Chỉ vì một sai lầm ngẫu nhiên mà Thủ Nhất bỏ vợ. Buổi sáng đi làm còn trời yên biển lặng, chiều về bom nổ.
- Nhanh, thật là nhanh!
Đó là phản ứng đầu tiên sau khi bom nổ. Từ đấy anh mới biết, nếu xảy ra sự cố bất ngờ, con người trước khi chết ý thức luôn luôn tỉnh táo, vẫn còn kịp nói được một câu. Nhưng tay chân luống cuống, câu nói ấy liệu có thích hợp hay không cũng thật khó nói. Rất có thể là một câu nói nhảm hoặc là câu nói bừa. Thủ Nhất cảm thấy, chuyện ở đời giống như sợi dây thun, có lúc kéo thật dài, hễ buông ra, thời gian co lại. Nhưng đáng sợ hơn, Vu Văn Quyên là vợ của Thủ Nhất vốn ăn nói từ tốn, gặp ai cũng vậy, trước khi nói bao giờ cũng nở nụ cười. Lúc này đứng trước trái bom sắp nổ, bỗng tốc độ nói năng thay đổi, việc làm thay đổi, thay đổi luôn cả hôn nhân, “ta ta ta ta”, miệng nói như bắn súng liên thanh, xòe nửa cánh quạt; sắc mặt không thay đổi, vẫn tươi cười, giống như chiến sĩ Đổng Tổn Thụy hồi thế kỉ trước, tay giật kíp mìn nhưng mặt vẫn cười tươi, ý nói: cho dù phải thịt nát tan xương thì cũng phải cho cái lô cốt này vụn ra. Nhưng trước trái bom đang xì khói, Thủ Nhất rất sợ hãi. Trên truyền hình thì anh nói cười vui vẻ, lúc này lại đang cau mày nhăn mặt suy nghĩ, miệng lắp bắp không nói nên lời.
Vu Văn Quyên bị chứng hiếm muộn. Làm xong thủ tục ở phòng ly hôn ra, nhìn theo bóng vợ đang xa dần, Thủ Nhất muốn đuổi theo để nói một câu, nhưng là câu gì thì anh tìm mãi vẫn không ra. Cho đến khi vợ trả chìa khóa nhà, anh mới nghĩ ra câu cần nói:
- Chú ý giữ gìn sức khỏe nhé.
Nhưng Thủ Nhất lập tức cảm thấy, ở đời này không có câu nói nào nhàm bằng câu nói ấy.
Nguyên nhân dẫn đến ly hôn thật đơn giản, hôm mười một tháng Hai, qua tin nhắn điện thoại di động của Thủ Nhất, Vu Văn Quyên phát hiện chồng ngoài mình ra còn có cô khác nữa. Thoạt đầu Thủ Nhất nghĩ rằng vợ đòi ly hôn vì người con gái nào đấy, về sau mới biết còn có chuyện khác.