Mùa đông năm lớp 8. Tôi từng yêu một cô gái.
Để cho cô ấy biết tấm lòng của mình, tôi viết ra một cuốn tiểu thuyết.
Nhưng cuốn tiểu thuyết đó chỉ khiến cô ấy đau khổ, kết quả, cô ấy bị dồn tới đường cùng và nhảy lầu tự tử ngay trước mắt tôi.
“Konoha... cậu sẽ không bao giờ... hiểu được đâu.”
Cô gái cười buồn thì thầm như vậy.
Cô gái ấy giờ đây đang ngồi đối diện với tôi, giữa hai chúng tôi chỉ cách nhau một cái bàn.
Sau cuộc gặp gỡ tại cổng trường, chúng tôi di chuyển tới một tiệm cà phê cách đó không xa.
Ngồi trên taxi mà lòng tôi rối bời, không biết nên nói gì. Akutagawa chỉ nghiêm mặt nói “Tôi đi cùng với Asakura”, còn Miu thì vui vẻ nói chuyện “Lâu lắm rồi chúng mình mới gặp nhau nhỉ”, “Hôm nay mình đã xin phép rồi mới ra ngoài đấy”.
- Inoue, ông uống hồng trà nhé?
Ngồi chếch một bên, Akutagawa hỏi.
- À, ừm...
Thấy tôi gật đầu, cậu ấy bèn truyền đạt lại yêu cầu của chúng tôi cho cô nhân viên vừa đi tới, sau đó cậu ấy lại ngồi thẳng lưng nhìn về phía trước.
Miu từ nãy tới giờ vẫn chăm chú nhìn tôi với ánh mắt dịu dàng.
Một lúc sau, bờ môi sắc anh đào mới khẽ tách ra, Miu cười khẽ.
- Làm gì mà trông cậu ngạc nhiên thế. Không phải mình đã nói rồi sao? Rằng khi nào khỏe mình sẽ chủ động tới gặp Konoha. Mặc dù hơi sớm hơn dự định một chút, nhưng so với lần trước mình đã khỏe hơn rất nhiều rồi.
Nụ cười mà tôi thầm ngưỡng mộ từ khi còn bé, nụ cười rạng rỡ tựa ánh mặt trời xuyên qua kẽ lá, hiện lên trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Miu.
Trước kia tôi từng cho rằng khi gặp lại Miu, đó sẽ là bắt đầu và cũng là kết thúc.
Mặc dù tôi thường được Akutagawa kể cho nghe về tình hình của Miu, nhưng chỉ đến khi thực sự gặp lại cậu ấy, tôi mới cảm nhận được Miu đã thay đổi rồi, cậu ấy không còn là Miu mà tôi lẽo đẽo theo sau hồi còn nhỏ, không còn là Miu vừa khóc vừa nói ra những lời phẫn hận dành cho tôi trên nóc nhà đầy tuyết trắng, Miu nay đã trưởng thành, là một con người hoàn toàn mới.
- Miu, là Ryuuto gọi cậu tới à?
- Ừ.
Quả nhiên... ý nghĩ này vừa hiện lên, tôi lại bắt đầu cảm thấy khó thở.
Trước kia Akutagawa từng bày tỏ sự bất mãn của mình khi thỉnh thoảng Ryuuto lại đến thăm Miu.
- Tại sao Ryuuto lại muốn Miu gặp mình?
- Sakurai có vẻ muốn Konoha viết tiểu thuyết một lần nữa.
Ngực tôi đau nhói.
Ánh mắt của Miu đột nhiên trở nên nguy hiểm, biểu cảm cũng biến thành lạnh lùng.
- Cậu ta nói nếu là mình thì mình có thể thuyết phục được Konoha. Bởi vì mình chính là nguyên nhân khiến Konoha không viết nữa.
Tiểu thuyết của tôi đã khiến Miu bị tổn thương.
Mỗi lần nhớ lại đêm bão tuyết ấy, khi Miu đau đớn nói với tôi rằng cậu ấy không phải một người ngay thẳng thuần khiết như Hatori được miêu tả dưới ngòi bút của tôi, trái tim tôi lại như vỡ nát.
Tiếng hét tuyệt vọng, những lời bộc bạch như thấm đẫm máu tươi.
Người hành hương bị cướp đi mộng tưởng nay bước đi trong vô định.
Chính tiểu thuyết của tôi đã hủy hoại thế giới của Miu.
Tôi từng lên án cô Kanako vì đã lấy cái chết của cha mẹ mình và vợ chồng Amano làm đề tài viết tiểu thuyết, nhưng chính tôi cũng đã làm chuyện tương tự.
Tiểu thuyết có thể khiến trái tim một người tan vỡ.
- Konoha đừng hiểu lầm. Bây giờ mình không còn hận Konoha vì đã viết tiểu thuyết lấy tụi mình làm hình mẫu nữa. Mặc dù nếu nói không bận tâm việc Konoha giành giải thưởng với bút danh Inoue MIU... thì sẽ là nói dối... nhưng mình thực sự không phiền gì cả nếu Konoha lại viết ra một quyển tiểu thuyết mới. Chỉ là...
Ánh mắt của Miu lại trở nên nguy hiểm.
- Mình không thích việc làm theo ý của Sakurai.
Rồi cậu ấy nói một cách quyết liệt như vậy.
Đúng lúc này, đồ uống của chúng tôi được mang ra.
Miu nhấp một ngụm cà phê latte nổi đầy váng kem, sau đó cậu ấy nhíu mày như bị phỏng và đặt cái tách xuống. Rồi cậu ấy cầm lấy cốc đá liếm liếm một chút, xong xuôi hết thảy Miu đặt cái cốc xuống bàn và nhìn thẳng vào tôi nói.
- Mình sẽ không trở thành quân cờ của Sakurai Ryuuto một lần nữa. Tuy nhiên, mình nghe Kazushi nói dạo gần đây trông Konoha rất lạ, vì sợ Konoha bị Sakurai làm gì nên mình mới đến gặp Konoha theo ý của mình. Vốn dĩ Sakurai bảo sẽ đưa Konoha tới bệnh viện nhưng mình đã nói với cậu ta không cần làm vậy.
Sau khi nói rõ ràng mọi chuyện, Miu mới thận trọng cầm tách cà phê latte đã hơi nguội lên và chậm rãi nhấp từng ngụm.
Đúng rồi... Miu vốn không thích đồ uống nóng... khỉ thật, bây giờ là lúc nào rồi mà tôi vẫn còn tâm tư nghĩ tới chuyện này chứ.
- ...Konoha, cậu định làm như thế nào?
Tôi không cách nào trả lời cậu ấy ngay lập tức được.
- Mình... không muốn, viết tiểu thuyết nữa.
Khi nói những lời này ra khỏi miệng, toàn thân tôi khẽ run rẩy, trông tôi yếu đuối đến thảm hại.
- Vậy sao...
Ánh mắt của Miu như bị phủ một tầng mây mờ.
- Như vậy... cũng tốt.
Những lời ấy hệt như những gì cô Kanako đã nói với tôi. Chỉ là, lời nói của cô Kanako lạnh lẽo như băng, còn giọng nói của Miu lại có chút ấm áp.
Vẫn giữ lấy cái cốc bằng cả hai tay, Miu nói khẽ, sắc mặt ảm đạm.
- Mình... cũng nghĩ sẽ tốt hơn nếu Konoha không quay lại làm Inoue MIU. Dù gì thì nếu trở thành MIU, Konoha cũng sẽ lại bị tổn thương. Sẽ bị mọi người chú ý, bị bọn họ nói ra những lời khó nghe... bị những người không quen biết căm hận, châm chọc, thương hại.
