Hai tháng sau, có người từ quê Thủ Nhất lên Bắc Kinh, bà nội gửi cho anh một túi táo phơi khô, bảo chuyển cho Phí Mặc. Đây là táo hái từ cây trong sân, tự tay bà phơi khô. Bà nhắn, lần trước trông sắc mặt Phí Mặc không tươi, táo bổ tâm. Phí Mặc nhận túi táo, tay cứ nâng niu:
- Đừng nghĩ bà cụ không biết chữ, bà không phải là người bình thường đâu.
Anh lại nhìn Thủ Nhất:
- Tôi ăn gói táo này trách nhiệm trở nên nặng nề hơn.