Con Lắc Foucault

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 314 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
21

❊ ❊ ❊

Chén thánh... Là một quả cân quá nặng đến nỗi những sinh vật còn vướng trong vòng tội Lỗi không thể dời nổi nó từ nơi nó ngự.

− WoLfram von Eschenbach, Parival, IX, 477

Tôi không quan tâm tới viên đại tá, nhưng mà ông ta đã khơi gợi được hứng thú của tôi. Nếu nhìn đủ lâu thì đến một con ếch cây cũng mê hoặc được anh. Tôi đã hớp lấy những giọt đầu tiên của chất độc mà rồi sẽ đẩy tất thảy chúng tôi tới diệt vong.

Chiều hôm sau tôi quay lại gặp Belbo và chúng tôi chuyện trò chút ít về vị khách kia. Belbo nói rằng trong mắt anh ta người đó có vẻ là một kẻ nghiện nói dối. “Anh có để ý thấy ông ta viện dẫn cái tên Rakosky hay Rostropovich cứ như thể lão đó là Kant không?”

“Nhưng đó là những truyện cổ tích điển hình,” tôi nói. “Ingolf là một kẻ điên tin chúng còn viên đại tá là một kẻ điên tin Ingolf.”

“Biết đâu hôm qua ông ta tin gã kia rồi hôm nay ông ta lại tin thứ khác. Trước khi ông ta ra về, tôi đã sắp xếp cho ông ta một cuộc gặp với, ừm, với một nhà xuất bản khác, một công ty không kén cá chọn canh lắm và làm những sách do tác giả tự túc kinh phí. Ông ta có vẻ nhiệt tình lắm. Nhưng tôi vừa mới được biết rằng ông ta không tới. Mà cứ nghĩ xem, ông ta bỏ lại cả bản photocopy của mật thư kia ở đây. Nghe này. Ông ta rải bí mật của hiệp sĩ dòng Đền khắp nơi cứ như nó chẳng có ký lô nào hết. Những nhân vật dạng này là như vậy.”

Đúng lúc ấy chuông điện thoại reo vang. Belbo tiếp máy: “Xin chào, đây là Nhà xuất bản Garamond, Belbo đang nghe đây ạ. Tôi có thể giúp gì anh?... Vâng, chiều qua ông ấy ở đây, đề nghị hợp tác ấn hành một cuốn sách... Xin lỗi, đây quả thực việc riêng. Nếu anh có thể cho tôi biết...”

Anh ta lắng nghe vài giây rồi đột nhiên tái đi, ngước nhìn tôi bảo: “Viên đại tá đã bị sát hại hoặc gì đó đại loại thế.” Anh ta nói tiếp với đầu dây bên kia: “Xin lỗi. Tôi đang nói chuyện với Signor Casaubon, một cố vấn của tôi, hôm qua cũng tham gia buổi luận đàm...Ồ, đại tá Ardenti tới để nói với chúng tôi về một dự án của ông ấy, một câu chuyện tôi tin rằng phần lớn không có thật, về một kho báu được cho là có thật của các hiệp sĩ dòng Đền. Họ là những hiệp sĩ Trung cổ...”

Một cách bản năng, anh ta khum bàn tay quanh ống nghe như đang thì thầm bí mật, khi thấy tôi đang nhìn thì bỏ tay xuống. Anh ta tiếp lời với đôi chút ngần ngừ: “Không, thanh tra De Angelis, viên đại tá thảo luận về một cuốn sách ông ấy muốn viết nhưng mới chỉ nói rất mơ hồ... Sao ạ, cả hai chúng tôi? Ngay bây giờ? Được rồi, xin cho tôi địa chỉ.”

Anh ta cúp máy và im lặng trong giây lát, gõ gõ ngón tay lên mặt bàn. “Xin lỗi, Casaubon,” anh ta nói. “Tôi e rằng tôi đã lôi anh vào vụ này. Tôi không kịp suy xét. Vừa rồi là một thanh tra cảnh sát tên De Angelis gọi. Có vẻ viên đại tá đang nghỉ tại một nhà trọ và có ai đó khẳng định là đã thấy ông ta ở đó đêm qua, đã chết...”

“Khẳng định? Viên thanh tra không biết liệu có đúng hay không?”

“Nghe có vẻ lạ, nhưng rõ ràng anh ta không biết. Họ thấy tên tôi và cuộc hẹn hôm qua trong một cuốn sổ. Tôi tin rằng chúng ta là manh mối duy nhất. Tôi có thể nói gì đây? Đi thôi.”

