Về đến quê, Thủ Nhất nghe được một tin buồn: Thiết Hoàn đứa bạn thời nhỏ cùng đi ăn trộm dưa, cùng trèo cây bắt tổ chim, đã chết. Mới chết chừng một tháng. Mùa xuân năm ngoái anh về quê, cùng uống rượu với Thiết Hoàn, vậy mà giờ đây không còn nữa. Hồi nhỏ, Thiết Hoàn gầy như que củi, lớn lên, bắt đầu béo ra. Vì cậu ta lùn, nên cơ thể phát triển theo chiều ngang, trông xa giống như một trái bóng lăn. Đít to đã đành, nói to chẳng khác nào cháy nhà. Một tháng trước, Thiết Hoàn đánh máy kéo lên thị trấn bán lương thực. Người xếp hàng ở trạm lương thực rất đông, Thiết Hoàn tính bán xong lương thực sẽ đi mua một con lợn giống, anh định chen lên trước. Bị người khác ngăn lại, anh không chịu, cứ tăng tốc cho máy kéo vọt lên, tránh cái xe lừa, máy kéo của Thiết Hoàn đâm vào trụ cổng trạm lương thực, người anh đập vào vô-lăng, ngất ngay tại chỗ. Mọi người đưa anh đi cấp cứu, vào đến bệnh viện huyện anh tỉnh lại, ôm ngực nói với vợ:
- Không sao.
Nhưng chỉ một lúc sau anh kêu:
- Buồn nôn, buồn nôn quá!
Thế là nửa tiếng sau anh chết. Tim bị va đập mạnh, xuất huyết. Thủ Nhất nghe Gạch đen kể lại, anh buồn lắm. Phí Mặc và Thẩm Tuyết không biết Thiết Hoàn, nhưng nghe kể lại, Phí Mặc than thở:
- Đời người không biết đâu. Nghĩ đến những chuyện như thế, còn muốn làm gì nữa?
Nhưng những người bạn khác vẫn còn. Quốc Khánh vẫn mở hàng ăn trên thị trấn. Trường Căn con người thật thà, lấy vợ sớm, con gái lớn đã đi lấy chồng, tháng trước mới sinh, anh ta đã thành ông ngoại rồi. Thấy Thủ Nhất về, bạn bè ngày xưa cùng kéo đến chuyện trò.
Tối hôm ấy nói chuyện đến tận khuya. Chuyện xong, Thủ Nhất phát hiện, bạn bè thuở nhỏ toàn nói những chuyện thuở nhỏ, hầu như không ai có chuyện ngày nay. Lúc đi ngủ, Thủ Nhất ngủ trong buồng của bà nội, Phí Mặc được Quốc Khánh đưa đi và nói:
- Nhà tôi có phòng để không, chỉ có điều chăn trẻ con đã đắp.
Phí Mặc xua tay:
- Chăn nhà ai mà không giặt hàng ngày.
Thẩm Tuyết ở nhà Gạch đen, ngủ với vợ anh ta. Gạch đen sang ngủ nhờ nhà Trường Căn.
Sáng hôm sau, Thủ Nhất và Gạch đen bàn chuyện xây lại bức tường rào. Ý Thủ Nhất là đập hẳn tường cũ đi, đập luôn cả cổng để xây lại. Gạch đen nhìn Thủ Nhất, nhẩm tính:
- Gạch, vôi, cát, để xây tường, gạch, vôi, cát, gỗ và đinh đóng để xây lại cổng ra vào, tính ra, vật liệu mất ba ngàn sáu trăm; tám chín người, làm chừng ba ngày, mỗi ngày ba bữa, ăn mất chừng sáu trăm, thuốc, rượu, trà thêm sáu trăm nữa, cộng bốn ngàn tám. Tôi chịu hai ngàn, chú mày chịu hai ngàn tám.
Thủ Nhất lấy từ trong túi ra năm ngàn, đặt lên bàn:
- Năm ngàn đây, đưa bác.
Gạch đen vội vàng:
- Chú làm cái gì thế? Bà mà biết lại bảo tôi kiếm chác của chú.
