Đám cưới Tiểu Tô được tổ chức ở khách sạn Minh Tinh. Khách sạn thuộc loại trung bình khá, rất nổi tiếng, những thứ bày biện trong khách sạn đã cũ lắm rồi. Phòng ăn thuộc loại trung bình, nhưng phòng tiệc trang hoàng theo kiểu Tây. Chung quanh tường có nhiều bức phù điêu mang phong cách Phục hưng và đầu sư tử, những đồ đạc bày biện trong phòng theo phong cách Minh - Thanh, bàn vuông, ghế chạm khắc rồng. Hai phong cách gặp nhau ở một chỗ chẳng khác nào một người đàn ông châu Âu cao lớn quàng tay một cô gái Trung Hoa thấp bé đi ngoài phố, trông khập khiễng chẳng ra kiểu cách gì. Nhưng cũng chính vì khập khiễng chẳng ra kiểu cách gì, lại có vẻ Tây và sang trọng. Tiểu Tô nói nhỏ với Thẩm Tuyết, ở đây trông khá là sang trọng, nhưng thức ăn không đắt. Ông giám đốc khách sạn mê bóng đá, mà chồng Tiểu Tô lại là cầu thủ, cái anh Mạch Tráng cầu thủ đội loại hai là bạn thân của ông, nên tổ chức đám cưới tại đây, mọi khoản được giảm giá một nửa.
Thủ Nhất đến muộn. Hôn lễ đã tiến hành được một nửa. Trên bàn ăn đĩa bát ngổn ngang, cô dâu chú rể đang bị mọi người bắt hôn. Thấy anh đến muộn, Thẩm Tuyết tỏ ra không vui. Chờ anh đến gần, cô mới nói:
- Đi đâu thế? Bảo không đến muộn mà giờ này mới đến?
Thủ Nhất đến muộn vì phải vào bệnh viện thăm Văn Quyên và con nhỏ. Nếu không có chuyện Văn Quyên sinh con thì anh cũng không thích đến đây. Vì thứ nhất, chỉ là sự ứng phó không hứng thú gì; thứ hai, những trường hợp này rất kích thích Thẩm Tuyết, từ đấy e rằng sẽ dẫn đến hậu quả không cần thiết. Hơn nữa, hôm nay không như mọi ngày, Văn Quyên vừa sinh con, anh đang do dự có nên báo tin này cho Thẩm Tuyết biết không. Tối hôm qua không ngủ được cũng chỉ vì suy nghĩ chuyện này, do dự cho đến tận sáng mà vẫn không quyết định nổi. Lại nghĩ, sớm muộn gì Thẩm Tuyết cũng biết, nói sớm còn hơn nói muộn. Nhưng nói, Thẩm Tuyết sẽ phản ứng thế nào? Đang trong không khí đám cưới, đem chuyện này ra nói cũng không hợp. Vậy là anh cố ý nói:
- Em cứ nghĩ anh không muốn đến sớm hay sao? Đang họp thì giám đốc đài đến.
Lúc này, Tiểu Tô phấn son loè loẹt đi tới trước Thủ Nhất:
- Người nổi tiếng đã đến, hai ta chụp chung kiểu ảnh chứ?
Thủ Nhất liếc nhìn Thẩm Tuyết, anh lập tức đứng dậy, ngăn tay Tiểu Tô lại:
- Nếu cô không sợ, tôi đâu tiếc gì!
Đèn máy ảnh loé sáng, mọi người cùng cười. Lúc này, một cán bộ giảng dạy của học viện sân khấu tên là Quách, tóc túm đuôi ngựa, đẩy Thủ Nhất ra:
- Anh Nhất đừng phá, bây giờ xin mời cô dâu chú rể hôn nhau đi.
Rồi anh ta đẩy cô dâu đến trước bàn tiệc, để cô và Mạch Tráng đứng hôn nhau dưới một trái chuối treo lủng lẳng. Khi hai người hôn nhau, anh chàng Quách vung tay hô to:
- Một, hai, ba...
Mọi người cùng đồng thanh:
- Hay lắm!
Quách:
- Một, hai, ba...
Mọi người lại hô:
- Yêu lắm!
