảy.

— Hai người cùng nhau ngắm sao?

— Chúng tôi đi lên vùng núi Osterlen. Đêm rất đẹp. Dù cho mùa hè không phải thời gian tốt nhất trong năm để ngắm sao.

— Khi đó cậu ấy thế nào?

— Tôi không hiểu câu hỏi của anh.

— Cậu ấy có như thường lệ không? Cậu ấy có nói điều gì khiến ông thấy lạ không?

— Vẫn chính xác như thường lệ. Hơn nữa, khi ngắm sao, thường thì người ta im lặng. Ít nhất là chúng tôi cũng làm vậy.

— Và sau đó?

— Chúng tôi không gặp lại.

— Hai người có thỏa thuận sẽ gặp lại nhau không?

— Cậu ấy nói là sẽ đi vài ngày. Và cũng nói là phải làm rất nhiều việc. Chúng tôi sẽ gọi lại cho nhau vào đầu tháng Tám, khi cậu ấy bắt đầu kỳ nghỉ.

Wallander nín thở. Ba ngày sau, ông nghĩ, Svedberg sẽ đi Bamso. Những lời của Sundelius có thể cho thấy rằng Svedberg đã quyết định về chuyến đi vào lúc đó. Hơn nữa, anh nói là anh phải làm rất nhiều việc. Và rằng anh sẽ lấy lịch nghỉ vào đầu tháng Tám. Trong khi trên thực tế anh đã đang nghỉ rồi.

Svedberg nói dối, Wallander nghĩ. Với người bạn Sundelius của mình, cậu ấy giấu việc mình đã bắt đầu nghỉ rồi. Với chúng ta, cậu ấy không nói lời nào về những tìm kiếm của mình.

Lần đầu tiên, Wallander có cảm giác đang ở gần một khám phá mang tính quyết định. Nhưng đó là gì?

Svedberg đã nói dối Sundelius, người lúc này cũng đang nói dối ông. Có một sự thật bị che giấu ở đâu đó, nhưng làm thế nào để phát hiện ra?

— Chắc là chúng ta sẽ còn gặp lại…

— Tôi rất biết ơn anh nếu anh cho tôi biết giờ và địa điểm tổ chức đám tang.

Sundelius đã tìm lại được toàn bộ sự bình tĩnh của mình. Wallander hứa và xin phép ra về. Khi đã ra đến ngoài, ông đến ngồi trên một cái ghế băng đặt trước quán cà phê Backahasten và nhìn những con vịt hiếu động bơi trong cái ao. Trong đầu, ông kiểm lại cuộc trò chuyện với Sundelius. Có hai thời điểm bước ngoặt: trước hết là khi ông cho ông ta xem bức ảnh; sau đó, khi ông hiểu ra là Sundelius nói dối. Ông dừng lại ở biến cố đầu tiên. Không phải bản thân bức ảnh làm Sundelius cảm thấy xúc động, mà là việc Wallander nói đến một câu chuyện tình kéo dài mười năm.

Có thể mọi chuyên chỉ đơn giản vậy thôi, ông nghĩ. Không phải một, mà là hai câu chuyện tình. Liệu có thể giữa Sundelius và Svedberg có một quan hệ không? Rằng hóa ra Svedberg là một người đồng tính? Wallander nhặt một nắm sỏi và để chúng chầm chậm rơi xuống đất từ lòng bàn tay. Tuy nhiên ông thấy nghi ngờ điều đó. Bức ảnh chụp một người phụ nữ. Và Sture Bjorklund rất chắc chắn về điều ông ta nói: trong nhiều năm Louise đã hiện diện trong cuộc đời Svedberg. Trong hoàn cảnh đó, một câu hỏi khác trở nên đặc biệt quan trọng. Làm sao giải thích được chuyện Sture Bjorklund biết được về sự tồn tại của người phụ nữ đó, trong khi tất cả mọi người đều không biết?

Wallander phủi tay và đứng dậy. Nhớ ra cái đơn thuốc trong túi áo, ông bước vào một hiệu thuốc và đi ra cùng những thứ thuốc được Goransson kê. Ông đi về hướng sở cảnh sát. Ở hiệu thuốc, ông nhận ra điện thoại di động của mình đang tắt; ông vội rảo bước chân. Dù sao cuộc nói chuyện với Sundelius cũng mang lại điều gì đó, chỉ trừ những lời giải thích ngay lập tức; trực giác về một tầm sâu bị che giấu.

Vừa đến nơi, ông đã được Ebba thông báo rằng mọi người đang tìm ông. Ông nhờ bà báo tin: họp trong nửa giờ nữa. Trong hành lang, ông va phải Hansson.

