Suốt cả đêm Thủ Nhất không hề chợp mắt. Đi “bắt” sinh viên xong, về đến nhà Thẩm Tuyết quên hẳn chuyện không vui khi đi xem kịch, lên giường vẫn hào hứng nói chuyện “bắt” sinh viên. Thẩm Tuyết nói, có lần Tiểu Tô tóm được sinh viên đi chơi khuya về, cô đưa những cô gái này lên phòng tập, bắt ngồi xuống sàn tập động tác múa cúi gập người - ngồi lên, cô ta bảo, nửa đêm mà vẫn có sức đi chơi, hãy tập đi! Thủ Nhất nghe, chỉ ừ hử cho qua chuyện. Thẩm Tuyết nói, rồi ôm cánh tay Thủ Nhất mà ngủ. Còn anh thì mắt cứ mở thao láo, nghĩ rằng Thượng đế đã cho mình điều bất ngờ. Anh không thể ngờ nổi Văn Quyên lại sinh con. Lúc sống với nhau, hai người tìm trăm phương ngàn kế mà vẫn không sinh, ly hôn rồi lại sinh con. Thật bất ngờ, bỗng đâu từ trên trời rơi xuống một con người! Thoạt đầu, anh nghi ngờ không phải con anh, cảm giác đầu tiên của anh là không vui, nhưng tính ngày tính tháng, không thể là con ai khác được. Cứ coi như của mình thì cảm giác đầu tiên của anh cũng chưa vui, mà cảm thấy khó hiểu, không cảm thấy đây là Thượng đế đã tặng anh một lễ vật mà trao cho anh sự phiền toái. Cuộc sống đã thay đổi, vì đứa trẻ này, cuộc sống trước kia lại chen vào cuộc sống hôm nay. Thời gian ở trong tay Thượng đế, Thượng đế có thể giúp anh giải trừ mọi sự phiền muộn, Thượng đế cũng có thể kéo dài thời gian để anh xếp đặt mọi sự phiền muộn. Thủ Nhất ý thức được từ nay về sau cuộc sống của anh sẽ phức tạp hơn. Một đứa trẻ bỗng nhiên đến, giống như chất xúc tác rơi vào thùng nguyên liệu, tất cả nguyên liệu trong thùng sẽ biến đổi nhanh chóng. Ở đời này mọi sự phiền hà đều có thể xoá bỏ, vợ chồng có chuyện có thể ly hôn. Nhưng với đứa trẻ đột ngột đến này, anh sẽ chẳng có cách nào vung dao cắt đứt. Trốn tránh cũng không nổi. Hơn nữa cũng chưa biết thực hư ra sao. Cũng chưa biết thái độ của Văn Quyên. Sáng sớm hôm sau, Thủ Nhất giả vờ đi làm rồi anh lái xe đến nhà Phí Mặc để thăm dò trước. Vừa gặp nhau, Phí Mặc không kịp để Thủ Nhất nói, anh ta cau mày, tỏ ra bực bội:
- Tại sao đến bây giờ mới lộ mặt? Đêm hôm qua nhận được điện, cậu phải đến ngay bệnh viện mới phải.
Thủ Nhất trả lời rất thật thà:
- Đầu óc bấn cả lên.
Rồi anh lôi ngay vợ chồng Phí Mặc và Lí Yến cùng đến bệnh viện. Trên đường đi, Phí Mặc báo cho anh biết, Văn Quyên sinh một cậu con trai. Lí Yến nói đùa:
- Họ Nghiêm có người nối dõi tông đường rồi nhé!
Thủ Nhất không cười nổi.
Ở ngay cửa phòng bệnh, Thủ Nhất gặp cậu của Văn Quyên. Anh này vốn là bạn thời sinh viên với Phí Mặc, hồi đầu làm phần mềm máy tính, kiếm được kha khá tiền; về sau thích ngựa, anh mở một câu lạc bộ đua ngựa ở Xương Bình, mở thêm sân golf ở Thuận Nghĩa. Trước kia mọi người vẫn thường ăn uống với nhau. Bình thường Thủ Nhất vẫn gọi là cậu, một hôm hai người uống say, ôm cổ nhau, gọi nhau là anh với em. Sau ngày Thủ Nhất và Văn Quyên ly hôn, hai người cũng không còn đi lại, gặp nhau nữa. Anh trai của Văn Quyên cũng từ Nam Kinh lên. Ông anh này là điển hình của mẫu người miền nam, cao gầy, trắng trẻo, ít nói, gặp Thủ Nhất chỉ gật đầu. Ông cậu Văn Quyên đi ủng đua ngựa, vừa trông thấy Thủ Nhất liền lớn tiếng:
- Anh có biết rằng anh đã phạm pháp không?
Thủ Nhất giật mình:
- Lúc nào?
