Điện Thoại Di Động

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
7
7

❊ ❊ ❊

Kì thực, chuyện xảy ra không hoàn toàn ở việc khoá máy. Chuyện bắt đầu từ quê Thủ Nhất. Gạch đen, anh họ của Thủ Nhất, gọi điện lên, sau rồi anh mới biết. Lúc anh với Ngũ Nguyệt ở bên bờ sông, Văn Quyên gọi điện hỏi anh có về ăn cơm hay không, tuy cảm thấy giọng chồng trong điện thoại hơi run run, nhưng chị cứ nghĩ đó là do gió lạnh, bên ngoài trời rét; tuy có tiếng thở gấp gấp, là do trời rét phải chạy bộ cho ấm người, nên cũng không nghi ngờ gì. Bữa tối chị chuẩn bị những bốn món ăn, vịt muối mặn Nam Kinh, móng giò cừu hầm, một đĩa thịt xào măng, một đĩa giá trộn. Văn Quyên thích ăn thịt vịt muối mặn và măng xào, Thủ Nhất thích ăn móng giò và giá đỗ. Thấy anh không về, chị thôi không xào măng mà cũng không làm món giá đỗ nữa, chỉ có món thịt vịt, ăn một bát cơm chan nước suông. Nghĩ đi nghĩ lại, chị làm thêm bát canh tảo tía với vỏ tôm. Ăn xong chị đi tập khí công. Khí công chị tập cả sáng lẫn tối, mỗi buổi tập chừng bốn chục phút. Tập xong, chị lấy một chậu nước nóng, ngồi ở sofa ngâm chân. Đó là những việc chị làm hàng ngày, xuân hạ thu đông ngày nào cũng thế. Ngâm được một lúc, chị pha thêm nước nóng. Thấy vợ ngâm chân, Thủ Nhất nói:

- Cứ bỏ hết đồ ra, em vào tắm có phải chân cũng được giải quyết không nào.

Chị vừa pha thêm nước nóng, vừa nói:

- Tắm là tắm, ngâm là ngâm, cảm giác khác nhau lắm.

Đang ngâm chân thì chuông điện thoại réo. Chị nhấc máy, điện ở quê lên. Trong máy là tiếng đàn ông, giọng oang oang, làm Văn Quyên phát hoảng lên. Câu đầu tiên hỏi ngay:

- Ai đấy?

Văn Quyên nghe thấy giọng Sơn Tây, lại không xưng tên, định tìm ai mà hỏi ngay người nhận điện là ai, chị liền hỏi lại:

- Anh muốn tìm ai ạ?

Trong máy:

- Tôi tìm Thủ Nhất, tôi là Gạch, anh họ của anh ấy, chị là ai?

Văn Quyên cũng đã có lần gặp ông anh Gạch đen này ở quê rồi. Người đen như cột nhà cháy, thích uống rượu, thích khoác lác, thích kiếm chuyện, bất cứ việc gì anh ta cũng làm rối tung rối mù cả lên. Văn Quyên:

- Bác Gạch đấy à, em Quyên đây.

Gạch đen quá đỗi vui mừng:

- Chào thím! Gọi đúng rồi. Tôi muốn tìm chú thím, bàn công chuyện.

Văn Quyên:

- Có chuyện gì đấy, bác?

Gạch đen:

- Cái thằng Khánh, vẫn gọi là thằng mặt mèo, mở hàng cơm trên thị trấn, gần đây mua cái điện thoại di động mới, bán lại cho tôi cái điện thoại cũ, ba trăm đồng, tôi muốn hỏi chú thím xem có được không?

Văn Quyên cười khúc khích:

- Chuyện ấy thôi à? Bác là nông dân ở quê, suốt ngày cày cuốc, mua điện thoại di động làm gì?

Gạch đen:

- Cũng chỉ nửa đầu lợn thôi, để nói chuyện với chú thím trên đó.

Văn Quyên hiểu ý ông anh họ. Ông này thích kiếm chuyện, thích kiếm chác ở người khác. Hình như cảm thấy mua cái điện thoại ba trăm đồng cũng là kiếm được cái gì đó. Có điện thoại cũng dễ dàng liên hệ với vợ chồng chú em. Trước kia thì hè gieo thu gặt, mua phân hoá học, mua giống anh ta đều viết thư nhờ, trong thư không nói rõ, nhưng là muốn xin tiền. Bây giờ có điện thoại di động rồi, khỏi cần viết thư. Nhưng Văn Quyên không tiện nói thẳng ra ý đó của ông anh họ, chỉ nói:

- Bác mua điện thoại di động mất tiền, mua rồi gọi điện thoại di động cũng mất tiền, bác không sợ phí hay sao?

