Sáng sớm hôm sau, lúc đi làm, ngồi lên xe anh gọi điện cho anh trai Văn Quyên. Điện thoại đổ chuông đến hai phút, cuối cùng cũng có người nghe. Qua điện thoại, tiếng của anh trai Văn Quyên không có gì khác thường Thủ Nhất mới yên tâm. Anh trai Văn Quyên nói với Thủ Nhất, hôm qua gọi cho anh là để nói, Văn Quyên và cháu bé từ nhà mẹ ở Nam Kinh đã về lại Bắc Kinh rồi, nếu rỗi rãi anh muốn gặp Thủ Nhất. Thủ Nhất lập tức nói:
- Bây giờ tôi đến gặp anh.
Anh trai Văn Quyên nói nhỏ:
- Tôi đang đứng ngoài ban công để nhận điện thoại của cậu, không muốn để cô Quyên biết.
Thủ Nhất hiểu ý anh, chần chừ giây lát rồi nói:
- Thế thì anh đến đài truyền hình.
Anh trai Văn Quyên nói:
- Đừng đến đài truyền hình, chúng ta ra chợ bảo mẫu. Ngày mai tôi có việc phải đi, phải tìm cho cô ấy một người bảo mẫu.
Chợ bảo mẫu ở gần nhà ga phía nam thành phố, ở trong một cái nhà lớn như kiểu chợ bán nông sản, trên cả chục dãy ghế dài có cả trăm cô gái nông thôn tay ôm túi nhựa hoặc túi da cá, một số người thành phố đi đi lại lại giữa các hàng ghế, gọi những cô gái kia đứng đậy để chọn. Cảnh này khiến Thủ Nhất nhớ lại tình cảnh buôn bán nô lệ da đen hồi cuối thế kỉ mười chín ở miền Nam nước Mỹ hoặc giống như chợ gái điếm ở Thái Lan. Thủ Nhất và anh trai Văn Quyên gặp nhau tại đây, hai người chưa đi chọn bảo mẫu mà đến một góc chợ, ngồi trên ghế của các cô gái nói chuyện với nhau. Lúc sống với Văn Quyên, Thủ Nhất cũng ít qua lại tiếp xúc với ông anh này. Ông anh này gặp Thủ Nhất cũng ít khi nói chuyện. Thủ Nhất cảm thấy ông anh này là con người bất lực, chẳng làm được gì, Anh cúi đầu không nói gì. Không ngờ mấy năm sau, con người bất lực không được việc này lại quan trọng đối với anh như thế. Anh ta là đường, là sợi giây diều, là đầu mối duy nhất để Thủ Nhất liên hệ với vợ cũ và đứa bé mới sinh. Gặp Thủ Nhất, câu đầu tiên anh trai Văn Quyên nói:
- Cậu béo ra đấy.
Câu nói bất ngờ, Thủ Nhất không biết trả lời thế nào, chỉ cười cười.
Anh trai Văn Quyên lại nói:
- Nhưng mắt đỏ, chắc là bận, thức đêm nhiều.
Tối hôm qua Thẩm Tuyết ầm ĩ với anh suốt cả đêm. Thủ Nhất lại cười đau khổ. Anh trai Văn Quyên:
- Những lần cậu gửi tiền sau đấy tôi đều nhận được cả, không dám cho cô Quyên biết.
Anh ta lại khẽ nói:
- Mà cũng không dám để vợ tôi biết.
Thủ Nhất gật gật đầu.
Anh trai Văn Quyên:
- Cháu bé biết ngồi rồi, khi mở ti vi đến chương trình của cậu, nếu không có cô Quyên, tôi cứ để cháu xem.
Thủ Nhất ngơ ngác, cảm thấy con người thật thà này có tấm lòng nhân hậu tinh tế đến vậy. Anh trai Văn Quyên cười khùng khục:
- Nghịch lắm. Chậm cho bú chừng năm giây là khóc, hờn. Hôm được một trăm ngày, tôi lấy bút, đĩa mềm, “con thỏ côn đồ” ra cho cháu chọn, nó tóm ngay lấy “con thỏ côn đồ.”
Thủ Nhất cũng cười:
- Hồi nhỏ em cũng nghịch lắm.
