Bên cạnh đường vành đai năm có một cống ngầm. Bên cạnh cống ngầm là một dải rừng dương. Bên dải rừng dương là một dòng sông nhỏ. Trời tối dần. Nhưng vẫn có thể trông thấy lớp sương mù từ mặt sông dâng lên. Chiếc ô tô của Thủ Nhất nấp trong rừng cây. Trong sương mù, chiếc xe trông như cái bóng mờ ảo. Gần đấy là đường vành đai năm. Đèn ô tô qua lại trên con đường cao tốc như một dòng sông đang trôi.
Thủ Nhất đang đùa nghịch trong xe. Đùa nghịch với anh là một cô gái tên là Ngũ Nguyệt. Ngũ Nguyệt cắt tóc ngắn kiểu con trai, khuôn mặt không lấy gì làm xinh đẹp, khoé miệng bên trái có vài nốt ruồi đen, nhưng dáng người rất đẹp, eo thon nhỏ, mông cong, ngực nở, cho tay vào trong áo trong sờ thấy hai trái bóng. Về mùa đông Ngũ Nguyệt thích mặc áo jacket ngắn, lúc đi đường thường vươn về phía trước, để hở một mảng eo trắng như tuyết. Hấp dẫn nhất là cặp mắt ti hí của cô nàng, cặp mắt cứ lim dim nửa nhắm nửa mở. Thỉnh thoảng cặp mắt lại mở ra, hễ nhìn ai thì người ấy như bị bắt mất hồn. Thủ Nhất nhớ đến Quế Hoa năm 1969. Ngũ Nguyệt, tháng Năm âm lịch, đúng mùa mơ Sơn Tây chín vàng.
Thủ Nhất và Ngũ Nguyệt quen nhau ở Lư Sơn. Mùa hè năm ngoái, chương trình “Biết một nói một” phát tiết mục “Hội nghị”. Thế kỉ hai mươi, từ thời kì đại cách mạng Dân Quốc cho đến thời đại Mao Trạch Đông, ở Lư Sơn có nhiều cuộc họp nhất, cuộc họp nào cũng kinh hồn lạc phách và loang loáng đao kiếm, vậy là chương trình đến Lư Sơn để ghi hình tại chỗ. Ngũ Nguyệt làm biên tập viên cho nhà xuất bản Gấu Mèo. Hồi ấy, nhà xuất bản Gấu Mèo đang có cuộc họp tại Lư Sơn. Cậu Đại Đoạn biên đạo của chương trình và ông Hạ, giám đốc nhà xuất bản Gấu Mèo vốn là bạn học thời sinh viên, cả hai cùng ở trong khách sạn Lư Sơn, buổi tối ăn cơm với nhau. Vì Thủ Nhất là người nổi tiếng, rất nhiều người của nhà xuất bản vây lấy anh nói chuyện, chụp ảnh lưu niệm. Thủ Nhất cũng cùng mọi người pha trò đùa vui với nhau. Ông giám đốc bĩu môi:
- Tối nay, tôi nói với mọi người, vậy mà mọi người vẫn không tin.
Thủ Nhất:
- Tại sao?
Ông Hạ:
- Cùng ăn cơm với Thủ Nhất.
Rồi ông thở dài:
- Ôi, “quốc khẩu”, không ngờ lại bình dị đến vậy!
Lúc này Thủ Nhất mới biết mình mắc lỡm ông giám đốc nhà xuất bản. Nhưng anh uống nhiều, cũng vò đầu đùa vui:
- Tôi cũng chỉ là người bình thường thôi.
Không ngờ Ngũ Nguyệt ngồi trước mặt lạnh lùng buông một câu:
- Không phải là người bình thường thì là gì?
Cô nói thêm:
- Anh Nhất, anh biết không, cái nổi tiếng của anh rất rẻ tiền.
Mọi người, kể cả Thủ Nhất đều ngớ ra, nhìn Ngũ Nguyệt. Ngũ Nguyệt nhìn Thủ Nhất:
- Anh cũng nhờ ống kính truyền hình. Nếu xa đài truyền hình anh sẽ là gì?
