Điện Thoại Di Động

Định dạng khác: 📖 Chữ 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 32 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
34
34

❊ ❊ ❊

Thủ Nhất hơi sốt. Giống như hồi xưa cha anh bị thương hàn, nóng một chập rồi lại rét. Còn nhớ hồi sống với Văn Quyên, đã có lần ốm anh phải vào bệnh viện. Vừa rồi lái xe ngoài đường, suýt nữa anh vượt đèn đỏ. Thấy trước kính chắn gió một đoàn xe đạp đi ngang, anh mới bừng tỉnh, dừng xe ngay trước ngã tư, suýt nữa một ông già đụng vào xe anh. Ông già đi xe đạp giật mình, anh cũng toát mồ hôi. Cho đến khi đèn xanh, xe hai bên mới đi thẳng, nhưng anh không để ý, xe ô tô ở phía sau cứ còi “bim bim” mới làm anh tỉnh hẳn, cho xe chạy.

Thủ Nhất mở cửa bước vào, việc đầu tiên là nhìn lên tủ giày, không thấy cái máy điện thoại sáng nay để trên mặt tủ đâu nữa, trống ngực đập hồi hộp. Anh cứ nghĩ, Thẩm Tuyết cầm điện thoại của anh cả ngày mà không biết máy vẫn để trên tủ, vừa rồi Thẩm Tuyết mới cầm. Anh nghĩ Ngũ Nguyệt gọi đến, không ngờ Thẩm Tuyết chủ động gửi tin nhắn cho cô, càng không ngờ Ngũ Nguyệt lại gửi tấm hình khỏa thân ấy đến. Anh chỉ đề phòng nếu có vấn đề gì cũng chỉ là Ngũ Nguyệt, anh cũng không ngờ Văn Quyên gọi đến. Càng không ngờ, sáng sớm ra đi làm, Gạch Đen ở Sơn Tây gọi điện cho anh.

Thủ Nhất trấn tĩnh lại, bắt đầu cúi xuống cởi giày. Thay giày xong, anh vào phòng khách, thấy Thẩm Tuyết đang ngồi ở sofa, vẻ mặt lạnh lùng, đang quẹt từng cây diêm một. Trên mặt bàn là một đống diêm đã cháy. Thấy Thủ Nhất vào, Thẩm Tuyết cũng không ngước lên. Cái máy điện thoại của anh để bên cạnh đống que diêm đã cháy. Trên màn hình máy vẫn còn nguyên bức hình Ngũ Nguyệt gửi đến. Tấm hình chụp Thủ Nhất và Ngũ Nguyệt trần truồng nằm trên giường. Hình ảnh khoả thân đã biến dạng, trông như miếng thịt để lâu ngày. Đầu Thủ Nhất như nổ tung, mồ hôi lạnh toát ra từ mỗi lỗ chân lông. Sau đấy anh mới nghĩ, vì mồ hôi ra nhiều nên cơn sốt cũng lui. Nhìn tấm hình, Thủ Nhất biết chuyện nghiêm trọng rồi, mà anh cũng biết chuyện đến nước này thì không còn cứu vãn nổi. Anh trách Ngũ Nguyệt độc ác, cô ta là người nói được sẽ làm được, quả nhiên cô cho nổ trái bom. Nhưng ngay lúc bấy giờ anh không còn tâm tư nào để trách Ngũ Nguyệt, càng không biết Ngũ Nguyệt chui vào bẫy của Thẩm Tuyết. Anh chỉ còn biết cười đau khổ với tấm hình. Anh đặt máy xuống, chờ Thẩm Tuyết nói. Nhưng nét mặt Thẩm Tuyết vẫn lạnh lùng, không nói gì. Lúc này, ngoài cửa sổ bóng chiều đã tắt, màn đêm dần buông, những cao ốc phía xa kia đều đã lên đèn. Đầu óc Thủ Nhất trống rỗng, giống như buổi sáng nay dẫn chương trình vậy. Đầu óc đã ổn định anh mới nghĩ, trời tối ở thành phố không giống trời tối ở quê. Ở thành phố trời tối từ trên cao buông xuống, đường phố dần lên đèn; ở nông thôn trời tối dâng lên từ đồng ruộng, giống như nghiên mực đen, dâng từ dưới lên đến tận trời cao. Trong nhà mỗi lúc một tối, Thủ Nhất cố nói trước:

- Tuyết này, chúng mình sống với nhau bao lâu rồi nhỉ?

