Con Lắc Foucault

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 238 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
106

❊ ❊ ❊

Danh sách số 5

6 áo lót

6 quần đùi

6 khăn tay

đã luôn làm đau đầu các học giả, phần lớn bởi vì sự thiếu vắng hoàn toàn của tất.

− Woody ALLen, “The Metterling List,” Getting Even,

New York, Random House, 1966, tr. 8

Chính trong những ngày ấy, không quá một tháng trước, Lia quyết định rằng tôi nên đi nghỉ. “Trông anh mệt mỏi,” nàng nói. Có lẽ Kế hoạch đã khiến tôi kiệt sức. Giống như các cụ nói về đứa cháu mình rằng nó cần không khí trong lành. Chúng tôi mượn được của bạn một ngôi nhà trên núi.

Chúng tôi chưa đi ngay. Còn vài việc phải làm ở Milan và Lia nói không gì thư thái hơn là có một kỳ nghỉ nhỏ ngay trong thành phố khi ta biết mình sẽ sớm đi nghỉ thật.

Đến thời điểm này, lần đầu tiên, tôi tâm sự với Lia về Kế hoạch. Trước giờ nàng quá bận bịu với đứa trẻ. Nàng mơ hồ biết rằng Belbo, Diotallevi và tôi đang mài óc vì bài toàn khó nào đó và mất cả ngày lẫn đêm vào đấy nhưng tôi không nói gì với nàng về nó, không, kể từ cái ngày nàng giảng cho tôi bài thuyết giáo kia về chứng loạn thần của những tương đồng. Có lẽ tôi xấu hổ.

Tôi mô tả toàn bộ Kế hoạch với nàng, tới từng chi tiết nhỏ nhất, và bảo nàng về bệnh tình của Diotallevi, về cảm giác tội lỗi tựa hồ tôi đã làm điều gì sai trái. Tôi cố gắng trình bày Kế hoạch đúng như nó thế: một màn phô trương tài nghệ.

Lia nói: “Tù binh à, em không thích câu chuyện của anh.”

“Nó không đẹp sao?”

“Các Siren cũng đẹp. Nghe này, anh biết gì về vô thức của anh?”

“Không gì cả. Thậm chí anh còn không chắc anh có thứ đó.”

“Đó. Hãy tưởng tượng một gã dân thành viên thích đùa, để chọc cười đám bạn đã bịa ra toàn bộ chuyện về xung động bản năng và Oedipus, rồi dựng lên những giấc mơ mà anh ta chưa từng mơ cùng những tiểu Hans mà anh ta chưa từng gặp... Và điều gì xảy ra? Hàng triệu người ở ngoài kia, tất thảy đều sẵn sàng hăng hái chờ đến lượt mình đứng vào hàng ngũ loạn thần. Và hàng ngàn người khác sẵn sàng hái bộn tiền từ việc chữa trị cho họ.”

“Lia, em hoang tưởng.”

“Em á? Có anh hoang tưởng ấy!”

“Có lẽ cả hai chúng ta đều hoang tưởng, nhưng em phải công nhận với anh điều này: bọn anh bắt đầu với ván bản của Ingolt. Khi một người gặp một thông điệp của các hiệp sĩ dòng Đền, anh ta sẽ muốn giải mã nó, ấy là lẽ đương nhiên. Có lẽ bọn anh hơi cường điệu khi cười cợt những người giải mã thông điệp, nhưng thoạt tiên chuyện này xuất phát từ một thông điệp.”

“Tất cả những gì anh biết là do cái ông Ardenti đó kể cho anh, và theo mô tả của chính anh thì ông ta là một tên lừa đảo từ đầu đến chân. Dù sao đi nữa, em muốn tận mắt thấy thông điệp này.”

Không gì dễ hơn, tôi có nó trong tập tài liệu của mình.

Lia cầm tờ giấy, nhìn mặt trước mặt sau, chun mũi, vén cho tóc khỏi che mắt để thấy rõ hơn dòng đầu tiên, dòng mật mã. Nàng nói: “Chỉ thế này thôi?”

“Như vậy chưa đủ với em sao?”