Thủ Nhất:
- Tôi chi tiền, bác bỏ công, đừng ai nói với bà, thế là được.
Gạch đen cất tiền, định nói gì đấy, nhưng bỗng anh nhại tiếng chim “cúc cu” làm Thủ Nhất giật mình. Gạch đen cuộn áo lên, trên dây lưng của anh đeo một cái bao da đen, trong cái bao da là cái điện thoại di động. Thủ Nhất biết đây là cái điện thoại mà Gạch đen mua lại của Quốc Khánh mấy tháng trước. Gạch đen mở bao da, lấy cái điện thoại ra, làm ra vẻ chuẩn bị nhận điện. Chiếc máy điện thoại có cần ăng-ten, kiểu rất cũ. Gạch đen chống chân, nói thật to:
- Đếch gì, ai đấy?... Không rỗi... đừng gọi, tốn tiền lắm.
Gạch đen làm một loạt động tác khiến Thủ Nhất ngơ ngác, anh ngạc nhiên hỏi:
- Ai đấy?
Gạch đen vừa nhét máy vào bao, vừa trả lời:
- Chú không biết đâu.
Thủ Nhất:
- Tôi nghe như giọng phụ nữ?
Gạch đen ngước lên, ngó ra sân, nói khẽ:
- Nhà tắm trên thị trấn có một cô, người đông bắc, hay lắm!
- Bác không hỏi xem có chuyện gì.
Gạch đen vỗ vỗ vào cái bao điện thoại, than vãn:
- Không có nó không sao, có nó, không dùng không yên.
Thủ Nhất không hiểu Gạch đen nói cái máy điện thoại hay nói cô gái trên thị trấn, anh khuyên:
- Đừng để chị ấy biết.
Gạch đen coi như không chú ý, lại vỗ vỗ vào cái máy:
- Chị chú đang cho lợn ăn, đâu biết trong này có gái.
Thủ Nhất lại ngớ ra.
Buổi chiều, khởi công xây tường. Có đến chục thanh niên trong thôn đến giúp. Gạch đen chỉ huy; Trường Căn chạy vật liệu gạch, vôi, cát, gỗ; Quốc Khánh gọi hai đầu bếp trong nhà hàng của anh ở thị trấn về, bắc bếp ngay trong sân để nấu nướng. Thịt, rau, bánh bao chay, gia vị đều mua ở thị trấn. Tường rào cũ xây từ hồi Thủ Nhất còn nhỏ, cổng cũng xây từ thời ấy, nay cũng đã hỏng, chỉ vài người lay khẽ cả cái cổng đổ ụp xuống. Bà nội Thủ Nhất là một phụ nữ bó chân, chống gậy ra nhìn mọi người làm việc. Bếp lò ở sân, ồn ào làm bà không bằng lòng. Bà ngước lên:
- Định làm cho bà chết đấy à?
Nhưng ai cũng biết, bà sợ tốn kém, cứ để mặc bà kêu ca. Đến tối, tường cũ và cổng cũ đã phá xong, mọi người dọn gạch vỡ, xây gạch mới. Bà nội Thủ Nhất ngồi trên cái ghế tựa dưới gốc táo trong sân, vẫn tỏ ra không vui. Phí Mặc đứng bên cạnh nói với bà:
- Tốn không bao nhiêu tiền, anh Nhất đủ sức chi, bà ạ.
Bà lão chọc chọc cái gậy xuống đất, nói:
- Anh ấy đâu có xây tường, mà chơi nghịch đấy chứ!
Bỗng như nhớ ra điều gì, bà cười, nói với Phí Mặc:
- Đầu óc tôi già rồi, trên truyền hình anh ấy nói toàn những điều bác viết ra, từ nhỏ anh Nhất nhà tôi nghịch lắm, không có tôi, nhờ bác chỉ bảo anh ấy nhé.
Phí Mặc:
- Cháu cứ muốn về thăm bà, nhưng anh Nhất không chịu đưa cháu về. Anh ấy bảo, từ nhỏ đã mất mẹ, được bà nuôi khôn lớn. Khi anh ấy đi học, bà còn mua cho đôi vòng tay, nộp tiền học cho anh ấy.
