Suốt cả đêm Thủ Nhất không ngủ ngon giấc. Không ngủ ngon giấc không phải vì mình. Tạm thời anh không quan tâm đến những việc phiền toái liên quan đến mình. Đáng tiếc là, Phí Mặc chưa làm gì mà đã bị tóm, không sao giải thích nổi. Giống như con mèo, suốt đời ngu ngốc không ăn vụng, nhân lúc người không cẩn thận, ăn vụng một con cá bằng cái lá liễu, mà cũng chỉ mới nhìn, chưa ăn, cũng bị tóm! Một lần ăn trộm bị người khác bắt được chẳng khác gì trăm lần ăn trộm. Phí Mặc định đưa Thủ Nhất ra làm cái ô bảo hộ, nhưng bị Lí Yến đánh cho không kịp trở ray, chẳng những không giúp được bạn mà còn làm tăng nhanh sự bại lộ. Thế rồi anh buồn cả đêm, không sao ngủ được. Anh không nghĩ được rằng, sáng sớm hôm sau, bởi việc của Phí Mặc mà lửa cháy đến bản thân anh. Tối hôm qua ở ga xe lửa, anh nói dối Thẩm Tuyết rằng buổi chiều ghi hình, nhưng sáng nay mới thật ghi hình cho chương trình “Biết một nói một”. Anh dậy từ rất sớm, uống vội một cốc bột đậu nành, cúi xuống thay giày, chuẩn bị ra đi. Chợt anh thấy trong tay Thẩm Tuyết cầm cái gì đó, cô vẫn mặc đồ ngủ đi ra hành lang. Thủ Nhất hỏi:
- Chín giờ em mới lên lớp cơ mà? Dậy sớm thế làm gì?
Anh đứng thẳng dậy, thấy mặt Thẩm Tuyết biến sắc. Thẩm Tuyết đặt tấm ảnh lên mặt tủ để giày:
- Đưa đi chỗ khác đi!
Đây là tấm ảnh anh gửi Phí Mặc cất giùm, tấm ảnh Văn Quyên chụp với con lúc sáu tháng.
Thủ Nhất đang định nói thì Thẩm Tuyết lại đặt cuốn sổ tiết kiệm lên mặt tủ giày:
- Cũng cầm nốt đi!
Quyển sổ tiết kiệm anh cũng gửi Phí Mặc, đề phòng mẹ con Văn Quyên có chuyện gì. Trống ngực Thủ Nhất đập thình thịch, biết chuyện hỏng to rồi. Chắc chắn chiều hôm qua Lí Yến lục lọi đồ đạc của Phí Mặc rồi đưa cho Thẩm Tuyết. Bỗng anh cảm thấy Thẩm Tuyết đang ở trước mặt đây thật xa lạ, trước kia anh cảm thấy cô là một chị hai ngờ nghệch, bộc tuệch, không ngờ lòng dạ lại sâu sắc đến thế, chuyện cả đêm không nói, đến sáng mới nói, không cho anh một khoảng trống để suy nghĩ. Cũng không biết trước đây Thẩm Tuyết giả vờ ngờ nghệch hay là đã được mình cải tạo mà trở nên như ngày nay? Phí Mặc cũng thật đáng trách, thiếu cẩn thận, giấy thuê phòng của mình không nói làm gì, ảnh với sổ tiết kiệm bạn gửi cũng bị lục soát. Bị lục soát ra rồi tối hôm qua cũng không nói với anh một câu! Với lại Lí Yến cũng thật ác nghiệt, lửa cháy ở nhà mình chưa đủ còn đem lửa đến nhà khác. Thủ Nhất đành lui lại, chưa đi vội. Anh giải thích với Thẩm Tuyết:
- Em nghe anh nói...
Thẩm Tuyết cười nhạt:
- Em biết anh sẽ nói, sợ em trông thấy rồi buồn chứ gì, cho nên mới đem gửi anh Mặc, phải không?
Thủ Nhất đành tỏ ra cứng rắn:
- Đó là một nguyên nhân, nhưng...
Thẩm Tuyết ngắt lời anh:
- Nhưng gì? Nhưng anh đem ảnh với sổ tiết kiệm gửi anh Mặc, để người ta đánh giá em thế nào?
Thủ Nhất:
- Anh...
Thẩm Tuyết lại ngắt lời anh:
- Anh rất căm chị Yến chứ gì? Hôm qua chị ấy đưa ảnh và sổ tiết kiệm cho em, em cũng nghĩ chị ấy có ý không tốt, nhưng lúc này em rất cảm ơn chị ấy. Không những cảm ơn chị Yến mà còn cảm ơn anh Mặc đã để xảy ra chuyện kia. Cả đêm em cứ nghĩ mình là đứa ngu dốt. Vậy mà em còn đi khuyên giải người khác, em với người ta thật giống nhau!