“Còn hơn cả đủ. Cho em hai ngày suy nghĩ.” Khi Lia yêu cầu thêm hai ngày để suy nghĩ về thứ gì đó, nàng đã quyết tâm sẽ cho tôi thấy tôi ngu ngốc. Tôi luôn buộc tội nàng về điều này, và nàng trả lời: “Nếu em biết anh ngu ngốc thì có nghĩa là em yêu anh ngay cả khi anh ngu ngốc. Anh nên cảm thấy an tâm mới phải.”

Trong hai ngày chúng tôi không nhắc tới đề tài kia nữa. Dù vậy, gần như ngày nào nàng cũng đi ra ngoài. Buổi tối, tôi thấy nàng lụi hụi trong một góc, ghi ghi chép chép, xé hết tờ này đến tờ nọ.

Khi chúng tôi lên núi, em bé cả ngày trườn bò trên bãi cỏ, Lia nấu bữa tối và lệnh cho tôi ăn, bởi vì tôi gầy như que củi. Sau bữa ăn tối, nàng bảo tôi đem cho nàng một ly whiskey nhiều đá, chỉ thêm ít soda. Nàng châm một điếu thuốc, thường nàng chỉ làm vậy vào những thời khắc quan trọng, bảo tôi ngồi xuống, rồi giải thích.

“Hãy nghe cẩn thận, Tù binh, bởi vì em sẽ minh chứng với anh rằng cách giải thích đơn giản nhất luôn là cách tốt nhất. Đại tá Ardenti bảo anh Ingolf tìm thấy một thông điệp ở Provins. Em không hề nghi ngờ chuyện đó. Phải, Ingolf đã xuống cái giếng và quả thực tìm thấy một cái hộp, bên trong có văn bản này,” nàng gõ ngón tay lên những dòng tiếng Pháp. “Chúng ta không được kể rằng ông ta tìm thấy một cái hộp khảm kim cương. Viên đại tá chỉ nói là theo ghi chép của Ingolf thì cái hộp đã được bán. Và sao lại không chứ? Nó là đồ cổ, ông ta có thể kiếm chác được chút đỉnh, nhưng chúng ta không được cho hay rằng ông ta sống bằng lợi tức cho đến hết đời. Hẳn ông ta phải có một khoản thừa kế nho nhỏ nào đó từ cha mình.”

“Thế tại sao cái hộp này lại không thể là đồ quý?”

“Bởi vì thông điệp không quý. Đó là một danh sách tầm thường. Nào, ta hãy đọc lại.”

a la... Saint Jean

36 p charrete defein

6... entiers avec saiel

p... les blancs mantiax

r... s... Chevaliers de Pruins pour la... j. nc

6 foiz 6 en 6 places

chascune foiz 20 a...120 a...

iceste est l’ordonation

al donjon li premiers

it li secunzjoste iceus qui... pans

it al refuge

it a Nostre Dame d I’altre part d Viau

it a I’ostel des popelicans

it a la pierre

3 foiz 6 avant lafeste... la Grant Pute.

“Một danh sách bình thường?”

“Lạy Chúa tôi, anh chưa từng nghĩ đến chuyện hỏi một hướng dẫn viên du lịch về lịch sử sơ lược của Provins sao? Anh sẽ lập tức khám phá ra rằng Grange-aux-Dîmes, nơi thông điệp được tìm thấy, là nơi các thương nhân gặp gỡ nhau. Provins là một trung tâm hội chợ ở Champagne. Và Grange nằm trên đường St.-Jean. Ở Provins người ta mua bán mọi thứ, nhưng đặc biệt phổ biến là các tấm vải, ga trải giường trên mỗi tấm đều có dấu đảm bảo, một loại dấu niêm phong. Sản phẩm quan trọng thứ Hai của Provins là hoa hồng, hồng đỏ do Thập tự chinh mang từ Syria về. Chúng nổi tiếng tới nỗi khi Edmund xứ Lancaster cưới Blanche d’Artois và nhận danh hiệu bá tước de Champagne, ông ta đã thêm bông hồng đỏ Provins lên huy hiệu. Vậy mới có cuộc chiến tranh hoa hồng, bởi vì biểu tượng của dòng họ York là một bông hồng bạch.”

