Điện Thoại Di Động

Định dạng khác: 📖 Chữ 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 20 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
6
6

❊ ❊ ❊

Thủ Nhất lên thị trấn gọi điện thoại về, bị lão Nghiêm dùng dây thừng kéo nước ở giếng quất cho thâm tím cả người. Dây thừng còn dính nước lạnh. Bị đánh không phải vì không lấy được thuốc, mà không lấy thuốc là đúng. Vì Thủ Nhất cưỡi xe đi được một lúc thì bệnh của lão Nghiêm giảm hẳn. Dứt cơn nóng cơn rét năm hôm liền, khỏi bệnh. Lão Nghiêm dậy, vịn tường đi ra ngoài, rồi từ ngoài sân đi ra đường. Đầu vẫn đau. Tuyết rơi lây rây, người đi ngoài đường mờ ảo như cái bóng. Lão gặp Gạch đen, anh họ xa của Thủ Nhất. Cậu này chừng mười bốn tuổi, hơn Thủ Nhất hai tuổi. Hai năm trước, hôm mồng tám tháng Chạp nhà làm thịt cừu, hai người đánh nhau vì tranh cái móng giò, Thủ Nhất ném cái bát trúng đầu Gạch đen, chảy máu, từ đấy đâm thù đâm oán, không nói chuyện với nhau. Lúc này Gạch đen gặp dịp, mách với lão Nghiêm chuyện Thủ Nhất cưỡi xe đạp lên thị trấn. Gạch đen làm được cái việc mà thằng Khánh, thằng Căn, thằng Hoàn không làm được.

Thủ Nhất bị đòn, mười hôm liền không nói năng gì. Mà cũng không đến chơi nhà Quế Hoa. Nó cảm thấy đời thế là hết. Hôm thứ mười một, Tam Cân từ khu mỏ về. Hôm thứ mười hai, ở trường học thằng Căn nói với Thủ Nhất, tối hôm qua bọn chúng đến chơi nhà Quế Hoa, Tam Cân kể lại hơn chục hôm trước Thủ Nhất và Quế Hoa gọi điện cho anh ta. Tam Cân nói, cả cái mỏ số ba cũng chỉ có một máy điện thoại, nếu có ai gọi điện đến, ông Mã sẽ dùng loa phóng thanh để gọi. Vùng mỏ toàn là núi, sau núi vẫn là núi. Hôm ấy, sau khi Thủ Nhất nói chuyện qua điện thoại, ông Mã liền mở loa truyền thanh:

- A lô, a lô, phát thanh tìm người, phát thanh tìm người, anh Ngưu Tam Cân có vợ là Lữ Quế Hoa, chị Lữ Quế Hoa nhắn hỏi, sắp tới anh có về không?

Tam Cân nói, lúc ấy đang giờ đổi ca, cả ngàn công nhân đèn lò trên đầu, mặt mày đen nhẻm, từ các hầm lò chui ra. Cả ngàn con người lại chui vào lò. Trên khu mỏ tuyết đang rơi, ông Mã cứ nhắc đi nhắc lại tin nhắn, tiếng loa truyền thanh dội vào vách núi, tuyết vẫn rơi, tiếng ông Mã biến thành ngàn vạn tiếng dội lại. Công nhân đội tuyết, nghe thấy tiếng loa, ai cũng cười nhe cả hàm răng trắng nhởn. Chừng chục hôm sau đấy, khu mỏ có một bài vè, mỗi lần đến bữa cơm mọi người lại gõ bát và hát rằng:

Anh Tam Cân, anh Tam Cân,

Lữ Quế Hoa cô vợ thương anh lắm,

Từ quê nhà nhắn lời hỏi thăm,

Hôm nào anh về chơi với em?

Thủ Nhất khóc.

nói to chẳng khác nào cháy nhà. Một tháng trước, Thiết Hoàn đánh máy kéo lên thị trấn bán lương thực. Người xếp hàng ở trạm lương thực rất đông, Thiết Hoàn tính bán xong lương thực sẽ đi mua một con lợn giống, anh định chen lên trước. Bị ng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.