Thủ Nhất tìm thấy Ngũ Nguyệt ở phòng khách tầng một. Chưa gặp Ngũ Nguyệt anh hơi sợ, nhưng gặp rồi anh có phần nhẹ nhàng, thoải mái. Ngũ Nguyệt hôm nay tìm anh không phải vì những chuyện cũ, hoặc vì để giải khát hay tiêu độc, mà vì chuyện khác. Chuyện này có liên quan chút ít đến Phí Mặc. Từ ngày ly hôn với Văn Quyên, đây là lần đầu Thủ Nhất gặp Ngũ Nguyệt. Điều khiến Thủ Nhất ngạc nhiên là, mấy tháng rồi mà vẻ mặt Ngũ Nguyệt không có gì thay đổi. Trang phục, kiểu tóc, nước da trên khuôn mặt, hai quả bóng trước ngực vẫn như ở bên bờ sông mấy tháng trước vậy. Bất ngờ khác nữa là, mặt đối mặt nói chuyện, lời lẽ của Ngũ Nguyệt không như trong điện thoại, trong điện thoại giọng bốp chát, lúc này thì cởi mở. Thủ Nhất biết chiến thuật kéo dài mấy tháng, nay hai người đã hạ cánh an toàn. Một lần nữa anh cảm thấy mình được thời gian ủng hộ. Gặp Thủ Nhất, Ngũ Nguyệt chưa kịp nói chuyện gì thì đòi đi nhà vệ sinh. Anh đưa Ngũ Nguyệt đến cửa nhà vệ sinh. Đi nhà vệ sinh rồi còn vào phòng rửa tay. Cô vừa rửa tay vừa nói:
- Anh Nhất, em thấy anh nhỏ nhen lắm.
Thủ Nhất đứng tựa cửa phòng rửa tay, cầm áo ngoài và túi cho Ngũ Nguyệt:
- Nhưng không làm gì đến em chứ?
Ngũ Nguyệt:
- Mấy tháng liền không dám nhận điện của em, hôm nay lại cố tình nói dối không ở đài, hay là anh coi em như “gà” tìm đến nhà anh?
Nghe những lời nói ấy của Ngũ Nguyệt, trái tim Thủ Nhất như rơi xuống bụng. Anh cố cắn răng:
- Anh đâu dám, chẳng qua anh xấu hổ lắm.
Rồi Thủ Nhất nói thật khẽ:
- Đang họp. Anh Mặc nổi cáu.
Ngũ Nguyệt:
- Năm kia ở Lư Sơn cũng họp, nhưng tại sao đang đêm lại mò đến phòng em được?
Thủ Nhất ngượng:
- Ờ...
Ngũ Nguyệt khoá vòi nước đi ra, lau tay ướt lên áo Thủ Nhất. Bỗng cô áp mặt mình vào mặt Thủ Nhất. Anh nghĩ Ngũ Nguyệt muốn hôn mình, vội vã đưa tay đỡ lấy trán Ngũ Nguyệt:
- Bình tĩnh nào.
Ngũ Nguyệt khịt khịt mũi:
- Ôi, anh Nhất, anh làm em thất vọng quá đấy, anh hư đốn đến mức xài cả nước hoa rồi à?
Sáng nay lúc Thẩm Tuyết trang điểm, cô nghịch xịt cả nước hoa lên người anh. Thẩm Tuyết vừa xịt vừa nói, để đề phòng những chuyện không hay, giống như chó, phun ít nước đái để làm dấu đuổi những con chó khác ra xa. Thủ Nhất khóc dở cười dở, anh cố lái câu chuyện sang một hướng khác, nhưng định nói thì Ngũ Nguyệt như nhận ra điều gì, vênh mặt lên:
- Vừa rồi anh đẩy em làm gì? Anh nghĩ em muốn hôn anh hay sao? Hôm nay em nhất định phải hôn được anh.
Thủ Nhất nhìn chung quanh, giơ mặt ra:
- Được, được, em hôn anh đi nào.
Ngược lại, Ngũ Nguyệt đẩy mặt Thủ Nhất ra xa:
- Đừng giở trò thối nữa! Cứ tưởng em không biết hay sao, chạy theo cái cô giáo dạy đài từ để định cải tà quy chính hả? Bao giờ cưới? Em sẽ đến phù dâu cho.
Thủ Nhất cố làm ra vẻ lì lợm:
- Tuyệt lắm, đến lúc ấy anh sẽ báo để em biết.
Rồi anh đưa Ngũ Nguyệt lên gác, lên quán cà phê của đài truyền hình trên tầng ba. Ngũ Nguyệt vừa đi vừa “xì”:
- Đừng sợ, không ai phá vỡ chuyện tốt lành của anh đâu. Anh Mặc viết một cuốn sách định xuất bản ở nhà xuất bản của em, ông Hạ muốn anh viết lời tựa.
Thủ Nhất giật mình, nghĩ rằng Ngũ Nguyệt nói đùa:
- Viết lời tựa cho anh Mặc? Có nhầm không đấy? Anh là người ít văn hoá. Nếu viết lời tựa cho sách của em còn có thể.