“Ai kể cho em tất cả những chuyện này?”

Một cuốn sách nhỏ hai trăm trang do Cục Du lịch Provins xuất bản. Em tìm thấy nó ở Trung tâm Pháp. Nhưng chưa hết. Ở Provins có một pháo đài tên là Donjon, tự thân cái tên đã nói hết rồi*, và có một Porte-aux-Pains, một Église du Refuge, một số nhà thờ tưởng niệm Đức Mẹ này Đức Mẹ kia, một rue de la Pierre-Ronde, nơi có một pierre de cens, một tảng đá mà trên đó các thần dân của bá tước đặt tiền nộp thuế. Và rồi một rue des Blancs-Manteaux và một con phố gọi là de la Grand-Pute-Muce, vì con cớ nào thì chả khó đoán. Đó là một phố đèn đỏ.”

Donjon, tiếng Pháp có nghĩa là pháo đài, thành lũy.

“Thế còn popelican?”

“Ở Provins có một số tín đồ Cathar, những kẻ sau này bị thiêu mà như vậy là đáng lắm, và bản thân đại pháp quan là một người Cathar cải đạo, Robert le Bougre. Vậy nên chả lạ gì khi một con phố hoặc một khu lại được gọi là chốn của người Cathar ngay cả khi người Cathar không còn nữa.”

“Vẫn còn vụ vào năm 1344...”

“Nhưng ai bảo văn bản này có từ năm 1344? Viên đại tá của anh đọc ‘36 năm sau cỗ xe cỏ’ nhưng vào thời đó chữ p nếu được viết kèm một cái đuôi thì có nghĩa là sau (post), nhưng chữ p không có đuôi có nghĩa khác. Tác giả văn bản này chỉ là một thương nhân bình thường ghi chép lại vài giao dịch ở Grange, hay đúng hơn ở đường St.-Jean - chứ không phải vào đêm thánh Jean - và ông ta ghi lại giá ba mươi sáu sou, hay crown hay loại tiền gì đấy cho một hoặc mỗi chiếc xe cỏ.”

“Thế còn một trăm hai mươi năm?”

“Có ai nói gì đến chuyện năm đâu? Ingolf tìm thấy thứ gì đó ông ta dịch là ‘120 a’... ‘A’ là gì? Em đã kiểm ra một danh sách những chữ tắt được dùng thời đó và thấy rằng với denier hay dinarium, người ta dừng những ký hiệu kỳ cục; cái thì trông như chữ delta, cái lại giống như theta, một vòng tròn hở ở bên trái. Nếu anh viết không cẩn thận và đang vội vàng, như một thương nhân bận rộn, thì một kẻ cuồng tín như đại tá Ardenti có thể nhầm nó với một chữ a sau khi đã đọc ở đâu đó câu chuyện về một trăm hai mươi năm. Ở đâu thì anh biết rõ hơn em. Ông ta có thể đã đọc nó trong lịch sử của Hội Thập tự Hoa hồng. Mấu chốt là, ông ta muốn tìm thấy thứ gì đó tương đồng với ‘post 120 annos patebo.’ Và rồi ông ta làm gì? Ông ta thấy ‘it’ được nhắc lại vài lần và ông ta đọc thành iterum. Nhưng ký tự tắt của iterumitm, trong khi ‘it’ dùng để chỉ item có nghĩa là “như trên”, và trên thực tế đến nay vẫn được dùng cho những danh sách gồm các mục lặp đi lặp lại. Thương gia của chúng ta đang tính xem ông ta sẽ kiếm được bao nhiêu từ những đơn hàng mình nhận, và ông ta đang liệt kê ra những đợt giao hàng sẽ phải thực hiện. Ông ta phải giao một số bó hồng Provins, và đó là ý nghĩa của ‘r... s... Chevaliers de Pruins.’ Còn chỗ mà viên đại tá đọc là ‘vainjance’ (bởi vì trong đầu ông ta nghĩ đến những hiệp sĩ kadosch), anh nên đọc là ‘jonchee’. Những bông hồng được dừng để làm mũ hoặc thảm họa trong ngày hội. Vậy nên đáng ra phải đọc thông điệp Provins của anh như thế này:

“Ở phố Saint Jean:

36 xu cho xe cỏ

Sáu tấm lụa đóng dấu

tới đường Áo choàng trắng.