Dĩ nhiên, chắc hẳn cũng có rất nhiều độc giả yêu mến sách của MIU. Ngay cả bây giờ, cũng có người vẫn kiên trì chờ mong tác phẩm thứ hai của MIU... chỉ là, Konoha này...
Bằng vẻ mặt nghiêm túc, Miu nói với tôi.
- Độc giả, sẽ phản bội tác giả.
Những lời này như một mũi tên đâm xuyên ngực tôi.
- Cho dù tác giả cố gắng viết với hi vọng chứng kiến niềm vui của độc giả, thì độc giả cũng sẽ tiếp tục đưa ra những yêu cầu vô lý, họ sẽ không bao giờ hiểu được tâm ý của tác giả. Độc giả chỉ biết say mê, thất vọng, căm hận một cách ích kỉ. Rồi đến một ngày, họ sẽ đột nhiên trở mặt, quay lưng lại với tác giả. Chẳng mấy chốc độc giả sẽ quên mất tác giả và tìm tới một tác giả khác.
Tôi cố gắng chịu đựng cơn đau như bị từng mũi tên sắc nhọn đâm vào cơ thể.
Miu nói đúng.
Bởi vì chính tôi cũng là một độc giả đã phản bội Miu khi cậu ấy còn là một tác giả.
Tôi ngưỡng mộ Miu một cách ích kỉ, không nhận ra tâm tình thật sự ẩn sau từng câu chuyện của cậu ấy, tôi tiếp tục yêu cầu những câu chuyện của Miu cho dù cậu ấy không còn viết được nữa.
Khi ấy, tôi đã làm điều tương tự như chị Tooko bây giờ.
“Sao cậu không viết nữa vậy?”, “Đi mà, cậu viết tiếp đi”, “Mình thích những câu chuyện của Miu lắm. Thế nên Miu hãy viết thật nhiều truyện nữa cho mình đọc nhé, được không Miu?”
Độc giả ngây thơ, ích kỉ, tàn nhẫn... Đối với tôi, chị Tooko cũng là một độc giả phản bội sao?
- Độc giả sẽ không hiểu được nỗi khổ tâm của tác giả. Đối với họ, chỉ cần được đọc tác phẩm, tất cả những chuyện còn lại đều không khiến họ bận tâm. Tựa như tác giả sẽ không quan tâm tới cảm nhận cá nhân của độc giả...
Sau khi nói một hơi, ánh mắt của Miu hơi rũ xuống một cách buồn bã.
- Mẹ của Sakurai từng viết trong lời cuối sách của mình rằng... “Viết văn là nghề nghiệp mà ở đó người ta phải tự mình bước qua khung cửa hẹp”. Konoha, cậu biết tác giả Sakurai Kanako đúng không? Người viết ra cuốn Cánh cửa tội lỗi ấy.
Tôi giật mình khi nghe Miu nhắc tới tên của cô Kanako và quyển sách đó.
Vẫn cúi đầu, Miu thì thầm.
- Mình đã đọc vài tác phẩm của cô ấy... Mình từng viết ra những điều căm hận dành cho Konoha... nhưng tiểu thuyết của Sakurai Kanako lại hoàn toàn khác... Mình không nghĩ ra làm thế nào mà cô ấy có thể viết ra một câu chuyện đầy tăm tối theo cái cách lạnh lùng như vậy... Trong tác phẩm của cô ấy cũng xuất hiện một cô gái tên là Tooko, người đó đã...
Miu không nói tiếp.
Có lẽ cậu ấy cảm thấy do dự khi phải nói ra kết cục của cô gái trong tiểu thuyết có cùng tên với chị Tooko.
Sau khi khẽ cắn môi, cậu ấy mới nói tiếp một cách xót xa.
- Mình cho rằng Sakurai Kanako là một tác giả thực thụ... Nhưng nếu lựa chọn đi qua cùng một khung cửa với cô ấy, Konoha có lẽ sẽ rất vất vả. Dù sao thì cách sống khắc nghiệt vứt bỏ mọi thứ chỉ để truy cầu một thứ chí cao vô thượng cũng...
Sau khi ngừng một lát, Miu nhìn tôi như muốn trấn an và nói khẽ.
- Dù sao thì Konoha cũng không giống mình, vốn dĩ cậu cũng đâu muốn trở thành tác giả mà, đúng không...
Nét mặt cậu ấy khi nói ra những lời ấy có chút khổ sở, có chút cô đơn.
Chúng tôi tạm biệt nhau tại tiệm cà phê.
Miu bước ra khỏi cửa tiệm với sự giúp đỡ của Akutagawa.
- Mình đã nói hết những gì cần nói rồi. Phần còn lại là lựa chọn của Konoha.
Cuối cùng cậu ấy để lại những lời này với vẻ mặt nghiêm túc.
Khi chuẩn bị rời đi, Akutagawa, người vốn từ nãy tới giờ vẫn im lặng đứng bên Miu, cũng nhìn tôi với ánh mắt thành thật và nói.
- ...Inoue, cho dù khổ tâm tới đâu thì ông cũng không thể bước cùng lúc trên hai con đường được. Có lẽ hiện tại ông nên dừng lại và suy nghĩ xem con đường nào là tốt nhất cho mình. Nếu ông cần giúp đỡ, hãy tìm đến tôi.
- Cảm ơn ông.
Tôi nói cảm ơn rồi nhìn hai người rời đi.
Tâm trạng tôi vẫn không sáng sủa lên được. Ngồi trên ghế sôpha, tôi nhớ lại những gì Miu nói.
... Dù sao thì nếu trở thành MIU, Konoha cũng sẽ lại bị tổn thương.
... Độc giả, sẽ phản bội tác giả.
Không chỉ có độc giả phản bội. Ngay cả tác giả cũng sẽ phản bội độc giả. Sẽ có một ngày tác giả đột nhiên không viết nữa.
Độc giả và tác giả... sợi dây liên hệ giữa hai bên cực kì mỏng manh và yếu ớt, có thể đứt gãy bất kì lúc nào. Giữa họ không tồn tại một mối liên hệ bền vững.
Tôi hiểu rõ chuyện đó. Nhưng chỉ cần nhớ lại bóng dáng chị Tooko ngồi đắm mình trong ánh hoàng hôn của căn phòng câu lạc bộ chật hẹp, vừa xé ra từng mẩu bản thảo vừa cẩn thận bỏ vào miệng là lòng tôi lại quặn thắt.
...Ngọt qu~á. Điểm tâm hôm nay hợp tiêu chuẩn!
Nụ cười hạnh phúc của chị Tooko.
Mỗi ngày, mỗi ngày, tôi đều viết ra những câu chuyện tam đề cho chị Tooko. Cho dù tôi viết ra câu chuyện dở tới đâu, chị Tooko vẫn ăn cho bằng hết. Tôi ngồi cắm đầu vào mớ giấy bản thảo, còn chị Tooko thì ngồi kế bên lật từng trang sách, cho dù chúng tôi không hề nói chuyện, nhưng chỉ vậy thôi cũng khiến trái tim tôi thấy ấm áp, thư thái, như thể có một thứ gì đó vô hình đang kết nối hai chúng tôi lại với nhau.
Nhưng có lẽ tất cả những điều đó chỉ là vọng tưởng của riêng tôi.
Đúng lúc này, một giọng nói vang lên từ phía sau.
- Vì Konoha sẽ bị tổn thương nên tốt hơn là cậu không nên viết nữa... Miu dạo này trở nên ủy mị quá rồi. Thật đáng thất vọng.
