Theo Ngũ Nguyệt sau đấy nói lại với Thủ Nhất, mẩu tin nhắn mà cô gửi cho Thủ Nhất từ Lư Sơn cũng chỉ là sự kích động nhất thời. Tháng tám, Bắc Kinh rất nóng, Ngũ Nguyệt cùng một nhà văn nữ thuộc “đợt sóng mới” đến Lư Sơn để sửa chữa bản thảo. Ngũ Nguyệt rất xem thường nhà văn nữ thuộc “đợt sóng mới” này, vì tình tiết tác phẩm đều là bịa đặt không nói làm gì, ngay cả chính tả cũng sai be bét. Nhà văn nữ này thích dùng cụm từ “lệ rơi ròng ròng”, mỗi trang sách có đến ba lần khóc. Nhưng nhà văn nữ này cứ nhấn mạnh viết văn bằng cơ thể, viết bằng nửa dưới của cơ thể, nên tác phẩm bán rất chạy. Nhà văn có khuôn mặt bí đỏ, ngũ đoản, bản thân không có cơ thể. Ông Hạ giám đốc nhà xuất bản giao nhiệm vụ này cho Ngũ Nguyệt, lập tức cô nói:
- Thưa giám đốc, hễ em trông thấy chị ta là nổi da gà lên rồi, em không đi. Với lại, Lư Sơn em đã đi, không có ấn tượng đẹp nào.
Ông Hạ hói đầu, chỉ còn một chỏm tóc, ông rất quý chỏm tóc này, chỏm tóc ở bên trái ông cố vắt sang bên phải, vắt qua đỉnh đầu. Ông đặt tay lên vai Ngũ Nguyệt:
- Cô phải đi, đây không phải là du lịch, mà là công tác.
Ngũ Nguyệt lùi một bước:
- Vậy tại sao cứ phải đi Lư Sơn, sợ nóng thì đi Bắc Đới Hà không được hay sao?
Ngón tay của ông Hạ gõ gõ lên vai Ngũ Nguyệt:
- Cô nhà văn ấy còn muốn đi tận Xi Xoang Bản Na kia, tôi phải chỉ định đi Lư Sơn đấy.
- Mẹ kiếp, đúng là việc không đâu vào đâu.
Đến Lư Sơn, họ ở khách sạn Lư Sơn. Ngũ Nguyệt và cô nhà văn ở tầng một, ngay cạnh nhau. Ban đầu Ngũ Nguyệt không để ý, buổi tối đi ăn cơm về, cô mở cửa phòng, phát hiện đây là phòng 102 mà cô đã ở trong cuộc họp năm trước, Thủ Nhất khẽ đẩy cửa lẻn vào lúc nửa đêm. Cô nhà văn “đợt sóng mới” sang gõ cửa, mời Ngũ Nguyệt đi dạo phố Cổ Linh. Cô nhà văn nói:
- Mình nghe nói ở đấy có một con phố toàn là gái làm tiền, chúng mình đi xem đi.
Ngũ Nguyệt:
- Tớ đau đầu lắm, cậu đi một mình đi.
Cô nhà văn đi rồi, Ngũ Nguyệt nằm xem ti vi. Cô đổi mấy đài, cuối cùng thấy Thủ Nhất xuất hiện trên màn hình, đang là chương trình “Biết một nói một”. Ngũ Nguyệt cười, chửi đổng:
- Đồ khốn nạn!
Cô cởi tuột áo quần, trên người chỉ còn lại nịt vú và quần lót, đầu kê cao, nằm trong chăn xem Thủ Nhất. Thủ Nhất trên màn hình mặt mày tươi rói cúi chào cô:
- Chúc quý vị một buổi tối tốt lành, đây là chương trình “Biết một nói một”, tôi là Thủ Nhất. Chủ đề câu chuyện của chúng ta hôm nay là, con người có nên nói dối không. Mỗi chúng ta từ buổi sáng mở mắt dậy cho đến tối nhắm mắt đi ngủ, nói chừng hai ngàn bảy trăm câu. Tất nhiên, có người trong lúc ngủ còn nói mê, vậy phải cộng thêm ba chục câu nữa.