Hoa hồng thập tự chinh để cài mũ:

sáu bó sáu bồng tới sáu nơi dưới dây

mỗi bó lãi một phần 20, tổng 120.

Thứ tự như sau: Đầu tiên là Pháo đài

Như trên tới Porte-aux-Pains

Như trên tới Nhà thờ Nơi trú ẩn

Như trên tới Nhà thờ Đức Bà, bên kia sông

Như trên tới tòa nhà cũ của người Cathar

Như trên tới đường Pierre-Ronde.

Và ba bó sáu bông trước lễ, ở phố đèn đỏ.

“Bởi vì họ, những người khốn khổ ấy, có thể cũng muốn kỷ niệm ngày lễ bằng cách làm cho mình những chiếc mũ hoa hồng nhỏ.”

“Chúa ơi,” tôi nói. “Anh nghĩ là em đúng rồi.”

“Tất nhiên là em đúng. Đó là một danh sách tầm thường, em nói cho anh biết.”

“Đợi một chút. Đây có thể đúng là một danh sách tầm thường, nhưng đoạn đầu tiên thực sự được mã hóa, và nó nói về ba mươi sáu người vô hình.”

“Phải. Phần tiếng Pháp em xử gọn trong một tiếng đồng hồ, nhưng phần kia khiến em bận bịu suốt hai ngày. Em đã kiểm tra lại Trithemius, cả ở cuốn Ambrosiana lẫn cuốn Trivuiziana, và anh biết thủ thư thì như thế nào rồi đấy: trước khi họ để anh chạm tay vào một cuốn sách cũ, họ nhìn anh như thể anh chực ăn tươi nuốt sống nó vậy. Nhưng phần đầu này cũng chỉ là thứ vặt vãnh. Lẽ ra anh tự khám phá lấy rồi mới phải. Trước tiên, liệu anh có chắc rằng ‘Les 36 invisibles separez en six bandes’ được viết cùng bằng thứ tiếng Pháp như tiếng Pháp của ông thương nhân nhà ta không? Đúng là cách diễn đạt này được dùng trong một bản tuyên ngôn thế kỷ 17, khi Hội Thập tự Hoa hồng xuất hiện ở Paris. Nhưng rồi anh suy luận theo cách các Quỷ giả của anh suy luận: Nếu thông điệp được mã hóa theo phương pháp của Trithemius, điều đó có nghĩa rằng Trithemius sao chép lại của các hiệp sĩ dòng Đền, và bởi vì nó nhắc lại một câu được dùng trong giới Thập tự Hoa hồng, cho nên nó có nghĩa rằng kế hoạch được quy cho Hội Thập tự Hoa hồng chính là kế hoạch của các hiệp sĩ dòng Đền. Hãy thử đảo ngược lý lẽ đó, bất cứ người có khôn ngoan nào cũng đều sẽ làm vậy: Bởi vì thông điệp được viết theo mật mã Trithemius, nó được viết sau Trithemius, và bởi vì nó nhắc lại một câu được lưu truyền trong Hội Thập tự Hoa hồng thế kỷ 17, cho nên nó phải được viết ra sau thế kỷ 17. Vậy nên, ở điểm này, giả thuyết đơn giản nhất là gì? Ingolf tìm thấy thông điệp Provins. Bởi vì cũng giống như viên đại tá, ông ta là một kẻ say mê những thông điệp bí ẩn, ông ta thấy ba mươi sáu và một trăm hai mươi là liền lập tức nghĩ tới Hội Thập tự Hoa hồng. Và bởi vì ông ta cũng là một kẻ say mê cách viết mật mã nên ông ta tự giải trí bằng cách chuyển thông điệp Provins thành mật mã, như một bài tập. Vậy là ông ta mã hóa câu hay ho kia của Hội Thập tự Hoa hồng bằng phương pháp mã hóa của Trithemius.”

“Một giải thích tài tình. Nhưng không vững chắc gì hơn giải thích của viên đại tá.”

