Trong khi Văn Quyên khóc thì Thủ Nhất cũng đang trên đường đưa Ngũ Nguyệt về nhà. Sau đấy Phí Mặc nói lại, ngay lúc bấy giờ anh gọi cho Thủ Nhất cả chục cú điện thoại, định báo cho anh biết có chuyện chẳng lành, bảo anh phải chuẩn bị tư tưởng, nhưng máy Thủ Nhất vẫn khoá. Phí Mặc dắt chó không dám đi lên, sợ Lí Yến biết nội dung cuộc gọi, đâm ra lôi thôi, vậy là anh phải dắt chó đi dạo hai tiếng đồng hồ liền. Anh bực tức đạp cho con chó một cái:
- Đồ ngu này!
Nhưng Thủ Nhất không lo gì chuyện điện thoại, mà chỉ lo trên người anh đầy mùi nước hoa. Vừa rồi trong tiếng chó sủa ở ngoại thành anh không để ý, cho đến khi Ngũ Nguyệt xuống xe, trong xe sực nức mùi nước hoa, anh lo về nhà Văn Quyên sẽ ngửi thấy, hoặc ngày mai vợ ngồi xe sẽ phát hiện. Lúc này, Thủ Nhất ngồi trong xe chửi đổng Ngũ Nguyệt một câu:
- Ngu quá!
Anh vừa lái xe, vừa hạ kính cả bốn cánh cửa xe, để gió lùa xua tan mùi nước hoa trong xe và cả trên người. Tuy là cuối đông, gió vẫn lạnh. Gió lạnh lùa vào xe làm cho Thủ Nhất rùng mình. Anh vừa lái xe, vừa mặc áo ấm lên người, đội cả mũ áo lên đầu. Từng chiếc xe đóng kín cửa lướt nhanh bên xe anh. Anh trông thấy một đôi trai gái trong một xe khác đang cười. Hai người miệng cũng đang nói gì đấy. Cứ nhìn miệng họ, cô gái hình như nói:
- Thằng điên!
Hình như anh kia cũng nói:
- Đồ ngốc!
Dường như cả hai cùng nhận ra Thủ Nhất, tay họ chỉ chỉ trỏ trỏ một lúc rồi mới nhấn ga cho xe chạy nhanh hơn. Thủ Nhất mở điện thoại, gọi cho Ngũ Nguyệt:
- Gay quá em ơi, trên người, trên xe toàn mùi nước hoa, hại anh quá!
Ngũ Nguyệt:
- Vậy anh quay lại đây, mẹ không có nhà, mẹ em đến nhà dì chơi rồi.
Thủ Nhất:
- Anh mở toang cửa xe, lạnh chết mất!
Ngũ Nguyệt phá lên cười:
- Thế thì anh chạy vài vòng quanh Bắc Kinh, hoặc cứ phóng thẳng xuống Thiên Tân, chắc chắn mùi nước hoa sẽ hết.
Thủ Nhất:
- Vớ vẩn! Cưới nhanh lên, không muốn gặp em nữa đâu.
Ở máy đầu kia Ngũ Nguyệt lại cười vang. Thủ Nhất tắt máy. Quả nhiên anh lên đường vành đai ba chạy một vòng. Nhưng anh lo vợ gọi điện giục về, anh gọi điện cho Ngũ Nguyệt xong liền khoá máy lại. Chờ cho mùi nước hoa trên người và trong xe nhạt bớt anh mới cho xe chạy về nhà. Sắp xuống xe, anh chợt nhớ điều gì, vội mở máy, xóa hết tên Ngũ Nguyệt gọi trong ngày. Anh định khóa máy, nhưng nghĩ không khóa càng tỏ ra quang minh chính đại. Không ngờ, việc không khóa máy lại dẫn đến tai họa lớn hơn, tựa như đổ thêm dầu vào lửa.
Vào đến nhà, anh vẫn chưa phát hiện ra điều gì khác thường. Trong nhà đèn sáng, có tiếng ti vi trong phòng ngủ, mọi chuyện không có gì khác với mọi khi. Anh lại lặng lẽ ngửi người mình, mùi nước hoa không còn rõ, vậy là yên tâm thay giày. Anh đâu biết, Văn Quyên muốn để anh sa bẫy. Anh vào phòng khách, vợ anh từ trong phòng ngủ đi chân trần ra, cười cười hỏi chồng:
- Anh về rồi đấy à? Cuộc họp thế nào?
Thủ Nhất vẫn cố tình nói dối:
- À, vất vả cả buổi tối với Phí Mặc. Cái nhà cậu này, tốt thì tốt thật đấy, nhưng lôi thôi quá!
Văn Quyên vẫn dịu dàng:
- Mệt rồi à?
