Con Lắc Foucault

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 294 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
116

❊ ❊ ❊

Je voudrais être La tour, pendre à la Tour Eiffel.

− Blaise Cendrars

Tôi không biết số 7 đại lộ Élisée-Reclus nằm ở đâu và tôi không dám hỏi tài xế, bởi vì ai bắt taxi vào giờ đó cũng đều hoặc về nhà mình hoặc ít nhất là một tên sát nhân. Bác tài làu bàu rằng ở giữa trung tâm thành phố vẫn còn đầy lũ sinh viên trời đánh, xe buýt đỗ khắp nơi, đúng là một vụ động trời, nếu ông ta là người có thẩm quyền, tất cả bọn họ sẽ bị bắt đứng áp vào tường, nên biện pháp tốt nhất hiện nay là đi đường vòng. Ông ta đi vòng quanh Paris thật, và cuối cùng thả tôi xuống số 7 ở một con phố heo hút.

Không có bác sĩ Wagner nào ở địa chỉ đó. Hay là mười bảy nhỉ? Hay hai mươi bảy? Tôi rảo bước, ngó hai ba ngôi nhà, rồi tĩnh trí lại. Kể cả nếu tôi tìm được ngôi nhà đi nữa, tôi định kéo bác sĩ Wagner ra khỏi giường vào giờ này để kể cho ông ta nghe câu chuyện của mình sao? Tôi đã đến đây vì cùng một lý do đã khiến tôi lang thang từ Porte Saint-Martin tới Place des Vosges: tôi đang trốn chạy. Tôi không cần một nhà phân tâm học, tôi cần một cái áo trói dành cho bệnh nhân tâm thần. Hay là ngủ một giấc. Hoặc Lia. Có nàng ôm đầu tôi, áp nó vào vùng giữa ngực và nách nàng, và thầm thì an ủi tôi.

Tôi muốn bác sĩ Wagner hay là đại lộ Élisée-Reclus? Bởi vì - giờ tôi mới nhớ ra - tôi đã gặp cái tên này giữa những tài liệu tôi từng đọc để dựng lên Kế hoạch. Élisée Reclus là ai đó ở thế kỷ trước đã viết một cuốn sách về trái đất, về thế giới dưới lòng đất, những núi lửa; dưới cái cớ địa lý học thuật ông ta chõ mũi vào Mundus Subterraneus. Nói cách khác là một trong số Họ. Tôi chạy trốn khỏi Họ, ấy vậy nhưng vẫn cứ thấy Họ xung quanh tôi. Từng chút từng chút một, trong khoảng mấy trăm năm, Họ đã chiếm cứ khắp mọi ngóc ngách Paris. Và toàn bộ thế giới.

Tôi nên quay lại khách sạn. Liệu tôi có tìm thấy một chiếc taxi khác? Đây có lẽ là một vùng ngoại thành khuất nẻo. Tôi đi về hướng bầu trời đêm sáng hơn, rộng mở hơn. Sông Seine sao?

Khi tôi tới góc phố, tôi thấy nó.

Ở bên trái tôi. Đáng lẽ tôi nên biết nó nằm ở đây, phục kích sẵn, bởi vì ở trong thành phố này tên của các con phố viết lên những thông điệp không thể nhầm lẫn; chúng cảnh báo anh. Đó là lỗi của bản thân tôi vì đã không chú ý.

Nó ở đây, con nhện kim loại hôi hám, biểu tượng và công cụ cho quyền lực của họ. Tôi nên tháo chạy, nhưng tôi cảm thấy bị kéo về phía cái mạng nhện đó, nghểnh cổ lên, rồi nhìn xuống, bởi vì từ nơi tôi đứng thứ đó không thể thu hết vào tầm mắt trong một cái liếc nhìn. Tôi bị nó nuốt gọn, bị hàng ngàn cạnh của nó băm vằm, bị những tấm màn kim loại buông xuống tứ bề dập nã. Chỉ cần một cử động nhỏ nhất là nó có thể nghiền nát tôi với một trong những móng vuốt Meccano* đó.

Meccano là một hệ kết cấu kiểu mẫu được Frank Hornby chế tạo ở Liverpool, Anh, hiện được đặt tại Calais, Pháp. Nó gồm những dải, đĩa, trục và bộ truyền động bằng kim loại có thể tái sử dụng, nối với nhau bằng lò xo và đinh tán. Hệ này cho phép dựng các thiết bị cơ khí và mô hình thử nghiệm.