“Cho đến nay thì không. Nhưng hãy giả sử anh đưa ra một phỏng đoán, rồi cái thứ Hai và thứ ba, và tất cả chúng đều củng cố lẫn nhau. Anh liền tự tin hơn rằng anh đang đi đúng đường, phải không? Em bắt đầu với nghi ngờ rằng những chữ được Ingolf dùng không phải lấy từ Trithemius. Chúng cũng theo phong cách Kabbalah ở Assyria-Babylon, nhưng không hoàn toàn trùng khớp. Chưa kể nếu Ingolf muốn những từ bắt đầu bằng các chữ cái khiến ông ta hứng thú, với Trithemius ông ta có thể tìm thấy bao nhiêu tùy thích. Tại sao ông ta lại không sử dụng những từ đó?”

“Ồ, tại sao ông ta không sử dụng?”

img11

“Có thể ông ta cần những chữ cái cụ thể cùng ở các vị trí thứ Hai, ba và tư. Có thể Ingolf tài tình của chúng ta muốn một thông điệp đa mã hóa; có thể ông ta muốn tỏ ra thông minh hơn Trithemius. Trithemius đề xuất bốn mươi hệ mật mã chính: trong một hệ, chỉ tính các chữ cái đầu; trong hệ khác, chữ đầu và chữ thứ ba; trong hệ khác nữa, tất cả các chữ cái đầu khác, và cứ thế, cho tới khi, với một chút nỗ lực, anh có thể tự mình sáng tạo ra hơn một trăm hệ nữa. Còn về mười hệ mật mã phụ, viên đại tá chỉ tính tới bánh xe đầu tiên, cái đơn giản nhất. Nhưng những bánh xe tiếp theo hoạt động dựa trên nguyên tắc của bánh xe thứ Hai. Em sao cho anh một bản đây. Hãy tưởng tượng rằng vòng tròn bên trong di động và anh có thể xoay nó để chữ A ứng với bất kỳ chữ cái nào ở vòng tròn bên ngoài. Anh sẽ có một hệ mà trong đó A được viết như X, một hệ khác thì A là U, cứ vậy... Với hai mươi hai chữ cái trong mỗi vòng tròn, anh có thể tạo ra không phải mười mà là hai mươi mốt hệ mật mã. Hai mươi hai thì không được, bởi nếu vậy thì A là A...”

“Đừng bảo anh rằng với mỗi chữ của mỗi từ em đã thử cả hai mươi mốt hệ đó...”

“Em có đầu óc mà, và cả may mắn nữa. Bởi vì những từ ngắn nhất có sáu chữ cái, nên rõ ràng rằng chỉ sáu hệ đầu là quan trọng, còn lại cốt để tung hỏa mù thôi. Vì sao lại là sáu chữ? Giả dụ Ingolf mã hóa chữ đầu tiên, bỏ qua một chữ, mã hóa chữ thứ ba, bỏ qua hai chữ và mã hóa chữ thứ sáu. Với chữ cái đầu tiên em sử dụng bánh xe số một, với chữ thứ ba em sử dụng bánh xe số hai, thế là được một câu. Rồi em thử bánh xe số ba cho chữ thứ sáu, và lại được một câu. Em không bảo rằng Ingolf không dùng những chữ cái khác nữa, nhưng ba kết quả đúng là đủ cho em rồi. Nếu anh muốn, anh có thể làm thêm.”

“Đừng bắt anh đợi nữa. Kết quả thế nào?”

“Hãy nhìn lại thông điệp. Em đã gạch chân những chữ cần chú ý.”

Kuabris Defrabax Rexulon Ukkazaal Ukzaab Urpaefel

Taculbain Habrak Hacoruin Maquafel Tebrain Hmcatuin

Rokasor Himesor Argaabil Kaquaan Docrabax Reisaz

Reisabrax Decaiquan Oiquaquil Zaitabor Qaxaop Dugraq

Xaelobran Disaeda Magisuan Raitak Huidal Uscolda Arabaom

Zipreus Mecrim Cosmae Duquifas Rocarbis.

“Giờ chúng ta biết thông điệp đầu tiên là thế này: đây là thư về ba mươi sáu người vô hình. Bây giờ hãy xem anh sẽ có gì nếu anh thay chữ cái thứ ba, sử dụng bánh xe thứ Hai: chambre des demoiselles, l’aiguille creuse.”