Lông tóc toàn thân tôi dựng đứng cả lên khi chứng kiến Ryuuto xuất hiện sau tấm rèm màu xanh lá cây rực rỡ.
Nó vẫn luôn liên lạc với tôi qua điện thoại, nhưng đây là lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau kể từ khi Kotobuki tới nhà tôi chơi hôm Chủ nhật.
Thái độ vui vẻ, cà lơ phất phơ lúc bình thường của nó đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó, quanh người nó như lởn vởn một bầu không khí đáng sợ lạnh lẽo thấu xương. Ryuuto ngồi xuống chỗ của Miu lúc nãy.
Sau đó nó nhìn chằm chằm vào tôi với ánh mắt hung tàn của một con dã thú.
Toàn thân tôi cứng đờ như thể bị ánh mắt đó ghim chặt lại. Tôi cũng chẳng thể nhắm mắt hay ngoảnh mặt sang chỗ khác.
- Cứ như thế này sẽ rất khó cho em. Nếu anh Konoha không viết, sẽ có người bị tổn thương... sẽ có người cảm thấy tuyệt vọng... Anh Konoha sẽ vứt bỏ một độc giả trung thành với anh như vậy sao? Nếu không có Amano Tooko thì Inoue MIU cũng sẽ không tồn tại. Anh Konoha chính là tác giả của Amano Tooko.
- Ý em là gì... tại sao Inoue MIU lại không tồn tại?
Tôi nuốt nước bọt và hỏi một cách khó khăn.
Khóe miệng của Ryuuto khẽ nhếch lên. Động tác này khiến bộ dạng của nó trông càng đáng sợ hơn.
- Sao anh không đi mà hỏi trực tiếp nhỉ? Bây giờ chị Tooko đang ở nhà đấy.
Thấy tôi do dự, nó khẽ nói tiếp.
- Anh nên nhanh lên đi. Có khi bây giờ chị ấy đã trúng độc và đang nằm chờ chết cũng không biết chừng.
Kana này, Ole Lukoje có một người em trai đấy.
Tên của người em trai cũng là Ole Lukoje y hệt người anh. Cho dù là ai thì trong đời cũng chỉ có thể gặp ông ấy một lần.
Ông ấy cưỡi ngựa, trên người mặc áo mỏng thêu sợi bạc, bên ngoài khoác một chiếc măng tô làm từ lông thiên nga. Ông ấy sẽ cho chúng ta cưỡi lên con ngựa của mình và kể chuyện cho chúng ta nghe.
Có hai loại chuyện, một loại là câu chuyện xinh đẹp nhất trần đời, đến nỗi không một ai có thể tưởng tượng ra, một loại là câu chuyện cực kì đáng sợ khiến toàn thân họ phát run.
Người sống sau khi leo lên ngựa của ông ấy sẽ vừa lắng nghe một trong hai câu chuyện vừa chìm vào giấc ngủ vĩnh hằng.
Kana này, câu chuyện chí cao mà cậu hướng tới là loại nào trong số hai câu chuyện của Ole Lukoje vậy?
Mình đặt chiếc bình nhỏ hình trái tim màu violet bên trong chứa bột ngủ của Ole Lukoje vào hòm châu báu rồi khóa lại, thỉnh thoảng lại lấy ra và ngắm nhìn nó phản chiếu ánh sáng trên tay.
Thứ bột màu bạc nhẹ nhàng chuyển động đằng sau lớp thủy tinh trong suốt màu violet như chiếm lấy ánh mắt mình, mình áp chiếc bình vào gò má nóng bừng như lửa cháy để làm dịu đi cảm xúc.
Chỉ cần có chiếc bình này, mình sẽ có thể thay đổi vận mệnh.
Có lẽ ngay cả việc xuyên qua cánh cửa treo trên trời cao xa thẳm kia mình cũng có thể làm được.
Trái tim đang nằm trong lòng bàn tay mình bây giờ rốt cuộc là trái tim của ai nhỉ?
Của mình? Của người đó? Hay là của Kana?
Khi đến được nhà Sakurai, toàn thân tôi đã ướt nhẹp mồ hôi, trên đầu cũng toàn tuyết vừa lạnh vừa ướt át.
Chuyện chị Tooko sắp chết vì uống thuốc độc chắc chắn là nói dối. Nhưng cứ nghĩ tới cái chết của vợ chồng Amano do tai nạn giao thông và những gì cô Kanako viết trong tiểu thuyết là ruột gan tôi lại cồn cào không yên.
Ngôi nhà cũ một tầng kiểu Nhật này chính là căn nhà trong tác phẩm đầu tay của cô Kanako, nơi cô ấy chứng kiến ba mình bóp cổ mẹ mình đến chết sau đó thắt cổ tự vẫn ngay bên cạnh.
Cứ như đang có ai nhìn chằm chằm vào tôi, toàn thân tôi run lên vì cảm giác lạnh lẽo.
Tôi nhấn chuông nhiều lần nhưng không có tiếng trả lời. Cảm giác lạnh lẽo tiếp tục lởn vởn sau lưng tôi.
Chị Tooko không có ở nhà sao? Chị ấy ra ngoài rồi ư? Nhưng, nếu như... những lời Ryuuto nói là sự thật...
Tôi tiếp tục nhấn chuông như điên.
Vẫn không có động tĩnh nào cả.
Khi tôi thử đẩy cánh cửa trượt ra thì thấy nó không khóa.
- Xin lỗi, có ai ở nhà không, tôi là Inoue!
Chẳng còn hơi sức đâu mà quan tâm tới lễ tiết, tôi hét to.
- Tôi vào đây ạ!
Tôi cởi giày ra và bước nhanh trên hành lang phát ra những tiếng cọt kẹt. Không biết có phải do thời tiết hay không mà mặc dù bây giờ vẫn là ban ngày nhưng trong nhà lại tối âm u, không khí lạnh lẽo đến cắt da cắt thịt.
Đúng lúc này, tôi nghe thấy tiếng thứ gì đó đập mạnh xuống sàn.
Tôi đẩy cánh cửa trượt ra và chạy như mất hồn về phía âm thanh, ở đó tôi chứng kiến một cô gái với hai bím tóc dài đang nằm gục trên thảm tatami.
Cô gái ấy mặc một bộ đồ ngủ màu violet nhạt, là chị Tooko!
- Chị Tooko! Em đây! Chị làm sao vậy!
Tôi ôm chị ấy dậy, cách một lớp vải cotton mỏng nhưng tôi vẫn có thể cảm nhận được cơ thể chị Tooko nóng bừng bừng.
Hai mắt chị Tooko nhắm chặt, hơi thở đứt quãng, như thể chị ấy đang hấp hối!
Chị ấy đã bị đầu độc thật sao? Là ai đã làm vậy? Nghe nói lúc trúng độc thì phải cho uống thật nhiều nước để rửa chất độc trong dạ dày, nhưng làm vậy sẽ có tác dụng với chị Tooko sao? Hay là tôi nên cho chị ấy uống thuốc rồi gọi xe cấp cứu? Trong lúc tôi đang bối rối, hàng lông mi của chị Tooko khẽ lay động rồi chị ấy mở mắt ra.
- ...Konoha.
- Chị tỉnh rồi à? Rốt cuộc chị uống phải loại thuốc độc nào vậy? Bây giờ em phải làm gì?!
Thấy tôi la hét, chị Tooko vừa thở khó khăn, vừa thì thào.
- Cái gì... mà độc... Chị chỉ... bị cảm lạnh... một chút thôi...
Cảm lạnh?! Tôi trợn tròn mắt.
