Trong khi Thủ Nhất dẫn chương trình, Thẩm Tuyết đến trường giảng bài cho sinh viên. Lúc đến trường, cô không đem theo điện thoại di động của Thủ Nhất nhằm theo dõi bắt quả tang những chuyện vụng trộm của anh, mà cứ để nguyên cái máy trên tủ giày, nơi sáng nay cô để. Ồn ào thế thôi nhưng cô cũng không có gì tỏ ra quá đáng; nói thì nói thế thôi, cô vẫn tin Thủ Nhất. Với lại, trong thâm tâm cô cũng không muốn gây sự đến mức không còn lối thoát. Giữ điện thoại của anh ấy để bắt chuyện vụng trộm, nếu người khác biết thì còn ra sao nữa? Sau đấy, Thủ Nhất mới biết, điện thoại để trên tủ giày đổ chuông suốt ngày.
Thẩm Tuyết nói chuyện với Lí Yến, lúc đang giảng bài thấy một cậu sinh viên lấy pin ra khỏi máy rồi lại cho vào, tín hiệu không còn ở trung tâm phục vụ, mới sinh nghi máy của Thủ Nhất. Giảng bài xong lúc về văn phòng, cô nhận được điện thoại của Lí Yến. Cô cho rằng Lí Yến suy bụng ta ra bụng người, định dò xem chuyện tấm ảnh và sổ tiết kiệm của Thủ Nhất phát triển đến đâu rồi, không ngờ Lí Yên quên hẳn, không còn để ý gì đến chuyện người khác, mà chuyển mũi nhọn sang Phí Mặc. Đúng như chuyện bắt trộm, bắt được một lần coi như bắt được trăm lần, chuyện Phí Mặc và cô nghiên cứu sinh mĩ học, biết đâu còn lăng nhăng với những cô khác nữa, phải tiếp tục đi sâu dò xét. Thẩm Tuyết hỏi:
- Chị đi sâu dò xét bằng cách nào?
Lí Yến:
- Suốt cả đêm qua mình không cho anh ấy ngủ.
Thẩm Tuyết:
- Có phát hiện thêm chuyện gì không?
Lí Yến:
- Anh ấy giả vờ điên, giả vờ chết, giả vờ câm, giả vờ điếc. Nhưng đâu có qua được mắt mình.
Thẩm Tuyết:
- Chị định thế nào nữa?
Mình định ra bưu điện lấy bản kê các cuộc gọi của anh ấy. Từ bản liệt kê ấy có thể biết được hàng ngày anh ấy gọi cho những ai.
Thẩm Tuyết giật mình, đúng là Lí Yến đang tự làm khổ mình, bắt đầu cảm thấy Lí Yến thật đáng sợ. Thẩm Tuyết hỏi:
- Bưu điện cho à?
Lí Yến:
- Mình đã lấy được chứng minh thư của anh ấy rồi, sẽ đi ngay.
Lại hỏi Thẩm Tuyết:
- Đằng ấy có đi xem các cuộc gọi của Thủ Nhất không?
Sau đấy, Thẩm Tuyết nói với Tiểu Tô, nếu hôm ấy cô không bận lên lớp, không thấy cậu sinh viên lấy pin điện thoại ra, cô cũng không đến bưu điện làm gì, chính vì thấy hành động của cậu sinh viên kia cộng với mấy hôm nay Thủ Nhất tỏ ra tâm thần bất định, hoang mang, cô mới quyết tâm theo Lí Yến đến bưu điện. Nhưng cô do dự, nói với Lí Yến:
- Lén lút đi điều tra như thế, anh ấy biết thì sao?
Lí Yến bắt đầu chĩa mũi nhọn vào Thủ Nhất:
- Anh ấy chẳng đã giấu ảnh, giấu sổ tiết kiệm là gì? Đâu có một lòng một dạ với đằng ấy? Chuyện ấy còn chưa nghiêm trọng hay sao? Giấu ảnh, giấu sổ tiết kiệm, còn giấu gì nữa ai mà biết được?
Được Lí Yến sách động càng làm Thẩm Tuyết thêm quyết tâm:
- Được, em đi với chị.
Nhưng lại do dự:
- Nhưng em không có giấy tờ gì của anh ấy sất.
Lí Yến:
- Anh ấy là người ai cũng biết, đằng ấy chỉ cần nói là người yêu của anh ấy, bưu điện sẽ cho thôi.
