Phí Mặc để xảy ra chuyện rắc rối.
Buổi tối hôm có chuyện của Phí Mặc, Thủ Nhất và Thẩm Tuyết đang ở ga tiễn Tài Vân về Sơn Tây. Ở ga, hai người mua cho Tài Vân một túi to vịt quay Bắc Kinh đựng trong bao chân không, bảo đưa cô về biếu cha mẹ. Tài Vân không thoả mãn cho chuyến lên Bắc Kinh này, ở ga, cô nói với Thủ Nhất bằng thứ tiếng phổ thông lẫn lộn:
- Chú ơi, cháu không thi được, không phải tại cháu.
Thủ Nhất:
- Vậy tại ai?
Tài Vân liếc nhìn Thẩm Tuyết:
- Lúc vào thi năng khiếu, cô bảo cháu diễn như thật, cháu diễn như thật thì giám khảo đánh trượt.
Thẩm Tuyết không tính đến chuyện Tài Vân không biết, cô nói:
- Thật, nhưng không phải là thật như thế.
Tài Vân lầu bầu:
- Lần sau cháu không diễn thật như thế nữa.
Mấy hôm nay Thủ Nhất đầy tâm sự, anh vặn hỏi:
- Như thế mà cháu gọi là thật à? Đấy là cháu thiếu hiểu biết.
Thẩm Tuyết cười, đẩy Thủ Nhất một cái:
- Sao lại nói cháu như thế?
Rồi cô nói với Tài Vân:
- Sang năm, sang năm cháu lên sớm, cô sẽ phụ đạo trước cho cháu.
Điện thoại của Thẩm Tuyết có tín hiệu, cô nhận điện:
- Ai đấy?... Tôi cứ nghĩ gọi cho tôi. Tìm anh Nhất, tại sao không gọi vào máy của anh ấy?
Thẩm Tuyết nghe, rồi nói:
- Được, chị chờ nhé.
Thẩm Tuyết trao máy cho Thủ Nhất. Trước khi trao máy, cô hỏi:
- Tại sao anh phải khoá máy?
Đúng là từ hai hôm trước Thủ Nhất khoá máy. Vì anh lẩn tránh Ngũ Nguyệt. Từ hôm Văn Quyên sinh con, anh sợ hai mẹ con có chuyện gì nên máy của anh mở liên tục hai mươi bốn giờ; bây giờ anh sợ tấm hình hai người khoả thân mà Ngũ Nguyệt chụp, cô ta bắt đầu dùng tấm hình ấy khống chế anh để được sang làm người dẫn chương trình truyền hình. Điều kì lạ hơn nữa là, hôm trước, sau khi ghi hình xong, anh vào nhà vệ sinh thì gặp ông Phó giám đốc đài phụ trách nghiệp vụ. Ông này đi vệ sinh xong chợt như nhớ ra điều gì, vừa lắc lư tấm thân, vừa hỏi Thủ Nhất việc tuyển nữ dẫn chương trình đến đâu rồi. Ông nhắc đi nhắc lại và như vô tình:
- Phải, có một cô tên là Ngũ Nguyệt cũng xin dự thi, anh biết chưa?
Thủ Nhất đành gật đầu:
- Có, tôi có biết.
Ông Phó đài nói với ý sâu xa bóng gió:
- Tôi đã gặp cô này rồi, trông điên dại lắm, nhưng không sợ khi phải đứng nói chuyện trước công chúng, nói năng cũng rất có phong cách, có tố chất đấy.
Ông vỗ vỗ vai Thủ Nhất:
- Tất nhiên anh là người phụ trách chương trình, bước đầu thế nhé, vấn đề là ở anh.