Cô ta làm cử toạ cùng khó xử. Thủ Nhất cũng đã tỉnh rượu. Trong bữa ăn Thủ Nhất không chú ý đến Ngũ Nguyệt, Ngũ Nguyệt cũng không nói chuyện và không chụp ảnh chung với Thủ Nhất. Lúc này anh thấy cặp mắt của cô đang lim dim, bỗng cô mở to mắt, ánh mắt sắc như dao cau đâm ngay vào ngực Thủ Nhất. Những điều cô nói thật sắc nhọn, dường như cố ý châm chọc. Nhưng nghĩ lại cũng có lí. Thủ Nhất nâng li rượu đưa đến trước mắt Ngũ Nguyệt:
- Cảm ơn em đã nhắc nhở, nếu không tôi cũng quên mất đấy. Nào, ta uống một li.
Không khí bữa ăn lúc này mới dịu lại. Ông giám đốc nhà xuất bản vội nói:
- Nhờ ống kính truyền hình không phải chỉ một mình anh Nhất đây. Các vị lãnh đạo đảng và nhà nước, phụ nữ trẻ con đều biết, nếu là thời nhà Thanh thì anh là Hoàng thượng rồi, đi ngoài đường người bán hành cũng không nhận ra anh. Nào, uống đi!
Trong bữa ăn Thủ Nhất uống rất nhiều. Ăn xong, mọi người ra hồ Như Cầm dạo chơi dưới ánh trăng. Dưới ánh trăng, nước róc rách chảy trên mỗi vách núi ở Lư Sơn. Ngũ Nguyệt cũng uống rất nhiều. Đi chơi, hai người dần dần tụt lại sau. Vì uống nhiều, hai người bất giác nắm lấy tay nhau. Ngũ Nguyệt vươn người, một mảng da thịt trắng như tuyết lồ lộ dưới ánh trăng, da thịt trắng còn hơn cả ánh trăng. Thủ Nhất đặt tay vào chỗ ấy. Ngũ Nguyệt gập mình cười như nắc nẻ, bỗng áp mặt vào mũi Thủ Nhất:
- Anh muốn làm tình với em à?
Ngũ Nguyệt làm Thủ Nhất tỉnh rượu. Không phải anh chưa từng làm chuyện bậy bạ, nhưng với những người con gái khác là chuyện chín mùi tự nhiên, chưa từng đột ngột như lúc này. Thủ Nhất vội rụt tay lại. Thấy điệu bộ hoảng hốt của Thủ Nhất, Ngũ Nguyệt lại khom mình xuống mà cười ha hả. Chợt cô di tay lên mặt Thủ Nhất:
- Em ở phòng 102.
Rồi cô ta bỏ Thủ Nhất đấy và đi lên cho kịp mọi người.
Tối hôm ấy sau nửa đêm, Thủ Nhất từ tầng ba đi xuống tầng một, vào phòng 102. Trời đất của tôi ơi, hai quả bóng của nàng, tiếng kêu của nàng! Hai người cùng đạt đến cao độ. Lại cả nhiệt độ, nhiệt độ cơ thể nàng chừng như cao hơn nhiệt độ cơ thể người bình thường đến hai độ, hễ áp vào da thịt cô nàng là bỏng ngay! Nhưng xương không bỏng. Lại còn một thứ mà không sao nói được rõ, giống như những sợi tơ, từ vùng ngực toá ra như những giây ăng-ten, không những phát mà thu cũng được. Lần đầu tiên Thủ Nhất mới thực sự cảm thấy thế nào là giải khát, đồng thời chứng minh những lần trước đó không phải là giải khát, gồm cả vợ và những cô gái khác. Trước kia so với lúc này thật là nhạt nhẽo. Nhưng giải khát không chỉ có thế, mà là toàn bộ quá trình, miệng Ngũ Nguyệt phun ra toàn những lời dâm ô, tục tĩu nhất trần gian. Thủ Nhất bị cô ta cuốn hút cũng tuôn ra những lời bí mật nhất, bẩn thỉu nhất, điên loạn nhất mà bình thường chưa bao giờ anh nói ra. Suốt từ hai giờ đêm đến sáu giờ sáng hai người mây mưa không ngưng nghỉ. Cơ thể không ngưng nghỉ, miệng cũng không ngưng nghỉ. Cơ thể được giải khát, ruột gan cũng hình như được những lời nói đó rửa sạch. Sau lúc bẩn thỉu tận cùng, giống như được thay quần áo sạch, toàn thân sạch sẽ. Đêm tối qua đi, trước mặt là bầu trời trong sáng. Thủ Nhất cảm thấy những lời nói dâm ô như một bình thuốc tiêu độc. Hôm sau anh dẫn chương trình ở Mĩ Lư, chân Thủ Nhất run run, miệng cũng ngọng líu ngọng lô. Đại Đoạn vội cho máy ngừng, đi tới hỏi Thủ Nhất:
- Ốm hay sao thế?
