Con Lắc Foucault

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 238 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
43

❊ ❊ ❊

Những kẻ gặp nhau ngoài đường... bí mật dâng mình cho các hoạt động Tà thuật, họ buộc mình hoặc xin được buộc mình với các Ác linh của Bóng tối, để thỏa mãn tham vọng, thù ghét, ái tình của bản thân, để làm - gói gọn trong một từ - Quỷ Dữ.

− J. K. Huysmans, Preface to J. Bois, Le satanisme et la magie,

1895, tr. VIII-IX

Tôi đã nghĩ rằng Dự án Hermes là bản sơ phác của một ý tưởng, chứ không phải một kế hoạch hành động. Nhưng đó là tôi chưa hiểu về Signor Garamond. Vào những ngày sau đó, trong khi tôi nán lại muộn trong các thư viện tìm minh họa về kim loại, thì ở Manutius người ta đã tất bật vào việc.

Hai tháng sau tại văn phòng của Belbo, tôi tìm thấy, một ấn bản của Parnassus In Nghiêng vừa ra khỏi nhà in, với một bài dài, “Sự hồi sinh của huyền học,” trong đó tiến sĩ huyền học Moebius nổi tiếng - một bút danh mới của Belbo, là nguồn gốc của thu nhập thêm đầu tiên của anh ta từ Dự án Hermes - nói về sự phục hưng kỳ diệu của những khoa học huyền bí trong thế giới hiện đại và tuyên bố rằng Manutius dự định bước vào hướng đi này với xê ri mới “Vén màn thần Isis”.

Trong khi ấy, Signor Garamond đã viết thư tới nhiều mục điểm sách về huyền học, chiêm tinh học, tarot, ngành nghiên cứu vật thể bay không xác định, mỗi thư ký một tên, để hỏi xin thông tin về loạt sách mới mà Manutius công bố. Rồi thì các biên tập viên gọi điện tới cho Manutius, yêu cầu thông tin, và Signor Garamond làm ra vẻ bí mật, nói rằng ông ta vẫn chưa thể tiết lộ mười nhan đề đầu tiên dẫu chúng đang nằm ở nhà in. Theo cách này thế giới của những nhà huyền học, được khuấy động bởi nhịp trống cơm dai dẳng, giờ đã để ý tới Dự án Hermes.

“Chúng ta ngụy trang mình như một bông hoa,” Signor Garamond nói sau khi triệu cả ba chúng tôi tới văn phòng mình, “rồi thì ong sẽ đàn đàn lũ lũ kéo đến.”

Đó chưa phải hết. Garamond muốn cho chúng tôi xem tờ quảng cáo (ông ta gọi là dépliant*): một món đơn giản, bốn trang, nhưng in giấy bóng đẹp. Trang đầu tiên in thứ sẽ là bìa chung của các tít trong loạt sách này: một dạng dấu triện vàng (Garamond giải thích là Ngôi sao năm cánh của Solomon) trên nền đen; viền bìa là những chữ thập ngoặc đan vào nhau (nhưng là chữ thập ngoặc của châu Á, Garamond vội vã giải thích, theo chiều mặt trời, chứ không phải chữ thập ngoặc của Phát xít Đức thuận chiều kim đồng hồ). Ở trên cùng, nơi sẽ có tít của từng tựa sách, là dòng chữ “Còn bao điều bí ẩn nữa trên thiên đàng và mặt đất...” Tờ quảng cáo ca tụng những vinh quang của Manutius trong truyền bá văn hóa, rồi tuyên bố, với vài dòng bắt mắt, rằng thế giới hiện đại kiếm tìm những sự thật sâu hơn và chói tỏa hơn những gì khoa học có thể cung cấp: “Từ Ai Cập, từ Chaldea, từ Tây Tạng, một nguồn tri thức bị lãng quên - cho sự tái sinh tâm linh của phương Tây.”

Tiếng Pháp; phụ trương.

Belbo hỏi những tờ bướm này sẽ được phát tới đâu, và Garamond mỉm cười giống như ác thần của tiểu vương Assam, như Belbo hẳn sẽ miêu tả. “Ta đã đặt mua từ Pháp một danh mục tất cả các hội kín trên thế giới ngày nay. Nó tồn tại. Đây. Nhà xuất bản Henry Veyrier, có địa chỉ, mã bưu điện, số điện thoại. Nhìn qua đi, Belbo, và xóa những địa chỉ không phù hợp, bởi vì ta thấy có cả bọn dòng Tên, Opus Dei, Carbonari và Rotary. Tìm tất cả những bọn có khuynh hướng huyền bí. Ta đã gạch dưới một số rồi đấy.”