Thủ Nhất:
- Anh phải đi tắm đây.
Văn Quyên đi tới, ôm cổ chồng, hôn lên mặt, lên cổ, hôn lên miệng anh. Điều này cũng không làm Thủ Nhất phải cảnh giác. Vì hôm nào về đến nhà vợ anh cũng tiếp đón anh như thế. Nằm trên giường Văn Quyên thích hôn chồng, thích ôm đầu chồng. Trước đây chị làm như thế là muốn có mang, anh đâu biết hôm nay vợ làm thế là để do thám. Nhưng Thủ Nhất làm chuyện gian dối lòng những áy náy. Sợ trên người mình còn mùi Ngũ Nguyệt chăng. Lo đấy, nhưng anh không dám đẩy vợ ra. Trong cái khó, có cái khôn, anh chợt nhớ ra điều gì:
- À, mà để anh tìm xem nào.
Anh đẩy vợ ra, chạy vào phòng khách, lục lọi dưới bàn trà, lục tung đống sách báo. Văn Quyên cũng theo ra, đứng dựa vào cửa phòng ngủ nhìn chồng:
- Anh tìm gì?
Thủ Nhất vừa lục lọi, vừa lẩm bẩm:
- Anh tìm cái đĩa mềm, cô Mã cứ đòi mà anh lại hay quên.
Lúc này Văn Quyên mới chậm rãi nói:
- Anh Nhất, hôm nay miệng anh có vị không phải của anh.
Đầu óc Thủ Nhất như nổ tung. Anh ngước lên nhìn vợ, nhìn khuôn mặt dịu dàng của vợ đang dần dần trĩu nặng. Anh nhận ra sự việc đã đến. Nhưng anh không biết sự việc sẽ đến mức nào, cũng không biết phải đối phó ra sao, anh cúi lom khom trước đống sách báo, dang tay, miệng lắp bắp:
- Vậy, vậy mùi vị của ai?
Anh rất giận muốn cho mình một cái tát. Vừa rồi trên đường anh chỉ chú ý đến mùi nước hoa còn vương trong xe và trên người, quên không lau miệng. Vì lúc ở trong rừng dương bên bờ sông, anh ngậm tai Ngũ Nguyệt cảm thấy đắng. Nhất định miệng anh còn dính vị đắng của nước hoa bị vợ phát hiện. Thủ Nhất định tìm lí do để cho qua, anh nói tối nay ăn cơm có món mướp đắng, hoặc buổi chiều ngậm thuốc để giữ giọng, nhưng những thứ đó không phải là vị đắng này. Đúng lúc ấy, có tín hiệu điện thoại. Tiếng chuông điện thoại trong đêm càng tỏ ra sợ hãi. Thủ Nhất sợ Ngũ Nguyệt nghĩ rằng anh đang chạy xe trên đường vành đai, vậy là anh vừa che đậy nỗi sợ hãi trong lòng, vừa lấy điện thoại ra, nhìn vào máy vào cố ý làm như bực lắm:
- Ai gọi thế nhỉ, muộn thế này mà còn gọi. Dù là ai cũng không tiếp.
Anh đang định khóa máy, thì Văn Quyên rất bình tĩnh đưa tay ra:
- Để em nghe giúp anh.
Thủ Nhất bị dồn vào chân tường. Tắt máy không được, mà mở máy ra nghe cũng không xong, tín hiệu vẫn vang lên trong lòng bàn tay. Thấy vợ đưa tay ra, Thủ Nhất rụt tay lại, nhưng cuối cùng cũng phải đưa máy cho vợ. Trước khi trao máy cho vợ, anh vội nhìn xem tên ai hiển thị trên máy. Không phải điện của Ngũ Nguyệt, mà là của Phí Mặc. Thủ Nhất thở phào nhẹ nhõm, nhưng tiếp đấy anh phát hiện, giờ này Phí Mặc gọi đến còn nguy hơn Ngũ Nguyệt. Văn Quyên vừa mở máy ra, chưa nói gì, trong máy có ngay tiếng Phí Mặc rất vội vã:
- Mở máy rồi đấy à, vẫn đang bù khú chưa về hay sao đấy? Tôi nói cho cậu hay, hai tiếng trước đây vợ cậu gọi đến tìm cậu đấy.
Tiếng Phí Mặc rành rọt từng câu từng chữ vang đến tai Thủ Nhất. Văn Quyên không trả lời Phí Mặc, chị cứ thế tắt máy, mắt không chớp nhìn chồng:
- Anh bảo tối nay cùng đi với anh Mặc kia mà?