La Tour. Tôi đang ở một địa điểm trong thành phố nơi ta không thấy nó ở xa, mặt bên, nom từ ái trên đại dương những mái nhà, thư thái như một bức họa của Dufy. Nó đang ở phía trên tôi, nó lướt đến tôi. Tôi có thể thấy được đỉnh tháp, nhưng tôi đi vào trong, giữa hai chân nó, và thấy cặp hông nó, mặt dưới, hạ bộ, cảm thấy bộ ruột xoáy tròn trèo lên để gia nhập vào thực quản của cái cổ hươu cao cổ bách khoa ấy. Bị khoét thủng, nó vẫn sở hữu sức mạnh để dập đi ánh sáng quanh nó, và khi tôi di chuyển, nó mời gọi tôi, từ những phối cảnh khác nhau, những hốc tường khác nhau nom như những cái hang đóng khung lấy những điểm nhìn bất chợt vào đêm tối.

Ở mạn phải, vùng Đông Bắc, vẫn còn thấp trên chân trời, một vầng trăng lưỡi liềm. Đôi lúc, ngọn Tháp đóng khung nó; và với tôi nó giống như một ảo ảnh thị giác, ánh huỳnh quang của một trong những màn ảnh xiên do cấu trúc Tháp dựng nên; nhưng nếu tôi đi tới một chút, những màn hình lại có hình dạng mới, vầng trăng biến mất, mắc vào những xương sườn kim loại; con nhện nghiền nát nó, tiêu hóa nó, và nó đi vào một chiều kích khác.

Tesseract. Khối lập phương bốn chiều. Qua một mái vòm tôi thấy một ánh sáng vụt qua - không, hai, một đỏ, một trắng - chắc chắn là một chiếc máy bay đang kiếm tìm Roissy hay Orly. Một khoảnh khắc sau - tôi đã di chuyển, hoặc mặt phẳng, hoặc Ngọn Tháp - ánh sáng trốn đằng sau một cái xương sườn; tôi chờ đợi chúng xuất hiện trở lại ở khung tiếp theo, nhưng chúng đã biến mất hẳn. Ngọn Tháp có một trăm cửa sổ, tất cả đều di động, và mỗi cửa sổ đưa ra một đoạn khác của không-thời gian. Những xương sườn của nó không tạo thành vòng cung Euclide, chúng xé toạc chính kết cấu vũ trụ, chúng đảo lộn các thực tại, chúng lướt qua những trang của các thế giới song song.

Ai từng bảo rằng cái đường xoắn ốc này của Notre Dame de la Brocante nhằm để “à suspendre Paris au plafond de l’univers*?” Ngược lại thì có, nó treo vũ trụ trên đường xoắn ốc của mình. Bởi vậy nó là kẻ thay thế cho Con lắc.

Tiếng Pháp: treo Paris dưới trần vũ trụ.

Họ gọi nó là gì? Viên đạn lẻ loi, cái tháp rỗng, khúc tụng ca dây thép, thánh hóa bộ pin, ban thờ thiên không của một giáo phái thờ thần, con ong trong trái tim đóa hồng của gió, phế tích thảm hại, vật khổng lồ thậm xấu khoác màu bóng đêm, biểu tượng méo mó của sức mạnh vô dụng, kỳ quan lố bịch, kim tự tháp vô nghĩa, đàn ghita, nghiên mực, kính viễn vọng, rườm rà như diễn văn của bộ trưởng, vị thần cổ xưa, con thú dữ hiện đại... Nó là tất cả những thứ ấy và hơn thế nữa. Và, nếu tôi có giác quan thứ sáu của các thủ lĩnh Thế giới, giờ khi tôi đứng bên trong bó dây thanh xù xì những polyp đinh tán của nó, hẳn tôi đã nghe thấy Ngọn Tháp khàn khàn thầm thì âm nhạc của những thiên cầu khi nó hút lấy những làn sóng từ tâm trái đất rỗng của chúng ta mà truyền tới tất cả các thạch đài của thế giới. Thân rễ đầy những mối nối, viêm khớp tử cung, viêm cổ tử cung, bàn sắp lễ của các bàn sắp lễ. Thật khủng khiếp! Để đánh văng óc tôi, từ nơi tôi đứng, Họ hẳn sẽ phải phóng tôi về phía mỏm núi. Chắc chắn tôi sắp ra khỏi một hành trình xuyên qua tâm trái đất, tôi đang choáng váng, phi trọng lực, trong điểm đối chân*.