Hai người kết bạn ra bưu điện. Trong phòng kinh doanh ồn ào lộn xộn, rất nhiều người đến làm thủ tục hoà mạng. Lí Yến đưa chứng minh thư của Phí Mặc cho nhân viên phục vụ và trả năm đồng thủ tục phí, cái máy trong kia chạy xè xè một lúc, cô nhân viên bưu điện giao cho Lí Yến một cuộn giấy ghi số các cuộc gọi đi gọi đến. Thẩm Tuyết theo lời dặn của Lí Yến, nói mình là vợ của Thủ Nhất, muốn lấy một bản kê các cuộc gọi, đồng thời giả vờ bực mình:
- Tại sao tiền điện thoại tháng này của anh ấy nhiều thế, hay là máy của các cô ghi nhầm?
Lí Yến khua khua cái chứng minh thư của Phí Mặc, chỉ vào Thẩm Tuyết:
- Cùng một chỗ với cô này.
Khuôn mặt cô nhân viên bưu điện nom cũng khá, mắt tròn, nhưng lẹm cằm. Cô ta nhìn Lí Yến, rồi nhìn Thẩm Tuyết, lặng lẽ nhận năm đồng Thẩm Tuyết đưa vào:
- Tính cước điện thoại là máy tính, máy tính thì không thù oán gì ai.
Máy in chạy xạch xạch một lúc, cô nhân viên lại đưa ra một cuộn giấy. Hai người cầm bản danh mục ra khỏi phòng kinh doanh, vào một vườn hoa cạnh đấy ngồi chụm đầu vào xem. Danh mục các cuộc gọi rất dài, hai người đánh vắt nó lên vai, gió thổi tung, trông như khăn quàng cổ. Số điện thoại chi chít, Thẩm Tuyết xem một lúc hoa cả mắt, nói với Lí Yến:
- Linh tinh quá, không biết đâu mà tìm.
Lại hỏi Lí Yến:
- Chị có thấy gì khác không?
Lí Yến đang chúi mũi vào tìm:
- Chưa phát hiện gì mới, số điện vẫn tập trung vào cái con đĩ mĩ học kia.
Tuy chỉ tập trung vào một người, nhưng Lí Yến càng xem càng sốt ruột:
- Đằng ấy xem này, toàn là gọi cho cái con khốn kiếp ấy, có ngày gọi đến bốn cuộc. Cả tuần lễ anh ấy cũng không nói chuyện với mình nhiều thế.
Lí Yến bực lên, bật ra sự thật:
- Mẹ kiếp, lần nào đến với mình cũng kêu mệt, không được, nhưng với con kia thì hăng hái lắm, hễ gặp nhau cứ y như là củi khô lửa đượm.
Thẩm Tuyết giật mình, ngẩn ngơ nhìn Lí Yến. Lúc này Lí Yến như nhận ra điều gì, ngước lên nhìn Thẩm Tuyết:
- Nhìn tớ làm gì, tìm của đằng ấy đi.
Thẩm Tuyết thôi không nhìn nữa, nhưng cô tỏ ra khó khăn:
- Điện thoại của anh ấy không tập trung, khó tìm lắm.
Lí Yến:
- Đằng ấy chả nghi anh ấy mấy hôm nay là gì? Đó cũng là cách để tập trung truy tìm.
Thẩm Tuyết nhìn vào bản danh mục, chú ý đến những ngày gần nhất:
- Mấy hôm nay anh ấy toàn tắt máy, không gọi bao nhiêu. Gọi đi cũng không nhiều, hầu hết đều gọi cho anh Mặc và cho em.
Đột nhiên cô như phát hiện ra điều gì, hỏi:
- Hôm trước nữa có một số, nói với nhau hơn một tiếng đồng hồ, có thể coi là vấn đề được không?
Lí Yến ghé sát lại xem danh mục của Thẩm Tuyết, nói rất quả quyết:
- Chỉ cần quá năm phút là có vấn đề.
Thẩm Tuyết do dự:
- Số máy này em không biết rõ, phóng viên khác phỏng vấn anh ấy có lúc nói với nhau rất lâu.
Lí Yến:
- Gọi cho cái số ấy xem đối phương là ai. Nếu là nữ, cứ nghe thái độ là biết ngay.
Thẩm Tuyết nghe có lí lắm, lập tức lấy điện thoại ra, bấm số. Bấm hết dãy số cô liền đóng ngay máy. Lí Yến hỏi:
- Tại sao không gọi?
- Em nghĩ như thế không tiện. Nếu không có vấn đề gì đối phương nghĩ thế nào về mình? Thôi, không truy tìm nữa, thích ai cũng mặc.
Lí Yến trừng mắt:
- Cái đồ vô dụng!