Thủ Nhất:
- Vẫn chưa tan rượu, đầu choáng váng! Thôi, để đến chiều hãy ghi hình.
Trở về Bắc Kinh, Thủ Nhất bàng hoàng mất nửa tháng, giống như nghẹn cuộc sống. Về nhà với vợ, ban đêm anh cũng bất giác phun những lời tục tĩu, vợ lập tức ngừng lại, rất cảnh giác hỏi chồng:
- Tại sao anh bỗng trở nên bẩn thỉu thế?
Thủ Nhất tỉnh lại, trở về với thế giới hiện thực. Lại trở về với quá trình im lặng. Lúc ấy anh mới cảm thấy sợ những hành động của mình ở Lư Sơn. Sợ không phải sợ quan hệ giữa anh với vợ, mà sợ không biết mình với Ngũ Nguyệt sẽ phải thế nào đây. Theo kinh nghiệm chơi bời trước kia của anh, hai người lên giường thì dễ, xuống giường mới khó. Khó không phải người khác khó, mà chính mình không dễ kiềm chế mình. Con đường gian tà và bất chính đều có sức hút không thể cưỡng lại nổi. Càng bất chính sức hút càng mạnh. Nhưng Thủ Nhất muốn khuôn chơi bời trong vòng chơi bời, không muốn cái sự chơi bời ảnh hưởng đến cái khác, nhất là không muốn vì chơi bời mà dẫn đến ly hôn với vợ. Thực tại và điên cuồng nhất thời là hai chuyện khác nhau. Thuốc tiêu độc không thể là nước uống hàng ngày. Ở mãi trong bóng tối rồi sẽ bị bóng tối nuốt chửng. Trước kia cùng các cô gái khác xong, anh đều khoá điện thoại liền trong một tuần lễ, sợ họ gọi điện đến. Nhưng chưa bao giờ anh lại chịu lỗ vốn. Một cô gái ở học viện phát thanh, sau việc ấy dọa anh có mang, đòi uống thuốc độc hoặc treo cổ, Thủ Nhất phải nhờ Tiểu Tuyền, bạn học thời sinh viên đến làm công tác tư tưởng cho cô ta cả tuần lễ. Suốt cả tuần lễ anh như ngồi trên đống than hồng. Nhưng Thủ Nhất đã nghĩ sai về Ngũ Nguyệt. Anh khóa máy một tuần liền, một tuần sau mở máy vẫn không thấy Ngũ Nguyệt gọi đến. Một tháng sau, anh sốt ruột không chịu nổi, lại nghĩ đến cái đêm ở Lư Sơn, nghĩ đến giải khát và thuốc tiêu độc, chủ động gọi điện cho Ngũ Nguyệt. Ngũ Nguyệt trở về với hiện thực còn nhanh hơn anh, ở máy đầu kia cô hỏi lại với giọng kì lạ:
- Có chuyện gì? Em đang bận.
Thủ Nhất:
- Không có chuyện gì, chỉ hỏi thăm thế thôi.
Ngũ Nguyệt:
- Khỏi phải hỏi thăm, cúp máy nhé.
Lúc này Thủ Nhất mới nói thật:
- Muốn gặp em.
