Con Lắc Foucault

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 238 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
115

❊ ❊ ❊

Nếu mắt người có thể nhìn thấy quỷ dữ sống trong vũ trụ thì sự tồn tại là điều bất khả.

− Talmud, Berakhot, 6

Rời quán bar, tôi thấy mình lạc giữa những ngọn đèn quanh cổng Porte Saint-Martin. Đó là quán bar Ả Rập và các cửa hàng còn mở quanh đó cũng là của Ả Rập nốt. Một mùi hỗn hợp của món couscous và falafel, và đám đông. Những đám thanh niên trẻ, gầy gò, nhiều người mang túi ngủ. Tôi hỏi một cậu trai chuyện gì đang xảy ra. Biểu tình, cậu ta bảo. Ngày mai sẽ có một buổi biểu tình lớn chống đạo luật cải cách giáo dục Savary. Đám người biểu tình tới đây bằng xe buýt.

Một người Thổ - một tín đồ Druze giáo, một người Hồi giáo dòng Ismaili cải trang - bằng thứ tiếng Pháp bập bõm mời tôi tới một loại câu lạc bộ nào đó. Không bao giờ. Hỡi tù nhân mới thoát ra từ Alamut. Mi không bao giờ biết ai phục vụ cho kẻ nào. Đừng tin bất kỳ ai.

Tôi đi qua khúc giao. Giờ tôi chỉ nghe thấy tiếng bước chân mình. Lợi điểm của một thành phố lớn là đây: chỉ cần đi thêm một vài mét, anh sẽ lại được yên thân một mình.

Rồi đột nhiên, sau một vài tòa nhà, lù lù bên trái tôi, Viện bảo tồn trắng nhợt trong bóng đêm. Nhìn từ ngoài vào nó hoàn toàn bình yên, một tượng đài đang say giấc ngủ của những người công chính. Tôi tiếp tục đi về hướng Nam, về phía sông Seine. Tôi có một điểm đích, nhưng tôi không biết chắc nó là gì. Tôi muốn hỏi ai đó xem chuyện gì đã xảy ra.

Belbo đã chết sao? Bầu trời thanh tĩnh. Tôi gặp một nhóm sinh viên. Họ lặng thinh, đã bị địa linh* bịt miệng rồi. Ở bên trái, sừng sững nhà thờ Saint-Nicolas-des-Champs.

Genius loci: vị thần quản hạt theo tín ngưỡng La Mã.

Tôi tiếp tục đi dọc theo đường Saint-Martin, tôi băng qua đường aux Ours, rộng rãi, gần bằng một đại lộ; tôi sợ lạc mất con đường phải đi, nhưng là đường nào? Tôi đang đi đâu? Tôi không biết. Tôi nhìn quanh, và ở bên phải tôi, tại góc đường, tôi thấy hai ô kính trưng bày của nhà xuất bản Editions Rosicruciennes. Chúng tối om, nhưng nhờ ánh sáng của đèn đường và cây đèn pin tôi vẫn nhìn ra được hàng hóa bên trong. Sách, các đồ vật, Histoire des juifs, Comte de St-Germain, giả kim, monde caché, les maisons secrètes de la Rose-Croix, thông điệp của những người xây dựng các nhà thờ lớn, phái Cathar, Tân Atlantis, thuốc Ai Cập, ngôi đền Karnak, Bhagavad-Gita, đầu thai, thập tự hoa hồng và chúc đài, tượng bán thân của Iris và Osiris, hộp hương và bài vị, tarot. Một con dao găm, một dao rọc giấy bằng thiếc có cán tròn mang dấu triện của Hội Thập tự Hoa hồng. Chúng đang làm gì ở đó, cười vào mặt tôi sao?

Tôi đi qua mặt tiền của Beaubourg. Ban ngày nơi này là một phiên chợ tỉnh lẻ; lúc này trung tâm thương mại này gần như hoang vắng. Một vài nhóm im lặng, đang ngủ, vài ngọn đèn từ mấy quán bia ngoài trời đối diện đó. Tất cả là sự thực. Những đường ống không khí khổng lồ hút năng lượng từ đất. Có lẽ những đám đông đến trong ngày là nhằm cung cấp cho chúng những rung động; có lẽ cỗ máy hermetic kia được nuôi bằng thịt sống.