Lúc này anh trai Văn Quyên mới thở đài:
- Cô Quyên ở Nam Kinh cũng chẳng vui vẻ gì. Có thể cậu không biết, từ nhỏ cô ấy không hợp tính mẹ.
Thủ Nhất hơi giật mình, anh nhớ hồi cùng chung sống với nhau, suốt ngày Văn Quyên nói chuyện với con chó bông, lưng anh toát mồ hôi lạnh.
Anh trai Văn Quyên châm một điếu thuốc, hồi lâu mới nói:
- Lần này đưa cô ấy về, lẽ ra tôi không định nói với cậu biết đâu, nhưng cô ấy gặp khó khăn, cậu có định giúp cô ấy không?
Thủ Nhất ngước lên, nói:
- Không vấn đề gì.
Anh trai Văn Quyên rít một hơi thuốc:
- Lẽ ra không định tìm cậu, tìm ông chú họ, ông ấy cũng có nhiều cách lắm. Nhưng cậu biết đấy, ông ấy nóng nảy, tôi không thích gặp ông ấy nói chuyện.
Thủ Nhất gật đầu. Anh trai Văn Quyên:
- Lúc về Nam Kinh cô Quyên đang có công việc ổn định, nhưng lên đây công ty địa ốc nơi cô ấy vẫn làm việc đã giải thể, cậu có thể tìm giúp cho cô ấy một công việc được không?
Thủ Nhất ngồi lặng lẽ.
Anh trai Văn Quyên:
- Nhưng đừng để cô ấy biết cậu giúp tôi. Tìm được việc rồi bảo tôi, tôi sẽ nói dối là nhờ bạn học tìm. Tính cô em tôi cậu cũng biết đấy, bề ngoài trông rất dịu dàng bình thường, nhưng trong lòng rất cứng rắn, biết có dính đến cậu thì tôi cũng không thoát khỏi.
Thủ Nhất gật đầu. Anh trai Văn Quyên lại dặn thêm:
- Lúc tìm việc cậu đừng quên, cô Quyên biết đánh máy.
Thủ Nhất gật đầu. Anh trai Văn Quyên lại nhìn Thủ Nhất, thở dài:
- Tôi biết cậu đã ly hôn với cô ấy, không có liên quan gì nữa, cứ coi như giúp tôi.
Thủ Nhất nhìn con người miền nam cao gầy này, bất giác xúc động:
- Anh, chính là anh giúp em đấy.
Anh trai Văn Quyên lắc đầu, vứt mẩu thuốc lá, lấy từ trong túi ra một tấm ảnh, đưa cho Thủ Nhất:
- Tôi chụp trước khi về Bắc Kinh đấy.
Thủ Nhất cầm lấy tấm ảnh. Trong ảnh, Văn Quyên ôm trong lòng đứa bé kháu khỉnh, khoẻ mạnh. Đứa bé lớn hơn hôm thấy ở phòng trẻ sơ sinh, trong ảnh Văn Quyên cười, nhưng Thủ Nhất cau mày, hình như không bằng lòng điều gì.
Anh trai Văn Quyên:
- Biết cậu nhớ cháu lắm, nhưng lúc này đừng vội thăm. Tôi sẽ làm công tác tư tưởng dần cho cô ấy, chúng mình làm từng bước một.
Thủ Nhất nhìn tấm ảnh, gật đầu.
Anh trai Văn Quyên:
- Trong sổ hộ khẩu, cũng là theo họ mẹ, chúng ta cứ từng bước một.
Thủ Nhất gật đầu.
Hai người cùng đi tìm bảo mẫu, tìm được một cô người Cam Túc, mười chín tuổi, khuôn mặt hồng hào, trông người thật thà, tên là Mã Kim Hoa, tay ôm cái bọc vải hoa. Làm xong thủ tục, anh trai Văn Quyên đưa cô bảo mẫu này về. Thủ Nhất về xe, lại lấy tấm ảnh ra xem. Điều làm anh xấu hổ là, anh vẫn chưa có cảm giác đối với đứa bé trong ảnh. Giống như nửa năm trước trong nhà hộ sinh, anh cảm thấy đây là một hệ luỵ và phiền phức. Nhưng anh vội lẩn tránh ý nghĩ ấy. Vì cứ nghĩ như thế, anh sẽ là con người không biết nhục.