Gạch đen:

- Ôi, gọi một cuộc nhiều lắm mất hai tệ, lên Bắc Kinh tìm chú thím mất những hai trăm. Với lại, tôi mua máy không phải mua vì tôi, mà vì bà tôi. Tối hôm qua bà còn nhắc cháu bà ở Bắc Kinh đấy. Tôi bực với bà lắm, ngày nào cũng mong mà chẳng thấy cháu đâu, chỉ nhớ không thôi cũng chẳng được việc gì. Thím thấy tôi nói thế có đúng không nào?

Văn Quyên lại nhận ra giọng giảo hoạt của ông anh họ, mua điện thoại, lại còn mượn cớ bà. Nhưng chị chỉ cười:

- Vâng, bác rất được việc, anh Nhất đoảng lắm.

Gạch đen:

- Thím đưa máy cho chú ấy, bà muốn nói vài câu. Tôi nói với bà, cái cục gạch nhỏ này có thể nói chuyện với cháu bà ở Bắc Kinh, bà không tin tôi.

Văn Quyên:

- Anh ấy đi họp, bác gọi vào máy di động của anh ấy vậy.

Văn Quyên đặt máy xuống, chế thêm nước nóng vào chậu nước ngâm chân. Chừng hai phút sau, điện thoại lại đổ chuông. Vẫn là Gạch đen:

- Gọi rồi, nhưng tại sao không thông?

Văn Quyên:

- Gọi được đấy chứ, em vừa gọi xong.

Gạh đen:

- Nhanh lên, kéo dài thời gian cái của nợ này tốn tiền lắm.

Văn Quyên lại cười:

- Bác cứ tạm tắt máy đi đã, để em tìm anh ấy, bảo anh ấy gọi về cho bác.

Gạch đen:

- Biết số máy của tôi chưa?

Bất giác, Văn Quyên cũng trả lời bằng tiếng Sơn Tây:

- Số máy của bác hiển thị lên máy của nhà em đây rồi.

Văn Quyên đặt máy xuống rồi gọi cho chồng. Lúc này Thủ Nhất đang cùng Ngũ Nguyệt ở đầu làng, trong tiếng chó sủa râm ran. Tiếng trả lời trong máy:

- Số máy quí khách liên lạc đang tạm khoá.

Khoá máy cũng chẳng có gì lạ, mọi khi Thủ Nhất vẫn khoá máy như thế. Nếu sự việc chỉ liên quan đến Gạch đen thì Văn Quyên cũng chẳng để ý làm gì, nhưng vì Gạch đen nói bà muốn nói chuyện với Thủ Nhất, vậy là Văn Quyên cũng cẩn thận hơn. Mấy lần về quê ở Sơn Tây, Văn Quyên có ấn tượng tốt về người bà này. Tuy bà không biết chữ nhưng là người trọng nghĩa, hễ gặp mặt là hỏi:

- Anh Nhất có hay bắt nạt cháu không? Có thì bảo bà nhé.

Bà nhìn bụng Văn Quyên, xem chị mang bầu hay không, ấy cũng là chuyện bình thường, không làm ai ghét bỏ. Văn Quyên đặt máy xuống suy nghĩ giây lát, rồi gọi vào máy Phí Mặc. Vì trước bữa ăn Thủ Nhất nói với vợ anh đi ăn cơm cùng Phí Mặc, ăn xong cùng họp với nhau. Chị gọi được cho máy Phí Mặc, vấn đề là ở đấy. Theo Phí Mặc, anh ta vừa ăn cơm ở nhà, đang dắt chó ở dưới đường. Trước lúc xuống, anh còn cãi nhau với vợ là Lí Yến. Lí Yến ăn xong và đang lên mạng, chat với ai đó không quen biết. Con trai của họ đang học đại học ở Thiên Tân, ở nhà chỉ có hai vợ chồng. Một hôm, anh lén đến sau lưng Lí Yến để xem vợ đang chat gì với ai, Lí Yến vội lấy thân mình che màn hình, không cho chồng xem. Anh đẩy vợ ra, thì ra đang chat chuyện trai gái. Phí Mặc:

- Có vô duyên hay không nào, bao nhiêu tuổi rồi?