Thẩm Tuyết rất hào hứng tung hô. Thủ Nhất cũng phụ hoạ. Cô dâu chủ rể hôn nhau ba lần, chủ rể nhảy lên cắn quả chuối, đưa đến miệng cô dâu, lúc ấy mọi người mới thôi và chỉ hoan hô, cười vui vẻ. Anh chàng Quách uống nhiều, bước đi xiêu vẹo, vung vẩy cái đuôi ngựa đến chỗ Thủ Nhất:
- Vừa rồi, anh Nhất hô khẩu hiệu rất miễn cưỡng. Anh đang có tâm sự gì hay sao? Hay là chờ đến khi cưới Thẩm Tuyết rồi mới hô?
Bị chạm đúng chỗ đau, trong lòng Thủ Nhất thêm rối bời, anh đứng đậy che giấu, làm ra vẻ nhiệt tình, giống như căn phòng này trang trí theo phong cách giả tạo:
- Đúng là tôi hô có phần miễn cưỡng. Những điều tôi muốn hô là “ghen quá!”. Mọi người lại vỗ tay, cười vang. Cô dâu cười gập cả người lại. Thủ Nhất càng được thể:
- Tôi nghe Thẩm Tuyết nói, cô giáo Tô đi kiểm tra ban đêm tóm được sinh viên đi chơi khuya về, bắt lên phòng tập động tác múa. Tôi cho rằng, từ hôm nay cô giáo Tô sẽ chuyển công tác, đêm đêm canh giữ “hậu vệ thép” là đủ rồi, chuyện sinh viên tôi xin làm thay.
Mọi người lại cười. Chú rể “hậu vệ thép” đi tới chạm cốc với Thủ Nhất. Thủ Nhất uống một hơi cạn ly rượu.
Đám cưới kết thúc. Thủ Nhất uống nhiều. Anh thấy Thẩm Tuyết có vẻ thỏa mãn. Từ đám cưới về đến nhà đã ngả chiều. Thẩm Tuyết dìu anh lên gác, vừa đi cô vừa trách:
- Đám cưới của người ta, anh có gì mà phấn khởi thế? Có mỗi anh uống nhiều, người khác chỉ chạm môi gọi là, anh thì hết ly này đến ly khác.
Thủ Nhất lắc đầu:
- Không dễ, không dễ!
Vào trong nhà, Thẩm Tuyết cởi giày giúp anh:
- Chỉ vớ vẩn! Em thay chai rượu bằng chai nước, cô dâu diễn rất đạt, thật ra nó đâu có uống rượu, anh có nhận thấy không?
Thủ Nhất vung tay:
- Không ai thấy chân tướng sự việc!
Thẩm Tuyết đưa anh vào giường:
- Tiểu Tô bảo, đến lượt em nó sẽ giúp.
Thủ Nhất vẫn chưa say hẳn, nghe trong câu nói của Thẩm Tuyết có ẩn ý, anh không dám trả lời, cố ý làm như say lắm, tiếp tục gào lên:
- Không dễ, không dễ!
Nói rồi anh lăn ra giường như ngủ. Nhưng hai phút sau anh ngủ thật.
Tỉnh lại thì trời đã tối. Đầu óc Thủ Nhất vẫn còn choáng váng. Mở mắt ra đã thấy cặp của mình để bên giường, những thứ trong cặp được bày ra khắp giường, Thẩm Tuyết đang thu dọn. Thủ Nhất bực mình:
- Tại sao em cứ thích lục lọi các thứ của anh như thế nhỉ?
Chưa dứt lời thì thấy Thẩm Tuyết đang cầm trong tay cái máy điện thoại di động mà sáng nay anh mua cho Văn Quyên. Anh lập tức tỉnh rượu. Thẩm Tuyết cầm máy điện thoại, ngồi suy tư:
- Anh Nhất, anh có hai máy từ bao giờ thế này?
Thủ Nhất thầm trách mình sơ suất quá. Sự việc đã đến nước này nếu anh đem chuyện Văn Quyên sinh con ra nói lại càng tỏ ra bị động. Vậy là anh lảng sang phía khác:
- Cái máy của anh Mặc hỏng, chương trình truyền hình mua cho anh ấy một cái mới.