Nói xong ông ta bỏ đi. Một mình Thủ Nhất đứng ngây ra, quên cả việc phải đi vệ sinh. Lúc này anh mới biết tài thần thông quảng đại của Ngũ Nguyệt, trước kia anh vẫn không hiểu Ngũ Nguyệt. Nhưng cô ta dựa vào đâu? Thủ Nhất nghĩ ngay đến hai trái bóng của cô ta, rồi nghĩ đến bóng tối. Bóng tối có thể chinh phục tất cả. Nhưng dù sao thì, là công hay tư Thủ Nhất cũng không đồng ý để Ngũ Nguyệt đến làm người dẫn chương trình “Biết một nói một”. Về công, tuy cô ta không sợ nói trước công chúng, nhưng ngoài những lời nói tục tĩu trên giường, thì tư tưởng của cô ta rất yếu. Càng là những tiết mục đời thường, càng cần có văn hóa, nếu không làm sao có thể lợi dụng, nhờ vả Phí Mặc được? Để cô ta dẫn chương trình “Biết một nói một”, từ chỗ nói những lời tục tĩu nhảm nhí đến nói những lời đứng đắn, chắc chắn sẽ làm hỏng chương trình. Về tư, Ngũ Nguyệt đến, nhiều người sẽ biết cô là người tình của mình trước đây, làm sao giải thích cho mọi người được? Nhất là làm sao giải thích cho Thẩm Tuyết? Tuy là Phó đài gợi ý, nhưng rồi mọi người và cả Thẩm Tuyết sẽ coi đấy là do anh, chuyện công sẽ biến thành chuyện tư. Nhưng nếu ông Phó đài đồng ý, mình không đồng ý, coi như húc đầu vào đá, và tấm hình khoả thân trong tay Ngũ Nguyệt, với tính khí của Ngũ Nguyệt, liệu việc gì cô không làm nổi? Chiều hôm trước anh vừa gọi điện cho Ngũ Nguyệt, hai người nói chuyện với nhau hơn một tiếng đồng hồ. Thủ Nhất định dùng phương thức đi đường vòng, giống như anh nhờ nhà xuất bản tìm việc cho Văn Quyên ở một cơ quan khác, anh cũng định đẩy Ngũ Nguyệt sang một đài truyền hình khác, để cô đến thử dẫn chương trình vui chơi giải trí. Vị Phó tổng biên tập này của đài vốn là bạn học của Thủ Nhất. Chương trình vui chơi giải trí chẳng cần phải suy nghĩ gì, có thể lai rai dài dòng, lại có thể không gặp anh. Nhưng Ngũ Nguyệt tính khí ngang bướng, chỉ muốn làm chương trình nghiêm túc, dứt khoát phải “Biết một nói một”. Thủ Nhất thấy nói chuyện không đi đến đâu, anh dứt khoát khóa máy, để cô không còn tìm thấy anh nữa, mà cũng để sự việc dần dần qua đi. Anh định một lần nữa trao phiền hà cho thời gian và thượng đế. Lúc này Thẩm Tuyết hỏi, anh đành ấp úng chống chế:
- Ừ, khóa máy lúc ghi hình buổi chiều nay, quên mở. Ai đấy?
Thẩm Tuyết đưa máy cho anh.
- Chị Yến.
Thủ Nhất cầm máy. Nhưng cho đến khi nhận điện, anh vẫn không biết Phí Mặc đã xảy ra chuyện gì, chuyện anh ta và cô nghiên cứu sinh bị bại lộ hay là Lí Yến đùa:
- Chị Yến đấy à? Có việc gì thế? Tìm tôi, gọi vào máy Thẩm Tuyết, chẳng phải là tung hoả mù hay sao?
Trong máy, Lí Yên cũng tỏ ra vui mừng:
- Không có việc gì không gọi điện đến nói chuyện với anh được à? Anh đang ở đâu đấy?
Thủ Nhất không hề hay biết đấy là cái bẫy, anh trả lời:
- Đang tiễn người ở ga.
Lại hỏi:
- Anh Mặc có dặn gì anh không?
Lí Yến:
- Mãi đến tận giờ này vẫn chưa thấy anh ấy về.
Lại như tiện thể hỏi:
- À, chiều nay hình như các anh có cuộc họp ở khách sạn Hilton đấy à?
Lúc này Thủ Nhất mới nhận ra trong lời nói của Lí Yến có điều gì đó, những câu hỏi đều có mục đích, anh lơ mơ cảm thấy Phí Mặc có chuyện gì, đầu óc anh tỉnh lại, nói:
- Chị Yến, chị cứ chờ lát nữa.
Lúc này anh đang vội đưa Tài Vân lên tàu, mà cũng muốn tranh thủ suy nghĩ. Anh cố ý nói thật to để Lí Yến ở máy đầu kia nghe rõ:
- Cháu Vân, cháu lên tàu nhanh lên. Nhớ nhé, về đến nhà nhớ gọi điện cho chú. Nói với cha mẹ cháu, rỗi rãi lên Bắc Kinh chơi. Hồi xưa chú cưỡi xe đạp không lai được mẹ cháu đi chơi, lần này lên chú sẽ chở mẹ cháu đi chơi bằng ô tô.