— Tôi đang tìm anh đây. Có tin của Lund rồi.

— Thế nào? Họ đã cung cấp giờ cho chúng ta chưa?

— Có vẻ như rồi đấy.

— Thế thì đi nào.

Khi đi qua trước cửa phòng Svedberg, ông nhận ra là tấm biển ghi tên đã bị gỡ ra. Sự ngạc nhiên nhanh chóng chuyển thành bối rối. Rồi tức giận.

— Ai đã gỡ tên Svedberg ra khỏi cửa?

— Tôi không biết.

— Phải chờ đến khi chôn xong cậu ấy chứ, mẹ kiếp!

— Đám tang sẽ được tổ chức vào thứ Ba tới. Bộ trưởng Tư pháp báo là sẽ đến.

Bộ trưởng là một phụ nữ thường xuyên lên vô tuyến và khiến Wallander nghĩ là một người hách dịch và rất tự tin. Mà bà ta tên là gì? Hansson nhanh chóng giấu biến mấy cái cuống cá cược ngựa chùm ba khỏi mặt bàn và để hồ sơ của Viện pháp y Lund lên đó. Wallander chờ đợi, lưng tựa vào tường.

— Đây rồi, – Hansson nói.

— Chúng ta bắt đầu bằng Svedberg.

— Anh ấy đã bị bắn vào mặt; hai phát liền. Chết ngay.

— Khi nào? – Wallander sốt ruột hỏi. – Bỏ qua các chi tiết đi. Tôi cần giờ chính xác.

— Khi Martinsson và anh tìm thấy anh ấy, anh ấy đã chết được tối đa là hai mươi tư giờ và tối thiểu là mười giờ.

— Họ có chắc không? Hay là sẽ thay đổi ý kiến nữa?

— Có vẻ như là họ chắc đấy. Và cũng chắc vào việc Svedberg không rượu bia gì vào lúc chết.

— Có ai từng muốn nói điều ngược lại à?

— Tôi đọc đoạn được đánh dấu nhé. Bữa ăn cuối cùng của anh ấy, mà anh ấy đã dùng vài giờ trước khi chết, có phomat trắng.

— Điều đó cho thấy chắc chắn cậu ấy đã chết vào buổi sáng.

Hansson gật đầu. Ai cũng biết là Svedberg hay ăn phomat trắng vào bữa sáng. Khi nào nhóm điều tra phải làm việc cả đêm, Svedberg cũng để một hoặc hai lọ vào tủ lạnh dưới căn-tin.

— Như vậy là bớt đi được một sự không chắc chắn.

— Có cả đống thông tin khác nữa. Anh muốn tôi đọc không?

— Các chi tiết thì tôi tự đọc cũng được. Nói cho tôi về ba thanh niên đi.

— Họ nói là rất khó xác định được giờ.

— Cái đó thì chúng ta đã biết rồi. Kết luận của họ là gì?

— Kết luận tạm thời, trong khi chờ đợi những phân tích sâu hơn. Họ không loại trừ khả năng họ bị giết ngay vào ngày 21 tháng Sáu, nói cách khác là đêm Saint-Jean. Tuy nhiên với một điều kiện.

— Rằng những cái xác sau đó không tiếp xúc với không khí?

— Đúng rồi. Nhưng, lại một lần nữa, họ không chắc.

— Còn tôi thì chắc. Cuối cùng chúng ta đã có thể dựng lại tiến trình xảy ra các sự việc. Chúng ta phải họp ngay; sẽ bắt đầu bằng cái đó.

— Tôi không tìm được ôtô. Hẳn là tên giết người ở khu bảo tồn đã lo việc đó rồi.

— Có khả năng chúng cũng bị chôn. Dù thế nào đi nữa thì cùng phải tìm thấy chúng mau chóng nhất có thể được.

Wallander đến phòng mình và đọc chỉ dẫn của hộp thuốc viên Amaryl chống tiểu đường. Ông phải uống chúng vào bữa ăn. Wallander tự hỏi bữa tới của mình sẽ là vào lúc nào. Ông thở dài đứng dậy, và quay xuống căng tin, nhấm nháp ba cái bánh ngọt nằm trên một cái đĩa và uống mấy viên thuốc. Khi ra khỏi đó, ông suýt đâm sầm vào Nyberg.

— Có vẻ như là Lund đã gửi cho chúng ta các kết quả?

Wallander thuật lại cho ông các thông tin Hansson vừa nói lúc nãy. Nyberg gật đầu.