Bà lão lại cười:
- Nuôi dạy khôn lớn, để anh ấy đi, không thấy đâu nữa.
Phí Mặc:
- Vẫn thấy anh ấy ở trên truyền hình đấy.
Bà quay mặt về một phía:
- Trong truyền hình anh ấy nói những gì, tôi chẳng hiểu. Thay đổi nhiều quá!
Bỗng bà chỉ vào Phí Mặc:
- Cháu ơi, khí sắc cháu kém quá!
Phí Mặc chỉ vào ngực mình:
- Bà, trong người cháu có lúc bứt rứt lắm.
Thẩm Tuyết vui vẻ giúp mấy tay đầu bếp thổi cơm bên bếp lò. Bếp lò đun than ướt, phía dưới là hai cái quạt gió, lửa bừng bừng. Thẩm Tuyết quàng tạp dề, xắn tay áo, thái rau, thái thịt, động tác dứt khoát, nhanh nhẹn. Cô còn cầm xẻng đảo thức ăn, làm thêm món thịt om. Nhưng khi bê nồi thịt xuống, cô làm đổ cả ra đất. Thủ Nhất đi tới la lớn:
- Trời ơi, càng làm càng hỏng việc, cẩn thận một chút.
Hai đầu bếp Quốc Khánh đưa từ thị trấn về, một anh béo, một anh gầy, anh béo can Thủ Nhất:
- Ông anh, cứ để cô ấy làm, thơm lắm.
Thẩm Tuyết dương dương tự đắc:
- Thấy chưa, bác ấy khen em nấu nướng thơm ngon đấy thôi.
Anh gầy nói:
- Không phải bảo cô nấu thơm ngon đâu, mà bảo người cô thơm lắm, cô xức gì mà thơm thế?
Mọi người cùng cười. Nấu nướng xong, Thẩm Tuyết đổ đầy một chậu nước nóng, nói với Phí Mặc:
- Anh Mặc, ăn cơm thôi.
Rồi cô vươn cao cổ, gọi tất cả những người đang thu dọn gạch vụn:
- Các bác, các anh rửa mặt đi, có nước nóng đấy.
Rửa mặt một lần mất năm hào! Thẩm Tuyết kêu gọi mọi người rửa mặt, ai cũng nghe thấy, cùng cười, rồi cùng dừng công việc, chuẩn bị rửa tay ăn cơm. Bà già cũng cười, Phí Mặc dìu bà đứng dậy. Bà nhìn chung quanh tường trống trải, lại lẩm bẩm:
- Không đáng gì, năm nay chín tư rồi, sống chẳng được mấy nữa!
Thẩm Tuyết vẫn quàng tạp dề, đi đến nhìn vào mặt bà:
- Bà ơi, cháu trông bà như mới bốn mươi chín thôi.
Mọi người trong sân đều cười, Phí Mặc gõ gõ vào đầu Thẩm Tuyết:
- Nịnh không đúng chỗ rồi!
Cơm xong thì xảy ra một chuyện. Đứa con lớn của Thiết Hoàn đến giúp, lúc sắp về, nó muốn lấy mấy cây gỗ dỡ từ cổng xuống về chắn chuồng lợn, lúc vác không cẩn thận, bị đinh cào rách mặt, suýt nữa thì vào mắt, mặt bị một vết rách khá lớn, máu chảy đầm đìa. Thẩm Tuyết vội chạy vào nhà tìm bông băng, kéo cậu ta vào lòng, dán băng dính lên mặt cậu ta. Cô dán không đúng chỗ bị thương, một lúc sau lại bóc ra dán lại. Con trai lớn của Thiết Hoàn vừa bị chảy máu không nói gì, được Thẩm Tuyết kéo vào lòng, có thể cậu ta ngửi thấy mùi thơm trên người Thẩm Tuyết, lồng ngực cậu ta phập phồng lên xuống, rất kích động. Thủ Nhất thấy con trai Thiết Hoàn đang bị kích động toát cả mồ hôi, nghĩ lại thời nhỏ của mình, mặt bị gai cào rách, được Quế Hoa ôm vào lòng, bất giác anh bật cười.