Nhà thờ Saint-Merri. Đối diện, thư viện la Vouivre, ba phần tư là sách tâm linh. Tôi không thể chịu thua cơn kích động. Tôi đi vào đường Lombards để tránh đội quân những cô nàng Scandinavia bước ra từ một hộp đêm, cười nói ầm ĩ. Im miệng đi; Lorenza chết rồi.

Nhưng phải vậy không? Nếu tôi mới là người chết thì sao? Đường Lombards giao nhau vuông góc với đường Nicolas-Flamel, và ở phía cuối có thể nhìn thấy, trắng nhợt, Tour Saint-Jacques. Ở góc phố, thư viện Arcane 22, tarot và con lắc. Nicolas Flamel Nhà giả kim, một hiệu sách giả kim thuật, và rồi Tour Saint-Jacques, với những con sư tử trắng to lớn ở bệ thềm, một tòa tháp hậu Gothic vô dụng gần sông Seine, một bài phê bình bí truyền được đặt tên theo nó. Pascal đã tiến hành những thí nghiệm ở đây về trọng lượng của không khí, và thậm chí ngày nay, với độ cao năm mươi hai mét, ngọn tháp có một trạm nghiên cứu khí tượng học. Có lẽ Họ bắt đầu với tháp Saint-Jacques, trước khi dựng nên tháp Eiffel. Có những địa điểm đặc biệt. Song không ai để ý.

Tôi quay lại phía Saint-Merri. Lại thêm tiếng con gái cười đùa. Tôi không muốn nhìn thấy người. Tôi men theo nhà thờ. Dọc đường Cloître-Saint-Merri, có một cửa ở cánh ngang, cũ kỹ, bằng thứ gỗ xù xì. Nơi chân con phố nở rộng một quảng trường, phần kết của khu vực Beaubourg, ở đây rực rỡ ánh đèn. Trong không gian ngoài trời này, những cỗ máy của Tinguely, và những đồ tạo tác nhiều màu khác trôi nổi trên mặt một bể nước, một cái hồ nhân tạo nhỏ, những bánh răng của chúng nghiến vào nhau riết róng. Ở hậu cảnh tôi lại thấy một dàn giáo những đường ống Dalmine, khu Beaubourg với những cái miệng há ngoác - giống như một chiếc Titanic bị bỏ rơi gần một bức tường chằng chịt dây thường xuân, một xác tàu trong miệng núi lửa trên mặt trăng. Ở đâu các nhà thờ lớn không làm tròn chức trách, ở đấy những ống ngầm vĩ đại xuyên Đại Tây Dương rầm rì, kết nối với những Trinh Nữ Đen. Chúng chỉ bị khám phá duy bởi một người biết cách đi vòng quanh Saint-Merri. Vậy nên tôi phải đi tiếp; tôi có một manh mối, tôi phải phơi bày được âm mưu của Họ ở ngay chính trung tâm của Kinh đô Ánh sáng, âm mưu của những Kẻ Đen Tối.

Tôi thấy mình ở mặt tiền nhà thờ Saint-Merri. Có gì đó thúc đẩy tôi chĩa cây đèn pin lên cổng. Kiến trúc Gothic cầu kỳ dạng lửa, những vòm cong hình dấu ngoặc ôm.

Và đột nhiên, tìm thấy thứ mà tôi không hề ngờ sẽ thấy, trên hình trang trí nổi của cái cổng tôi thấy nó.

Baphomet. Nơi hai đường cong giao nhau. Ở đỉnh của đường thứ nhất, một con chim bồ câu biểu tượng cho Thánh Linh với vầng hào quang gồm những tia sáng bằng đá, nhưng trên đường thứ Hai, được vây quanh bởi những thiên thần đang cầu nguyện, hắn ở đó, Baphomet, với đôi cánh khủng khiếp. Ở mặt tiền của một nhà thờ. Sỉ nhục.