Thủ Nhất biết hỏng to rồi, nhưng vẫn ra sức chạy chữa. Anh làm ra vẻ ảo não và hối hận:
- Anh có lỗi với em. Tối nay anh không đi với anh Mặc, mà một nhà tài trợ mời anh ăn tối. Ăn xong rồi đi tắm hơi, còn... được các cô gái mát- xa! Anh nghĩ, chuyện chẳng hay ho gì, nên không nói với em.
Lẽ ra chuyện đến đây cũng có thể cho qua. Được các cô gái mát-xa cũng có thể sinh to chuyện. Cái gọi là to chuyện không phải là cãi nhau, Văn Quyên không cãi nhau với chồng bao giờ, mà chỉ giận không nói chuyện suốt cả tuần, cũng không cho anh đến gần. Trước kia, mỗi lần Thủ Nhất chơi bời đâu đó đều dùng lí do này để dối vợ. Một tuần lễ không nói chuyện rồi cũng sẽ bình thường trở lại. Không ngờ, điện thoại lại có tín hiệu, một tin nhắn, Văn Quyên mở hòm thư, tin nhắn của Ngũ Nguyệt. Lời thư thật trìu mến:
“Bên ngoài trời lạnh, anh về đi. Nhớ nhé, trên xe em cắn anh, tối nay ngủ không được cởi áo lót”.
Văn Quyên xem xong, liền đưa máy lên tận mặt chồng. Thủ Nhất đọc tin nhắn, đầu lại nổ tung và biết rằng, mọi chuyện thế là xong!
Văn Quyên:
- Anh Nhất, anh cởi áo ra có được không?
Thủ Nhất bị đẩy vào ngõ cụt. Anh muốn tìm lí do thoái thác, nhưng không tìm đâu ra lí do. Vợ anh đang nắm đằng chuôi, anh chần chừ hồi lâu, cũng đành cởi từng chiếc áo một. Đến khi chỉ còn một chiếc áo lót, anh lại chần chừ đứng đấy. Văn Quyên vẫn bình tĩnh chờ, cuối cùng anh cởi nốt chiếc áo lót, để trần nửa người.
Ngực anh lép như ngực gà.
Văn Quyên đưa mắt nhìn ngực chồng, khẽ nói:
- Quay lưng lại đây, được không?
Đầu óc Thủ Nhất trống rỗng, giống như bảy năm trước lần đầu lên dẫn chương trình “Biết một nói một”. Anh quay lưng lại, trên bả vai phía sau, vết răng cắn nổi rõ dưới ánh đèn.
Thủ Nhất quay mặt lại, anh thấy vợ đang khóc, nỗi giận trào dâng. Đang định nói gì đấy, nhưng anh bỗng ngứa mũi, hắt hơi. Anh cởi áo bị lạnh.
Văn Quyên lấy từng chiếc áo đậy lên người chồng, rồi ôm vai anh, đầu anh, giống như hồi nào trong bệnh viện. Chị khóc, chậm rãi nói:
- Anh Nhất, bảo anh cởi áo chẳng khác nào chính em cởi áo trước mặt mọi người.
Rồi chị đẩy chồng ra, bỗng nổi nóng, miệng như súng liên thanh, nói một thôi một hồi:
- Anh Nhất, em đã tính rồi, em lấy anh đã mười năm ba tháng, khi lấy anh em mới hai mươi sáu, năm nay ba mươi sáu, mười năm qua em chưa bao giờ thay lòng đổi dạ với anh, em không biết Ngũ Nguyệt là ai, mà em cũng không muốn biết, em không giận anh thay lòng đổi dạ, mà anh thay lòng đổi dạ cũng không nói với em, anh xem em là đứa ngu ngốc để đùa giỡn, anh biết không? Bao nhiêu năm nay anh không nói chuyện với em, thì ra anh là người của người khác rồi, anh không nói chuyện với em thì anh cũng phải bảo em, không ngờ anh đi nói chuyện với người khác, anh chơi bời lăng nhăng với đám con gái em cũng không giận, nhưng anh yêu người khác là anh đã làm tổn thương em, anh biết không? Cứ nghĩ anh đến với người khác, không biết anh nói gì em, lòng em như dao cắt...
Văn Quyên vốn nói năng từ tốn, chưa nói đã cười, lúc này bỗng thay đổi tốc độ nói, khiến Thủ Nhất phải nể sợ. Thủ Nhất há hốc miệng, định giải thích nhưng không sao nói nên lời, hồi lâu sau anh mới nói được một câu:
- Không!
Không biết anh nói mình không có quan hệ với người thứ ba hoặc khi cùng với người thứ ba không nói gì về Văn Quyên. Lúc này Văn Quyên trở lại trạng thái bình thường, nhìn Thủ Nhất, chậm rãi nói:
- Anh Nhất, anh mất em rồi.
Nói xong câu ấy, Văn Quyên cười.