Con Lắc Foucault

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 314 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
64

❊ ❊ ❊

Giấc mơ về cuộc sống tại một thành phố mới chưa ai biết đến báo hiệu cái chết cận kề. Thực ra, người chết sống ở đâu đó khác, có điều chưa ai biết là ở đâu.

− Gerolamo Cardano, Somniorum Synesiorum,

Basel, 1562, 1, tr. 58

Trong khi Gevurah là Sefirah của nỗi sợ và ma quỷ thì Tiferet là Sefirah của cái đẹp và thuận hòa. Như Diotallevi từng nói: Nó là ánh sáng của tri thức, là cây đời; nó là lạc thú, là vóc dáng tráng kiện. Nó là sự hòa hợp của Luật và Tự do.

Và năm ấy với chúng tôi là năm của lạc thú, của cuộc lật đổ đầy hứng khởi câu chuyện lớn lao của vũ trụ, và trong cuộc lật đổ ấy, mấy đứa tôi ăn mừng cuộc hôn phối của Truyền thống cùng Cỗ máy Điện tử. Chúng tôi sáng thế, và chúng tôi hân hoan trước sáng thế của mình. Chính năm ấy chúng tôi đã phát minh ra Kế hoạch.

Ít nhất là với tôi, đó thực sự là một năm hạnh phúc. Việc bầu bí của Lia diễn ra yên bình, và tôi bắt đầu sống khá dư dật nhờ công việc tại Garamond cũng như văn phòng riêng. Tôi vẫn đặt văn phòng làm việc trong nhà máy cũ nhưng chúng tôi đã trang hoàng lại căn hộ của Lia.

Cuộc du hành kỳ thú của kim loại đã vào tay các thợ sắp chữ và người đọc chính tả. Chính khi ấy Signor Garamond lại nảy ra ý mới: “Một cuốn lịch sử ma thuật và các khoa học hermetic bằng tranh. Với nguồn tư liệu sẵn có từ các Quỷ giả, với kinh nghiệm chuyên môn mà ba cậu đã đạt được, với tư vấn của ông bạn Agliè siêu phàm kia, chúng ta có thể cho ra một cuốn lớn, bốn trăm trang, in màu chói mắt, trong chưa đầy một năm. Dùng lại một số minh họa từ cuốn lịch sử kim loại.”

“Nhưng chủ đề quá khác nhau,” tôi nói. “Tôi có thể làm gì với một bức ảnh một cái máy gia tốc hạt?”

“Cậu có thể làm gì với nó ư? Trí tưởng tượng, Casaubon, sử dụng trí tưởng tượng của cậu! Điều gì diễn ra trong những cỗ máy phân tử đó, trong những đại điện tử dương hay gì gì đó? Cắt nhỏ vật chất ra, các cậu nhồi pho mát Thụy Sĩ vào và cho ra hạt cơ bản, hố đen, uranium khuấy! Chính ma thuật làm nên da thịt, Hermes và Hèrmes. Bên trái này, bản khắc hình Paracelsus, câu thần chú cũ mèm với những cái nồi chưng cất của ông ta, trên một nền vàng, và bên phải, những chuẩn tinh, cỗ máy Cuisinart của nước nặng, phản vật chất ngân hà trọng lực, vân vân. Các cậu không thấy sao? Nhà ảo thuật thực sự không phải gã quáng gà thứ gì cũng không hiểu, mà là nhà khoa học đã nắm bắt được những bí mật của vũ trụ. Hãy khám phá điều thần diệu khắp xung quanh chúng ta! Hãy ám chỉ rằng ở Núi Palomar người ta biết nhiều hơn người ta nói...”