Ông ta giở qua nó. “Đây: Hội Absolutist (những người tin vào biến hình), Hội Aetherius ở California (các quan hệ ngoại cảm với sao Hỏa), Hội Astara ở Lausanne (lời thề của bí mật tuyệt đối), Hội Atlantis ở California (giả kim thuật, Kabbalah, chiêm tinh học), Hội Cercle EB. ở Perpignan (tận hiến cho Hator, nữ thần tình yêu và người bảo vệ Núi của Người chết), Hội Cercle Eliphas Levi ở Maule (ta không biết Levi này là kẻ nào; có lẽ là nhà nhân loại học người Pháp, hay kẻ nào cũng được), Hội Hiệp sĩ của Liên minh dòng Đền ở Toulouse, Hội Đoàn Druid xứ Gaul, Hội Couvent Spiritualiste de Jericho, Hội Mormon (ta đọc được về họ trong một truyện trinh thám, có thể họ không còn tồn tại nữa), Giáo hội Mithra ở Luân Đôn và Brussels, Giáo hội Satan ở Los Angeles... Cần ta đọc tiếp không?”

“Tất cả số này tồn tại thật sao?” Belbo hỏi.

“Số này và hơn thế nữa. Đến phần công việc, thưa các vị. Vạch ra một danh sách cuối cùng. Rồi chúng ta sẽ gửi đi. Bao gồm tất cả những kẻ ngoại quốc này; thông tin qua lại giữa bọn họ nhanh lắm. Còn một điều chúng ta phải làm nữa: chúng ta phải đi quanh những cửa hàng sách phù hợp, trò chuyện không chỉ với người bán sách mà cả khách hàng nữa. Nhắc nhở rằng có một xê ri như thế, như thế đang tồn tại.”

Diotallevi phản đối, cho rằng chúng tôi không nên tự lộ diện theo cách ấy; chúng ta nên tìm người làm việc đó thay mình. Garamond bảo anh ta tìm vài người, “với điều kiện họ làm miễn phí.”

“Đòi hỏi vậy là hơi nhiều,” Belbo bình phẩm khi chúng tôi về tới văn phòng của anh ta.

Nhưng thánh thần chốn âm ty phù hộ chúng tôi. Đúng khoảnh khắc đó Lorenza Pellegrini bước vào, tỏa sáng huy hoàng hơn bất cứ khi nào, khiến Belbo cũng sáng lên theo. Nàng thấy những tờ bướm, liền sinh lòng tò mò.

Khi nghe nói về Dự án của nhà xuất bản hàng xóm, nàng reo lên: “Hay quá! Em có một người bạn rất cừ, một cựu thành viên của phái Tupamaro ở Uruguay, làm việc cho một tờ tạp chí tên là Picatrix. Anh ấy luôn đưa em tới các buổi gọi hồn. Ở đó em gặp một ngoại chất tuyệt vời; giờ thì lần nào hiện hồn anh ta cũng đòi phải đúng em mới được!”

Belbo nhìn Lorenza như thể muốn hỏi nàng gì đó, rồi đổi ý. Có lẽ anh ta đang trở nên quen dần với việc nghe về những người bạn đáng ngờ của Lorenza và đã quyết định chỉ lo lắng về những người gây nguy hiểm cho mối quan hệ của anh ta với nàng (liệu họ có lăng nhăng gì với nhau không?). Khi nàng nhắc tới Picatrix, anh ta thấy mối đe dọa không phải của viên đại tá mà của cái tay cựu Tupamaro rất cừ kia. Nhưng giờ Lorenza đang nói về điều khác, đang bảo chúng tôi rằng nàng ghé qua nhiều tiệm sách nhỏ bán loại sách mà “Vén màn thần Isis” muốn xuất bản.

“Các anh à, tuyệt lắm ấy,” nàng đang nói. “Họ kể tất cả về các thảo dược hay liệt kê những hướng dẫn để làm một người tí hon, hãy nhớ Faust đã làm gì với nàng Helen thành Troy. Ôi, Jacopo, bọn mình làm đi! Em thích có người tí hon của anh, và rồi bọn mình nuôi nó như một con chó chồn. Dễ thôi, trong sách nói: anh chỉ phải lấy một hạt giống người cho vào ống nghiệm. Việc đó khó gì với anh đâu - đừng đỏ mặt, ngốc à. Rồi anh trộn nó với chất hippomene, là một loại chất lỏng tiết ra - không, không phải tiết ra - dùng từ gì nhỉ?”