Điểm đối xứng với một điểm khác qua đường kính trái đất.

Không, chúng tôi không mơ mộng: đây là bằng chứng lù lù của Kế hoạch. Nhưng chẳng mấy chốc Ngọn Tháp sẽ nhận ra rằng tôi là tên gián điệp, kẻ thù, hạt sạn trong hệ thống bánh răng mà nó phục vụ, chẳng mấy chốc nó sẽ vô thanh vô tức mở rộng một cửa sổ hình thoi trong miếng ren chì kia mà nuốt lấy tôi, chộp tôi trong một nếp gấp siêu không gian của nó, và đưa tôi tới Đâu đó khác.

Nếu tôi vẫn còn nán lại dưới họa tiết của nó thêm phút nào nữa, những cái móng vuốt khổng lồ của nó sẽ gập lại, cong như vuốt thú, kéo tôi vào, và rồi con vật đó sẽ ranh mãnh trở lại cái tư thế trước đó của nó. Cái gọt bút chì tội ác, hung hiểm!

Một máy bay khác: chiếc này tự dưng xuất hiện; tự Ngọn Tháp đã sinh ra nó giữa hai trong số những đốt sống voi răng mấu của nó. Tôi nhìn lên. Ngọn Tháp chót vót không điểm kết, tựa như cái Kế hoạch mà vì thế nó đã ra đời. Nếu tôi vẫn ở đó mà không bị nuốt gọn, tôi sẽ có thể theo những chuyển dịch, những vòng quay chậm rãi, những phân hủy và tái tổ hợp siêu vi này trong cái lạnh lẽo của những dòng đất. Có lẽ các thủ lĩnh Thế giới biết cách diễn dịch nó như là một thiết kế địa lý, có lẽ trong những biến hóa của nó họ biết làm thế nào để đọc ra những hướng dẫn, những chỉ thị không thể cung khai của nó. Ngọn Tháp xoay mòng mòng trên đầu tôi, cái tuốc-nơ-vít của Địa cực Huyền bí. Hoặc giả nó bất động, giống như một cái chốt từ hóa, khiến vòm trời quay. Cảm giác trời đất quay cuồng cũng chính như vậy.

Tháp tự bảo vệ mình mới cừ làm sao! tôi thầm nói. Từ xa nó nháy mắt thân ái, nhưng nếu anh tiến đến, nếu anh định xuyên thấu bí ẩn của nó, nó sẽ giết anh, nó sẽ làm đông cứng xương cốt anh, chỉ đơn giản bằng cách tiết lộ cái nỗi kinh hoàng vô nghĩa vốn là cái làm nên nó. Giờ tôi biết rằng Belbo đã chết, và Kế hoạch là có thực, bởi vì Ngọn Tháp có thực. Nếu tôi không rời đi lúc này, không lần nữa chạy trốn, tôi sẽ không thể kể cho ai biết. Tôi phải rung chuông báo động.

Có tiếng ồn. Dừng ngay, quay lại với thực tại. Một chiếc taxi phóng vụt qua. Tôi nhảy lên và cũng xoay xở để rứt mình khỏi cái vòng kim cô ma thuật, tôi vẫy tay và suýt bị xe cán bởi vì bác tài đến phút cuối mới phanh lại, dừng xe như thể hết sức miễn cưỡng. Trên xe, anh ta giải thích rằng mỗi khi đi qua dưới nó về đêm anh ta cũng thấy Ngọn Tháp đáng sợ, nên anh ta tăng tốc. “Tại sao?” tôi hỏi anh ta.

“Parce que... parce que Ça fait peur, c’est tout*.”

Tiếng Pháp: Bởi vì...bởi vì trông nó sợ lắm, có vậy thôi.

Về đến khách sạn, tôi phải nhấn chuông vài lần thì người gác cửa ngái ngủ mới đi ra. Tôi tự nhủ: Bây giờ mày phải đi ngủ. Việc ngày mai để mai lo. Tôi uống vài viên thuốc ngủ, đủ để tự hạ độc. Như thế tôi sẽ không nhớ gì nữa.

nghĩ của anh chạy quá nhanh so với cổ tay tê nhức. Nếu anh đánh máy, các con chữ dính vào nhau, và lần nữa mình lại phải theo tốc độ tầm thường của cỗ máy, không phải tốc độ nơ ron thần kinh của mình. Nhưng với cậu ta (nó? cô ta?) những ng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.