Chậm Một Bước

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 70 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
30

❊ ❊ ❊

Một tấm bản đồ treo trên tường phòng làm việc của Albinsson. Wallander bắt đầu bằng việc hỏi anh những câu liên quan đến nó: các quận được phân chia theo việc chuyển thư rộng bao nhiêu. Albinsson muốn biết tại sao cảnh sát lại quan tâm đến vấn đề đó. Suýt nữa Wallander đã nói thật cho anh, rằng ông đang nghi ngờ một người đưa thư của vùng Ystad là tên giết người hàng loạt.

Một khẳng định như vậy vừa khó lọt tai vừa chắc chắn là sai. Không có gì cho thấy cô ‘Louise’ đó là nhân viên bưu điện, ngược lại là khác. Chẳng hạn, thường thì những người đưa thư làm việc rất sớm vào buổi sáng; vì vậy họ không thể ngồi một mình buổi tối trong các quán bar Copenhagen được, ít nhất là những ngày trong tuần. Ông bèn trả lời theo lối thoái thác, thậm chí không hề nhắc đến vụ giết Svedberg cũng như những thanh niên ở Hagestad và Nybrostrand - nhưng cách nói của ông cũng đủ sức nặng để Albinsson không gặng hỏi thêm.

Albinsson bắt đầu nhiệt tình giải thích cho ông cách tổ chức của các quận. Wallander ghi chép.

— Tổng cộng có bao nhiêu người đưa thư nông thôn? – ông hỏi khi Albinsson đã ngồi xuống lại sau bàn làm việc.

— Chúng tôi có tám người chính thức.

— Có danh sách tên của họ không? Tốt nhất là kèm cả ảnh.

— Bưu điện là một kiểu doanh nghiệp năng động. Thậm chí chúng tôi còn có một cuốn sách nhỏ in màu về nghề đưa thư ở nông thôn nữa.

Albinsson biến mất. Wallander nghĩ là mãi rồi mình cũng gặp được một may mắn. Với những bức ảnh đó, hẳn là ông sẽ thấy ngay được là gã đàn ông ở Copenhagen không làm việc cho bưu điện.

Dù vậy ông vẫn giữ một niềm hy vọng nhỏ nhoi là sẽ nhận diện được kẻ giết người trong vài giây.

Albinsson quay lại cùng cuốn sách. Wallander chửi thề; ông quên không mang kính.

— Có thể là ông sẽ đeo vừa kính của tôi đấy. Ông đeo bao nhiêu độ.

— Tôi cũng không chắc lắm nữa. 10,5.

Albinsson bối rối nhìn ông.

— Nếu thế thật thì ông mù mất rồi. Tôi nghĩ là ông muốn nói 1,5. Kính của tôi là 2 độ. Chắc là sẽ được.

Quả thực là được. Cuốn sách in rất sang; có phải vì thế mà giá tem cứ tăng mãi không ngừng không? Rồi ông nghĩ đến điều Westin đã nói khi chở ông đến Bamso: từ giờ đến vài năm nữa, một nửa số thư từ hiện nay sẽ được thay thế bằng thư điện tử. Khi đó bưu điện sẽ làm gì? Westin không có câu trả lời. Wallander cũng không có. Cuốn sách này có chút lợi ích nào ngoài lợi ích không thể chối cãi được với ông vào lúc này?

Ông giở nó ra. Tám nhân viên, bốn đàn ông và bốn phụ nữ. Wallander xem kỹ mặt bốn người đàn ông. Không ai trong số họ giống chút nào với Louise. Ông ngập ngừng một chút trước người có tên là Lars-Goran Berg. Rồi ông thấy rõ là không thể được; Sau đó ông xem ảnh mấy người phụ nữ. Ông nhận ra một trong số họ, người vẫn đưa thư cho bố ông ở Loderup.

— Tôi có thể giữ cuốn sách giới thiệu được không?

— Nếu ông muốn, tôi có thể đưa ông mấy cái liền.

— Không cần đâu.

— Ông đã có được câu trả lời mà ông đang tìm chưa?

— Không thực sự. Nhưng tôi còn vài câu hỏi nữa. Như vậy là thư từ được lọc ở đây. Có phải là chính những người đưa thư làm luôn việc đó không?

— Đúng.

— Có nhân viên nào khác ở đây không?

— Có. Sune Boman. Ông muốn tôi đi gọi anh ấy không?

Wallander thoáng tự hỏi điều gì sẽ xảy ra nếu Boman chính là kẻ mà ông đang tìm. Nhưng ông muốn biết rõ ràng mọi chuyện.

— Có lẽ là chúng ta đến chào anh ấy một câu chăng?