“Nhưng anh biết thứ đó, nó...”

“‘En aval d’Etretat - La Chambre des Demoiselles - Sous le Fort du Fréfossé - Aiguille Creuse,’ thông điệp được Arsène Lupin giải mã khi ông ta khám phá ra bí mật của Mỏm Núi Rỗng! Anh nên nhớ: ở Etretat, sát biển, có Aiguille Creuse, một lâu đài tự nhiên, bên trong có thể ở, vũ khí bí mật của Julius Caesar khi ông ta xâm lăng xứ Gaul và sau này được các vua Pháp sử dụng. Nguồn gốc sức mạnh khủng khiếp của Lupin. Và anh biết đám tín đồ Lupin điên cuồng thế nào về câu chuyện này rồi; họ làm những chuyến hành hương tới Etretat, họ tìm kiếm những lối đi bí mật, họ làm những phép đảo chữ cái với mọi từ Leblanc nói... Ingolf sùng bái Lupin chẳng kém gì hâm mộ Thập tự Hoa hồng, bởi thế ông ta mã hóa hết tầng này đến tầng khác...”

“Các Quỷ giả của anh luôn có thể phản biện rằng các hiệp sĩ dòng Đền biết bí mật của mỏm núi, và bởi vậy thông điệp được viết ở Provins vào thế kỷ mười bốn...”

“Tất nhiên, em không phải không biết điều đó. Nhưng giờ là thông điệp thứ ba. Bánh xe thứ ba ứng với chữ thứ sáu trong mỗi từ. Nghe này: ‘Merde j’en ai marre de cette steganographie.’ Và đây là tiếng Pháp hiện đại; các hiệp sĩ dòng Đền không nói như vậy. ‘Mẹ kiếp, mình phát ốm với cái kiểu viết lách hermetic này.’ Ingolf nói vậy đó, và sau khi tự làm đau đầu với việc mã hóa tất cả thứ vô nghĩa này, ông ta tung cứ đòn cuối, chửi thẳng bằng mật mã những gì mình đang làm. Nhưng ông ta không phải không khôn ranh. Hãy để ý rằng mỗi thông điệp trong ba thông điệp này có ba mươi sáu chữ cái. Tù binh đáng thương ơi, Ingolf chỉ đang giỡn chơi thôi, giống hệt như ba người các anh, thế mà lão đại tá đần kia lại tưởng thật.”

“Vậy thì vì sao Ingolf biến mất?”

“Ai nói ông ta bị giết? Ingolf chán sống ở Auxerre, chả gặp ai ngoài tay dược sĩ và đứa con gái chưa chồng sụt sùi suốt cả ngày. Vậy nên có lẽ ông ta tới Paris, xoay được một món bở nhờ bán một cuốn trong đống sách xưa của mình, kiếm được một quả phụ đẫy đà sẵn lòng lấy ông ta và bắt đầu cuộc sống mới. Giống như mấy người đi ra ngoài mua thuốc lá và các bà vợ không bao giờ còn gặp lại họ nữa vậy.”

“Thế còn viên đại tá?”

“Chẳng phải anh bảo em rằng ngay cả thanh tra cũng không chắc ông ta bị giết sao? Ông ta dính vào rắc rối nào đó, các nạn nhân lần ra ông ta, thế là ông ta cao chạy xa bay. Có khi ngay lúc này đây ông ta đang bán Tháp Eiffel cho một du khách Mỹ và ẩn dưới cái tên Dupont không chừng.”

Tôi làm sao có thể chịu đầu hàng hoàn toàn. “Được rồi, bọn anh khỏi đầu với một danh sách tầm thường. Nhưng bọn anh đủ thông minh, đủ sáng tạo để biết một danh sách tầm thường thành thi ca.”