- Ý chị là, chị chỉ bị cảm lạnh thôi sao?!
- ...Không phải là “chỉ”... chị bị cảm sắp chết... rồi...
Tôi há hốc mồm khi thấy đến giờ này rồi mà chị ấy vẫn còn tâm trí đi uốn nắn người khác.
- Vậy tại sao chị không nằm yên trên giường mà lại gục ở chỗ này vậy hả?!
- Tại vì... có người cứ nhấn chuông mãi... mãi mà không chịu ngừng, nên chị định đi ra cửa, nhưng rồi lại bị choáng nên té ngã...
Tôi á khẩu không nói thêm được gì, bởi vì cái người không nắm rõ tình hình và cứ nhấn chuông mãi đó chính là tôi.
- Em... Em xin lỗi.
Nếu là bình thường, chắc hẳn chị ấy đã ưỡn bộ ngực lép của mình ra nói với vẻ đắc ý “Em hiểu là tốt rồi”, nhưng hôm nay chị ấy chỉ gục đầu lên vai tôi rồi xụi lơ.
- Oa, chị Tooko!
Toàn thân chị ấy nóng ran, trước hết tôi phải đưa chị ấy về giường đã.
Tôi để một tay của chị Tooko vòng qua vai mình và bắt đầu dìu chị ấy về phòng.
Trong căn phòng lót thảm tatami với những giá sách lớn xếp thành hàng, cửa sổ được che lại bởi rèm cửa màu violet, chăn và nệm đã được trải ra sẵn. Nệm nhàu nhĩ, chăn được vẹt sang một bên, có lẽ từ nãy đến giờ chị Tooko vẫn nằm ngủ ở đây.
Tôi đặt chị Tooko xuống nệm và đắp chăn cho chị ấy.
Khi tôi thử sờ lên trán chị ấy thì thấy nó nóng như lửa đốt.
- Chị Tooko, chị uống thuốc chưa?
- ...Chị mới uống lúc nãy rồi.
Là loại thuốc gì? Nó có tác dụng với chị ấy sao? Trong đầu tôi liên tiếp hiện lên những câu hỏi, nhưng hiện tại tôi quyết định không suy nghĩ nhiều về chúng nữa. Dù sao thì trong hai năm này, tôi đã chứng kiến quá nhiều điều không hợp lẽ thường phát sinh từ chị Tooko rồi. Hơn nữa cho dù là dê rừng hay vẹt thì nếu đem tới bệnh viện tiêm thuốc cũng sẽ khỏi bệnh. Chắc hẳn chị Tooko cũng tương tự.
Tôi đi tới bồn rửa mặt lấy một cái khăn và một chậu nước, sau đó tới tủ lạnh lấy đá ra bỏ vào chậu, rồi quay lại chỗ chị Tooko.
Tôi nhúng khăn vào chậu rồi vắt khô nước sau đó đặt lên trán chị Tooko. Sau đó tôi lấy một cái khăn khác nhẹ nhàng lau mồ hôi trên mặt và cổ chị ấy.
Nhưng tôi càng lau bao nhiêu thì mồ hôi lại tuôn ra bấy nhiêu. Cái khăn trên trán cũng được một lúc là lại nóng lên, tôi chẳng nhớ được mình đã phải thay nó bao nhiêu lần.
Tôi bỗng nhớ lại bàn tay lạnh như băng của chị Tooko khi chị ấy đem trả khăn quàng cho tôi sáng hôm qua.
Chị ấy đã đứng chờ tôi ở đó bao lâu?
Chị ấy vẫn đứng một mình chờ tôi trong thời tiết giá rét như thế sao.
Lý do chị ấy bị cảm cũng là vì vậy sao?
Rất lâu về trước... khi tôi vẫn còn học lớp 10, chị Tooko cũng từng bị cảm lạnh và phải nghỉ ở nhà vài ngày.
Hình như đó là lúc học kì ba vừa mới bắt đầu.
Trước khi bị cảm lạnh, trông chị Tooko cũng đã rất kì lạ. Không phải là triệu chứng bị sốt, mà là thái độ của chị ấy với tôi...
Khi đó, thỉnh thoảng chị Tooko lại tỏ thái độ lạnh nhạt, có lúc lại đột nhiên không dám nhìn vào mắt tôi, mặt đỏ bừng lên nói ra những câu trẻ con đại loại như:
“Em đứng yên đấy, cấm cử động. Không được tới gần chị!”
“Em làm sai chuyện gì à?”
“Không biết! Tóm lại là cấm em tới gần chị...”
Không hề đưa ra một lời giải thích cụ thể, chị ấy kéo ghế ra xa tôi như đang cảnh giác, nhưng tất nhiên, bởi vì phòng sinh hoạt của câu lạc bộ bé như cái lỗ mũi nên cho dù có dời ra xa thì cũng chẳng xa được là mấy.
“Vậy thì để em đi ra ngoài là được chứ gì.”
“N-Như vậy cũng không được!”
“Vậy chứ chị bảo giờ em phải làm gì?”
“Là lỗi của Konoha hết.”
“Ô hay, lỗi gì mới được chứ.”
“Không được lại đây!”
Cuối cùng, với vẻ mặt như chực khóc, chị ấy xoay lưng lại trên ghế rồi ngồi ôm đầu gối ủ rũ.
Khi đó rốt cuộc đã có chuyện gì vậy?
Thời gian đó, tôi cũng đã qua thời kì chống đối chị Tooko, nên cho dù không có chị ấy tới đón thì tôi cũng tự tới câu lạc bộ Văn học.
Việc nhìn chị Tooko vừa đọc sách vừa thao thao bất tuyệt đủ thứ chuyện đã hoàn toàn trở thành một thói quen sau giờ học của tôi, tôi cũng không còn cảm thấy kì lạ khi thấy chị ấy xé ra từng mẩu sách rồi bỏ vào miệng.
Không chỉ vậy, đôi lúc, tôi lại ngây người nhìn hình dáng chị ấy ngồi ôm chân trên ghế ăn sách vui vẻ.
Đó cũng là lúc tôi bắt đầu có suy nghĩ mỗi ngày cứ trôi qua với một bà chị tùy hứng như trẻ con, thích chĩa mũi vào việc của người khác, nhiều chuyện, lúc nào cũng gây phiền toái như thế này cũng không phải là chuyện gì quá tệ hại.
Thế nhưng, vừa mới quen với sự tồn tại của chị Tooko thì tôi lại chẳng thể hiểu nổi tại sao một người vẫn luôn nắm tay tôi một cách thản nhiên, khi tôi viết bản thảo thì gí sát mặt vào bên cạnh hối thúc “Nhanh lên, nhanh lên~ bụng chị đói quá rồi, chị hết chịu nổi rồi~”, nay lại chỉ vì đầu ngón tay khẽ chạm vào nhau khi tôi đưa bản thảo mà mặt đỏ bừng lên rồi vội rụt tay lại, rồi thì chỉ cần tôi lại gần chị ấy khoảng một mét là chị ấy lại mở to hai mắt nhảy ngược ra sau như thấy ma.
Tình trạng này kéo dài chắc cũng phải đến ba ngày.
Một hôm, khi tôi tới phòng câu lạc bộ thì thấy Tooko vẫn chưa tới.
Chờ mãi mà không thấy chị ấy đến, tất nhiên là tôi cũng không phải muốn gặp chị ấy hay gì cả, tôi đành đi về với tâm trạng cụt hứng.
Ngày hôm sau, tôi vốn định sẽ viết một câu chuyện thật lộn xộn để trả thù vụ chị ấy cho tôi leo cây hôm qua, nhưng cuối cùng thì chị Tooko vẫn không chịu xuất hiện.