Ông cậu:
- Luật hôn nhân quy định, trong khi người vợ có mang người chồng không được ly hôn.
Thủ Nhất tay run run, thanh minh:
- Không biết, tôi thật tình không biết.
Lí Yến và anh trai Văn Quyên vào phòng thăm Văn Quyên, Phí Mặc đưa cậu Văn Quyên và Thủ Nhất sang phòng trẻ sơ sinh để thăm đứa bé. Phòng trẻ sơ sinh có đến mấy chục cái giường trẻ con kê thành hàng lối ngay ngắn, trên mỗi cái giường là một đứa trẻ. Đứa trẻ mới sinh còn chưa giống đứa trẻ, da thịt nhăn nheo, người cứ cuộn tròn lại, giống như một con chuột con. Lũ trẻ có đứa đang ngủ yên, có đứa nhắm mắt chân cứ đạp lia lịa, lại có đứa đang há to miệng khóc, chúng khóc thì không còn trông thấy mặt mũi đâu nữa. Một chị y tá đẩy cái xe sữa cứ đi vòng quanh mấy cái giường. Phí Mặc và ông cậu đưa Thủ Nhất đến trước một cái giường. Đứa bé xa lạ đang nằm yên, hai mắt nhắm nghiền. Tối hôm qua không ngủ, đầu Thủ Nhất hơi đau, trông thấy đứa trẻ anh như thấy thế giới này không thật. Phí Mặc đưa mắt nhìn ông cậu Văn Quyên đứng bên cạnh, lên giọng trách móc Thủ Nhất:
- Lẽ ra cô Quyên chết sống thế nào tôi không báo cho anh biết, tôi phải suy nghĩ suốt một đêm cuối cùng quyết định, cho nên sáng sớm hôm nay mới gọi điện cho anh. Vẫn còn may, anh đến thật kịp thời. Nhưng nghĩ lại, sự việc đến nước này chứng tỏ anh cũng quá là bình chân như vại.
Thủ Nhất nhìn đứa bé, không nói gì. Lúc này anh cũng bực vô cớ với Văn Quyên. Bực vô cớ là vì lấy nhau suốt chục năm mà chẳng sinh đẻ, bây giờ ly hôn rồi bỗng sinh con. Là do tác dụng của thuốc bắc hay do tập khí công? Với lại, trước khi ly hôn, có mang mà cũng không bảo cho chồng một câu, mười tháng nay anh chẳng hay biết gì. Lúc này anh không thấy đồng tình với Văn Quyên mà cảm thấy chị thật độc ác.
Phí Mặc giải thích cho anh:
- Cô Quyên có nói với cô Yến nhà tôi, lúc ly hôn cô ấy thấy có triệu chứng, tuy vẫn không rõ ràng. Lẽ ra cô ấy định cho anh niềm vui bất ngờ, nhưng hai vợ chồng xảy ra chuyện.
Thủ Nhất cười đau khổ, không nói gì. Đứa bé ngủ dậy, mở mắt không khóc, đưa tay lên mút, tiếp theo nó nhìn Thủ Nhất, chừng như không để ý gì, nhưng toàn thân Thủ Nhất lạnh như băng. Anh nhìn Phí Mặc, thử thăm dò:
- Tôi vào thăm cô Quyên?
Phí Mặc:
- Nên thăm, cô ấy vừa sinh, còn yếu lắm.
Ông cậu đứng bên cạnh, nói:
- Có cần thiết không? Thăm đứa bé là đủ rồi.
Lại nói thêm:
- Chính vì đang yếu, đừng làm cho cả hai không vui.
Lại nói:
- Mổ lấy con, vết mổ vẫn chưa lành.
Phí Mặc đỡ lời:
- Đã đến đây, cũng nên vào thăm.
Anh lại dặn Thủ Nhất:
- Nhưng gặp cô ấy đừng nên trách. Cô ấy giấu anh lâu ngày, nước đã đổ xuống đất khó mà lấy lại được.
Thủ Nhất thở dài:
- Cô ấy đang trừng phạt tôi.
Ba người ra khỏi phòng trẻ sơ sinh, đi sang phòng Văn Quyên nằm. Đến cửa phòng, Thủ Nhất như nhớ ra điều gì:
- Hãy chờ...