Ngũ Nguyệt đứng lại:
- Được nhé, em viết, đang không có tiền tiêu, tên sách là “Biết một nói một”, vạch trần cái bộ mặt xấu xa của anh, trên bìa sách sẽ ghi rõ “Sách cấm trẻ em”.
Thủ Nhất thấy cầu thang không có ai, liền quàng vai Ngũ Nguyệt:
- Anh thấy tên sách nên là “Em dâng tuổi xuân cho anh” hoặc “Chuyện nhảm đầy bồ”.
Ngũ Nguyệt hất tay anh ra:
- Sách của anh Phí Mặc đưa dàn trang rồi, bao giờ thì anh viết xong lời tựa?
Thủ Nhất đứng sững lại:
- Định nhờ anh viết thật đấy à? Anh Mặc biết chưa?
Ngũ Nguyệt:
- Anh ấy chưa biết. Anh viết xong rồi em sẽ bảo với anh ấy.
Thủ Nhất suy nghĩ giây lát:
- Chuyện này em nên cẩn thận. Anh viết lời tựa chưa chắc anh Mặc đồng ý.
Ngũ Nguyệt:
- Không đồng ý cũng viết. Cuốn sách của anh Mặc không biết nên nói thế nào, tên sách là “Nói chuyện”. Em nghĩ, anh ấy không biết nói chuyện, chuyện từ Aristotle đến Khổng Tử, từ Liên Hiệp Quốc đến bài giảng ở trường đại học, lại cả chương trình “Biết một nói một” của anh nữa chứ. Chuyện vòng vo tam quốc, câu nào ý nghĩa cũng ra vẻ sâu sắc, thỉnh thoảng lại chêm vào vài tiếng Tây, nhưng cuối cùng không biết anh ấy định nói gì, như vậy coi như không nói.
Thủ Nhất nghĩ đến Phí Mặc đang loanh quanh với xã hội nguyên thuỷ, anh cười:
- Sách như thế mà cũng xuất bản à? Ông Hạ giám đốc của em đầu óc có đầy nước không đấy?
Ngũ Nguyệt:
- Đầu ông Hạ không đầy nước đâu, con gái ông ta đang là nghiên cứu sinh của anh Mặc.
Thủ Nhất hiểu ra vấn đề.
Ngũ Nguyệt nói:
- Ông Hạ bảo anh viết lời tựa không phải ông ấy nghĩ anh viết giỏi hơn anh Mặc, mà muốn dùng lời lẽ của anh để nâng sách của anh ấy, mà cũng không phải để nâng sách của anh ấy lên đâu, chỉ muốn mượn cái tên của anh để quảng cáo cho sách, nếu không sách không bán nổi.
Ngũ Nguyệt cấu vào cánh tay Thủ Nhất:
- Tình hình là thế, em nói hết với anh rồi, anh có viết không?
Thủ Nhất rụt tay lại, ôm đầu:
- Anh viết cũng được, nhưng chuyện của anh Mặc xem ra có gì đó không ổn.
Ngũ Nguyệt trừng mắt nhìn anh:
- Còn chuyện của anh với em thì ổn à?
Thủ Nhất hơi ngượng:
- Ờ...
Lên quán cà phê, Thủ Nhất sực nhớ ra điều gì, nhìn đồng hồ:
- Ôi, mười một giờ rưỡi rồi, chiều nay một giờ anh còn phải ghi hình, đến giờ hoá trang rồi.
Nhưng âm mưu của anh bị Ngũ Nguyệt lật tẩy, cô đứng dậy, nhìn Thủ Nhất rồi “xì” một tiếng:
- Trước kia thì chưa nhận ra, cũng biết cách đùa rồi đấy nhỉ?
Lại nói thêm:
- Anh nghĩ em muốn ăn cơm trưa với anh hay sao? Em hẹn với bạn trai rồi.
Tuy biết Ngũ Nguyệt nói dối, nhưng Thủ Nhất cũng làm ra vẻ tươi cười:
- Tuyệt quá nhỉ, hôm nào đưa bạn đến cho anh xem mặt với nhé.
Ngũ Nguyệt đi. Cái áo ngoài của cô quá ngắn, ra đến cửa, cô vươn mình, để lộ một khoang sườn trắng phau. Nhìn từ phía sau, Thủ Nhất thấy rung động, nhưng rồi cũng bình tĩnh lại. Từ ngày hạ cánh an toàn, anh không thấy sợ chuyện giải khát và tiêu độc trước đây. Anh nói với Ngũ Nguyệt khá sâu sắc những chuyện ở đời, những chuyện đen tối nhất, so với Văn Quyên và Thẩm Tuyết chỉ là sự bình thường mà thôi. Anh đến bên cửa sổ, thấy Ngũ Nguyệt đi dưới sân ra cổng, chợt cảm thấy mất mát và cô đơn, mất mát và cô đơn không phải ở Ngũ Nguyệt mà ở ngay chính mình. Anh lấy điện thoại ra, định gọi cho Ngũ Nguyệt, gọi cô quay lại, nhưng nghĩ lại, anh bỏ điện thoại vào túi.