Vậy là hai người gặp lại. Giải khát giống như hôm ở Lư Sơn. Hoặc còn hơn ở Lư Sơn. Vậy là từ đấy về sau không thể không gặp nhau. Thủ Nhất càng gặp càng sợ hơn. Vì theo kinh nghiệm trước đó, sau một tháng đối phương mới đưa ra yêu cầu. Nhưng đã nửa năm mà Ngũ Nguyệt vẫn không nói gì, Thủ Nhất yên tâm. Tuy vậy, trong yên tâm càng không yên lòng. Một hôm, sau khi xong việc, Thủ Nhất không nén nổi, đưa ra lời thăm dò:
- Em bảo, chúng mình thế này là thế nào?
Ngũ Nguyệt lấy làm lạ, nhìn anh:
- Đói thì ăn, khát thì uống.
Thủ Nhất nhìn vẻ mặt Ngũ Nguyệt, không phải là lạt mềm buộc chặt, mối quan hệ không lên không xuống, vẫn cứ như thế.
Nhưng hôm nay gặp nhau không giống mọi khi, hôm qua Ngũ Nguyệt gọi điện cho Thủ Nhất, nói gần đây cô quen một người bạn trai, sắp đến ngày cưới, trước ngày cưới muốn gặp Thủ Nhất lần cuối. Tin ấy khiến Thủ Nhất giật nẩy mình:
- Em quen người bạn trai ấy từ hồi nào, tại sao anh không biết?
Ngũ Nguyệt:
- Em tìm hiểu bạn trai phải xin ý kiến của anh hay sao? Anh là ai mới được chứ?
Thủ Nhất hơi ngượng:
- Ý anh không phải thế, mà chỉ nói, sao cưới nhanh thế.
Thủ Nhất thấy mình ghen. Nhưng cái ghen này không thể nổ ra nổi. Trước đây anh chỉ lo chuyện với Ngũ Nguyệt bị bại lộ, bây giờ thì cả hai cùng hạ cánh an toàn, trong lòng cảm thấy mất mát. Hai người hẹn gặp nhau tối hôm nay. Nhưng sáng sớm Thủ Nhất bỏ quên điện thoại ở nhà, cho nên anh phải vội vã về lấy. Ngờ đâu vào lúc ấy Ngũ Nguyệt gọi cho anh, bị vợ phát hiện. Nhưng cũng may, anh trí trá cho qua, không xảy ra việc gì. Ra đến cửa, anh gọi ngay cho Ngũ Nguyệt, Ngũ Nguyệt bảo tối nay phải thay đổi địa điểm gặp nhau. Mọi lần hai người vẫn gặp nhau trong căn hộ độc thân của Ngũ Nguyệt. Cô nói, mẹ sáng nay vừa từ Thẩm Dương đến, gặp ở nhà không tiện, bảo Thủ Nhất phải tìm chỗ khác. Thủ Nhất đồng ý, nhưng suốt cả ngày anh không tìm được chỗ nào. Thật ra, tốt nhất là ở khách sạn, nhưng với anh thì ai cũng quen mặt, thuê phòng chắc chắn nhân viên phục vụ sẽ biết. Buổi chiều phải lên lớp học đài từ, Ngũ Nguyệt gửi tin nhắn, hỏi sẽ gặp ở đâu. Thủ Nhất vẫn chưa nghĩ ra, anh vừa trả lời tin nhắn, vừa nghĩ thì bị cô giáo Thẩm Tuyết vứt máy ra ngoài cửa sổ. Cho đến tối, Thủ Nhất đưa xe đến đón Ngũ Nguyệt, hai người không biết đi đâu, đành ra bờ sông ngoài đường vành đai năm.