Họ đi vào gian phòng lớn dùng để lọc thư. Một người đàn ông đang cúi xuống một cái túi mà anh ta vừa đóng lại. Ngay cả từ khoảng cách này, ông cũng thấy rõ ràng đó không phải là hắn. Sune Boman cao gần hai mét và chắc là nặng đến một trăm cân. Dù vậy Wallander cũng tiến lại gần để chào. Boman nhìn lại ông, không hề mỉm cười..

— Tại sao các ông còn chưa bắt được cái kẻ bệnh hoạn đó?

— Chúng tôi đang cố gắng hết sức.

— Lẽ ra các ông phải bắt được hắn từ lâu rồi mới phải.

— Mọi chuyện không phải lúc nào cũng diễn ra như chúng ta mong muốn.

Wallander và Albinsson quay lại phòng làm việc.

— Không phải lúc nào anh ấy cũng dễ tính đâu, – Albinsson nói như để xin lỗi.

— Cũng giống như mọi người thôi. Hơn nữa, anh ấy có lý.

Wallander ngồi xuống. Ông còn những câu hỏi khác nào không? Giải pháp không nằm ở trung tâm lọc thư của bưu điện. Mặt khác, điều này chỉ làm ông ngạc nhiên một phần.

Ông chìa cặp kính cho Albinsson.

— Tôi sẽ không làm phiền anh lâu thêm nữa. Trừ khi còn có các nhân viên khác…

— Còn có các tài xế, tất nhiên rồi. Nhưng họ đang phải lo chuyển hàng. Họ không hề tham gia việc lọc và phân phát thư.

— Anh không có một cuốn sách hướng dẫn về họ à?

— Rất tiếc là không.

Wallander đứng dậy, ông không còn câu hỏi nào khác.

— Thật ra thì ông muốn biết điều gì? – Albinsson hỏi.

— Như tôi đã nói với anh rồi đấy. Công việc kiểm tra thông thường thôi.

Albinsson lắc đầu.

— Ông không thể làm tôi tin được chuyện ấy đâu. Tại sao nhân viên điều tra chính của thành phố lại lãng phí thời gian cho những việc thông thường? Như vậy là ông đang tìm cách phá vụ án giết đồng nghiệp của ông, cũng như nhiều thanh niên và một cặp vợ chồng trẻ. Ông ở đây vì những vụ giết người đó.

— Cái đó không hề thay đổi việc đây đúng là một việc kiểm tra thông thường.

— Tôi không tin ông. Tôi tin rằng ông đang tìm kiếm một cái gì đó cụ thể.

— Tôi đã nói cho anh tất cả những gì tôi có thể nói. Nhưng có thể là tôi còn vài câu hỏi nữa đây.

Ông ngồi xuống lại.

— Hình như là túi đựng thư ngày nay không giống túi đựng thư cách đây hai mươi năm nữa thì phải. Ngày nay ai còn viết thư?

— Ông nói đúng, đã có những thay đổi lớn. Từ giờ đến vài năm nữa, thay đổi sẽ còn rõ rệt hơn. Bưu điện bắt đầu trở nên cổ lỗ sĩ rồi. Bây giờ, người ta liên lạc bằng máy fax và email.

— Tôi cho rằng thư từ riêng tư đã giảm rất nhiều.

— Không nhiều như người ta tưởng đâu. Nhiều người vẫn còn nghi ngại thư điện tử. Người ta muốn giữ gìn sự gần gũi. Người ta vẫn thích thư dán trong phong bì hơn.

— Như vậy là những cái túi đựng thư của bưu điện không chỉ chất đầy quảng cáo và thư từ hành chính phải không?

— Còn xa mới là như vậy.

Wallander gật đầu. Albinsson và ông đứng dậy cùng một lúc.

— Ông có câu trả lời cho các câu hỏi của ông chưa?

— Tôi nghĩ là rồi. Cám ơn vì sự giúp đỡ của anh.

Albinsson không hỏi thêm nữa. Họ chia tay nhau ở lối vào chính. Wallander đi ra dưới ánh mặt trời. Một tháng Tám thật lạ lùng, ông nghĩ, với sự ấm nóng mãi vẫn không chịu đi khỏi và mãi rồi cũng có lúc gió đã rời bỏ hoàn toàn thành phố.

Ông quay lại sở và tự hỏi không biết ngày mai có nên mặc quân phục để dự đám tang Svedberg hay không. Còn Ann-Britt thì sao? Liệu cô có hối tiếc vì đã nhận lời đọc bài diễn văn không phải do cô viết không?

Khi ông về đến nơi, Ebba cho ông biết là Lisa Holgersson muốn nói chuyện với ông. Ebba có vẻ buồn bã.

— Mọi chuyện ổn cả không? – Wallander hỏi. – Thời gian gần đây chúng ta không có lúc nào để nói chuyện cả.

— Thế nào thì thế ấy thôi, – bà trả lời.

Wallander nhớ bố ông cũng hay nói vậy khi nhắc đến sự khốn cùng của tuổi già.