Công chúng trên màn hình cười rộ lên. Ngũ Nguyệt cũng cười. Tiết mục này vốn có tên gọi “Tại sao người Hà Nam hay nói dối”, về sau ông giám đốc đài sợ chạm tự ái người Hà Nam, nên phải sửa lại là con người. Ngũ Nguyệt không có gì phải bực mình. Thủ Nhất từ trên sân khấu đi xuống chỗ công chúng ngồi xem, anh ta nói:
- Con người có nên nói dối không, tôi không có kinh nghiệm, vì từ nhỏ tôi đã học nói dối, nhưng không làm sao học được. Quý vị ngồi đây và các bạn ngồi trước máy thu hình có thể có kinh nghiệm hơn tôi, bây giờ xin mọi người hãy phát biểu ý kiến.
Mọi người cười. Ngũ Nguyệt thấy một ông già đón lấy cái micro:
- Chuyện này có gì đáng để thảo luận đâu. Tôi bán kẹo ở cửa hàng bách hóa đã bốn chục năm nay, anh mua hai cân cũng vậy, mua bốn cân cũng vậy, tôi cân cho anh đủ cân, đủ lạng...
Thủ Nhất:
- Xem ra bác là con người thật thà. Vậy ngoài việc bán kẹo, trong cuộc sống đã bao giờ bác nói dối chưa?
Trên màn hình ông già suy nghĩ giây lát:
- Hồi trẻ khi nói chuyện với người yêu cũng đã có lần nói dối, tôi không dám nói với người yêu rằng mình bán kẹo ở cửa hàng bách hóa, mà bảo tôi công tác công đoàn.
Thủ Nhất:
- Ý của bác là, nói chuyện với người yêu có thể nói dối, còn nữa thì không.
Công chúng cùng cười. Ngũ Nguyệt không cười.
Lại một vị trung niên nữa xuất hiện trên màn hình:
- Tôi không nói chuyện với người yêu, mà nói chuyện mua nhà. Vì đi mua nhà nên được thấy xã hội ngày nay. Để mua một căn nhà tôi phải chạy đến hơn nửa thành phố Bắc Kinh, không có gia đình nào nói thật. Quảng cáo đăng trên báo, nào là những cây to, những là thảm cỏ, nhưng đến nơi thì không có gì. Nếu bảo họ lừa dối, họ sẽ nói lại: anh thật thà quá đi đấy.
Thủ Nhất:
- Người ta cũng chưa thật sự lừa dối bác, cây là có thật, cỏ là có thật, nhưng chưa mọc đấy thôi.
Tim Ngũ Nguyệt như bị kim châm. Lúc này trên màn hình lại xuất hiện một phụ nữ, trông giống công nhân nhà máy dệt, chỉ vào Thủ Nhất:
- Tôi hiểu ý anh là, trong hai chúng ta, anh có thể nói dối tôi, tôi không thể nói dối anh.
Công chúng cười ồ cả lên. Lúc này Ngũ Nguyệt bước xuống giường, trên người chỉ có chiếc nịt vú và quần lót, mở cửa ra ban công. Cô nhìn núi Lư Hương trong mây mù bao phủ. Cây là cây thật, cỏ cũng là cỏ thật, hai năm trước cây cỏ đã có ở đây rồi. Tiếng ồn ào của ti vi vọng ra ngoài này. Sau đấy Ngũ Nguyệt nói câu nói này với Thủ Nhất, khiến cô nhớ lại mọi tình tiết của hai năm trước ở trong phòng. Tối hôm ấy hai người nói nhiều chuyện. Thủ Nhất ôm cô, mồ hôi hai người vã như tắm. Thủ Nhất điên cuồng hết lần này đến lần khác, điên cuồng nhắc đi nhắc lại:
- Anh yêu em, anh yêu em...
Xong việc, anh ta nâng ngực cô và nói:
- Nước trong chảy dài...