Chúng tôi gọi taxi. Trên đường đi, Belbo túm lấy cánh tay tôi. “Nghe này, Casaubon, đây có thể chỉ là một sự tình cờ. Có thể đầu óc tôi bị méo mó đi rồi. Nhưng ở quê tôi có một câu rằng: ‘Dù anh có làm gì thì cũng đừng nhắc tới những cái tên.’ Hồi còn nhỏ, tôi từng đi xem một vở kịch về Giáng sinh diễn bằng tiếng địa phương. Một vở hài kịch đẫm chất đạo, những người chân chiên không biết mình ở Bethlehem hay trên bờ sông Tanaro... Nhà chiêm tinh từ phương Đông tới hỏi một cậu nhỏ giúp việc cho người chăn chiên rằng chủ cậu tên gì. Cậu bé trả lời: Gelindo. Khi Gelindo phát hiện ra, ông ta đánh cậu bé một trận thừa sống thiếu chết. ‘Đừng bao giờ nói tên người khác ra,’ ông ta bảo. Thôi thì, nếu anh thấy chấp nhận được, hãy coi như viên đại tá chưa từng nhắc tới Ingolf hay mật thư ở Provins.”

“Chúng ta không muốn gặp phải cái kết bí ẩn của Ingolf,” tôi nói, cố mỉm cười.

“Tôi nói rồi, tất cả chuyện này thật vớ vẩn. Nhưng có một số thứ tốt nhất là không nên dính vào.”

Tôi hứa sẽ phối hợp với anh ta về chuyện này, nhưng tôi sợ. Thực tế, tôi là một sinh viên có tham gia các cuộc biểu tình. Cảnh sát khiến tôi bồn chồn bất an. Chúng tôi tới nhà trọ, không phải loại sang, ở một vùng xa trung tâm. Họ lập tức đưa chúng tôi lên nơi gọi là phòng của đại tá Ardenti. Cảnh sát đứng trên cầu thang. Họ dẫn chúng tôi vào phòng số 27 - hai cộng bảy bằng chín, tôi thầm nghĩ. Một phòng ngủ, phòng khách có một chiếc bàn nhỏ, bếp kèm tủ thức ăn, phòng tắm có vòi hoa sen, không rèm. Qua cánh cửa mở hé, tôi không thể thấy liệu có chậu rửa ráy không dù ở một nơi như thế này nó có lẽ là tiện nghi duy nhất mà khách yêu cầu. Đồ đạc màu nâu xám buồn tẻ, không nhiều vật dụng cá nhân, nhưng vài ba thứ có đấy thì đang trong tình trạng lộn xộn khủng khiếp. Ai đó đã vội vã lục tung các tủ đồ và va li. Có lẽ là cảnh sát, có khoảng một tá cảnh sát, gồm cả những người mặc thường phục.

Một người khá trẻ với mái tóc tương đối dài bước tới chỗ chúng tôi. “Tôi là De Angelis. Tiến sĩ Belbo? Tiến sĩ Casaubon?”

“Tôi chưa phải là tiến sĩ. Tôi còn đang đi học.”

“Tốt cho anh. Cứ tiếp tục học. Không có bằng cấp anh sẽ không thể thi vào cảnh sát và anh không biết anh đang lỡ mất thứ gì đâu. Anh ta có vẻ bực dọc. “Xin lỗi, nhưng chúng ta hãy bỏ qua những mào đầu rườm rà. Đây là hộ chiếu của người đã thuê căn phòng này. Ông ta đăng ký là đại tá Ardenti. Hai người nhận ra ông ta chứ?”

“Đó là Ardenti,” Belbo nói. “Nhưng anh có thể cho chúng tôi biết chuyện gì đang xảy ra ở đây được không? Từ những gì anh nói trên điện thoại, tôi không thật sự hiểu được liệu ông ấy đã chết hay...”