Chia tay với Lí Yến, Thẩm Tuyết về nhà. Nếu khi về đến nhà, máy điện thoại của Thủ Nhất để trên tủ giày không đổ chuông thì cũng coi như chuyện đã xong. Cuộc sống của hai người sẽ trở lại bình thường. Nhưng lúc Thẩm Tuyết thay giày, điện thoại của Thủ Nhất đổ chuông. Cô cầm máy lên xem, trên màn hình hiện lên ba chữ Vu Văn Quyên. Vậy là Thẩm Tuyết lại nổi nóng. Mọi khi Thủ Nhất vẫn nói, anh không liên hệ trực tiếp gì với Văn Quyên, nếu muốn hỏi thăm con cũng thông qua ông anh của Văn Quyên; anh gọi cho Văn Quyên, Văn Quyên không nhận điện, vậy tại sao lúc này Văn Quyên chủ động gọi đến? Xem ra giả dối hoàn toàn. Từ cú điện thoại này Thẩm Tuyết lại nghĩ đến tấm ảnh và cuốn sổ tiết kiệm, càng nghĩ càng điên. Chờ cho cuộc gọi của Văn Quyên chấm dứt, cô cầm máy, lật giở các số điện thoại lưu giữ trong máy, rồi lấy bản danh mục các cuộc gọi của bưu điện ra, tìm số điện nói chuyện hơn một tiếng đồng hồ. Số điện thoại trong bản danh mục và tên trong máy là “Ngũ Nguyệt”. Thẩm Tuyết hồi hộp lắm, xem ra cả Văn Quyên và Ngũ Nguyệt anh ta chưa dứt bỏ một ai. Đúng là mình bị bưng bít. So với Văn Quyên thì Ngũ Nguyệt nguy hiểm hơn nhiều. Chỉ mới hôm trước đây thôi, hai người còn nói chuyện với nhau hơn một tiếng đồng hồ. Hơn một tiếng đồng hồ, nói gì mà nhiều thế? Thẩm Tuyết đưa cái máy vào phòng khách, ngồi ở sofa để truy tìm. Nghĩ ngợi một lúc, cô dùng máy của Thủ Nhất gửi tin nhắn cho Ngũ Nguyệt. Làm như thế có mà trời cũng không biết nổi. Vì dùng máy của Thủ Nhất, Ngũ Nguyệt nhận được cũng không biết là tin nhắn của Thẩm Tuyết mà cho đó là tin của Thủ Nhất. Thẩm Tuyết cố ý viết rất mơ hồ:
“Em đang nghĩ gì, anh đang muốn biết”.
Mẩu tin ấy ai nhận được cũng không xảy ra sự cố gì. Nếu là người tình, thì tin ấy có ý nghĩa nhớ nhau; nếu là bạn thì cũng chỉ là sự đùa vui, sẽ không cố ý ghép Thủ Nhất và Ngũ Nguyệt vào với nhau, sẽ không dẫn đến tác dụng phụ. Tin viết xong, Thẩm Tuyết lại suy nghĩ giây lát rồi mới quyết định gửi đi.
Gửi tin nhắn đi rồi cô lại hối hận. Hai người nói chuyện sách của Phí Mặc chẳng hóa ra mình lo vớ vẩn à? Nếu sau đấy Thủ Nhất biết, chắc chắn anh bực lắm. Cô còn sợ, Ngũ Nguyệt nhận được tin nhắn, bỗng gọi điện đến, vậy có nhận cú điện ấy không, cô cũng không có cách nào xử lí. Có điều Thẩm Tuyết không nghĩ là, chỉ hai phút sau điện thoại của Thủ Nhất đổ chuông, Ngũ Nguyệt không trả lời, mà chỉ gửi tin nhắn trở lại. Xem xong tin trả lời, đầu óc Thẩm Tuyết như nổ tung. Vì Ngũ Nguyệt không gửi một chữ nào, mà gửi một tấm hình: tấm hình Thủ Nhất và Ngũ Nguyệt nằm với nhau, trên người không một mảnh vải.
Sau đấy, Ngũ Nguyệt nói với Thủ Nhất, cô gửi tấm hình ấy một phần để doạ, nếu anh còn cản trở cô đến làm ở chương trình “Biết một nói một” thì cô sẽ dễ dàng gửi bức hình ấy cho người khác; một phần nữa cũng là để nói, cô sẽ không gửi tấm hình ấy cho ai, cô đâu đến nỗi xấu xa quá thế, nếu không vì Thủ Nhất cũng phải vì mình nữa chứ. Nhưng cô không ngờ, bức hình lại lọt vào tay Thẩm Tuyết!
Sau đấy Thẩm Tuyết nói với Tiểu Tô, cô nhìn bức hình rồi ngồi chết lặng đi hàng nửa tiếng đồng hồ, đầu óc trống rỗng. Cho đến khi Thủ Nhất mở cửa bước vào cô mới tỉnh lại.