Gió ngoài ban công hơi lạnh. Nhưng cô không cảm thấy lạnh, lúc này nước mắt tuôn chảy. Trong lúc bực tức cô gửi cho Thủ Nhất một mẩu tin nhắn.
Lúc ấy Thủ Nhất cùng Phí Mặc, Thẩm Tuyết và Lí Yến đang ngâm chân ở một nhà hàng ngâm chân. Thủ Nhất không thích gì cái trò ngâm chân, nhưng Phí Mặc cứ ép anh. Hôm ấy là sinh nhật Thẩm Tuyết, Thủ Nhất mời Phí Mặc và Lí Yến đi ăn nhà hàng. Ăn xong đi chơi phố qua hiệu Lương Gia chuyên dịch vụ ngâm chân, Phí Mặc đòi vào. Thủ Nhất hơi do dự. Hồi trước sống với Văn Quyên, tối nào chị cũng ngâm chân và bắt anh phải ngâm, anh không bao giờ chịu ngâm. Không ngâm chân không phải không thích ngâm, biết là ngâm chân sẽ giảm mệt mỏi, nhưng vì ngâm chân quá phức tạp, quá phiền toái. Ở nhà không ngâm, đi ra ngoài ngâm, ngâm mất hơn một tiếng đồng hồ, cô phục vụ cứ lau chân thật kĩ. Các cô phục vụ trông thô nặng, đều là người nông thôn lên, cô nào khá khá đều đến làm ở các hộp đêm, cô nào xấu thì đến phục vụ ngâm chân. Có cô vừa đến, người vẫn còn mùi mồ hôi, thật khó chịu. Phí Mặc thấy Thủ Nhất tỏ vẻ khó chịu, lấy tay hích Thủ Nhất, chỉ vào Lí Yến:
- Ngâm đi, không thì cô ấy về sẽ lên mạng, bực lắm! Thà tớ chờ ở ngoài còn hơn về nhà.
Thủ Nhất đành cùng mọi người vào nhà ngâm chân. Nhà này mới khai trương, sofa và đồ dùng vẫn còn mới, trong phòng đầy mùi sơn. Thủ Nhất định đánh bài chuồn, nhưng thấy Phí Mặc đã ngồi vào sofa, cô phục vụ đang cởi tất, anh đành nhăn mũi ngồi xuống cái ghế gần Phí Mặc. Phí Mặc nhận ra Thủ Nhất không khoái ngâm chân, anh đành kiếm chuyện để nói. Anh chỉ vào tấm biển “Nhà ngâm chân Lương Gia”:
- Ông chủ này không có văn hoá, cái tên cũng sai.
Thủ Nhất ngơ ngác:
- Sai ở đâu?
- Không gọi Lương Gia còn đỡ, gọi Lương Gia phải ấm áp.
Cô gái phục vụ bắt đầu bóp chân cho Phí Mặc, cô vừa bóp vừa quay lại nói chuyện. Cô là người Tứ Xuyên:
- Không phải ý ấy của ông chủ. Chúng cháu ở đây có bốn cái tốt.
Phí Mặc:
- Bốn cái tốt gì?
Cô gái:
- Nữ nhân viên tốt, lòng tốt, phục vụ tốt, để lại ấn tượng tốt cho khách.
Phí Mặc:
- Treo đầu dê bán thịt chó.
Anh hỏi cô gái:
- Nếu chúng tôi thấy không tốt thì sao?
Cô gái bóp chân cho Phí Mặc chưa trả lời thì cô gái bóp chân cho Thủ Nhất nói trước. Cô ta quay sang phía Phí Mặc trả lời:
- Bác đừng nói không tốt, bác nói thế ông chủ cắt tiền thưởng của chúng cháu.
Mọi người cùng cười. Thẩm Tuyết ngồi bên cạnh Lí Yến, chỉ vào Phí Mặc:
- Anh cứ thế, đi đâu ai cũng ghét.