Thẩm Tuyết để cái máy xuống, đi sắp xếp lại các thứ, cô vừa làm vừa nói:
- Ai mua thế này? Mua cho anh Mặc mà lại chọn cái hoa hoét diêm dúa thế?
Chợt như nghĩ ra điều gì, Thẩm Tuyết cầm cái máy điện thoại lên xem, xem một lúc mặt biến sắc đần:
- Không đúng, anh Nhất, máy này chỉ dành cho con gái thôi.
Cô lại nhìn Thủ Nhất. Cái nhìn khiến anh gai cả người. Thẩm Tuyết ném “bộp” cái máy lên giường:
- Em nói nhé, hôm nay anh có chuyện gì đó tỏ ra lúng túng, buổi trưa đám cưới cũng đến muộn. Anh bảo anh họp, đúng là ngựa theo đường cũ, anh mua máy cho con yêu tinh nào thế?
Rồi cô bỏ Thủ Nhất một mình, ra đứng ở ban công. Thủ Nhất vỗ vỗ đầu. Hình như hôm nay uống phải rượu giả, đầu đau quá. Anh mặc quần áo và cũng ra ban công. Đứng ở ban công nhìn xuống có thể thấy đèn thành phố rực rỡ, Thẩm Tuyết đứng ngẩn ngơ một chỗ. Thủ Nhất đặt tay lên vai cô, quyết định nói sự thật:
- Anh phải nói thật với em, cái máy ấy không phải mua cho anh Mặc đâu, anh mua cho Quyên đấy. Hôm qua Quyên sinh con trai.
Nghe tin này Thẩm Tuyết choáng váng đầu óc. Cô há miệng định nói gì đấy, nhưng rồi quên mất, không nói nữa. Mãi một lúc sau mới nói:
- Thế là thế nào?
Thủ Nhất nói theo:
- Thế đấy!
Quan điểm của hai người hình như rất nhất trí, trên đời này không nên có đứa trẻ ấy.
Thẩm Tuyết quay lại, nhìn Thủ Nhất:
- Em bảo trưa nay anh uống say vì vui có đứa con. Anh đóng kịch thật giống Tiểu Tô.
Thủ Nhất:
- Vui gì, buồn chứ.
Thẩm Tuyết như nghĩ ra điều gì:
- Anh định thế nào?
Thủ Nhất xoa tay, chép miệng:
- Khó quá, thật khó!
Thẩm Tuyết:
- Có điều gì khó đâu, em đi, anh về với chị ấy là được chứ gì? Vợ con đoàn tụ!
Thủ Nhất:
- Anh nói khó không phải chuyện ấy. Đứa bé sinh ra rồi, anh không thể phủi tay bỏ đấy.
Thẩm Tuyết bỗng nổi nóng:
- Anh là thằng lừa đảo, sống với em anh không hề nói gì.
Thủ Nhất dang tay:
- Anh cũng không ngờ. Cũng giống như chúng ta lúc này, có gì đó không kịp chuẩn bị. Nhưng anh vẫn khuyên em, việc đã thế rồi, em tiếp nhận cũng được, mà không cũng được. Em cứ suy nghĩ.
Thẩm Tuyết vẫn đứng lặng. Thủ Nhất nói tiếp:
- Hay là thế này, coi như anh có con trước khi ly hôn, rồi sau đấy sống với em, trong cuộc sống vẫn thường gặp những chuyện như thế đấy thôi?
Rồi anh nói vu vơ:
- Phải mổ, vết mổ không tốt.
Thẩm Tuyết khóc:
- Tại sao bao nhiêu người cứ lừa dối tôi thế này?
Thủ Nhất:
- Ai lừa dối em? Không ai lừa dối em.
Thẩm Tuyết:
- Tại sao em cô đơn thế này!
Rồi cô gục lên lan can, khóc hu hu.
Thấy Thẩm Tuyết khóc, anh định nói gì nhưng rồi thôi. Chợt anh có cảm giác sống cùng với Văn Quyên, hồi ấy cũng không có gì để nói với nhau. Lúc này hơi men lại bốc lên, anh nhìn đèn lửa dưới kia như đang xoay tròn.