— Khi nào xong được vụ này, chúng ta sẽ nói chuyện nhé, – Wallander nói.

Bà im lặng gật đầu. Ông có cảm giác bà đang phải chịu đựng điều gì đó. Nhưng ông không có thời gian để nán lại thêm. Ông đến văn phòng Lisa Holgersson. Như thường lệ, cửa phòng bà mở.

— Đó là một đột phá đáng kể, – bà nói khi ông đã ngồi xuống ghế phôtơi êm ái dành cho khách. – Thurnberg bị ấn tượng lắm.

— Vì cái gì?

— Cứ hỏi ông ấy xem. Nhưng anh đang chứng tỏ là xứng đáng với danh tiếng của mình đấy.

Wallander mở to mắt.

— Cái danh tiếng đó tồi tệ đến thế cơ à?

— Thật ra thì ngược lại.

Wallander dang hai tay ra. Ông không muốn nói quá nhiều về những chuyện trong mắt ông là vô cùng đáng tiếc.

— Sếp sẽ có mặt ở đám tang, – bà nói. – Bà bộ trưởng Tư pháp nữa. Họ sẽ đến Sturup vào lúc mười một giờ, tôi sẽ đến đón họ. Họ muốn được biết về tình hình cuộc điều tra. Họp vào lúc mười một giờ ba mươi trong phòng lớn nhé. Anh, tôi và Thurnberg.

— Chị không thể làm việc đó một mình được à? Hoặc là cùng Martinsson? Cậu ấy nói năng tốt hơn tôi nhiều.

— Anh là người chỉ huy công việc mà. Sẽ không mất nhiều thời gian đâu, cùng lắm là nửa tiếng thôi. Họ sẽ quay về Stockholm ngay sau đám tang.

— Một trong hai người sẽ đọc diễn văn à?

— Cả hai.

— Tôi rất không thích đến các đám tang. Tuy thế chuyện rất khác khi người chết đã bị giết một cách dã man.

— Anh nghĩ đến người bạn Rydberg của anh à?

— Phải.

Điện thoại đổ chuông. Bà nghe một lúc và bảo người kia gọi lại sau.

— Chị đã quyết định được là sẽ chơi nhạc gì chưa? – Wallander hỏi.

— Người lễ sinh sẽ lo chuyện đó. Chắc là sẽ ổn thôi. Thường thì người ta bật nhạc gì vào một đám tang nhỉ? Bach và Buxtehude? Và dĩ nhiên là một bản thánh vinh.

Wallander đứng dậy.

— Tôi hy vọng là chị sẽ tận dụng được cơ hội, - ông nói.

— Cơ hội gì?

— Để nói với sếp và bộ trưởng rằng, nếu tiếp tục giảm số lượng nhân viên, đó sẽ không còn là một chiến dịch cắt giảm ngân sách nữa, mà là một âm mưu xấu xa. Một thú nhận đồng lõa với tội phạm, dù là có tổ chức hay không; hiện đang hoành hành trên khắp cả nước.

— Anh điên à? Như thế có nghĩa là gì?

— Chính xác như tôi nói đấy. Một âm mưu làm cho cảnh sát không còn khả năng hoàn thành sứ mệnh của mình nữa. Nói điều đó cho họ, vẫn còn chưa đến mức độ đó, nhưng cũng sắp rồi.

Bà lắc đầu.

— Tôi không nghĩ là tôi đồng ý với anh.

— Tôi có lý, và chị biết điều đó. Tất cả những ai làm việc trong ngành cảnh sát đều nhận ra sự lệch lạc đó.

— Tại sao tự anh không nói với họ điều đó?

— Lẽ ra tôi phải làm. Nhưng điều quan trọng nhất là tôi phải bắt được tên giết người đó.

— Không phải anh. Chúng ta.

Wallander sang phòng Martinsson, ở đó có cả Ann-Britt. Cùng nhau, họ nhìn một bức ảnh trên màn hình máy tính: khuôn mặt của Louise, không có tóc.

— Tôi đã sử dụng một chương trình do FBI phát triển, – Martinsson nói. – Bây giờ, khi tôi đã xóa được tóc của hắn, chúng ta có thể gắn vào vài kiểu tóc khác. Không kể râu và bộ ria. Thậm chí còn có thể cho hắn đeo mặt nạ dưỡng khí.

— Tôi không nghĩ là hắn có mặt nạ dưỡng khí đâu. – Wallander nói. – Điều duy nhất mà chúng ta quan tâm là cái mà hắn giấu dưới bộ tóc giả.

— Tôi đã thực hiện vài nghiên cứu, – Ann-Britt nói. – Tôi đã gọi cho một người làm tóc giả ở Stockholm để hỏi ông ta rằng liệu có thể giấu nhiều tóc dưới một bộ tóc giả hay không. Không có một câu trả lời duy nhất cho câu hỏi đó.