Có tín hiệu điện thoại của Thủ Nhất, một tin nhắn. Lúc đầu Thủ Nhất không để ý, anh mở máy, thấy tên “Ngũ Nguyệt” Nhưng Thẩm Tuyết đang ngồi bên cạnh, anh chợt giật mình, vội đậy máy lại, không xem. Thẩm Tuyết ngồi ngay trước mặt, hỏi anh:
- Tin nhắn của ai thế?
Thủ Nhất vừa bỏ máy vào túi quần, vừa nói:
- Đại Đoạn, vẫn là ca kịch vớ vẩn, không xem.
Lẽ ra chuyện cũng qua đi, nhưng Thủ Nhất thông minh vặt lại phạm phải sai lầm thông minh. Nhân lúc Thẩm Tuyết không chú ý, anh lén lấy máy ra, được cô phục vụ che khuất, anh đổi chế độ chuông sang chế độ rung. Có ai gọi đến cũng chẳng ai biết. Lẽ ra anh định khoá máy, Nhưng từ ngày Văn Quyên sinh con, anh cứ lo Văn Quyên và con có chuyện gì cần tìm, vậy là anh phải để máy suốt hai mươi bốn giờ. Tuy chưa bao giờ Văn Quyên gọi cho anh, nhưng anh vẫn thắc thỏm không yên, không dám khoá máy. Anh chuyển tín hiệu sang chế độ rung, bắt đầu yên ổn ngâm chân. Cô phục vụ cứ nắn bàn chân anh, đúng là có tác dụng huyết mạch lưu thông. Anh nhắm mắt để cô ta nắn mười phút. Điện thoại trong túi lại rung. Thủ Nhất sợ Ngũ Nguyệt gọi đến, nên cứ vờ như không biết. Nhưng cô gái phục vụ làm anh hỏng việc. Âu cũng là lòng tốt, cô chỉ vào túi quần Thủ Nhất, nói với ánh đang lim dim:
- Bác ơi, dậy đi.
Thủ Nhất choàng mở mắt:
- Thế nào?
Cô gái:
- Điện thoại trong túi quần bác đang rung.
Thủ Nhất toát cả mồ hôi hột. Anh lén nhìn Thẩm Tuyết, thấy cô vẫn không chú ý, liền lấy ra, xem số máy, không phải của Ngũ Nguyệt, mà của một người lạ, vậy là anh yên tâm:
- A lô, ai đấy?
Vì quá lâu, người đầu kia đã bỏ máy. Thủ Nhất bỏ máy xuống, cố ý nói với Phí Mặc, thật ra là nói cho Thẩm Tuyết nghe:
- Có thể là cậu phóng viên. Hôm nay phát băng “Con người có nên nói dối không”, không hiểu ở nhà có chuyện gì?
Nhưng anh không nói còn tốt hơn, anh nói khiến Thẩm Tuyết cảnh giác. Nhưng Thẩm Tuyết vẫn cố ý nói với giọng đùa và đưa tay ra:
- Cho em xem số máy gọi đến, đừng có mà tung hoả mù, điện của cô nào gọi đến anh không dám nhận chứ gì?
Từ hôm hai người cãi nhau, Thẩm Tuyết bắt đầu đề phòng Thủ Nhất. Thứ nhất, vì trong cặp của anh có nhiều ảnh con gái đẹp, tuy anh giải thích rằng chương trình “Biết một nói một” đang cần tuyển người, nhưng cô vẫn cảnh giác. Thứ hai, từ hôm Văn Quyên sinh con, Thẩm Tuyết bắt đầu đề phòng cả Văn Quyên, chỉ sợ hai người gợi lại đống tro tàn. Thủ Nhất đành đưa máy cho Thẩm Tuyết:
- Em xem đi, biết gì mà xem.
Thẩm Tuyết nhìn số máy, số máy không có tên người, chỉ là một dãy số, điện của một người lạ, không phải là điều mình muốn biết nên cô đóng máy lại, trả cho Thủ Nhất. Nhưng Thẩm Tuyết cười, như nghĩ ra điều gì, cô lại mở máy, vừa xem vừa hỏi:
- Vừa rồi máy anh để chuông, tại sao bây giờ phải chuyển sang rung?