Tại sao lại ở đây? Bởi vì chúng ta không còn xa Ngôi đền. Ngôi đền hoặc phần còn lại của nó ở đâu? Tôi đi ngược lại đường đã đi, theo mạn Bắc, và tôi thấy mình ở góc đường Montmorency, ở số 51, ngôi nhà của Nicolas Flamel. Giữa Baphomet và Ngôi đền. Lão giả kim ranh mãnh này biết rõ mình đang giao dịch với ai. Những thùng rác ngập đầy rác rưởi hôi thối đối diện một ngôi nhà thuộc một thời kỳ không xác định được, Quán Nicolas Flamel*. Ngôi nhà cũ kỹ, được phục chế cho khách tham quan, cho những Quỷ giả thuộc phẩm cấp thấp nhất, duy vật. Bên cạnh, một shop của người Mỹ với tấm áp phích Apple: “Secouez-vous les puces.” Microsoft-Hermes. Danh bạ, temurah.

Là ngôi nhà đá cổ nhất ở Paris, nằm ở số 51 đường Montmorency, được Nicolas Flamel xây dựng vào năm 1407.

Giờ tôi đang ở đường Temple, tôi đi dọc nó và tới góc đường Bretagne, và quảng trường Temple, một khu vườn trắng nhợt như bãi tha ma, nghĩa địa của những hiệp sĩ tử vì đạo.

Đường Bretagne tới đường Vieille du Temple. Đường Vieille du Temple, sau đường Barbette, có những cửa hiệu khác thường: bóng điện có hình dáng kỳ cục, như hình vịt hay lá thường xuân. Quá hiện đại lộ liễu. Chúng không lừa nổi tôi.

Đường Francs-Bourgeois: Tôi đang ở khu Marais, tôi biết, chẳng mấy chốc các hiệu thịt Do Thái cũ kỹ sẽ xuất hiện. Người Do Thái có liên quan gì tới những hiệp sĩ dòng Đền, khi giờ chúng tôi đã lấy vị trí của họ trong Kế hoạch đem cho nhóm Sát thủ Alamut? Tại sao tôi lại ở đây? Đây có phải là câu trả lời mà tôi tìm kiếm? Có lẽ tôi chỉ đang cố thoát khỏi Viện bảo tồn. Trừ phi tôi quả thực có một đích đến, một nơi mà tôi đang đi tới. Nhưng nó không thể nằm ở đây. Tôi vắt óc cố nhớ xem nó ở đâu, như Belbo săn lùng trong giấc mơ một địa chỉ bị thất lạc.

Một nhóm người tục tĩu đi tới. Cười nói dâm ô, họ giăng ngang ra đường, buộc tôi phải bước lên vỉa hè. Trong giây lát tôi sợ họ là người của Sơn nhân Lão quái, sợ họ đến bắt tôi. Không phải vậy; họ biến mất vào bóng đêm, nhưng họ nói một thứ tiếng nước ngoài, một thứ tiếng đầy âm gió lít rít như của người Hồi giáo Shia, Do Thái cổ, Copt nghe lít rít, như tiếng rắn trong sa mạc.

Những hình dáng bán nam bán nữ lờ mờ hiện ra, vận áo choàng dài. Áo choàng Hội Thập tự Hoa hồng. Họ đi qua, rẽ sang đường Sévigné. Đã muộn rồi, rất muộn. Tôi trốn chạy khỏi Viện bảo tồn để lại tìm thấy thành phố của chung nhân loại, nhưng giờ tôi nhận ra rằng thành phố của chung nhân loại là một hầm mộ với những lối đi đặc biệt cho người được thụ giáo.

Một gã say. Nhưng có thể hắn chỉ đang giả vờ. Không tin ai cả, không ai. Tôi đi qua một quán bar còn mở cửa; những người phục vụ, tạp dề dài tới mắt cá chân, đang xếp ghế lên bàn. Tôi ráng bước vào vừa kịp lúc. Tôi gọi một ly bia, uống cạn, gọi thêm ly khác. “Khát quá hả? Không cồn nhé?” một trong số họ nói. Nhưng giọng điệu không hề thân ái, đáng ngờ. Tất nhiên tôi đang khát; tôi đã không uống gì suốt từ năm giờ chiều hôm qua. Con người ta không cần phải mất cả đêm dưới con lắc thì mới khát. Lũ ngốc. Tôi trả tiền rồi đi trước khi chúng có thể ghi hình dáng tôi vào trí nhớ.