Anh đoán Phí Mặc đã xảy ra chuyện gì rồi, giống như chuyện mình với Văn Quyên hồi nọ. Giờ này Phí Mặc chưa về, biết đâu đang vui vẻ với cô nghiên cứu sinh kia. Anh lấy bản thân che chở cho bạn, nói vào máy:
- Đúng rồi, chiều nay chúng tôi họp ở khách sạn Hilton. Tôi phải ra ga tiễn khách nên về trước. Cuộc họp vẫn chưa xong à? Anh Mặc của chị mà chị không biết đi đâu, vậy mà cứ phê bình chúng tôi, anh ấy chưa nói xong đã thì liệu cuộc họp đâu dám giải tán?
Thủ Nhất cứ nghĩ mình nói không chút sơ hở nào, không ngờ trong điện thoại Lí Yến thét lên:
- Nói dối! Anh Mặc đang ở ngay bên tôi đây này. Anh Nhất, vậy là tôi đã biết anh rồi, anh đưa máy cho Thẩm Tuyết đi.
Thủ Nhất coi như sập bẫy, tay anh cầm điện thoại mà không biết nói gì. Thẩm Tuyết:
- Sao thế?
Thủ Nhất đành trao máy cho Thẩm Tuyết:
- Chị Yến cáu rồi!
Thẩm Tuyết vội cầm máy, hỏi Lí Yến:
- Có chuyện gì thế? Chị đừng quá kích động, cứ bình tĩnh...
Thẩm Tuyết vừa liếc nhìn Thủ Nhất, vừa đi xa anh, ra nơi chờ tàu. Thủ Nhất thật sự hoang mang, anh vừa vẫy tay nhìn Tài Vân xách túi hành lí và vịt quay trên toa tàu, vừa lén nhìn Thẩm Tuyết ở đằng xa kia. Tàu chuyển bánh, chạy mỗi lúc một xa. Thẩm Tuyết quay lại, nét mặt lộ vẻ vui mừng vô cớ, cô nói nhỏ với Thủ Nhất:
- Có chuyện rồi!
Thủ Nhất:
- Chuyện gì?
Thẩm Tuyết:
- Vừa rồi chị Yến giặt quần áo, moi được trong túi quần của anh Mặc cái giấy thuê phòng khách sạn, khách sạn Tân Kiều, chị ấy hỏi anh Mặc thuê phòng khách sạn làm gì, anh Mặc nói các anh họp ở đấy. Chị Yến không tin, gọi điện cho anh, cố tình nói khách sạn Tân Kiều thành khách sạn Hilton, không ngờ anh mắc bẫy. Điều ấy chứng tỏ anh Mặc nói dối.
Thủ Nhất bất giác vỗ đùi tỏ ra hối lỗi.
Lập tức Thẩm Tuyết cảnh giác:
- Anh sao thế?
Thủ Nhất biết ngay chuyện gì rồi, anh liền tỏ vẻ bực tức:
- Cái nhà anh Mặc lại dám thế à? Bình thường anh ấy rất thật thà kia mà!
Thẩm Tuyết:
- Chị Yến gọi em đến ngay chỗ chị ấy.
Thủ Nhất hơi do dự:
- Chuyện này, chúng mình đến, chẳng hoá ra lửa đổ thêm dầu hay sao?
Thẩm Tuyết bực lên:
- Anh do dự, hay là hai người âm mưu gì với nhau rồi? Vừa rồi em hỏi anh tại sao khóa máy, anh bảo buổi chiều ghi hình; chị Yến hỏi anh, anh lại bảo họp ở khách sạn Hilton, cuối cùng các anh làm trò gì ở đâu?
Thủ Nhất vội nói:
- Chuyện ấy anh Mặc làm sao có thể nói với anh được? Nếu anh ấy bảo với anh thì đâu xảy ra chuyện.
Thấy Thẩm Tuyết đang định nói gì thêm, Thủ Nhất vội đưa tay ra ngăn lại:
- Được, anh đi, anh đi không được hay sao?