— Nếu quả vậy thì chắc là đầu hắn phải có rất nhiều tóc.

— Chúng ta có thể làm khối thứ với chương trình này, – Martinsson vẫn nằn nì. Kéo tai dài ra, làm mũi bẹt xuống…

— Trong trường hợp hiện tại, chúng ta không cần kéo dài hay co ngắn bất kỳ cái gì cả.

— Màu mắt?

Wallander suy nghĩ.

— Xanh, - ông nói.

— Răng của cô ta như thế nào?

— Không phải cô ta. Hắn.

— Anh có nhìn thấy răng của hắn không?

— Không rõ lắm. Nhưng tôi nghĩ là chúng khá trắng, được chăm sóc cẩn thận.

— Bọn tâm thần thường xuyên vô cùng kỹ tính về chuyện vệ sinh.

— Chúng ta còn chưa biết liệu đó có phải là một kẻ tâm thần hay không.

Martinsson nhập các dữ liệu mà Wallander vừa cung cấp vào mắt và răng.

— Cô ta khoảng bao nhiêu tuổi? – Ann-Britt hỏi.

— Không phải cô ta. Hắn.

— Nhưng cậu đã gặp một phụ nữ. Chỉ mãi sau đó cậu mới hiểu ra đó là đàn ông.

Wallander cảm thấy cô có lý. Ông đã nhìn thấy một phụ nữ. Ông phải bắt đầu từ đó để ước lượng tuổi tác.

— Khó nói lắm, đối với một người phụ nữ trang điểm rất kỹ. Nhưng bức ảnh mà chúng ta có hẳn là mới được chụp. Tôi cho là vào khoảng bốn mươi tuổi.

— Cao không? – Martinsson hỏi.

— Khó nói lắm. Khá cao. Giữa một mét bảy mươi và một mét bảy mươi lăm.

Martinsson gõ bàn phím.

— Cơ thể cô ta, – sau đó anh nói. – Có đeo vú giả không?

Wallander hiểu ra là mình đã không quan sát kỹ lưỡng.

— Tôi không biết trả lời thế nào cả.

Ann-Britt Hoglund nhìn ông với một nụ cười thích thú.

— Theo tất cả các nghiên cứu đã thực hiện, đàn ông thường có nhận xét rất nhanh về kích cỡ ngực của một phụ nữ. Sau đó, người ta bắt đầu nhìn đến chân. Rồi mông.

Martinsson cười khùng khục trước màn hình máy tính. Wallander hiểu ra tính phi lý của tình huống. Ông phải miêu tả một người phụ nữ hóa ra lại là đàn ông, nhưng lại được coi là phụ nữ cho đến khi Martinsson xong xuôi việc nhập tất cả các dữ liệu vào máy tính.

— Cô ta mặc một cái áo vest. Có thể là tôi không có óc quan sát tốt lắm. Nhưng tôi không để ý đến ngực cô ta. Ngoài ra, quầy bar khá cao. Tôi cũng không nhìn ra sau lưng. Khi đi vào toalet, ngay lập tức cô ta bị đám đông nuốt chửng. Lúc đó trong quán đông người lắm.

— Dù vậy chúng ta cũng đã có rất nhiều chi tiết, – Martinsson nói giọng khích lệ. – Bây giờ, phải thử đoán xem thằng cha đó có kiểu tóc thế nào dưới bộ tóc giả.

— Tôi nghĩ chuyện đó là không thể, – Wallander nói. – Liệu chúng ta không thể chỉ hài lòng với khuôn mặt thôi à? Đăng nó trên các báo và hy vọng rằng ai đó sẽ nhận ra, khi đã bỏ được bộ tóc giả làm hỏng hét mọi chuyện.

— Theo các điều tra của FBI, điều đó gần như là không thể.

— Thì cứ thử xem nào.

Một ý nghĩ vừa chạy thoáng qua óc ông.

— Ai đã nói chuyện với cô y tá? Người đã nhận được cú điện thoại của ai đó giả làm Erik Lundberg ấy?

— Tôi, – Ann-Britt nói. – Lẽ ra là Hansson. Nhưng cuối cùng thì lại là tôi.

— Thế nào? Cô ta nói gì?

— Không có gì nhiều nhặn. Hắn nói giọng Scanie.

— Cô ấy có nghĩ đó là giọng thật không?

Cô ngạc nhiên nhìn ông.

— Không hề. Thậm chí cô ấy còn có một nhận xét, rằng cách nói của kẻ đó nghe rất lạ, nhưng không sao nói rõ hơn được.

— Vậy là có thể nghĩ rằng hắn đã giả giọng?

— Đúng.

— Giọng nói thế nào? Thanh hay trầm?

— Trầm.