— Chúng ta đã đúng. Chúng ta phải đối đầu với một tên sát nhân đã giết ba thanh niên, kéo họ đến một cái mộ, chôn họ xuống, rồi không lâu sau đó đào họ lên…

— Chúng ta phải đối đầu với một kẻ có nhu cầu và khoái cảm trong việc chuẩn bị hết sức kỹ lưỡng các hành động của mình. Hiện tại, chúng ta đã biết chắc điều đó, và đó đã là một bước tiến lớn.

Nyberg hứa sẽ đến dự họp. Wallander quay lại phòng mình. Cái bàn đầy ắp tin nhắn điện thoại; ông sẽ lo việc này sau cuộc họp. Ông đi lại gần cửa sổ. Thêm một lần nữa, ông cố gắng nhìn thấy một khuôn mặt. Ngoài kia, ở đâu đó, có một kẻ đang giết người. Một cách tỉ mỉ và lạnh lùng. Tại sao? Không ai biết cả, trừ hắn.

Wallander tập hợp giấy tờ của mình và đi sang phòng họp. Martinsson chuẩn bị đóng cửa lại thì Lisa Holgersson xuất hiện cùng công tố viên Thurnberg. Đột nhiên Wallander nghĩ là ông vẫn chưa làm báo cáo kỹ lưỡng về tình trạng cuộc điều tra. Mặt khác, Thurnberg tỏ vẻ không hài lòng; ông ta kiếm chỗ ngồi xa Wallander nhất có thể được. Lisa Holgersson lên tiếng, thông báo cho họ rằng đám tang Svedberg sẽ được tổ chức vào thứ Ba 20 tháng Tám vào lúc mười bốn giờ. Bà liếc nhìn sang Wallander.

— Tôi sẽ đọc một bài diễn văn, – bà thông báo, – bà bộ trưởng Tư pháp và chỉ huy cảnh sát cũng vậy. Tôi tự hỏi không biết ai đó trong số các bạn muốn nói vài lời không. Nói rõ hơn thì tôi nghĩ đến Kurt, người có thâm niên làm việc lâu nhất trong cả nhóm.

— Không được đâu. Một bài diễn văn, bên cạnh linh cữu, trong nhà thờ, tôi sẽ không làm nổi đâu.

— Anh đã có một bài diễn văn rất hay để tiễn Bjork cơ mà, – Martinsson xen vào. – Rõ ràng là một ai đó trong số chúng ta sẽ phải làm việc đó. Và tốt hơn cả là anh.

Wallander biết rằng chuyện đó là không thể. Ông nuôi một sự tức giận khủng khiếp trước viễn cảnh đám tang Svedberg.

— Không phải là tôi không muốn, – ông than vãn. – Tôi có thể viết nó, nhưng tôi không thể đọc to nó ở nhà thờ được.

— Thật không đúng khi buộc ai đó phải nói ở một đám tang, – Ann-Britt nói. – Đôi khi, vì xúc động mà người ta không thể nói ra lời được. Tôi có thể đọc bài diễn văn thay cậu, nếu không ai phản đối.

Wallander chắc chắn là cả Hansson lẫn Martinsson đều không thích giải pháp này. Nhưng họ không nói gì. Vụ việc được thông qua.

Wallander chuyển ngay sang nói về cuộc điều tra, để thoát khỏi ý nghĩ về đám tang. Thurnberg im lìm, vô cảm. Sự có mặt của ông ta làm Wallander căng thẳng. Ông cảm thấy ở Thurnberg sự coi thường, thậm chí là cả sự thù địch.

Họ bắt đầu bằng việc dành cho mỗi người ngồi quanh bàn vài phút để báo cáo. Wallander thuật lại rất ngắn gọn lần gặp Sundelius vừa rồi, không hề nhắc đến sự thay đổi thái độ sau khi để lộ việc Svedberg từng có quan hệ với một người phụ nữ trong suốt mười năm.

Về vấn đề Louise, thông tin có rất nhiều. Nhưng có vẻ như không ai thực sự nhận diện được người phụ nữ trong bức ảnh. Cả nhóm nhất trí coi điều đó là hết sức đáng chú ý. Lẽ ra phải có người nhận ra cô ta. Họ quyết định cho đăng ảnh ở Đan Mạch và các nước khác, thông qua Interpol. Còn lại, không có gì mới cả. Sau hai giờ, họ chuyển sang hồ sơ pháp y. Wallander đề nghị nghỉ một lát. Thurnberg đứng dậy và rời khỏi phòng. Ông ta không nói một câu.

Lisa Holgersson nán lại sau khi những người khác đi khỏi.

— Ông ấy có vẻ không hài lòng, – Wallander nói.

— Không hề. Tôi nghĩ rằng anh phải nói chuyện với ông ấy. Ông ấy thấy cuộc điều tra tiến triển quá chậm chạp.