Thủ Nhất thấy Phí Mặc đang nhìn mình, Lí Yến cũng đang mở to mắt. Anh làm như không có chuyện gì:
- Sợ ồn, định trong lúc ngâm chân tranh thủ ngủ một chút.
Anh cứ nghĩ câu chuyện đến đây là kết thúc, nhưng Thẩm Tuyết đảo máy, thấy tin nhắn của Ngũ Nguyệt vừa rồi. Nhìn dòng tin, cô đạp tung chậu nước đang ngâm chân, nước đổ cả lên người nhân viên phục vụ đang bóp chân cho cô, làm mọi người giật nẩy mình. Thẩm Tuyết:
- Em nói mà, anh chỉ toàn tung hoả mù, còn lừa dối. Nhìn đây, nhìn xem tin nhắn gì?
Lí Yến là một phụ nữ tốt bụng, chị đi chân trần đến xem. Chị xem xong cũng ngơ ngác giây lát, đưa máy cho Phí Mặc. Phí Mặc xem xong cũng ngớ ra. Thủ Nhất cầm máy, tin nhắn viết:
“Anh Nhất, anh lừa dối em thì được, em không thể lừa dối nổi anh. Em đang ở Lư Sơn, vẫn căn phòng ấy, anh nói nước trong chảy mãi, chỉ nói nhảm!”.
Sau đấy, Thủ Nhất trách Ngũ Nguyệt:
- Cứ coi như em gặp cảnh sinh tình, nhất thời bực tức, nhưng em chỉ nhất thời thoả mãn, làm anh bị bắt quả tang.
Lúc ấy, tay anh run run, nói với Thẩm Tuyết:
- Của cô ấy gửi đến, đâu phải của anh gửi đi, anh có biết gì đâu.
Thẩm Tuyết tức giận, đầu óc căng lên:
- Anh không biết gì, đầu óc anh nhớ kém thế à? Mọi khi anh vẫn hay nói với em, nào là anh với cô ta không có chuyện gì, nào là chị Quyên hiểu nhầm, bây giờ thì tin nhắn rõ ràng “căn phòng ấy”, rồi “nước trong chảy mãi” như thế còn chưa rõ hay sao?
Sự việc đã đến nước này Thủ Nhất đành cúi đầu, làm ra vẻ bình thường:
- Dù có chuyện gì thì cũng mấy năm trước rồi, hồi ấy anh chưa quen em.
Thẩm Tuyết:
- Có phải chỉ chuyện cũ không? Chỉ sợ hiện tại vẫn chưa dứt được nhau thôi. Nếu không, can cớ gì cô ta lại gửi tin nhắn cho anh?
Phí Mặc đứng dậy, phá vỡ thế bế tắc:
- Tuy viết “căn phòng ấy” với “nước trong chảy mãi”, nhưng cuối cùng lại bảo “nói nhảm”, theo đó cũng đủ thấy cô ta rất phẫn nộ. Cho dù cô ta định rủ rê anh Nhất thì anh ấy cũng từ chối cơ mà.
Anh xỏ vào dép lê, đến vỗ vai Thẩm Tuyết:
- Cô Tuyết, tôi suốt ngày làm việc với anh Nhất, tôi rất tin ở nhân cách của anh ấy, dù trước kia có chuyện gì thì nay cũng đã chấm dứt rồi.
Thẩm Tuyết đẩy tay Phí Mặc ra, đi giày vào, không kịp đi tất, vừa lau nước mắt vừa giẫm chân hậm hực ra khỏi nhà ngâm chân. Lúc đi cô còn nhìn Thủ Nhất:
- Anh Nhất, tôi không ngờ anh lại bẩn thỉu đến thế!
Nếu sự việc chỉ đến đây thôi thì bão táp cũng không lấy gì làm lớn. Thẩm Tuyết bực tức bỏ đi, Thủ Nhất, Phí Mặc, Lí Yến cũng không còn tâm trạng nào mà ngồi ngâm chân tiếp. Ba người cũng vội vã lau khô chân, đi tất, đi giày. Phí Mặc nói với Thủ Nhất:
- Tôi đi với anh về khuyên giải Thẩm Tuyết.