“Kế hoạch của các anh không hề có chất thơ, nó lố bịch. Người ta không nảy ra cái ý tưởng quay lại phóng hỏa thành Troy chỉ bởi vì họ đọc Homer. Với Homer, việc thiêu rụi thành Troy trở thành một điều chưa từng có và sẽ không bao giờ có, vậy nên Iliad sống mãi, đầy ý nghĩa, bởi vì nó hoàn toàn rõ ràng, sáng sủa. Các bản tuyên ngôn của Hội Thập tự Hoa hồng của anh không rõ ràng cũng chẳng sáng sủa; chúng là bùn, khí nóng và hứa hẹn. Đó là lý do tại sao quá nhiều người cố biến chúng thành sự thực, mỗi người tìm thấy ở đó điều mình muốn tìm thấy. Ở Homer không có bí mật nào, nhưng kế hoạch của anh thì đầy rẫy bí mật, đầy rẫy mâu thuẫn. Bởi lý do đó anh có thể tìm thấy hàng ngàn người dễ dao động sẵn sàng đồng hóa mình với nó. Ném tất cả chuyện này đi. Homer không dựng chuyện, nhưng ba người các anh đang dựng chuyện. Khi dựng chuyện, hãy cẩn thận: người ta sẽ tin anh. Người ta tin những người bán thứ thuốc khiến tóc mọc lại. Từ trong bản năng họ cảm thấy những tay bán hàng rong kia đang lắp ghép lại với nhau những sự thật vốn không đi cùng nhau, rằng anh ta không có logic, rằng anh ta không nói với thiện chí. Nhưng họ được bảo rằng Chúa là bí ẩn, khôn dò, vậy nên với họ sự không mạch lạc là thứ gần nhất với Chúa. Chuyện khó tin là thứ gần nhất với một phép màu. Anh vừa chế ra dầu mọc tóc. Em không thích chuyện này. Đó là một trò đùa ghê tởm.”

Sự bất đồng này không làm hỏng những tuần nghỉ dưỡng trên núi của chúng tôi. Tôi dạo bộ nhiều, đọc những cuốn sách nghiêm túc, gần gũi với con hơn bao giờ hết. Nhưng giữa tôi và Lia có điều gì đó kìm nén không được nói ra. Một mặt, nàng dồn tôi vào góc tường và lấy làm tiếc đã làm tôi bị bẽ mặt; mặt khác, nàng không tin nàng đã thuyết phục được tôi.

Quả thực, tôi cảm thấy một sức hút về Kế hoạch. Tôi không muốn từ bỏ nó, tôi đã sống với nó quá lâu.

Vài ngày trước, tôi dậy sớm bắt tàu xuống Milan và ở Milan tôi nhận được điện thoại của Belbo từ Paris, thế rồi tôi bắt đầu câu chuyện mà với tôi vẫn chưa kết lại này.

Lia nói đúng. Đáng lẽ chúng tôi nên nói về chuyện này sớm hơn. Nhưng nếu có thì tôi cũng sẽ chẳng tin nàng, cũng vậy cả thôi. Tôi đã trải nghiệm sự ra đời của kế hoạch giống như chuyển động của Tiferet, trái tim của cơ thể sefirot, sự hòa hợp của Luật và Tự do. Diotallevi đã kể với tôi rằng Moses Cordovero cảnh báo: “Kẻ lấy Torah của mình mà tự kiêu trước người ít am tường, cũng là trước toàn bộ con dân của Yahweh, kẻ đó khiến Tiferet trở nên tự kiêu trước Malkhut.” Nhưng bản tính của Malkhut, vương quốc của trái đất này, trong sự đơn giản lóa mắt của nó, là thứ mà chỉ bây giờ tôi mới thấu hiểu - vừa kịp để tóm được sự thật: có lẽ quá muộn để sống qua khỏi sự thật.

Lia, anh không biết anh có còn gặp em không. Nếu không, hình ảnh cuối cùng mà anh còn lưu giữ về em là mơ màng nửa thức nửa ngủ, dưới tấm chăn, vài ngày trước. Sớm hôm đó anh hôn em và chần chừ trước khi bước chân đi.

nghĩ của anh chạy quá nhanh so với cổ tay tê nhức. Nếu anh đánh máy, các con chữ dính vào nhau, và lần nữa mình lại phải theo tốc độ tầm thường của cỗ máy, không phải tốc độ nơ ron thần kinh của mình. Nhưng với cậu ta (nó? cô ta?) những ng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.