Ý nghĩ của Wallander quay lại quán L’Amigo. Louise đã mỉm cười với ông. Rồi cô ta nói rằng cô ta phải vào toalet. Và đó là một giọng trầm. Cái giọng đi mượn đó khá trầm.

— Thế thì, – ông kết luận, – chính hắn đã gọi điện đến. Chúng ta có thể gần như chắc chắn về điều đó, ngay cả khi không có chứng cớ.

Ông cảm thấy đã đến lúc tập hợp tất cả các cộng sự thân cận nhất. Với tình hình này, họ chỉ bao gồm Ann-Britt và Martinsson. Ngay Hansson cũng không được tính vào cái nhóm rất gần gũi với nhau này.

— Tóm tắt tình hình đi, – ông đề nghị. – Ba chúng ta thôi, trong phòng họp nhỏ.

— Tôi còn phải làm việc với cái chân dung này nữa, không dễ đâu.

— Sẽ không lâu đâu.

Martinsson đứng dậy. Cùng nhau, họ vào phòng họp nhỏ nhất và đóng cửa lại. Wallander nói với họ về chuyến đi đến trung tâm lọc thư.

— Tôi không có hy vọng gì lớn lao đâu, – ông kết luận. – Nhưng tôi muốn kiểm tra.

— Điều đó không hề thay đổi giả thuyết ban đầu, – Martinsson nói. – Chúng ta đang tìm kiếm một kẻ có được những thông tin đáng kinh ngạc. Kẻ nào đó xâm nhập được những bí mật được giữ kín nhất.

— Chúng ta vẫn không có bằng chứng rằng có ai biết được về buổi chụp ảnh của cặp vợ chồng trẻ, - Ann-Britt nói.

— Chúng ta phải tập trung vào đó. Cuộc điều tra này mở rộng đến không thể tin, theo đủ mọi hướng. Nhưng giờ đây chúng ta đã tìm được một cái gì đó giống như một tâm điểm. Chúng ta có một tên giết người có chung thói quen với các nạn nhân của hắn: hắn ăn mặc giả trang. Hơn nữa, hắn lọt được vào một thế giới ít nhất là bí mật một phần nào đó. Bằng cách nào mà hắn làm được như vậy? Hắn ở vị trí nào? Bằng cách nào mà hắn xâm nhập được những thông tin đó?

Ông im lặng suy nghĩ một lúc về chuyến đi đến trung tâm lọc thư.

Tôi chỉ tìm ra được một ngòi nổ chung duy nhất. Isa Edengren có chung một người đưa thư với Sture Bjorklund. Sau đó, phải cộng thêm ba người đưa thư khác. Cộng thêm một người thứ tư làm việc bên ngoài quận Ystad. Do đó chúng ta có thể từ bỏ giả thuyết này. Thật phi lý khi tưởng tượng ra một âm mưu của những người đưa thư. Chuyện như thế này đã là khó tin lắm rồi.

Martinsson có vẻ do dự.

— Chúng ta có đi quá nhanh không? Cứ giả sử một chút rằng tên đàn ông giả làm phụ nữ đó tồn tại ở đường viền của cuộc điều tra. Chúng ta không thể biết chắc được rằng đó chính là hắn, tên giết người.

Lòi phản đối của Martinsson hoàn toàn hợp lý.

— Cậu có lý. Chúng ta hãy xem xét kỹ càng hơn bốn người đưa thư nam giới này. Cộng thêm một người nữa, làm ở quận Simrishamn. Bưu điện đã làm công việc của chúng ta trở nên dễ dàng hơn khi cung cấp một bản giới thiệu.

Họ ghi lại những cái tên và chia nhau công việc.

— Hy vọng thật nhỏ nhoi. Nhưng có thể là chúng ta sẽ có được một dấu tay trên quầy bar quán L’Amigo. Thật không may là ly rượu vang đã bị rửa mất rồi.

Họ dành thời gian để xem xét cái tâm điểm tạm thời này dưới nhiều góc độ khác nhau. Họ có bỏ qua điều gì không? Người ta có được thông tin bằng cách nào? Mở trộm thư, nghe trộm điện thoại, hay cả hai cùng một lúc. Nhưng ngoài đó ra? Họ nghĩ đến tất cả các khả năng, từ trò ngồi lê đôi mách đến dọa dẫm, những cái email giả. Nhưng không gì có thể cung cấp một nội dung cho cái trung tâm rỗng đó. Wallander nhận ra rằng sự lo lắng của mình lại lớn dần lên. Ông nghĩ đến bức thư của Mats Ekholm.

— Chúng ta không có sơ đồ chủ yếu nào. Chúng ta có những cuộc giả trang và những bí mật. Chỉ vậy thôi.

— Chúng ta đã nhận được các thông tin về giáo phái Divine Movers, – Martinsson nói. – Có vẻ như là không có các trò bạo lực. Ngược lại, có không ít rắc rối về thuế má. Nhưng cái đó thì tôi nghĩ cũng là tình trạng chung của phần lớn các giáo phái ở châu Âu và Mỹ.