Dạo gần đây trông chị ấy rất lạ. Chẳng lẽ có chuyện gì với chị ấy rồi...
Hay là vì không muốn gặp tôi nên chị ấy mới không tới câu lạc bộ.
Tôi vốn cho rằng chuyện chị ấy có tới câu lạc bộ hay không chẳng liên quan gì tới mình, nhưng rốt cuộc nó vẫn khiến tôi bận tâm... Thế là vào giờ giải lao của ngày thứ tư chị Tooko tránh mặt tôi, tôi đi tới dãy phòng học của lớp 11 và lén nhìn xem chị ấy đang làm gì.
Dĩ nhiên đây không phải là vì tôi muốn tìm chị Tooko đi sinh hoạt câu lạc bộ. Chỉ là bình thường vẫn gặp nhau mà đột nhiên chị ấy lại biến mất, thế nên tôi mới muốn xác nhận xem chị ấy còn sống hay không thôi. Có khi chị ấy đã quay về vương quốc yêu quái cũng nên. Nếu vậy thì tôi sẽ không phải tới câu lạc bộ Văn học hàng ngày nữa.
Nói thì nói vậy, việc đến lớp của các anh chị lớp trên vẫn khiến tôi căng thẳng, trong khi tôi đang loay hoay ở hành lang không dám mở miệng hỏi thăm, một chị lớp trên tới bắt chuyện với tôi.
“Ồ? Em là cậu nhóc hay đi cùng Tooko đây mà! Nếu em tới tìm Tooko thì cậu ấy bị cảm xin nghỉ phép từ thứ Hai tới giờ rồi. Nghe nói là cậu ấy đứng trong trời tuyết rơi lâu quá, hôm qua chị gọi điện cho cậu ấy thì có vẻ là cậu ấy cũng hồi phục nhiều rồi, chắc ngày mai hoặc tuần sau là cậu ấy sẽ đi học lại thôi.”
Cảm lạnh ư? Yêu quái mà cũng bị cảm lạnh được sao?
Còn nữa, chị ấy làm cái quái gì mà đứng dưới trời tuyết rơi hàng tiếng đồng hồ chứ? Cuối tuần trước, chỗ chúng tôi trời có tuyết to. Chẳng lẽ chị ấy còn ra đường vào một ngày như vậy sao? Rõ ràng hôm đó đến tàu điện còn phải ngưng hoạt động, thật chẳng hiểu đầu óc chị ấy đang nghĩ gì.
Tôi vừa kinh ngạc, lại vừa tức giận... nhưng đồng thời cũng cảm thấy an tâm. Ngày hôm đó, mặc dù đã biết là chị Tooko sẽ không tới, nhưng tan học tôi vẫn đi đến câu lạc bộ, ở đó, vừa ngồi một mình tôi vừa suy nghĩ về chuyện của chị Tooko.
Tan học ngày hôm sau. Khi mở cửa phòng sinh hoạt, tôi trông thấy chị Tooko đang ngồi ôm đùi trên ghế xếp đọc sách như mọi khi.
Thấy tôi, chị ấy cười rạng rỡ.
“Chào em, Konoha. Bụng chị đói meo rồi, em mau viết thứ gì cho chị đi~”
Và bắt đầu mè nheo.
“Hì hì, nghe nói trong lúc chị nghỉ học Konoha đã rất cô đơn, chuyện đó có thật không vậy?”
Chị ấy nghiêng cả người cả ghế về phía trước nhìn tôi chăm chú và hỏi một cách vui vẻ.
“Không phải chị không cho phép em tới gần chị sao?”
“À, giờ không sao nữa rồi, bây giờ chị hết bệnh rồi, sẽ không lây cho em nữa đâu.”
“Em không nói chuyện ấy...”
“Hả? Hả? Chứ là chuyện gì? Mà đừng phí phạm thời gian nữa, nhanh viết điểm tâm cho chị đi~. Vì là quà chúc mừng chị khỏe lại, nên em phải viết thật là~ ngọt đấy nhé.”
Chị Tooko hoàn toàn quay trở lại là chị Tooko trước kia, không hề có chút đề phòng nào với tôi.
Bị chọc tức lộn ruột, cuối cùng tôi tặng cho chị Tooko vừa khỏi bệnh một câu chuyện tam đề siêu... cay.
Chẳng lẽ khi đó chị Tooko cũng nằm ở nhà trong tình trạng như bây giờ sao?
Nằm liệt giường bao nhiêu ngày, thở không nổi, tự mình uống thuốc.
Ryuuto có lẽ vẫn chăm sóc chị ấy. Nhưng cô Kanako thì sao...?
Bầu không khí trong phòng lại trở nên lạnh lẽo. Tuyết dường như đã chuyển thành mưa. Bên kia lớp rèm màu violet khẽ vang lên tiếng tí tách.
Chị Tooko dường như rất khó chịu. Hai mắt chị ấy nhắm chặt, hơi thở đứt quãng.
Vừa lấy khăn lau mồ hôi cho chị ấy, tôi vừa cảm thấy lo lắng. Điều duy nhất tôi có thể làm bây giờ là cầu nguyện cho chị Tooko khỏe lên, dù chỉ là một chút đi chăng nữa.
Theo những gì tôi được nghe kể thì chị Tooko bắt đầu sống trong căn nhà này từ năm tám tuổi.
Chị ấy cảm thấy như thế nào khi đột nhiên mất đi cùng lúc cả cha lẫn mẹ?
Hay là như những gì Ryuuto nói, trong ngôi nhà này, chị Tooko bị coi như “không tồn tại”, chị ấy vẫn luôn bị cô Kanako mặc kệ không nhìn tới sao?
Vừa nghĩ như vậy, ngực tôi đau nhói lên.
Hồi tiểu học, khi tôi bị cảm lạnh, mẹ đã dịu dàng lấy nhiệt kế đo nhiệt độ cho tôi và giúp tôi uống thuốc, rồi mẹ vừa xoa đầu tôi vừa cười hiền từ nói “Không sao đâu con, sẽ lành ngay ấy mà”. Sau đó mẹ lấy muỗng đút cho tôi ăn táo và thạch trái cây nghiền nhỏ.
Trong phòng thật ấm áp, mẹ cũng dịu dàng hơn mọi khi, cảm giác rất thoải mái, đến nỗi tôi bắt đầu thấy thích bị cảm lạnh.
Bởi vì cả ba và mẹ đều đã qua đời, cho nên chị Tooko không có người lớn nào chăm sóc chị ấy thân thiết như vậy.
Tôi bỗng nhớ lại khi tới nhà tôi chơi, chị Tooko vừa nhìn từng đồ vật trong phòng tôi với ánh mắt dịu dàng, vừa khẽ nói.
“Gia đình của Konoha thật ấm áp.”
“Konoha đã lớn lên trong ngôi nhà này... được bao quanh bởi những con người dịu dàng như vậy nhỉ...”
Nụ cười đó thật dịu dàng... thật trong suốt, như bộc lộ từ tận sâu thẳm trái tim... cứ như thể điều đó thật sự rất vui vẻ.
Ngực tôi thắt lại khi nụ cười đó hiện lên trong đầu.
Mang theo tâm trạng đau đớn, tôi nhìn xung quanh căn phòng của chị Tooko.
Bàn học màu nâu sậm, chân ghế có vết cháy đen. Hộc bàn cũ kĩ. Giá sách lớn với rất nhiều quyển sách được xếp gọn gàng.