Để động viên, ông ta hầu như lộ liễu nâng tôi lên. Tôi chúi đầu vào những bức tiểu họa trong Liber Solis của Trismosin, Mutus Liber của Pseudo-Lullus; tôi nhồi đầy các kẹp tài liệu những biểu tượng sao năm cánh, những cây sefirot, những cung hoàng đạo, những bùa chú; tôi sục sạo các phòng vắng vẻ nhất của thư viện; tôi mua hàng tá sách từ những chủ tiệm sách thời xưa từng đi bán rong trong cách mạng văn hóa.

Giữa cánh rừng những Quỷ giả, tôi di chuyển với sự thoải mái của một nhà tâm thần học đã trở nên hứng thú với bệnh nhân của mình, hưởng thụ những làn gió dịu êm phả tới từ công viên cổ xưa trong phòng khám riêng của anh ta. Sau một thời gian, anh ta bắt đầu cho ra những trang viết về chứng mê sảng, rồi những trang viết trong cơn mê sảng, không ý thức được rằng mình đã bị đám bệnh nhân kia quyến rũ. Anh ta nghĩ mình trở thành một nghệ sĩ. Và vậy là ý tưởng về Kế hoạch đã ra đời.

Diotallevi hùa theo trò chơi này bởi vì với anh ta nó là một hình thức cầu nguyện. Còn với Jacopo Belbo, tôi từng nghĩ anh cũng vui thú như tôi. Chỉ đến bây giờ tôi mới nhận ra rằng anh không hề rút được chút vui thú thực sự nào từ đó. Anh ta tham dự trong hoang mang, bồn chồn. Hoặc đúng hơn anh ta dấn mình vào cuộc chơi với hy vọng tìm ra ở ít nhất một trong những địa chỉ chưa biết kia cái sân khấu không ánh đèn như anh ta nhắc tới trong file có tên Mơ. Một thần học thay thế dành cho một thiên thần sẽ không bao giờ xuất hiện.

Mơdoc

Tôi không nhớ liệu tôi mơ giấc mơ này đan vào giấc mơ khác, hay là chúng lần lượt nối tiếp nhau trong cùng một đêm, hay là chúng thay đổi đêm này qua đêm khác.

Tôi đang tìm một người phụ nữ, một phụ nữ tôi biết, tôi có một mối quan hệ sâu sắc với nàng, nhưng không thể nói cho rõ vì sao tôi để nó nguội lạnh, đó là lỗi của tôi, không giữ liên lạc. Thật không hiểu nổi rằng tôi lại để bẵng đi lâu như thế. Tôi đang kiếm tìm nàng - hay tìm họ, không chỉ một người đàn bà, có nhiều người, tôi đã đánh mất tất cả theo cùng một cách, bởi sao nhãng - và tôi bị choáng ngợp nỗi bất an, bởi vì thậm chí chỉ một người thôi đã đủ cho tôi rồi, bởi vì tôi biết điều này: mất họ, tôi mất đi rất nhiều. Thường thì, trong mơ, tôi không thể tìm thấy, không còn sở hữu, không thể khiến bản thân mở được cuốn sổ địa chỉ có ghi số điện thoại, và thậm chí dù tôi có mở được sổ ra, như thể mắt tôi lại dường như đâm viễn thị, tôi không thể nào đọc nổi những cái tên.

Tôi biết nàng ở đâu, hay đúng hơn, tôi không biết nơi đó ở đâu, nhưng tôi biết trông nó thế nào. Tôi có ký ức rõ ràng về một cầu thang, một hành lang, một chiếu nghỉ. Tôi không chạy quanh thành phố kiếm tìm nơi ấy; thay vào đó, tôi hóa đá, bị siết chặt trong khổ não, tôi cứ mãi lục óc tìm cái lý do khiến tôi cho phép - hoặc muốn - mối quan hệ nguội lạnh đi, lý do khiến tôi không đến trong buổi hẹn cuối cùng. Nàng đang đợi điện thoại của tôi, tôi dám chắc vậy. Giá mà tôi biết tên nàng. Tôi biết quá rõ nàng là ai, tôi chỉ không thể nào tái hiện được hình dáng nàng.