Thẩm Tuyết không trả lời, vẫn quẹt diêm. Thủ Nhất đành vừa hỏi vừa trả lời:

- Anh vừa tính xong, chúng mình quen nhau mười ba tháng, sống với nhau đã mười tháng.

Thẩm Tuyết ném que diêm đã cháy hết lên mặt bàn trà. Thủ Nhất lại cầm tấm hình trên máy điện thoại lên nhìn:

- Sáng nay em nói đúng, anh cũng giống như anh Mặc, mấy hôm trước cùng với Ngũ Nguyệt trong khách sạn, cô ấy chụp tấm hình này. Nhưng tình hình của anh lúc này còn tệ hơn của anh Mặc, Ngũ Nguyệt dùng tấm ảnh này để đe doạ anh.

Thẩm Tuyết vẫn không nói gì, cô tiếp tục quẹt diêm. Thủ Nhất nói:

- Nhưng cô ấy không muốn sống với anh, mà muốn về làm người dẫn chương trình “Biết một nói một”.

Những thớ thịt trên khuôn mặt Thẩm Tuyết run run, cô vẫn không nói gì. Đúng lúc ấy thì máy của Thủ Nhất đổ chuông. Tiếng chuông vào lúc cuộc nói chuyện đang căng thẳng nghe rất nhói tai. Thủ Nhất nhìn máy, màn hình hiện lên ba chữ Vu Văn Quyên. Đây là cú điện thoại đầu tiên Văn Quyên gọi cho anh kể từ sau ngày hai người ly hôn. Thủ Nhất ý thức được ngay, có thể đứa trẻ có vấn đề gì rồi. Anh mở máy, chưa kịp nói gì thì đầu kia đường dây Văn Quyên nổi nóng ngay. Hồi xưa sống với Văn Quyên, nếu có việc gì gấp Văn Quyên cũng vẫn tỏ ra bình tĩnh, kể cả lúc đã ly hôn, Văn Quyên cũng rất bình tĩnh, chậm rãi, nhưng lúc này nổi nóng khiến Thủ Nhất hoảng lên. Văn Quyên nói ngay:

- Gọi suốt cả ngày, tại sao anh không nhận điện?

Thủ Nhất bối rối:

- Họp, đi họp.

Anh vội hỏi:

- Con quấy à?

Văn Quyên:

- Không, là bà anh ốm. Bác Gạch gọi điện cho tôi từ sáng sớm, nói anh đang chạy xe trên đường, không nhận điện, bà anh bảo gọi đến chỗ tôi. Có lẽ bà gay đấy, anh về ngay đi.

Thủ Nhất vẫn chưa tin:

- Tại sao lại đột ngột thế được?

Văn Quyên:

- Bác Gạch nói, bà ốm mấy hôm nay rồi, lúc đầu không cho chú ấy gọi điện, hôm nay sáng sớm lại bất ngờ bảo chú ấy gọi, bảo muốn gặp mặt anh, như vậy không phải là có vấn đề hay sao?

Thủ Nhất hoảng lên, vội nói:

- Thôi nhé, anh đi ngay.

Đóng máy, anh đứng dậy, nói với Thẩm Tuyết:

- Bà có vấn đề rồi, đang chờ anh, anh phải về quê ngay.

Thẩm Tuyết vẫn nhìn que diêm đang cháy, không nói gì.

Thủ Nhất mặc Thẩm Tuyết, anh vội vã đi ngay. Khi anh đóng cửa mới nghe thấy tiếng Thẩm Tuyết ở trong nhà gào lên như con sói, tiếp đấy là tiếng khóc.

nói to chẳng khác nào cháy nhà. Một tháng trước, Thiết Hoàn đánh máy kéo lên thị trấn bán lương thực. Người xếp hàng ở trạm lương thực rất đông, Thiết Hoàn tính bán xong lương thực sẽ đi mua một con lợn giống, anh định chen lên trước. Bị ng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.