— Điều gì sẽ xảy ra nếu chúng ta quên mấy trò cải trang đi? – Ann-Britt hỏi. – Nếu chúng ta coi chúng như một thứ màn che bên ngoài có thể bỏ bớt đi. Khi đó chúng ta sẽ có gì?

— Những người trẻ tuổi, – Wallander nói. – Những người trẻ tuổi vui vẻ đang tiệc tùng hoặc làm đám cưới.

— Như vậy là cậu không tính đến Haag phải không?

— Không. Anh ta nằm ngoài câu chuyện.

— Còn Isa Edengren?

— Lẽ ra cô ấy phải tham gia bữa tiệc.

— Dù sao điều này cũng làm thay đổi diện mạo cuộc điều tra. Một yếu tố mới xuất hiện. Tên giết người đã quyết định rằng Isa Edengren không được phép thoát khỏi. Nhưng thoát khỏi cái gì? Động cơ là gì? Sự thù hận hay sự trả thù? Mặt khác, chúng ta không tìm được điểm giao nhau giữa cặp vợ chồng trẻ và bốn thanh niên. Và Svedberg: cậu ấy đi theo hướng nào?

— Cái đó thì, – Wallander nói, – tôi nghĩ là chúng ta có thể trả lời, dù là chỉ một cách tạm thời. Svedberg quen tay đàn ông cải trang làm phụ nữ ấy. Một điều gì đó đã khiến cậu ấy thấy nghi ngờ. Trong mùa hè, cậu ấy hiểu rằng mình đã nghĩ đúng. Hẳn đó là lý do khiến cậu ấy bị giết. Cậu ấy biết quá nhiều. Cậu ấy biến mất trước khi kịp nói cho chúng ta biết.

— Nhưng điều đó có nghĩa là gì? – Martinsson hỏi. – Với ông anh họ của mình, Svedberg nói là anh ấy hay đi lại với một người phụ nữ tên là Louise. Hiện giờ, chúng ta biết được rằng Louise là đàn ông - chi tiết mà chắc hẳn Svedberg cũng phải nhận ra, sau từng ấy năm. Thế thì thật ra chúng ta đang nói đến cái gì đây? Những người chuyển đổi giới tính à? Liệu có phải là chúng ta đang nói rằng Svedberg cũng là một người đồng tính?

— Tôi không nghĩ là Svedberg có thiên hướng mặc đồ phụ nữ. Nhưng cậu ấy cũng có thể là người đồng tính mà chúng ta không hề hay biết.

— Trong vụ này, tôi thấy có một người ngày càng trở nên quan trọng, – Ann-Britt nói.

Wallander biết cô đang nghĩ đến ai: Bror Sundelius, chủ ngân hàng về hưu.

— Tôi cũng nghĩ thế. Tôi tin là có đầy đủ các lý do để xây dựng một tâm điểm mới, dù vẫn không loại bỏ tâm điểm cũ, nhưng có thể bổ sung được thêm: những người và những sự kiện được tập hợp xung quanh một lá đơn khiếu nại cách đây mười một năm. Chúng ta biết rằng Svedberg đã cư xử hết sức lạ lùng. Chúng ta có thể dễ dàng hình dung là cậu ấy đã phải chịu một hình thức dọa dẫm nào đó. Hoặc là cậu ấy có những lý do khác để im lặng về một điều gì đó liên quan đến Stig Stridh.

— Nếu Bror Sundelius cũng có những thiên hướng trái với tự nhiên thì sẽ rất dễ hiểu.

Wallander phản ứng mạnh mẽ trước câu nói của Martinsson, trong đó chứa đựng một sự khinh miệt gần như lộ rõ.

— ‘Trái với tự nhiên’ là cách nói của những năm 1950. Việc ngày nay vẫn còn có người muốn che giấu sở thích thực sự của mình không còn hoàn toàn giống như thế nữa.

Martinsson nhận ra sự khó chịu của Wallander. Nhưng anh không phản ứng.

— Như vậy câu hỏi là điều gì đã liên kết Sundelius, Stridh và Svedberg. Một chủ ngân hàng, một tay phá hoại nho nhỏ và một cảnh sát, mà tên đều bắt đầu bằng chữ s.

— Tôi tự hỏi không biết Louise có thuộc vào nhóm đó không, - Ann-Britt nói.

Wallander nhăn mặt

— Cần phải tìm cho hắn một cái tên khác. Louise đã biết mất vào toalet quán bar L’Amigo ở Copenhagen rồi. Cần phải tìm cho hắn một cái tên khác, nếu không chúng ta sẽ còn lẫn lộn nhiều hơn nữa.

— Louis, – Martinsson đề nghị. – Không phức tạp gì mấy.