Rồi anh bỏ hai người đứng đấy, chạy ra cổng bệnh viên. Anh băng qua đoàn xe chạy trên đường, sang cửa hàng chuyên bán điện thoại di động, mua cho Văn Quyên một cái. Lúc hai người sống với nhau, Văn Quyên không dùng điện thoại đi động, bảo phiền lắm, ở đời này không ai có việc gì cần kíp gọi cho mình. Trở lại bệnh viện, anh đứng ngoài thở một lúc rồi mới vào phòng. Vào đến nơi, Thủ Nhất thấy Văn Quyên đang nằm trên giường, đầu đội mũ sản phụ. Vừa sinh, nét mặt có phần tiều tuỵ. Những người khác sinh con xong đều béo ra, còn Văn Quyên gầy hơn trước nhiều, lại nghe cậu của Văn Quyên nói, vết mổ không tốt, lòng Thủ Nhất bỗng quặn đau. Lần trước Thủ Nhất nằm bệnh viện, Văn Quyên ôm đầu anh. Hình như trước lúc anh vào, trong phòng vừa tranh luận chuyện gì đó, nét mặt Văn Quyên vẫn còn vẻ giận dữ. Thấy anh vào, Văn Quyên quay mặt đi. Ông anh Văn Quyên tay run run đang dùng tiếng Nam Kinh nói gì đấy cũng thôi không nói nữa. Không khí trong phòng có phần nặng nề. Thủ Nhất vào cũng chưa biết sẽ nói gì. Sau vài phút yên lặng, Lí Yến đi tới mở nắp cái tô to, phá vỡ sự im lặng:
- Quyên ơi, tất cả đều là giả, chỉ có uống hớp nước này mới là thật. Mình cũng mổ đẻ, cần được bồi dưỡng. Với lại, còn phải cho con bú nữa.
Văn Quyên vẫn quay mặt đi, không để ý gì đến Lí Yến.
Phí Mặc đỡ lời:
- Cô Quyên, tối hôm qua tôi đã nghĩ được tên cháu rồi, không biết cô có bằng lòng không. Con trai, gọi nó là Nghiêm Thực. Thứ nhất, cho nó khoẻ mạnh, thứ hai, cho nó thực tế.
Văn Quyên vẫn không nói gì. Trong phòng càng thêm nặng nề.
Thủ Nhất ý thức được trách nhiệm của mình, bất chấp tất cả cứ đi tới. Đầu tiên anh lấy cái nhẫn trong túi ra, vẫn là cái nhẫn lần trước về quê bà nội anh bảo đưa cho Văn Quyên, sáng nay anh đem theo đến đây. Anh đặt cái nhẫn bên gối của Văn Quyên:
- Mấy hôm trước tôi về quê, theo ý cô, tôi đem nhẫn về trả bà. Bà bảo tôi đưa lại cho cô. Bà còn nhắn, cô không phải là cháu dâu thì cũng là cháu gái của bà.
Lúc này anh phát hiện, Văn Quyên nằm trên giường, nước mắt đầm đìa. Lòng Thủ Nhất cũng thanh thản hơn, vội lấy cái điện thoại vừa mua, cái máy điện thoại di động kiểu mới nhất, vỏ màu đỏ, đặt bên gối Văn Quyên:
- Điện thoại này tôi mua cho cô, cô và con có việc gì cứ gọi cho tôi bất cứ lúc nào. Từ hôm nay, máy của tôi mở liên tục hai mươi bốn tiếng sẵn sàng nhận điện của cô.
Phí Mặc vội giúp lời:
- Phải rồi, một người chăm sóc trẻ con không đơn giản.
Văn Quyên lau nước mắt, nói với Lí Yến:
- Chị Yến, phiền chị một việc, có được không?
Lí Yến vội đứng đậy:
- Việc gì, nói đi.
Văn Quyên:
- Chị đưa cái máy điện thoại này đi chỗ khác giùm, bẩn lắm.
Lí Yến không biết phải làm thế nào, đưa mắt nhìn Thủ Nhất. Thủ Nhất cũng sững sờ, biết chuyện không đơn giản như mình nghĩ. Lí Yến lại nhìn cậu và anh trai Văn Quyên, hai người cũng quay mặt đi, không nói gì. Chỉ một mình Lí Yến khó xử đứng đấy. Chị lại nhìn Phí Mặc, Phí Mặc cau mày, gật gật đầu, Lí Yến cầm lấy cái máy điện thoại đưa trả Thủ Nhất. Lúc này điện thoại của anh ở trong túi cũng vừa vang lên. Thủ Nhất lấy ra xem. Thẩm Tuyết gọi. Lúc này nhận điện cũng không xong, không nhận cũng không xong, anh đành nhận, nhưng đứng quay lưng lại:
- Đừng gọi nữa, đang họp.
Tiếng Thẩm Tuyết trong máy nghe rất to, trong phòng hình như ai cũng nghe rõ:
- Đám cưới Tiểu Tô sắp bắt đầu rồi, mọi người đang chờ anh đấy, đừng đến muộn.
Thủ Nhất:
- Biết rồi!
Anh tắt ngay máy. Văn Quyên lặng lẽ nhìn tuyết vương trên cành cây ngoài kia. Lúc này, cậu của Văn Quyên đến trước Thủ Nhất:
- Anh bận, về đi.
Thủ Nhất vội nói:
- Không bận, không bận.