Thủ Nhất dang rộng cánh tay:
- Tấm ảnh với cuốn sổ tiết kiệm, sổ tiết kiệm cũng chỉ có hai chục ngàn, làm sao so được với tính chất sự việc của anh Mặc hôm qua?
Thẩm Tuyết:
- Em không nói chuyện tấm ảnh và cuốn sổ tiết kiệm, em nói tại sao hôm qua anh lại nói dối để che chắn cho anh Mặc?
Thủ Nhất:
- Bạn bè mà, cháy nhà hàng xóm làm sao có thể bình chân như vại được?
Thẩm Tuyết chỉ tay vào Thủ Nhất:
- Em cũng không nói chuyện anh nói dối để che chắn cho anh Mặc, em hỏi anh, tại sao hôm qua ở ga anh lại khoá máy?
Thủ Nhất:
- Nói với em rồi thôi, khoá máy để ghi hình, sau đấy quên mất.
Thẩm Tuyết:
- Có đúng anh chỉ khóa máy chiều hôm qua không? Mấy hôm nay anh khóa máy rồi, nếu không khoá thì ở ngoài vùng phủ sóng, anh đi đâu? Nhất định anh như anh Mặc, còn nhiều chuyện khác giấu em. Hai hôm nay cứ nhìn vẻ mặt của anh em cũng biết. Nói dối như cuội! Anh với anh Mặc âm mưu điều gì? Gặp chuyện thì anh nói dối cho anh ấy, anh ấy cũng lại nói dối cho anh. Có phải hai người quan hệ với nhau như thế không?
Thủ Nhất lúc này đã bực lắm rồi:
- Em nghĩ anh như thế thì không còn biết nói gì hơn.
Thẩm Tuyết:
- Không biết nói gì hơn là vì trong lòng anh đầy những chuyện đen tối.
Lúc này Thủ Nhất nóng thực sự. Anh muốn dùng cái nóng để áp chế Thẩm Tuyết. Lần trước đi ăn lẩu, Thẩm Tuyết nghi ngờ anh với Ngũ Nguyệt, ngồi trên xe anh đã nổi nóng, áp chế được Thẩm Tuyết. Lúc này anh cũng muốn diễn lại. Mỹ hai lần đánh Iraq mới lật đổ được Sadam. Vậy là anh lấy điện thoại di động ra, đặt phịch lên mặt tủ giày, giằn mạnh từng tiếng:
- Em nghi ngờ máy của anh chứ gì? Xem đi, xem đi, mở ra xem, để nhà cho em, hôm nay đừng lên lớp nữa, ở nhà cứ lục tìm trong máy xem bắt được gì nào.
Anh cứ nghĩ như lần trước Thẩm Tuyết sẽ bị trấn áp, sẽ khóc, lúc ấy anh sẽ lấy điện thoại, bỏ đi, mọi chuyện chờ đến tối về giải quyết. Nhưng anh không ngờ, Thẩm Tuyết bị anh nổi nóng doạ dẫm, nhưng cô nghênh chiến ngay:
- Cứ để đấy! Anh dám để, em dám tìm! Em phải học cách của chị Yến mới xong!
Thủ Nhất có vẻ tiến thoái lưỡng nan. Lấy máy đi không xong, mà để máy đấy cũng không ổn! Sự việc đã đến nước này, anh đành để máy đấy, bực tức bỏ đi, đóng sầm cửa lại.