Nhưng ôm Ngũ Nguyệt trên xe không như ôm cô ở khách sạn Lư Sơn hoặc ở căn hộ độc thân của cô. Ngoài cửa xe cứ loang loáng ánh đèn, trên đường vành đai năm ngay gần đấy xe chạy như mắc cửi, không có được cảm giác an toàn. Động tác cũng không thoải mái, xem ra việc giữ bí mật vẫn là quan trọng. Thủ Nhất lại phát hiện, không bí mật không phải là mâu thuẫn chủ yếu, quan trọng hơn anh biết Ngũ Nguyệt có bạn trai và sắp cưới, thấy trở ngại về tâm lí. Không biết bạn trại của Ngũ Nguyệt như thế nào. Thủ Nhất định ngồi với Ngũ Nguyệt ở hàng ghế sau, nhưng anh dừng xe trong rừng cây, ngồi ngay ở ghế phụ ôm hôn Ngũ Nguyệt. Hai người hôn nhau cảm thấy rất kích động, từ môi anh hôn lên mặt Ngũ Nguyệt, rồi từ mặt hôn đến vành tai, tay cho vào trong áo mân mê hai trái bóng. Khi hôn đến vành tai, bỗng anh buông ra, hỏi:
- Tại sao lại đắng?
Ngũ Nguyệt:
- Ngốc ạ, nước hoa.
Rồi Ngũ Nguyệt ôm lấy đầu anh, lùa lưỡi mình vào miệng Thủ Nhất. Chợt một chiếc xe cảnh sát lướt qua rừng cây, đi lên đường vành đai 5. Lên đến chỗ ngoặt, đèn xe cảnh sát quét ngay trước kính xe của Thủ Nhất, soi sáng mặt hai người. Tuy xe cảnh sát không dừng lại, nhưng Thủ Nhất vẫn sợ. Anh ngồi ngay dậy, cho áo vào quần:
- Không thoải mái, hay là để hôm khác.
Không ngờ Ngũ Nguyệt nổi hứng, kéo tay Thủ Nhất nhét xuống phía dưới người, đồng thời áp mặt vào lưng anh như vẫn thường làm, lôi cổ áo anh, nói một câu rất tục và cắn mạnh vai anh:
- Chuyện lớn em chẳng sợ, anh sợ gì?
Thủ Nhất đau kêu lên, đẩy đầu Ngũ Nguyệt về phía sau:
- Ngoan nào, đừng cắn anh.
Cơ thể Ngũ Nguyệt khát lắm rồi, cô thở gấp gấp:
- Không cắn anh, muốn anh!
Đúng lúc ấy, có tín hiệu điện thoại. Anh nhìn máy, trên máy hiện lên ba chữ Vu Văn Quyên. Thủ Nhất dừng hành động của Ngũ Nguyệt, mở máy. Vợ anh hỏi:
- Anh đang ở đâu? Về ăn cơm!
Trống ngực Thủ Nhất đập loạn xạ. Bận suốt ngày, buổi tối có việc, quên gọi điện cho vợ. Anh vừa ép chặt lồng ngực, vừa nói:
- Anh không về được. Buổi chiều đi học ở học viện sân khấu, tối nay phải họp với nhóm làm chương trình.
Tiếng của vợ anh trong máy có chút ngập ngừng:
- Họp... em nghe như anh đang ở ngoài đường, có cả tiếng ô tô?
Thủ Nhất cố làm ra vẻ tự nhiên:
- Đang cùng anh Phí Mặc đi tìm hàng ăn, không ở ngoài sao được?
- Tại sao có cả tiếng người thở nữa? Vợ anh lại hỏi.
- Không đi xe, đang cùng với anh Phí Mặc chạy bộ.
Vợ anh cúp máy. Ngũ Nguyệt lại ôm ghì lấy Thủ Nhất:
- Hôm nay anh không hết mình với em, em cưới rồi anh không còn gặp em được nữa đâu.
Câu nói kích thích Thủ Nhất. Anh khởi động xe:
- Chúng mình đi chỗ khác.
Thủ Nhất lái xe dọc theo rừng dương ra một thôn ngoại thành. Trong tiếng chó sủa, hai người ngồi ở ghế sau mây mưa suốt hai tiếng đồng hồ.
Trên xe còn giải khát và tiêu độc hơn ở trên giường.
Trước lúc hành sự, để yên tâm, Thủ Nhất tạm thời khóa máy.
Nhưng không ngờ, vì khóa máy mà vợ anh phát hiện chuyện anh với Ngũ Nguyệt.