Văn học cổ điển, văn học thời Minh Trị, Đại Chính*, văn học cận đại Nhật Bản, danh tác nước ngoài, thi tập, truyện cổ tích... Những quyển sách cũ kĩ đủ thể loại từ cổ chí kim đã được đọc đi đọc lại vô số lần này chắc hẳn không phải đồ ăn.
Đại Chính (Taisho), một thời kì của Nhật Bản, từ năm 1912 đến năm 1926.
Trong số đó, tôi nhìn thấy Khung cửa hẹp của Gide.
Đó là một quyển sách bìa cứng được đóng gáy rất cũ.
Thánh nữ Alissa rời đi trước mặt Jérome và tới bên Chúa trời.
Tác giả Sakurai Kanako lạnh lùng trước sảnh khách sạn.
Arisa, người con gái lạnh lùng như băng, tàn nhẫn như lửa trong Cánh cửa tội lỗi do cô Kanako viết ra... Người vì mục đích đạt đến nơi chí cao, đã phạm tội sát nhân.
Cổ họng tôi khát khô khi trong đầu hiện lên hình ảnh ba người phụ nữ đó.
Tôi đi tới trước giá sách và cầm lấy cuốn Khung cửa hẹp, khi lật trang bìa ra, tôi thấy bên trong có một hàng chữ viết bằng bút máy.
“Tặng Tooko
Cha của con”
Nét chữ mềm mại thanh thoát tựa như chữ con gái.
Cuốn sách này là quà tặng của ba chị Tooko dành cho chị ấy sao? Tôi thử rút vài cuốn sách khác ra và lật trang bìa.
Nhưng chúng không viết gì cả.
Chỉ có cuốn sách này thôi sao...?
Tại sao chỉ có cuốn sách này là chú Fumiharu lại ghi dòng chữ “Tặng Tooko”?
Chuyện này có liên hệ gì với chuyện cô Kanako xây dựng hình tượng nhân vật chính của Cánh cửa tội lỗi giống hệt Alissa của Khung cửa hẹp không?
Đúng lúc này, tôi sực nhớ ra trong Cánh cửa tội lỗi, nhân vật Haru được lấy hình mẫu từ chú Fumiharu đã từng nói với Arisa một câu như sau: “Cô giống như Alissa đi tìm tình yêu của trời cao”.
Đó chẳng lẽ là những gì mà chú Fumiharu đã thực sự nói với cô Kanako sao?
Tôi tiếp lục lật từng trang sách.
Tại nhà thờ, khi nghe được mục sư nói “Con hãy gắng tiến vào, qua khung cửa hẹp”, Jérome đã rất cảm động, anh ta nguyện cầu được bước qua cánh cửa đó cùng với Alissa.
“Hai chúng ta sẽ mặc bộ đồ trắng thuần khiết như được ghi trong sách Khải Huyền và cùng nắm tay hướng tới cùng một mục tiêu...”
Đối với Jérome, cái gọi là cánh cửa hẹp cũng chính là cánh cửa dẫn về phía Alissa, anh chưa một lần nghi ngờ việc hai người sẽ cùng đi trên con đường chí cao dẫn về phía Chúa trời.
Còn chú Fumiharu, chú ấy nghĩ như thế nào về cô Kanako?
Họ cũng như những người đồng chí, được gắn kết với nhau bằng sợi dây bền chặt như Arisa và Haru trong Cánh cửa tội lỗi sao?
Bác Sasaki từng kể cho tôi rằng cô Kanako đã gọi mối quan hệ giữa mình với chú Fumiharu giống như một cuộc “Hôn nhân màu trắng”.
Bác ấy còn nói cô Kanako có ý chống đối với cô Yui, vợ của chú Fumiharu... rằng ngay cả ngày nghỉ, cô ấy cũng cố tình gọi chú Fumiharu tới chỗ làm...
Như vậy, cô Yui... Juliette ở bên Jérome, nghĩ như thế nào về chuyện đó?
Những ngón tay của tôi chợt dừng lại.
Ở giữa những trang sách kẹp một tấm hình.
Tấm hình dường như được chụp ở sở thú.
Trong hình, một người đàn ông với ngoại hình nho nhã đầy trí thức đang mỉm cười ôm một bé gái đầu để tóc hai bím. Trông bé gái cũng rất vui vẻ. Đứng bên cạnh là một người phụ nữ nhỏ nhắn đáng yêu, mái tóc cô ấy buông dài trông hơi gợn sóng, bầu không khí mà người phụ nữ tỏa ra thật dịu dàng, cô ấy cũng đang cười hạnh phúc.
Đây chắc chắn là chú Fumiharu, cô Yui... và chị Tooko. Nụ cười của cô Yui trông y hệt nụ cười của chị Tooko.
Hơn nữa, ánh mắt trong suốt của chú Fumiharu cũng chẳng khác gì ánh mắt của chị Tooko khi chị ấy tỏ vẻ uyên bác.
Cổ họng tôi nghẹn lại khi nhìn thấy gia đình trông đầy hạnh phúc này.
Ở phía sau tôi, chị Tooko đang rên rỉ đầy khó nhọc.
Tôi khép cuốn sách lại rồi đặt nó lên trên giá, sau đó tiếp tục dùng khăn lau mồ hôi trên trán cho chị Tooko. Những viên đá trong chậu đã hoàn toàn tan ra thành nước.
Trong căn phòng yên tĩnh, tôi không nghe thấy gì ngoài tiếng mưa rơi và tiếng thở của chị Tooko.
Cảm giác về thời gian của tôi dần mất đi.
Nhưng chắc hẳn là đã sắp tối rồi.
Không biết người trong nhà khi nào sẽ về nhỉ...
Ryuuto thì nhìn thái độ nó như vậy chắc sẽ không về đâu. Nhưng cũng có thể nó đang núp ở đâu đó theo dõi tôi.
Còn cô Kanako thì nghe bác Sasaki bảo là nơi làm việc của cô ấy ở một chỗ khác, có lẽ cô ấy đang ở đó viết bản thảo. Bình thường mấy giờ cô ấy về nhỉ? Hoặc mấy ngày thì cô ấy mới về nhà một lần nhỉ?
Tôi mở điện thoại ra, trong đó có tin nhắn của Kotobuki.
Cậu ấy rất lo lắng, hỏi tôi tại sao đột nhiên lại về sớm, rằng tôi không khỏe à, tình trạng người thân của tôi lại chuyển biến xấu à. Tôi có thể cảm nhận được tâm trạng do dự của cậu ấy trong từng câu hỏi về thái độ mất tự nhiên của tôi. Cũng phải thôi, thấy cái cách tôi chạy như bay ra khỏi lớp như vậy, không nghi ngờ mới là lạ.
Dạ dày tôi quặn thắt.
Cảm giác có lỗi với Kotobuki như xoắn lấy tâm can tôi.
“Xin lỗi. Đừng lo lắng cho tôi.”
Cuối cùng, tôi chỉ biết nhắn tin cho cậu ấy như vậy.
Nghĩ tới việc đây là lần thứ bao nhiêu tôi nói “xin lỗi”, ngực tôi lại càng đau hơn. Tôi cũng biết bảo cậu ấy đừng lo lắng cho mình là một việc vô lý đến cỡ nào.
Tôi cũng nhắn tin cho mẹ bảo có thể sẽ về muộn nên không ăn cơm tối.
Khi gập điện thoại lại, tôi có cảm giác như cơ thể mình đang bị lấp đầy một thứ gì đó đen kịt.
Sau đó tôi tiếp tục thay khăn trên trán và lau mồ hôi cho chị Tooko...
Khi chị Tooko tỉnh lại thì đã là gần tám giờ tối.
