Năm 1969, giọng nói của Thủ Nhất bắt đầu vỡ. Trước kia giọng nói như gà trống con, bây giờ giọng khàn khàn như người lớn tuổi. Với cái giọng khàn khàn ấy, Thủ Nhất tranh thủ đi gọi điện thoại. Nhưng giống như lần trước ăn cắp bánh khai ra bạn bè, cậu ta lại làm phật lòng bạn bè. Mà có lỗi lớn kia chứ. Bọn thằng Quốc Khánh cứ nghĩ Thủ Nhất đạp xe chở Quế Hoa lên thị trấn gọi điện thoại là để được đi một mình với Quế Hoa, thật ra Thủ Nhất không chỉ vì một chuyện ấy. Hai tháng trước Tiểu Trụ gửi thư cho Thủ Nhất, cậu ta không có tiền mua tem trả lời thư bạn, nhân cơ hội Quế Hoa gọi điện cho Tam Cân, nhờ lão Ngưu nhắn giúp cho Tiểu Trụ biết cái đèn thợ mỏ không sáng nữa, pin cũ đã hết điện, không có cách nào viết chữ lên trời được, bảo với Tiểu Trụ bao giờ anh Tam Cân về gửi cho xin vài cái pin. Nhưng chuyện này không thể nói cho Quế Hoa biết, mà cũng không thể nói cho bọn thằng Quốc Khánh biết. Mà nhất cử nhất động của Thủ Nhất bọn thằng Quốc Khánh đều bực, vậy mà nhất cử lưỡng tiện thử hỏi làm sao mà không điên lên được?
Cái khó hơn là, những chuyện ấy không thể để cha của Thủ Nhất biết. Lần trước Tiểu Trụ gửi thư về, Thủ Nhất đã bị cha cho một cái tát, bây giờ nhờ Tam Cân nhắn tin coi như sự việc càng nghiêm trọng hơn. Đồng thời, bọn thằng Quốc Khánh biết Thủ Nhất lên bưu điện thị trấn gọi điện thoại thì cũng không thể cho cha biết, vì là Quế Hoa gọi điện thoại, người trông coi điện thoại trên thị trấn là lão Ngưu, mà cả hai người này cha của Thủ Nhất cực lực phản đối. Ba chuyện chỉ cần biết một chuyện, ba người chỉ cần biết một người thì Thủ Nhất cũng đủ ăn đòn rồi.
Cảm ơn thượng đế, mấy hôm nay lão Nghiêm bị cảm cúm, nằm ở nhà mà rên hừ hừ. Lão đắp ba cái chăn mà còn kêu rét, mồ hôi ra đầm đìa, mồ hôi ướt cả ba cái chăn. Từ nhà Quế Hoa về, Thủ Nhất đứng ngay đầu giường cha, đầu tiên cậu ta cau mày nghiến răng, rồi cất tiếng khàn khàn:
- Cha, có lạnh không? Con đốt cho cha hòn gạch nhé?
- Cha, nóng không? Con lấy nước lạnh cho cha uống nhé?
Rồi cậu ta xúc động:
- Con nhớ mẹ.
Nó nhìn bà nội:
- Không thể để cha cháu nằm mãi thế này được.
Bà nội và cha ngước mắt nhìn Thủ Nhất. Thủ Nhất lại nói:
- Sáng mai cháu lên thị trấn lấy thuốc cho cha cháu.
Lão Nghiêm lẩm bẩm điều gì đấy rồi nhắm mắt, nằm yên. Bà nội:
- Thằng Đá trắng của bà lớn lắm rồi. Thật không dễ dàng!