“Tôi sẽ rất mừng nếu các anh có thể cho tôi biết điều ấy,” De Angelis cau mày. “Nhưng được rồi, các anh đây có lẽ được quyền biết nhiều hơn một chút. Signor Ardenti hay đại tá Ardenti tới nhà trọ này bốn ngày trước. Như các anh có thể đã để ý thấy, nơi này không phải khách sạn Grand. Nhân viên tiếp tân đi ngủ lúc mười một giờ vì khách có chìa khóa cửa trước. Có vài nữ phục vụ phòng tới dọn phòng mỗi sáng và một ông lão nát rượu làm nhân viên khuân đồ cũng như mang rượu lên phòng nếu khách gọi. Không chỉ nát rượu mà còn mắc chứng xơ vữa động mạch. Mong chờ được thứ quỷ gì ở ông ta. Nhân viên tiếp tân nói ông lão nhìn thấy ma và thỉnh thoảng làm khách sợ phát khiếp. Tối qua tay tiếp tân thấy Ardenti về vào khoảng mười giờ và đi lên phòng với hai người đàn ông. Ở nơi này có mang cả một quân đoàn pêđê lên phòng thì họ cũng không buồn liếc mắt một cái. Hai người đàn ông đó trông không có gì đặc biệt dù theo tay tiếp tân thì giọng họ mang âm điệu nước ngoài. Lúc mười giờ ba mươi, Ardenti gọi lão nát rượu bảo lão mang lên một chai whiskey, nước khoáng cùng ba cái cốc. Khoảng một giờ hay một rưỡi gì đó, ông lão nghe thấy tiếng chuông rung chập chờn từ phòng 27. Nhưng dựa trên cái dáng vẻ sáng nay của lão thì hẳn lúc đó lão đã nốc kha khá rồi, chắc chắn là loại rượu mạt hạng. Dầu sao đi nữa, ông lão cũng lên gõ cửa. Không ai ra mở. Ông lão mở cửa bằng chìa khóa dự phòng. Thấy mọi thứ lộn bậy lên như tình trạng bây giờ. Viên đại tá nằm trên giường, quanh cổ thít một sợi kim loại, mắt mở trừng trừng. Lão chạy xuống cầu thang, đánh thức tay tiếp tân nhưng cả hai không ai dám quay lên đó lại. Họ cố gọi điện nhưng đường dây dường như bị đứt. Sáng nay thì nó lại hoạt động hoàn hảo, dẫu vậy chúng tôi sẽ tin lời họ. Tay tiếp tân chạy ra ngoài để gọi cảnh sát từ bốt điện thoại ở góc phố trong khi ông lão tập tễnh đi qua quảng trường tới nhà một bác sĩ. Tóm gọn lại, họ đi mất hai mươi phút. Khi quay về, họ đợi dưới cầu thang, vẫn còn sợ chết khiếp. Trong lúc đó, bác sĩ mặc quần áo và đến gần như cùng lúc với xe cảnh sát. Họ lên phòng hai mươi bảy, và chẳng còn ai trên giường hết.”

“Ý anh là gì, không còn ai hết?” Belbo nói.

“Không cái xác nào. Bác sĩ về nhà và cảnh sát chỉ tìm thấy những gì các anh đang thấy ở đây. Họ hỏi ông lão nát rượu và tay tiếp tân rồi thu được câu chuyện mà tôi vừa kể cho các anh. Chuyện gì xảy ra với hai ông đi vào cùng Ardenti lúc mười giờ? Họ có thể rời đi bất cứ lúc nào trong khoảng từ mười một giờ tới một giờ mà không có ai chú ý. Liệu họ có còn ở trong phòng khi ông lão đi vào? Ai mà biết được? Ông ta chỉ ở đó có một giây, không kiểm tra bếp hay phòng tắm. Liệu họ có rời đi trong lúc tay tiếp tân và lão nghiện rượu chạy ra ngoài tìm người giúp? Liệu họ có mang cái xác đi cùng? Không phải không có khả năng. Có một cầu thang bên ngoài dẫn xuống sân trong, và từ sân trong họ có thể cứ thế đi ra cổng trước nối với một con phố nhỏ.

“Quan trọng hơn, liệu có thực là có một cái xác không? Hay là viên đại tá rời đi cùng hai người kia, chẳng hạn vào lúc nửa đêm, và lão nát rượu tưởng tượng ra tất cả vụ việc này? Nhân viên tiếp tân nói đây không phải lần đầu tiên ông lão nát rượu nhìn thấy những thứ không có thực. Vài năm trước, ông ta thấy một khách nữ trần truồng treo cổ trong phòng ngủ, nhưng chỉ nửa giờ sau vị khách đó bước vào, tươi tắn như bông cúc, và trên giường bạt của lão người ta tìm thấy một cuốn tạp chí bạo dâm-khổ dâm. Ai mà biết được? Có thể lão nhìn trộm qua lỗ khóa và thấy một tấm rèm lay động trong bóng tối. Tất cả những gì chúng ta biết chắc chắn là căn phòng này đã bị lục lọi và Ardenti thì đang mất tích.

“Nhưng tôi đã nói nhiều quá rồi. Giờ tới lượt anh, tiến sĩ Belbo. Thứ duy nhất chúng tôi tìm thấy là một mẩu giấy nằm trên sàn bên cạnh cái bàn nhỏ kia, ‘2 giờ chiều Rakosky, khách sạn Principe e Savoia; 4 giờ chiều Garamond, tiến sĩ Belbo.’ Anh nói ông ta có tới gặp anh. Hãy cho tôi biết chuyện gì xảy ra lúc đó.”

nghĩ của anh chạy quá nhanh so với cổ tay tê nhức. Nếu anh đánh máy, các con chữ dính vào nhau, và lần nữa mình lại phải theo tốc độ tầm thường của cỗ máy, không phải tốc độ nơ ron thần kinh của mình. Nhưng với cậu ta (nó? cô ta?) những ng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.