Lí Yến bực lên:

- Anh suốt ngày không nói chuyện với em, còn cấm em nói chuyện với người khác hay sao? Muốn để em chết buồn à?

Phí Mặc lắc đầu:

- Đời người ngắn lắm, thời gian như vó câu qua cửa, tại sao lại phải chịu đựng như thế?

Hôm nay ăn xong, Lí Yến để bát đũa đấy chưa rửa vội, chị lên mạng ngay. Phí Mặc tức đầy bụng:

- Tán chuyện với bạn, không chịu làm việc nhà.

Lí Yến lừ mắt:

- Ngày nào em cũng rửa bát, anh không rửa được một hôm à? Nhà đâu phải của riêng em.

Phí Mặc há miệng định nói gì đó, nhưng biết rằng nói thêm vài câu sóng gió sẽ nổi lên, anh liền nuốt bực vào bụng, kéo con Kinh-pa đi xuống đường dạo chơi. Con chó đi dạo cũng không thích thú gì. Đây là con chó đực, thấy chó đực khác đi qua cũng nhảy chồm lên lưng con kia. Chủ nhân của con chó kia là một cô gái trẻ, mặc váy da, tô son đỏ chót, cau mày kéo con chó của mình lại:

- Ghét thế!

Phí Mặc cũng lôi con chó của mình lại, đá cho nó một cái.

- Cũng là đực, mày mù à!

Cô gái cứ nghĩ Phí Mặc nói cạnh nói khoé gì mình, trừng mắt nhìn Phí Mặc:

- Ghét thế!

Rồi cô gái lôi con chó của mình đi. Lúc này có điện thoại của Văn Quyên, trong máy Văn Quyên hỏi ngay:

- Anh Mặc đấy à? Anh đang ở đâu?

Phí Mặc đang bực sẵn, không nghe rõ tiếng Văn Quyên, hỏi lại:

- Ai đấy? Đang dắt chó đi dạo.

Tiếng Văn Quyên trong điện thoại:

- Dắt chó đi dạo? Em Quyên đây. Anh Nhất đâu rồi?

Phí Mặc:

- Nhất...

Chợt đầu óc anh bừng tỉnh, nghĩ ngay đến chuyện sáng nay Thủ Nhất về nhà lấy điện thoại, chắc là có chuyện gì không ổn. Anh nghĩ, Thủ Nhất tối nay đi đâu đấy, liền tìm cách trả lời thay bạn. Anh ấp úng hồi lâu mới nói:

- Tối nay cậu ấy bận việc gì đấy mà. Tôi nhớ ra rồi, hình như giám đốc một công ty điện thoại di động nào đấy mời ăn cơm thì phải. Sáng nay ghi hình xong, tôi nghe cậu ta nói thế.

Không ngờ Văn Quyên ở đầu kia đường dây cũng im lặng hồi lâu. Phí Mặc bắt đầu lo lắng:

- Cô Quyên, cô vẫn nghe đấy chứ? Thế nào?

Trong điện thoại có tiếng cười nhạt của Văn Quyên:

- Sáng nay, công ty điện thoại di động... trước bữa cơm tối em còn gọi cho anh ấy, anh ấy bảo đang đi với anh, hai người tối nay đang bàn công chuyện gì đó.

Thế rồi có tiếng cúp máy.

Theo Lí Yến sau đấy nói lại, Văn Quyên tức giận lắm. Thủ Nhất nói dối, chắc chắn có chuyện gì đây. Vậy là Văn Quyên lại gọi cho chồng, gọi suốt hai tiếng đồng hồ mà máy vẫn khoá. Lúc này chậu nước ngâm chân đã nguội lạnh. Văn Quyên sực tỉnh, chợt rùng mình, rút đôi chân trong nước lạnh ra, giẫm xuống đất, đi đi lại lại trong nhà như một con nhặng. Chị nhìn lại, trên nền nhà đầy những dấu chân ướt nước, nước bắt đầu bay hơi trông không còn ra hình thù gì, nền nhà như vỡ vụn. Nhìn mặt nền, Văn Quyên khóc.

nói to chẳng khác nào cháy nhà. Một tháng trước, Thiết Hoàn đánh máy kéo lên thị trấn bán lương thực. Người xếp hàng ở trạm lương thực rất đông, Thiết Hoàn tính bán xong lương thực sẽ đi mua một con lợn giống, anh định chen lên trước. Bị ng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.