Thủ Nhất lắc đầu:
- Cứ để cô ta bình tĩnh lại đã.
Lí Yến:
- Đúng thế, có người ngoài như đổ thêm dầu vào lửa, với lại anh cũng khó mà nói được gì.
Phí Mặc nhìn Thủ Nhất, thở dài:
- Hôm nay đáng trách tôi lắm, tôi không rủ mọi người ngâm chân thì đâu đến nỗi.
Thủ Nhất chia tay Phí Mặc và Lí Yến để về nhà, thấy Thẩm Tuyết đang trong nhà tắm, nước chảy rào rào, hơi nóng làm mờ cửa kính phòng tắm. Thủ Nhất thấy Thẩm Tuyết đang tắm chứ không phải ngồi yên, biết chuyện không lớn. Với lại, chân tướng sự thật bày cả ra đó, chuyện đã mấy năm nay rồi, không phải khơi lại đống tro tàn, bây giờ anh cứ phải trốn tránh Ngũ Nguyệt. Cứ coi như trước đây che giấu Thẩm Tuyết, khác nào bác già bán kẹo trong tiết mục hôm nay vừa phát “Con người không nên nói dối”, để có được tình yêu, bác ta đã nói dối với thiện chí. Thẩm Tuyết tắm xong, mặc áo choàng tắm, đầu quấn khăn từ trong buồng tắm đi ra, mặt vẫn nặng, không nhìn Thủ Nhất, nhưng cũng không làm ầm lên nữa mà cứ thế đi thẳng vào phòng ngủ, đóng sầm cửa lại. Thủ Nhất biết Thẩm Tuyết cũng đã hiểu rõ mẩu tin nhắn kia rồi. Sau sự việc này Thủ Nhất nói lại với Ngũ Nguyệt:
- May mà cuối tin nhắn còn có hai chữ “nói nhảm”, nếu không sẽ lôi thôi to.
Thủ Nhất bình tĩnh ngồi ở sofa như kẻ phạm tội, chờ cho thời gian làm tan cơn nóng nảy và giận dỗi của Thẩm Tuyết. Thậm chí anh nghĩ, tối nay sẽ ngủ ở sofa phòng khách, tất cả chờ đến mai sẽ nói chuyện. Nhưng anh chợt nhớ đến cú điện thoại lạ lúc ở phòng ngâm chân. Lúc ấy căng thẳng nên thấy số máy lạ, bây giờ bình tâm lại thấy hình như đây là một số máy quen. Anh suy nghĩ và chợt nhớ ra, đó là số máy của anh trai Văn Quyên. Từ ngày Văn Quyên cùng anh trai về Nam Kinh nghỉ đẻ, tình hình Văn Quyên và con ra sao anh đều hỏi ông anh rể này. Ông anh rể này cũng là con người thật thà, thỉnh thoảng cũng thông báo tình hình Văn Quyên và đứa bé cho Thủ Nhất biết. Nhưng vì lo Thẩm Tuyết biết nên anh không cài tên vào số máy ấy. Trước đây anh vẫn gọi cho ông anh rể này, ông anh không chủ động gọi cho Thủ Nhất. Hôm nay ông anh đột ngột gọi, phải chăng Văn Quyên và con có chuyện gì? Anh lại sợ, sợ hơn mẩu tin nhắn của Ngũ Nguyệt. Anh nhìn vào phòng ngủ, may mà Thẩm Tuyết vẫn giận dỗi, cứ nghĩ hôm nay anh không đến với cô, mà cô thì không chủ động làm lành, anh liền lén vào nhà vệ sinh, đóng cửa lại, ngồi trên bồn cầu, lấy máy ra gọi cho số máy kia. Nhưng đầu kia trả lời:
- Xin lỗi, số máy quý khách liên lạc đang tạm khoá.