Những người khác nhất trí. Louise thay đổi giới tính và tạm thời được đặt lại tên. Giờ đây, họ đang phải tìm kiếm một tay đàn ông tên là Louis.

— Stridh đã chết, – Wallander tiếp tục, – và người chết là những nhân chứng, tồi. Ngược lại, Rut Lundin có thể còn biết điều gì đó khác nữa. Nhưng tôi cũng không tin lắm. Tôi nghĩ là bà ta đã thật lòng khi nói không biết gì về các hoạt động của Stridh.

— Còn lại Sundelius.

Wallander quay sang Martinsson.

— Đúng, – ông nói, – Sundelius rất quan trọng. Đến mức chúng ta sẽ chỉ còn phải tập trung vào ông ta. Chính xác thì ông ta là ai?

— Tại sao chúng ta không triệu ông ta đến đây?

— Vì cớ gì?

— Nếu ông ta quan trọng đối với cuộc điều tra, thì đúng là ông ta quan trọng đối với cuộc điều tra.

— Trước khi làm một việc tương tự, sẽ phải có sẵn những câu hỏi tốt để đặt cho ông ta đã.

Họ thỏa thuận Martinsson sẽ dành một phần thời gian của mình cho Sundelius. Wallander ra khỏi phòng họp và về phòng mình. Trong hành lang, ông gặp Edmundsson.

— Chúng tôi không tìm được gì ở chỗ mà anh yêu cầu xem xét trọng khu bảo tồn.

Mất một lúc Wallander mới hiểu.

— Không gì hết à?

— Ai đó đã nhổ thuốc lá nhai xong dưới một gốc cây, chỉ có thế thôi.

Wallander lừ mắt nhìn anh.

— Tôi hy vọng là anh đã nhặt mẩu thuốc lá đó, hoặc là đã nói cho Nyberg.

Edmundsson làm ông ngạc nhiên.

— Rồi, - anh đáp.

— Có thể là phát hiện này quan trọng hơn là anh tưởng đấy.

Ông tiếp tục đi về phòng. Như vậy là ông đã có lý. Nơi mà ông từng cảm thấy bị nhìn lén, nơi có cái nhìn bao quát nhất đối với lối đi… Tên giết người đã đứng ở đó. Hắn đã nhổ mẩu thuốc lá, giống như trên bãi biển. Hắn cũng đã xuất hiện bên ngoài khu vực an ninh ở Nybrostrand. Lần này thì cải trang.

Hắn theo dõi chúng ta, Wallander nghĩ. Hắn ở rất gần chúng ta. Một bước đi trước, một bước đi sau. Có thể là hắn tìm cách biết được các kết luận của chúng ta chăng? Hoặc là hắn chỉ tìm cách chắc chắn được rằng chúng ta sẽ không bao giờ bắt được hắn.

Đột nhiên một ý nghĩ vụt đến. Ông bấm số điện thoại của Martinsson.

— Cậu có cảm giác ai đó có một quan tâm đặc biệt đối với cuộc điều tra này không?

— Ai cơ? Ngoài đám phóng viên, lúc nào cũng lục lọi khắp nơi.

— Cậu có thể chuyển thông điệp này được không: ai cũng phải cảnh giác, trong trường hợp một kẻ nào đó tỏ ra đặc biệt quan tâm đến cuộc điều tra, hoặc có một cách xử sự lạ lùng, không được thông thường lắm. Tôi không thể nói chính xác hơn được.

Martinsson hứa sẽ chuyển tin. Wallander bỏ máy. Mười hai giờ trưa. Đột nhiên ông nhận ra mình đang đói và buồn nôn. Ông rời khỏi sở và đến một quán ăn ở khu trung tâm. Mười ba giờ, ông quay trở lại. Ông cởi áo vest và mở cuốn sách giới thiệu của bưu điện.

Người đầu tiên trong số những người đưa thư mà ông muốn liên lạc tên là Olov Andersson.

Wallander nhấc điện thoại và bấm số. Ông sẽ còn trụ vững thêm được bao lâu nữa?

• • •

Gã về đến Ystad không lâu sau hai mươi ba giờ. Không muốn gặp nguy cơ chạm mặt tay cảnh sát đã tìm ra dấu vết của gã ở Copenhagen, gã đã lấy tàu và lên phà ở Helsingor. Đến Helsingborg, gã lấy taxi về đến Malmo nơi xe của hắn đang đợi. Gia tài mà một thành viên của gia đình hắn để lại tránh cho hắn phải nghĩ đến chuyện tiết kiệm tiền. Gã đứng rình trước bãi đỗ xe một lúc lâu trước khi tiến đến xe của mình. Gã đã thoát được khỏi tay bọn họ! Mặt khác, chưa lúc nào gã nghi ngờ điều đó, ngay cả tối hôm trước, trong quán bar ở Copenhagen. Đó là một thắng lợi lớn. Gã không hề chờ đợi một tay cảnh sát đến ngồi ở ghế bên cạnh. Nhưng gã đã không đánh mất sự bình tĩnh. Một cách bình thản, gã đã hoàn thành các động tác được dự tính từ lâu, trong trường hợp xảy ra tình huống tương tự.