Thủ Nhất và Thẩm Tuyết bước vào nhà Phí Mặc là thấy ngay trận chiến vừa tạm ngừng. Phí Mặc không đeo kính, gục đầu, ngồi rũ trên sofa. Người cận thị nặng khi bỏ kính xuống khuôn mặt trông biến dạng hẳn đi. Lí Yến thì nước mắt đầm đìa, đang hút thuốc, ngồi vặn mình trên cái ghế phía sau bàn Phí Mặc vẫn ngồi làm việc. Phía sau bàn là những chồng sách cao thấp. Một nửa trong số đó là sách đóng chỉ theo lối cổ. Con chó Kinh Ba hoảng sợ nấp trong góc tường, mắt nhìn ra ngoài. Thấy Thẩm Tuyết và Thủ Nhất vào, Lí Yến lại nổi cơn tam bành:
- Đồ lừa đảo, đồ lừa đảo! Hiện nguyên hình là đồ lừa đảo! Nói đi, sao mà im lặng thế? Hàng ngày tôi lên mạng lại bảo tôi sa ngã.
Rồi chị nhại theo giọng Phí Mặc hàng ngày:
- Đời người khổ ít, thời gian như vó câu qua cửa!
Rồi chị di di tờ giấy thuê phòng màu hồng của khách sạn Tân Kiều đang để trên mặt bàn:
- Chỉ lợi dụng thôi! Nghiên cứu sinh mĩ học ấy là đứa nào? Đồ đĩ!
Tuy Lí Yến không nói rõ, nhưng Thủ Nhất đã hiểu, Phí Mặc đã khai ra hết, lúc này anh trở thành tù binh. Thẩm Tuyết nhìn Phí Mặc, đi tới khuyên giải Lí Yến:
- Chị Yến, chị bớt giận một chút nào.
Rồi nhìn Thủ Nhất, tiếp tục khuyên giải:
- Chị em mình vào trong phòng kia nói chuyện.
Thẩm Tuyết vừa dỗ dành, vừa lôi Lí Yến vào buồng trong. Lúc đi qua sofa, Lí Yến “hừm” một tiếng, nhổ nước bọt vào mặt Phí Mặc.
Hai người đàn bà vào phòng trong đóng cửa lại, Thủ Nhất vào nhà vệ sinh lấy khăn lau mặt đưa cho Phí Mặc. Phí Mặc ngày thường vẫn tỏ vẻ ta đây, lúc này như con gà rù. Anh cầm cái khăn mặt, cười ngượng ngùng với Thủ Nhất. Thủ Nhất cầm tờ giấy thuê phòng của khách sạn Tân Kiều để ở mặt bàn, ngồi xuống cạnh Phí Mặc, lật đi lật lại xem. Anh nhớ lại mấy hôm trước trong phòng khách sạn Khách Quốc tế cùng với Ngũ Nguyệt. Nếu Ngũ Nguyệt cho công bố tấm ảnh hai người khoả thân thì tình hình còn gay hơn tờ giấy thuê phòng khách sạn. Bất giác anh toát mồ hôi lạnh. Phí Mặc nhìn tờ giấy, khẽ nói:
- Lúc thay áo quần, tôi quên lật túi.
Rồi anh lau mặt:
- Chỉ một chút sơ suất là xảy ra chuyện, theo đó mọi việc đều bị đảo lộn.
Thủ Nhất không nói gì. Phí Mặc nhìn vào nhà trong, ngồi tựa sofa:
- Hơn hai chục năm nay, đúng là mới có được cái mệt thẩm mĩ!
Thủ Nhất vẫn im lặng, lúc này anh mới phát hiện giọng Phí Mặc khản đặc. Phí Mặc hắng giọng, lắc đầu:
- Cũng không đáng trách mệt mỏi, bao nhiêu năm nay không nói được điều gì là của mình.
Thủ Nhất ngồi ngây ra kia, anh để tờ giấy thuê phòng lên bàn trà. Phí Mặc ngồi ngay dậy, châm thuốc:
- Tôi có nói, anh cũng sẽ không tin, chưa hề có chuyện gì.
Thủ Nhất nhìn Phí Mặc. Phí Mặc nói:
- Thuê phòng đấy, nhưng hai đứa ở trên giường chỉ nắm tay nhau thôi, sau đấy chuyển ra phòng giải khát ngồi uống cà phê, đàm đạo.
Thủ Nhất giật mình:
- Tại sao?
Phí Mặc:
- Cô ta mới hơn hai mươi tuổi, tôi gần năm chục. Vừa lên giường tôi thấy ngượng quá.
Rồi anh chỉ vào mình:
- Nó kém lắm, mấy năm nay rồi.
Anh gục đầu vào vòng tay, khóc.
Thủ Nhất vẫn ngồi lặng lẽ. Hồi lâu sau, Phí Mặc ngước lên, nước mắt đầm đìa...