Thủ Nhất yên tâm. Ông anh rể khoá máy, không gọi tiếp cho anh nữa, chứng tỏ Văn Quyên và con không có chuyện gì, nhiều lắm đứa bé sốt mà thôi. Nhưng lại sợ ông anh rể hiểu nhầm, gọi đến mà không nhận, ngày mai gọi sợ ông anh giận, đường dây thông tin duy nhất để biết tình hình Văn Quyên và đứa bé sẽ bị đứt. Anh nghĩ phải gửi một tin nhắn, nói rõ tình hình. Anh ngồi trên bồn cầu để làm tin nhắn:
“Vừa rồi bận họp, tạm khoá máy. Gọi điện lại, nhưng anh khoá máy. Ngày mai sẽ gọi...”
Đang nhắn tin thì cửa nhà vệ sinh bật mở, Thẩm Tuyết vào. Thẩm Tuyết tắm xong, vào phòng ngủ cắt móng chân. Tuy nhớ đến tin nhắn của Ngũ Nguyệt, cuối cùng có hai chữ “nói nhảm”, cô cho rằng hai người cãi nhau, quan hệ đã qua, nay có thể đã chấm đứt, nhưng cô vẫn ấm ức. Vì mải suy nghĩ nên cắt móng chân cắt cả thịt, Thẩm Tuyết vào nhà vệ sinh để lấy bông băng cầm máu. Thấy Thủ Nhất ngồi trên bồn cầu, Thẩm Tuyết cũng mặc kệ. Thủ Nhất không kịp đề phòng, anh kẹp vội máy vào đùi. Thẩm Tuyết lấy xong bông băng, đóng cửa tủ thuốc lại, nhưng tủ thuốc lắp một tấm gương, từ trong gương cô phát hiện vẻ mặt Thủ Nhất có gì đó tỏ ra hốt hoảng, nên nghi ngờ. Cô quay lại, hỏi:
- Anh làm gì đấy?
Thủ Nhất đứng đậy:
- Đi ngoài.
Câu nói chưa dứt thì cái máy điện thoại kẹp ở đùi rơi xuống đất. Thẩm Tuyết lại như phát hiện ra điều gì:
- Đi ngoài sao anh không cởi quần?
Lại thấy cái máy điện thoại rơi xuống đất, vẻ mặt Thẩm Tuyết bỗng nghiêm khắc:
- Anh gọi điện cho ai đấy? Gọi cho Ngũ Nguyệt à?
Thủ Nhất cúi xuống nhặt máy điện thoại:
- Không.
Thẩm Tuyết đi tới, giẫm lên cái máy, hai mắt rực lửa:
- Hôm nay anh phải nói rõ.
Tối hôm ấy hai người cãi nhau cho đến tận ba giờ sáng. Sự việc đã đến nước này Thủ Nhất đành phải nói thật, anh không gọi điện cho Ngũ Nguyệt, mà gọi cho anh trai Văn Quyên. Thủ Nhất nói:
- Anh nói thật với em...
Thẩm Tuyết tóm ngay lấy câu nói ấy:
- Bây giờ anh mới nói thật, còn trước đây toàn nói dối thôi à?
Thủ Nhất đưa mẩu tin nhắn ra chứng minh, nhưng mẩu tin mới viết được một nửa, nội dung không rõ ràng, có thể viết cho người khác, nhưng cũng có thể là cho Ngũ Nguyệt, chỉ một tì ấy thôi mà phải giải thích đến tận nửa đêm. Tuy cuối cùng Thẩm Tuyết tin anh không liên hệ với Ngũ Nguyệt, mà gửi cho anh trai Văn Quyên, nhưng đường mòn liên lạc với anh trai Văn Quyên xưa nay Thẩm Tuyết cũng không hề hay biết. Cơn phẫn nộ qua đi, Thẩm Tuyết lại khóc.
- Anh Nhất, có bao nhiêu chuyện anh giấu em.
- Anh Nhất, sống với anh mệt quá!
- Anh Nhất, em là con người đơn giản, anh quá phức tạp, em không thể đối phó nổi anh, không thể sống chung với anh.
Thủ Nhất dang rộng hai tay, không biết nói sao.