Tôi đang ở góc của Place des Vosges. Tôi đi dọc các mặt tiền nhà. Cái phim ngày xưa trong đó những bước chân cô độc của Mathias, tên sát nhân điên khùng, vang vọng trong đêm ở Place des Vosges là phim nào nhỉ? Tôi dừng lại. Tôi có nghe thấy tiếng bước chân sau lưng mình không? Nhưng tôi không nghe thấy đâu, tất nhiên; tên sát nhân cũng đã dừng lại rồi. Những mặt tiền này - chỉ cần vài tủ kính thôi là chúng có thể biến thành phòng trưng bày trong Viện bảo tồn.

Những trần nhà thế kỷ mười sáu thấp lè tè, những mái vòm tròn, những phòng triển lãm bán các bản in, đồ cổ, nội thất. Place des Vosges, với những bậc cửa cũ kỹ, rạn nứt, mòn vẹt và lở loét. Suốt vài trăm năm những người ở đây chưa từng chuyển đi. Những người đàn ông mặc áo choàng vàng. Một quảng trường chỉ có những người nhồi thú ở. Họ chỉ xuất hiện vào ban đêm. Họ biết phiến đá có thể lật lên, cái miệng cống mà qua đó ta tiến vào Mundus Subterraneus. Rõ mồn một.

Union de Recouvrement des Cotisation de Sécurité sociale et D’allocations familiales de la Patellerie, số 75, căn 1. Nơi ở của kẻ giàu có, nhưng ngay cạnh tòa nhà là một cánh cửa cũ kỹ, tróc lở, giống như cánh cửa trên đường Sincero Renato. Rồi, đến số 3, một cánh cửa mới được phục chế. Vật chất xen với tinh thần. Các thủ lĩnh và những nô lệ của họ. Rồi những thanh gỗ được đóng ngang qua nơi hẳn từng là một cửa tò vò. Sự thật rất hiển nhiên; có một hiệu sách tâm linh ở đây và giờ nó đã chuyển đi. Cả một khối nhà bị dọn sạch trơn. Bốc hơi ngay trong đêm. Giống như Agliè. Họ biết có ai đó biết; họ đang bắt đầu xóa dấu vết.

Ở góc đường Birague, tôi thấy một dãy mặt tiền, vô cùng vô hạn, không chứa lấy một linh hồn sống. Tôi muốn bóng tối, không phải những ngọn đèn đường vàng vọt này. Tôi có thể khóc tướng lên, nhưng sẽ chẳng ai nghe thấy tôi. Đằng sau tất cả những cửa sổ đóng chặt kia, không một tia sáng nào lọt qua được, những người nhồi thú vận áo blu vàng sẽ cười khẩy.

Nhưng không; giữa các mặt tiền và khu vườn ở trung tâm là những chiếc xe đang đỗ, và một cái bóng bất ngờ lướt qua. Một con chó chăn cừu giống Bỉ to lớn đi ngang qua lối của tôi. Một con chó đen đơn độc trong đêm tối. Faust đâu? Có phải ông ta cho Wagner trung thành ra ngoài đi tiểu?

Wagner. Đó là từ khuấy đảo trong đầu tôi mà không nổi lên. Bác sĩ Wagner: ông ta là người tôi cần. Ông ta sẽ có thể cho tôi biết rằng tôi đang mê sảng, rằng tôi đã đắp da đắp thịt cho những bóng ma, rằng không có gì trong đó là sự thật, Belbo vẫn còn sống, và Tres không tồn tại. Thật nhẹ người nếu có thể biết rằng tôi đang bệnh.

Tôi bỏ lại quảng trường, gần như tháo chạy. Một chiếc ô tô đuổi theo tôi. Nhưng có lẽ nó chỉ đang tìm chỗ đỗ. Tôi vấp phải một túi nhựa đựng rác. Chiếc xe đỗ lại. Nó không muốn tôi. Tôi đang ở trên đường Saint-Antoine. Tôi tìm một chiếc taxi. Như linh ứng, một chiếc đi tới.

Tôi nói với tài xế: “Sept, Avenue Élisée-Reclus.”

nghĩ của anh chạy quá nhanh so với cổ tay tê nhức. Nếu anh đánh máy, các con chữ dính vào nhau, và lần nữa mình lại phải theo tốc độ tầm thường của cỗ máy, không phải tốc độ nơ ron thần kinh của mình. Nhưng với cậu ta (nó? cô ta?) những ng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.