Nhưng trên đường đi, anh lại hối hận. Không phải hối hận vì mình đã nổi nóng, mà dù có nổi nóng thì cũng đừng nói gì đến điện thoại. Cái trò của anh có phần quá. Mở máy suốt cả ngày, ngộ nhỡ Ngũ Nguyệt gọi đến thì sao? Nếu như trước kia, anh có thể gọi điện nhắc Ngũ Nguyệt, nhưng lúc này hai người đang căng nhau, Ngũ Nguyệt đang doạ anh, cũng khó nói, mà nói thì cô ta sẽ kiếm cớ để khống chế anh. Lúc này máy đang để ở nhà, ván đã đóng thuyền, anh không thể về lấy được, làm như vậy càng tỏ ra đang che giấu điều gì hay sao. Lòng anh nặng trĩu, cứ thắc thỏm hoài. Đến đài, công chúng đã vào trường quay cả rồi. Ban nhạc đang chơi một bản nhạc đồng quê của Mĩ. Không biết ý của ai, mấy cậu nhạc công hôm nay lại bôi mặt. Cậu Tạng béo chơi trống hôm nay cao hứng, mặt bôi xanh bôi đỏ, người cứ lắc lư theo dùi trống trong tay đang lên lên xuống xuống. Tùng... tùng... tùng... tùng..., nhịp trống vang dội, càng làm Thủ Nhất thêm sốt ruột. Anh định sáng nay không ghi hình, nhưng mọi người đã vào cả trường quay. Ông Phó đài phụ trách chương trình này cũng đến quan sát, anh đành hoá trang đôi chút, khoác cái áo kẻ ô, đi ra sân khấu. Thủ Nhất bước lên sân khấu, đèn bật sáng. Trong tiếng nhạc cuối cùng, Thủ Nhất tươi cười, tập trung tinh thần, nói:
- Xin chúc quý vị một buổi tối tốt lành! Đây là chương trình “Biết một nói một”, tôi là Nghiêm Thủ Nhất. Hôm nay tôi cùng mọi người thảo luận chuyên đề “có bệnh”. Chuyên đề hôm nay do Phí Mặc tiên sinh viết kịch bản. Hồi ông còn học ở Áo, rất quen với ngài Freud. Như quý vị đều biết, ngài Freud là người rất hay vặn vẹo, chuyện hay đến mấy ngài cũng làm lộn tung lên. Từ ngày Phí Mặc tiên sinh quen ngài cũng bắt đầu vặn vẹo, tiên sinh ra đường phát hiện có đến chín mươi chín phần trăm số người có bệnh...
Mọi người cùng cười rộ. Người dẫn chương trình đang nói rất trôi chảy. Người xem không hề phát hiện những điều phiền muộn và bối rối trong lòng anh. Nhưng nhắc đến Phí Mặc, trong khi nói anh không chú ý, nói xong rồi mới liên hệ đến chính mình, chợt trong lòng đau nhói như kim châm. Anh nhịn đau nói tiếp:
- Tuy nhiên, tiên sinh nói bệnh không phải là bệnh trên cơ thể, mà bệnh tâm lí. Bệnh tâm lí không cần nằm viện như bệnh trên cơ thể, nhưng vẫn có những biểu hiện hàng ngày. Ví dụ, hoang mang, hoảng loạn, thấy ai cũng sợ hãi, nói năng lộn xộn, tôi không rõ ở đây có bao nhiêu vị bị những chứng bệnh ấy.
Mọi người lại cười.
Thủ Nhất:
- Tại sao con người có bệnh tâm lí? Theo Phí Mặc tiên sinh...
Nói đến đây, bỗng đầu óc Thủ Nhất trống rỗng, không biết nên nói tiếp gì nữa, anh đứng sững, quên mất kịch bản của Phí Mặc viết. Hơn tám năm nay, đây là lần thứ ba xuất hiện hiện tượng này ở Thủ Nhất. Anh đứng ngây ra suy nghĩ hồi lâu nhưng không nghĩ được điều gì. Công chúng là một phần của chương trình, bỗng cười ồ cả lên. Ông Phó đài đứng bên cánh gà trông thấy, ông cau mày bỏ đi. Mồ hôi vã ra đầy đầu, anh đành nói thật với mọi người:
- Xin lỗi, tôi quên mất lời kịch bản.
Rồi anh rút từ trong túi ra bản viết của Phí Mặc, giở mấy trang, cúi xuống xem. Cậu Tạng tay trống của ban nhạc nện trống lấp chỗ trống cho anh. Thủ Nhất xem xong, cau mày, giơ tay ra hiệu cho cậu Tạng:
- Thôi, đừng đánh nữa, rối lắm rồi.
Rồi ra hiệu cho đạo diễn Đại Đoạn ở trên cao kia:
- Được rồi!
Anh lại cười.
- Tại sao con người bị bệnh tâm lí? Theo Phí Mặc tiên sinh, cuộc sống vốn đơn giản nhưng bạn làm cho nó phức tạp lên, hoặc cuộc sống rất phức tạp, bạn lại đơn giản hóa nó. Bệnh đến như núi đổ, xin đừng miễn cưỡng chống đỡ, cần phải đi bệnh viện...
Hơn hai tiếng đồng hồ trôi qua, tiết mục coi như ghi hình xong. Ghi hình xong Thủ Nhất giống như bị kiệt sức, người đầm đìa mồ hôi. Anh vội vã đi xuống, theo hành lang về văn phòng, muốn uống một cốc nước. Vừa bước vào văn phòng, cô Mã nhìn anh:
- Ôi, tại sao mặt anh đỏ thế?
Cô sờ trán Thủ Nhất:
- Anh ốm rồi!