Cơn sốt vẫn chưa thuyên giảm, hẳn là chị ấy rất khó chịu. Vừa khẽ rên hừ hừ, chị ấy ngước lên nhìn tôi với cặp mắt hơi ướt.
- ... Konoha, bây giờ là mấy giờ rồi?
- Khoảng bốn giờ.
- Nói dối... trời bên ngoài tối đen như vậy rồi.
- Mấy giờ mà chẳng được. Chị có uống thuốc chứ? Chị để nó ở đâu rồi?
- Dưới nệm...
- Nệm?
Tôi hơi vén một góc nệm lên và tìm thấy thuốc cảm được gói trong bao màu bạc.
- Để em đi lấy nước. Còn nữa, trước khi uống thuốc chị phải ăn thứ gì đó mới được... Ồ?
Dưới nệm lòi ra một cuốn tiểu thuyết bỏ túi, dường như tôi đã trông thấy nó ở đâu đó.
Khi tôi rút nó ra và xem thử thì thấy quả nhiên đó là quyển Alt Heidelberg mà tôi đã mua cho chị Tooko vào kì nghỉ hè khi chúng tôi tới biệt thự của chị Maki. Khi ấy chị Tooko cười hạnh phúc kể rằng đây là phiên bản tiếng Đức của Ngày nghỉ thành Rome nói về một câu chuyện tình buồn của một chàng hoàng tử và cô gái nhà trọ.
Quyển sách này vẫn còn sao...
Tôi nhớ rõ ràng hai cuốn khác là Tonio Kroger và Undine đã nhanh chóng nằm gọn trong bụng chị ấy.
Khi thử lật ra, tôi thấy dấu vết của việc nó đã được đọc rất nhiều lần, số trang cũng đã bị xé chỉ còn lại khoảng một phần ba.
- Chị Tooko, bữa tối chị ăn cái này nhé?
Khi tôi định xé ra một mẩu sách, chị Tooko vội kêu lên yếu ớt.
- Không được!
- Cuốn sách đó không được...
Trái tim tôi đập mạnh một cú khi thấy chị ấy thều thào với hai mắt đẫm lệ.
- Tại sao?
- Sẽ ăn... hết mất... Chỉ còn lại duy nhất Alt Heidelberg thôi... Thế nên không được ăn...
Giọng chị ấy khàn khàn yếu ớt.
Rồi chị Tooko run rẩy đứng dậy và cướp quyển sách khỏi tay tôi rồi ôm chặt nó trước ngực. Có lẽ vì hoạt động quá mạnh, chị ấy lại bị choáng và gục xuống.
Tôi vội đỡ lấy chị Tooko và để chị ấy nằm xuống nệm.
Chị Tooko cuộn người lại trong khi vẫn níu chặt lấy cuốn Alt Heidelberg.
- ...
Hành động trẻ con này khiến tim tôi đau nhói.
- Vậy chị muốn ăn cuốn nào? Hay là để em làm thức ăn bình thường cho chị nhé? Em có thể nấu cháo được.
Có lẽ vì sốt quá cao, chị Tooko dần trở nên không tỉnh táo.
Vẫn ôm lấy cuốn sách trước ngực, chị ấy ngước lên nhìn tôi rồi khẽ nói với khuôn mặt mếu máo.
- Mẹ...
- Hả?
- Chị muốn ăn cơm của mẹ...
Hệt như một đứa bé.
Ánh mắt rưng rưng, đầy yếu đuối.
Giọng nói của chị ấy run run, như thể cuối cùng cũng nói ra được tâm nguyện chất chứa bao lâu nay.
... Mẹ của chị cũng là một cô gái văn chương giống hệt chị.
... Lúc nào mẹ cũng viết cho chị và ba những câu chuyện thật là ngon.
Gia đình hạnh phúc mà tôi nhìn thấy trong ảnh.
Bé gái nhỏ nhắn, người cha dịu dàng và người mẹ.
“Cả ba và chị đều thích nhất cơm của mẹ”, nhớ lại hình ảnh chị Tooko nói ra những lời đó một cách vui vẻ, ngực tôi như bị xé thành từng mảnh.
Sau khi ba mẹ qua đời, chắc hẳn chị Tooko vẫn luôn nhớ tới những bữa ăn của mẹ chị ấy, vẫn luôn mong ước được ăn cơm do mẹ chị ấy viết ra.
Mặc dù chị ấy biết rõ hơn ai hết điều đó là không thể...
Chị Tooko nhíu chặt lông mày, nét mặt càng lúc càng bi thương, rồi chị ấy lấy cuốn sách che mặt lại, cắn môi và run run giọng trách cứ tôi.
- ...Konoha, tại sao hôm nay em lại tới đây?
- Cái này...
- Chị đã trả lại... khăn quàng cho em rồi... chị đã nói lời từ biệt rồi... cũng đã định... ăn hết Alt Heidelberg rồi... Vậy mà... tại sao... em lại vẫn ở trong phòng của chị...
- ...
- Konoha thật xấu xa...
Chị Tooko quay lưng lại phía tôi.
Tôi chưa từng nghĩ chị ấy sẽ nói ra những lời như vậy vào lúc này.
Ngực tôi vừa như bị dao cắt, lại như bị đá tảng đè nặng, tôi không tài nào nói nên lời.
Thế nên thay vào đó, tôi mở cặp ra và xé vài trang giấy từ vở Toán. Trên trang giấy trắng tinh, tôi từ từ dệt nên câu chuyện ngắn bằng ngòi bút chì HB.
“Cơm trưa”, “Điểm tâm”, “Mẹ”...
Vừa nhớ lại những câu chuyện về mẹ mà chị Tooko kể cho tôi... vừa nhớ lại người phụ nữ dịu dàng đáng yêu và bé gái nhỏ nhắn để tóc bím trong bức hình... vừa nhớ lại nụ cười hạnh phúc của hai người, tôi vừa viết nên những con chữ.
Sau khi viết kín một trang, tôi lại chuyển sang trang tiếp theo, sau đó lại chuyển sang trang kế.
Cuối cùng tôi cầm lấy câu chuyện dài hai trang rưỡi vừa viết xong, ngồi xuống bên cạnh chị Tooko và đọc cho chị ấy nghe.
Giống như khi chị Tooko ngồi bên cạnh tôi và đọc cho tôi nghe nhật kí của Yuri.
Giống như người mẹ đọc truyện cho đứa con trước khi ngủ...
Có một bé gái vừa mới vào lớp một, bé gái rất ghét cơm trưa. Cho dù mọi người đã ăn xong hết rồi, thì cũng chỉ có cô bé là ngồi một mình với tô cơm.
Bị cô giáo mắng, bị bạn bè trêu chọc, cô bé vừa khóc vừa nói với mẹ “Con không muốn tới trường nữa”.
Người mẹ dịu dàng thuyết phục cô bé.
“Con thật sự không ăn được sao? Dù chỉ là một chút cũng được, con hãy chịu đựng và ăn thử xem sao. Nếu con làm được, mẹ sẽ làm cho con một món điểm tâm thật ngon thay cho phần thưởng.”
Ngày hôm sau, cô bé xúc một muỗng súp cà rốt bỏ vào miệng rồi nín thở nuốt xuống.
Khi cô bé về nói cho mẹ biết chuyện này, người mẹ đã ôm chầm lấy cô bé và tự tay làm một bữa điểm tâm thật ngon cho cô bé ăn.
Ngày hôm sau, rồi ngày hôm sau nữa, cô bé đã có thể ăn từng chút, từng chút một bữa cơm trưa.