— Nó tiến triển nhanh đúng như nó có thể.

— Có thể là chúng ta cần có chi viện từ bên ngoài…

— Chúng ta sẽ nói chuyện đó sau. Tôi đã nói với chị rồi, tôi sẽ không phản đối quyết định của chị.

Câu trả lời rõ ràng làm bà cảm thấy nhẹ nhõm. Wallander đi lấy một cốc cà phê. Rồi họ lại ngồi xuống quanh bàn. Thurnberg vẫn ở chỗ đó và vẫn tỏ ra bí hiểm như trước.

Họ xem xét các kết quả của Lund. Wallander viết lên bảng một thời gian biểu mà họ có được.

— Như vậy là Svedberg đã bị giết sớm nhất là hai mươi tư giờ trước khi chúng ta tìm thấy cậu ấy. Tất cả đều cho thấy vụ án đã diễn ra vào buổi sáng, về phía ba thanh niên, có vẻ như là các giả thuyết của chúng ta phù hợp với các sự kiện. Nhưng không hề cung cấp chút thông tin nào về động cơ hoặc danh tính của kẻ giết người, dù vậy chúng hé lộ cho chúng ta một chi tiết cốt tử…

Ông ngồi xuống trước khi tiếp tục.

— Những thanh niên đó đã chuẩn bị bữa tiệc của mình một cách hết sức bí mật. Họ đã chọn một nơi vắng vẻ, nghĩ là sẽ không bị ai quấy rầy. Nhưng kẻ nào đó đã biết về kế hoạch của họ. Kẻ nào đó có rất nhiều thông tin và có không ít thời gian để chuẩn bị. Chúng ta vẫn chưa biết được động cơ của vụ giết ba thanh niên trong khu bảo tồn. Nhưng tên giết người không chịu dừng tay trước khi tìm thấy và giết nốt người thứ tư. Hắn ta biết là Isa Edengren đã chạy trốn đến Bamso. Hắn đã tìm được cô ấy trên đảo. Điều này cung cấp cho chúng ta một vài điểm xuất phát mang tính quyết định. Chúng ta đang phải tìm kiếm một kẻ có rất nhiều thông tin.

Wallander ngừng nói. Không có ai bình luận gì.

— Chúng ta có thể tìm thấy một kẻ xâm nhập được toàn bộ những thông tin đó ở đâu? Chúng ta phải bắt đầu ở chỗ đó. Sớm hay muộn, chúng ta cũng sẽ phải tìm ra được điểm giao nhau với Sverdberg.

— Nó đã được tìm thấy, – Hansson xen vào. – Bởi vì Sverdberg đã bắt đầu điều tra, vài ngày sau ngày Saint-Jean.

— Không chỉ có thế đâu. Tôi tin là Svedberg đã có một nghi ngờ rất chính xác. Thậm chí tôi còn tự hỏi không biết cậu ấy có biết kẻ nào đã giết ba thanh niên kia không hoặc chuẩn bị làm việc đó.

— Tại sao hắn lại chờ lâu đến thế để giết Isa Edengren? – Martinsson xen vào. – Hắn đã có thể làm việc đó từ hơn một tháng.

— Đúng, nhất là khi rất dễ tìm ra cô ấy.

— Một điều khác nữa, – Martinsson tiếp tục. – Tại sao hắn lại đào mấy cái xác lên? Vì hắn muốn chúng ta tìm ra chúng?

— Đó là giả thuyết đáng tin duy nhất. Nhưng điều đó cũng đưa chúng ta đến một câu hỏi mới về động cơ, và về mối liên hệ với Svedberg.

Wallander lần lượt nhìn từng cộng sự.

Svedberg biết là ba thanh niên kia đã gặp bất hạnh, ông nghĩ. Và cậu ấy biết danh tính kẻ giết người. Ít nhất là cậu ấy cũng có một nghi ngờ rất mạnh.

Chính vì lẽ đó mà cậu ấy đã bị giết.

Đơn giản là không có cách giải thích khả dĩ nào khác.

Điều đó dẫn chúng ta đến câu hỏi quan trọng nhất trong số tất cả những câu hỏi.

Tại sao cậu ấy không muốn nói cho chúng ta biết cậu ấy nghi ngờ kẻ nào?

không mất nhiều thời gian để phát hiện Svedberg là một nhà sưu tầm. Những chiếc giày và áo vest cũ xơ ra này hẳn đã có tuổi thọ ít nhất là hai mươi năm. Ông tiếp tục cuộc tìm kiếm của mình, một cách có hệ thống. Trong một cái vali, ông tìm
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.