Vào toalet phụ nữ, bỏ bộ tóc giả, đeo nó vào thắt lưng phía sau lưng, dùng thuốc tẩy trang lúc nào cũng mang theo để xóa trang điểm. Rời khỏi toalet cùng lúc với một người đàn ông. Năng lực thoát khỏi đúng lúc chưa hề rời bỏ gã.

Khi đã chắc chắn được rằng bãi đỗ xe không bị theo dõi, gã lên xe và lên đường về Ystad. Về đến nhà, sau khi tắm rửa thật cẩn thận, gã chui vào chăn trong phòng ngủ cách âm của mình. Gã cần suy nghĩ. Gã không biết làm cách nào mà tay cảnh sát tên là Wallander tìm ra được gã. Gã đã để lại một dấu vết, theo một cách nào đó. Điều này khiến gã cảm thấy tức tối nhiều hơn là lo lắng. Cách giải thích duy nhất là Svedberg đã giữ một bức ảnh của gã ở căn hộ của anh ta. Một bức ảnh Louise mà gã đã không tìm được; tuy nhiên, gã đã lục lọi rất kỹ. Xét ở một khía cạnh khác, giờ thì có thể yên tâm; tay cảnh sát đã đến để nói chuyện với một phụ nữ. Không gì cho thấy trước khi đến quán bar ông ta đã biết Louise chỉ là một cách cải trang. Giờ đây, tất nhiên, ông ta đã biết điều đó.

Việc trốn thoát khỏi tay cảnh sát đó dễ dàng đến vậy làm gã thấy phấn khích, và khuyến khích gã tiếp tục. Vấn đề là lúc này gã không có nạn nhân đã lên kế hoạch nào. Theo dự định ban đầu, từ giờ gã sẽ phải chờ đợi một thời gian, có thể là một năm, để suy nghĩ kỹ hơn về cách thức tự vượt qua bản thân mình sau đó. Gã sẽ đợi cho đến lúc người ta bắt đầu quên gã đi. Khi đó gã sẽ lại xuất hiện.

Dù vậy cuộc gặp tay cảnh sát đã làm hắn mất cân bằng. Gã không thể chịu được ý nghĩ sẽ phải ngồi không suốt một năm trời.

Gã nằm lì trên giường suốt buổi sáng, tìm cách xem xét vấn đề một cách có phương pháp. Có nhiều khả năng, nhiều giải pháp. Nhiều lần, suýt nữa gã đã vứt bỏ kế hoạch.

Cuối cùng, gã tin là đã tìm ra một giải pháp. Nó khác xa ý đồ ban đầu, và điều đó khiến cho nó có nhiều điểm không hoàn hảo.

Nhưng gã không có lựa chọn nào khác. Hơn nữa, ý nghĩ đó chứa đựng một sự quyến rũ to lớn. Càng nghĩ đến nó, gã càng thấy nó thiên tài. Gã sẽ dựng lên một bức tranh mà không ai dám tưởng tượng đến. Và sẽ không bao giờ có ai hiểu nổi. Gã sẽ tạo ra một câu đố không bao giờ có lời giải. Cái chìa khóa vô hình, gã sẽ ném đi thật xa vào bóng tối, nơi không ai có thể tìm được.

Đến chiều muộn, gã đã quyết định xong. Đó sẽ là Wallander.

Tay cảnh sát. Cần phải hành động nhanh. Đám tang Svedberg sẽ được tổ chức vào ngày mai. Gã cần ngày hôm nay để chuẩn bị. Gã mỉm cười với ý nghĩ Svedberg sẽ giúp mình. Trong buổi lễ đó, căn hộ của tay cảnh sát sẽ không có ai. Nhiều lần Svedberg đã nói với gã rằng Wallander đã ly dị và phần lớn thời gian ông ta sống một mình.

Gã sẽ hành động vào ngày hôm sau đó, thứ Tư. Kế hoạch lại một lần nữa làm gã phấn khích. Gã sẽ giết tay cảnh sát đó. Và sau đó, gã sẽ cải trang cho ông ta. Nhưng không phải là theo một cách ất ơ nào đó.

không mất nhiều thời gian để phát hiện Svedberg là một nhà sưu tầm. Những chiếc giày và áo vest cũ xơ ra này hẳn đã có tuổi thọ ít nhất là hai mươi năm. Ông tiếp tục cuộc tìm kiếm của mình, một cách có hệ thống. Trong một cái vali, ông tìm
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.