Đôi khi, trong con nửa mơ nửa tỉnh sau đó, tôi cãi cọ với giấc mơ. Mày nhớ hết đấy, tôi nói, mày đã lo liệu đâu vào đấy hết rồi, không còn gì dang dở nữa. Không có cơ là mày sẽ nhớ địa chỉ của một kẻ mày không biết. Giấc mơ đó nào có nghĩa lý gì.

Nhưng vẫn còn lại nghi ngờ rằng tôi đã quên thứ gì đó, bỏ sót thứ gì đó giữa những nếp gấp của niềm hăm hở, giống kiểu ta quên một tờ tiền hay tờ giấy ghi thông tin quan trọng trong túi quần hay túi áo khoác cũ, và chỉ mãi sau này ta mới nhận ra rằng đó là thứ quan trọng hơn hết thảy, cốt yếu, độc nhất.

Về thành phố thì tôi có một hình ảnh rõ ràng hơn. Đó là Paris. Tôi đang ở Bờ Nam sông Seine. Và khi tôi ngang qua sông, tôi thấy mình ở một quảng trường có thể là Place des Vosges... không, quang đãng hơn, bởi vì ở cuối quảng trường có một dạng nhà thờ Madeleine. Đi qua quảng trường, vòng ra sau điện thờ, tôi tới một con phố - có một hiệu sách cũ ở góc phố - con phố cong sang phải, qua một loạt những ngõ ngách chắc chắn là Barrio Gótico của Barcelona. Nó có thể biến thành một đại lộ mênh mông ngập tràn ánh điện, và chính trên đại lộ này, rõ ràng trong ký ức tôi như một tấm ảnh, mà tôi thấy, ở bên phải, cuối một con ngõ cụt, Nhà hát.

Tôi không chắc điều gì diễn ra trong lãnh địa của lạc thú ấy, chắc chắn là một thứ mua vui và hơi ám muội, tựa như một điệu vũ thoát y. Bởi nguyên cớ ấy mà tôi không dám hỏi thăm, nhưng tôi biết vừa đủ để muốn quay lại đó, tràn đầy hào hứng. Vô vọng thôi: tới đường Chatham các con phố trở nên rối rắm.

Tôi tỉnh giấc với hương vị của thất bại, một cuộc gặp gỡ bị lỡ. Tôi không sao bắt mình giả như không biết mình vừa mất thứ gì.

Đôi khi tôi ở trong một ngôi nhà thôn quê. Nhà rộng, tôi biết còn một chái nhà nữa, nhưng tôi đã quên mất đường tới đó, cứ như lối đi đã bị xây tường bít kín. Và ở chái nhà đó phòng liền phòng. Tôi từng thấy nó một lần, chi tiết, rõ ràng, không thể nào tôi mơ về chúng trong một giấc mơ khác, đồ đạc cũ và những bản khắc đã mòn, các giá đỡ những nhà hát đồ chơi thế kỷ 19 làm bằng bìa Cling, ghế sofa bọc vải thêu, và những giá chất đầy sách, trọn bộ Tạp chí du lịchThám hiểm đất và hiển. Không có chuyện chúng tơi tả rớt trang vì bị đọc quá nhiều và mẹ ném cho đồng nát. Tôi tự hỏi ai khiến lối đi và cầu thang hỗn độn như thế, bởi vì đó là nơi tôi muốn dựng buen retiro* của tôi, trong mùi hương của rác quý ấy.

Tiếng Tây Ban Nha: nơi ẩn dật vui thú.

Sao tôi không thể mơ những giấc mơ thi đại học như bao kẻ khác?

nghĩ của anh chạy quá nhanh so với cổ tay tê nhức. Nếu anh đánh máy, các con chữ dính vào nhau, và lần nữa mình lại phải theo tốc độ tầm thường của cỗ máy, không phải tốc độ nơ ron thần kinh của mình. Nhưng với cậu ta (nó? cô ta?) những ng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.