“Tiết ra,” Diotallevi đề xuất.

“Thật à? Thôi kệ đi, chất ấy là do lừa ngựa cái có chửa sinh ra. Em thấy thứ này hơi khó lấy hơn. Nếu em là lừa ngựa cái, em sẽ chẳng thích người ta tới lấy hippomene của em, đặc biệt là người lạ, nhưng em nghĩ anh có thể mua theo gói, như hương ấy. Rồi anh bỏ tất cả vào một cái nồi và để nó ngâm trong bốn mươi ngày, và từng chút từng chút một anh sẽ thấy một hình hài bé xíu tượng hình, một bào thai, rồi hai tháng sau trở thành một người tí hon nhỏ bé đáng yêu, và anh ta nhảy ra, sẵn lòng hầu hạ anh. Và không bao giờ chết: họ thậm chí còn đặt hoa lên mộ anh sau khi anh qua đời nữa!”

“Thế còn khách ở các hiệu sách đó thì sao?”

“Những người rất tuyệt, họ đàm đạo với các thiên thần, họ làm ra vàng, họ là phù thủy chuyên nghiệp có khuôn mặt đúng là của phù thủy chuyên nghiệp...”

“Mặt của một phù thủy chuyên nghiệp thì trông thế nào?”

“Cái mũi khoằm, đôi mày rậm kiểu Nga, mắt nhìn xuyên thấu người đối diện. Tóc dài, như họa sĩ ngày xưa, và có râu, không dày, với những khoảng trống giữa cằm và má, rồi thì bộ ria rủ ra trước và đổ thành từng chùm trên môi, nhưng đó là đương nhiên, bởi vì môi họ mỏng, thương ghê cơ, và răng họ chìa ra. Họ không nên cười, với bộ răng đó, nhưng họ lại cười, rất ngọt ngào, nhưng đôi mắt - em nói chúng xuyên thấu người đối diện đúng không? - nhìn anh theo cách rất là đáng sợ.”

“Những khuôn mặt hermetica,” Diotallevi bình luận.

“Thật sao? Ồ, vậy anh hiểu rồi đấy. Khi ai đó bước vào hỏi một cuốn sách, chẳng hạn sách về những lời cầu khấn chống lại ác linh, họ lập tức nói ra đúng tên với người bán sách, và tất nhiên, nó luôn là một tít sách mà anh ta không có trong tiệm. Nhưng rồi, nếu hai người kết bạn và anh hỏi xem liệu cuốn sách đó có công hiệu không, họ lại mỉm cười cưng chiều cứ như đang nói chuyện với con trẻ, và họ nói rằng với thứ như thế anh phải thật sự cẩn thận. Rồi họ kể anh nghe về những trường hợp quỷ dữ làm những chuyện khủng khiếp với bạn bè của họ, nhưng khi anh sợ run lên, họ bảo rằng thường đó chỉ là chứng rối loạn phân ly. Nói cách khác, anh sẽ chẳng bao giờ biết họ có tin hay không. Đôi khi người bán sách tặng em những que hương làm quà, một lần có một người trong số họ đưa cho em một bàn tay nhỏ bằng ngà voi để che mắt ma quỷ.”

“Vậy thì, nếu có dịp,” Belbo nói với nàng, “trong khi em đang tìm kiếm ở những chỗ ấy, hãy hỏi họ có biết gì về xê ri mới của Manutius không, và chìa cho họ xem tờ bướm của bọn anh.”

Lorenza đi khỏi mang theo một tá tờ bướm. Tôi đoán rằng trong những tuần sau đó nàng hoàn thành tốt nhiệm vụ của mình, nhưng ngay cả khi ấy tôi cũng không thể tin nổi mọi việc có thể diễn tiến nhanh đến vậy. Chỉ trong vài tháng, Signora Grazia đơn giản là không thể theo kịp nổi các Quỷ giả như chúng tôi gọi những TGTT say mê huyền thuật. Và, với đúng bản chất của họ, họ kéo đến lũ lượt hàng bầy.

nghĩ của anh chạy quá nhanh so với cổ tay tê nhức. Nếu anh đánh máy, các con chữ dính vào nhau, và lần nữa mình lại phải theo tốc độ tầm thường của cỗ máy, không phải tốc độ nơ ron thần kinh của mình. Nhưng với cậu ta (nó? cô ta?) những ng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.