Mỗi lần như vậy, người mẹ đều ôm lấy cô bé và dịu dàng nói ra những lời khen ngợi, rồi bắt tay vào làm điểm tâm cho cô bé.
Cuối cùng, vào một ngày, cô bé cũng ăn hết được bữa cơm trưa, cô bé cười tươi và nói cho mọi người biết mình đã ăn xong.
Trên đường về nhà, cô bé háo hức với ý nghĩ phải nhanh kể cho mẹ chuyện này... chắc hẳn điểm tâm hôm nay sẽ ngon nhất từ trước đến giờ.
- ...
Bằng giọng khe khẽ... tôi tiếp tục đọc từng chút từng chút một... cho chị ấy nghe câu chuyện vụng về mà mình vừa viết ra.
Vừa đọc tôi vừa thầm cầu nguyện cho câu chuyện này có thể chạm tới được trái tim của chị Tooko, giúp chị ấy cảm nhận được hương vị của mẹ, dù chỉ là một chút đi chăng nữa.
Hi vọng nó có thể tới được trái tim, tới được đầu lưỡi của chị Tooko.
Tôi khẩn cầu như vậy.
Cho tới khi tôi đọc xong câu cuối cùng, chị Tooko vẫn không hề quay đầu lại.
Tôi xé ra một mẩu giấy rồi vươn tay ra đưa nó về phía miệng của chị Tooko.
- Chị không quay lại cũng được, nhưng xin chị ăn đi.
- ...
Sau một lúc im lặng như nín thở, cuối cùng bờ môi mềm mại của chị ấy khẽ chạm vào đầu ngón tay của tôi.
Rồi tiếng nhai giấy khẽ vang lên...
Chị Tooko lật người về phía tôi. Rồi khẽ mếu máo.
- ...Nữa.
- Ừ..
Tôi cười gật đầu rồi tiếp tục đút một mẩu giấy khác vào miệng chị Tooko.
Tựa như chim con được mẹ mớm mồi, chị Tooko ăn từng mẩu câu chuyện trên ngón tay của tôi.
Thỉnh thoảng, bờ môi, đầu lưỡi của chị ấy lại chạm vào ngón tay tôi.
Mỗi lần như vậy, đầu ngón tay tôi lại nóng bừng lên.
Khi răng chị ấy đụng vào ngón tay tôi, tôi vội nhắc nhở.
- Đừng cắn em nhé.
Chị Tooko bèn ngượng ngùng xin lỗi.
- ...Chị xin lỗi.
Sau đó chị ấy dùng môi nhận lấy từng mẩu giấy, vẫn nhìn tôi với ánh mắt rưng rưng, miệng chị ấy chậm rãi nhai nuốt.
Khi tôi đưa mẩu giây cuối cùng vào trong miệng chị ấy và chị Tooko ăn hết nó, khuôn mặt chị ấy bỗng trở nên buồn bã.
- ...Chị uống thuốc nhé. Để em đi lấy nước cho chị.
- ...Konoha.
Khi tôi đứng dậy định đi về phía phòng bếp, chị Tooko gọi tôi lại.
Tôi quay đầu và thấy chị ấy đang nhìn mình với ánh mắt bi thương.
- Cảm ơn em. Câu chuyện đó... rất ngon, rất ngọt ngào.
Tôi khẽ cười.
- Vậy thì tốt quá.
Về sau, chị Tooko vẫn nhìn tôi với ánh mắt như chực khóc.
Đêm đó, tôi ở bên cạnh chị Tooko suốt cho tới bình minh.
Khi tôi nhắn tin cho mẹ bảo tôi nay sẽ ngủ lại nhà Ryuuto. Mẹ nhắn tin trả lời “Như vậy không làm phiền nhà người ta chứ? Để mẹ nói chuyện với nhà đó một tiếng, con cho mẹ số điện thoại đi”, nhưng tôi không nhắn tin lại.
Có lẽ thuốc đã có tác dụng, chị Tooko ngủ rất say.
Tôi đi tới giá sách, cầm lấy cuốn Khung cửa hẹp và ngồi đọc đi đọc lại nó.
“Em chỉ hi vọng anh biết được rằng em đã rất yêu anh...”
“Một ngày nào đó, anh hãy để con gái mình được đeo chiếc thập tự giá mà anh yêu thích, xem như một cách để nhớ tới em. Đừng nói cho nó biết đó là món quà của ai...”
“Còn nữa... không biết liệu anh có thể lấy tên em... để đặt cho đứa bé đó không...”
Alissa nói và hi vọng Jérome sẽ nhận lấy cây thập tự giá bằng thủy tinh là đồ vật kỉ niệm của hai người.
Cô hi vọng Jérome nếu tương lai kết hôn và sinh con gái thì hãy đưa cho đứa bé cây thập tự giá đó. Cô hi vọng anh đặt tên cho đứa bé đó là Alissa.
Thuần khiết tựa thiên sứ.
Jérome tức giận hỏi lại tại sao Alissa lại nghĩ rằng anh sẽ kết hôn và có con với một người phụ nữ khác, rồi anh ôm lấy Alissa khẩn cầu cô thay đổi ý định.
Nhưng Alissa chỉ giấu đi nỗi đau trong tim và từ chối một cách lạnh lùng.
“Thôi, chuyện đã qua thì hãy để nó qua đi.”
“Cuộc đời tôi đã sang một trang khác rồi.”
“Vĩnh biệt, người yêu dấu. Từ bây giờ... ‘Thứ tuyệt vời nhất’ sẽ bắt đầu.”
Tôi tự hỏi thứ tuyệt vời hơn cả tình yêu mà Alissa tin vào là gì?
Con gái của Juliette, đứa bé được đặt cho cái tên Alissa, cuộc đời của nó sau này sẽ thế nào?
Lý do mình không dám gọi điện cho anh Fumiharu là vì mình sợ anh ấy đang ở bên Kana.
Khi mình không ngủ được và lấy cái bình nhỏ màu violet mà Takumi đưa cho mình đặt trên tay ngắm nhìn, thì Tooko, vốn đang nằm ngủ ở phòng bên cạnh, dụi mắt bước vào.
- Mẹ ơi... con đói.
- Vẫn chưa tới giờ cơm mà con. về giường ngủ đi nào.
- Dạ... mẹ ơi, cái gì vậy ạ?
Mình giật nảy khi thấy Tooko đang nhìn cái bình nhỏ màu violet.
- Đây là bột ngủ của Ole Lukoje đấy. Nhưng là của người em chứ không phải người anh. Tooko cũng biết câu chuyện của ông Ole đúng không?
Em trai của Ole là tử thần tới trên lưng ngựa. Thế nên, dù chỉ dính một chút bột này thôi là người ta sẽ tự leo lên lưng ngựa và bị đưa tới thế giới ngủ vĩnh hằng đấy. Sẽ không thể quay về được. Thế nên Tooko không được đụng vào nó đâu nhé.
Đang định đưa tay ra chạm vào cái bình hình trái tim, Tooko vội rụt tay lại.
Trông con bé vẫn chưa tỉnh ngủ, có lẽ sáng mai nó sẽ quên mất chuyện cái bình.
Khi mình đưa con bé về giường rồi khẽ hôn lên má con bé, Tooko ngay lập tức chìm vào giấc ngủ.
Ở bên cạnh, Ryuu cũng đang nằm ngủ.
Hai đứa bé chẳng khác nào thiên thần.
Mình thật hạnh phúc khi có Tooko ở bên.
Mình đem chìa khóa hòm châu báu giấu ở tầng cao nhất của kệ chén bát. Vì để ở đó thì mấy đứa nhỏ sẽ không với tới được.