Điện Thoại Di Động

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
4
4

❊ ❊ ❊

Tiểu La năm nay ba mươi hai tuổi. Làm nghề chữa chai chân đã hai mươi mốt năm. Cha cậu ta là thầy lang chữa chai chân. Nửa đầu thế kỉ hai mươi, người Trung Quốc chủ yếu đi bộ. Chai chân không sợ bằng không có ăn. Thái An gần Thái sơn, nhiều người phải leo núi, cho nên chai chân trở thành bệnh nghề nghiệp. Nhưng ở Thái An có nhiều người chữa chai chân, Tiểu La mười một tuổi đã phải theo cha đi chữa bệnh này khắp nơi. Năm năm trước, cha Tiểu La bị bệnh hen, không đi xa được nữa, Tiểu La một mình giang hồ khắp nơi. Tiểu La có những năm đứa con, ở nhà già trẻ lớn bé đều dựa vào anh ta. Cha Tiểu La thời trẻ là người nóng tính, bụng dạ nhỏ nhen, hễ xảy ra chuyện gì lão cũng nổi nóng như cháy nhà đến nơi rồi. Tiểu La ảnh hưởng tính tình của cha, hễ gặp chuyện gì cũng hốt hoảng, chuyện gì cũng phải suy tính nửa ngày, cứ sợ sai. Thêm vào đấy, tay phải có những sáu ngón, chữa chai chân dựa vào hai bàn tay, chữa bệnh cho người khác không sợ, nhưng sợ người khác trông thấy tay mình. Lúc chữa chai chân không để ý đến bàn tay, nhưng chữa cho người rồi khoanh hai tay vào ống áo.

Tiểu La cầm đồng bạc của lão Hồ, bụng nhớ nếu đi Nội Mông phải nhắn tin cho Bạch Hài. Nhưng anh không vội phải đi Nội Mông ngay, mà ở Ngũ Đài này làm ăn nửa tháng nữa. Rời Ngũ Đài, anh ta đến kiếm ăn ở huyện Hồn Nguyên, rời Hồn Nguyên đến Đại Đồng, rời Đại Đồng lại đến Dương Cao. Nếu là huyện thì ở lại một tháng, là phủ thì ở đến hai tháng. Cho đến khi rời khỏi lãnh địa Sơn Tây thì đã hơn nửa năm. Ở Ngũ Đài, nơi gặp lão Hồ đang mùa thu hoạch vụ thu, ra khỏi tỉnh Sơn Tây thì tuyết đã bay đầy trời. Ra khỏi tỉnh Sơn Tây là đến ngoại Trường Thành, gió rét. Ra ngoài Trường Thành anh lại quanh quẩn ở huyện Hoài An nửa tháng. Anh ngồi dọc phố chữa chai chân, nước mắt nước mũi chảy tràn ra tay. Gần hết năm, anh ta mới đến Trương Gia Khẩu. Loanh quanh ở Trương Gia Khẩu, anh quên béng chuyện lão Hồ nhờ. Nhưng rồi cuối năm tính sổ, trong đống những đồng bạc anh ta phát hiện đồng bạc trắng có hình đầu Viên Thế Khải cái mũi bị mài mòn vẹt, chợt nhớ rằng, hồi nọ chữa chai chân ở Ngũ Đài, đồng bạc này là của lão Hồ, người cùng quê cho. Lúc nhận tiền không để ý, tối về nhà trọ xem lại, thấy cái mũi Viên Thế Khải bị mài mòn, rất buồn cười; mặt khác, anh thấy nhận lời nhắn tin hộ mà lấy tiền, cũng không nỡ, định bụng hôm sau gặp lão Hồ sẽ trả lại tiền. Hôm sau bày hàng ở chân đèo nơi người gánh thuê vẫn đến nhưng không còn gặp lão Hồ đâu nữa. Từ ngày gặp lão Hồ đến nay đã già nửa năm, không biết cái lão có sẹo đầu kia bây giờ ra sao. Đồng thời, anh ta nhớ đến người mà lão Hồ nhờ nhắn tin tên là Bạch Hài, làm nghề thiến gia súc, nói giọng Tấn Nam, khoé mắt trái có nốt ruồi, nhà có việc, phải về ngay. Không nhớ đến thì thôi, nhưng nhớ đến việc người khác nhờ, Tiểu La không yên tâm. Hôm sau đi làm, anh ta để ý xem có ai nói tiếng Tấn Nam, bên mắt trái có nốt ruồi, lưng đeo dao thiến. Một tháng sau đấy, anh gặp người nói giọng Tấn Nam, gặp người mắt trái có nốt ruồi, gặp người lưng đeo dao thiến, nhưng không ai là Nghiêm Bạch Hài. Những đặc điểm riêng thì nhiều, nhưng ba đặc điểm ấy trên một con người thì khó quá. Anh ta cũng cố tình hỏi thăm, nhưng rồi không thiếu cái này cũng thiếu cái khác, không một ai có đủ đặc điểm như lời lão Hồ dặn. Một khi không cố tình làm còn khá, nhưng cố tình làm mà không xong, lại còn nhận một đồng bạc trắng của người nhờ, Tiểu La cảm thấy có lỗi vô cùng. Hôm ấy thu xếp đồ đạc về nhà trọ, anh ta ngồi suy nghĩ mãi. Chủ quán trọ là người gù, đưa nước nóng vào cho anh rửa chân, thấy anh đang ngồi ngẩn ngơ suy nghĩ, liền hỏi:

- Công việc hôm nay không thuận à?

Tiểu La khoanh tay, lắc đầu:

Lão gù nói:

- Hay là đi xa lâu ngày, nhớ nhà?

Tiểu La vẫn lắc đầu.

Lão gù đưa ấm nước nóng bốc hơi nghi ngút lên:

- Vậy thì tại sao?

Tiểu La kể đầu đuôi câu chuyện ở Ngũ Đài gặp lão Hồ người cùng quê thế nào, lão nhờ nhắn tin ra sao, nhận tiền của lão, rồi tìm suốt cả tháng trời mà không thấy người cần nhắn tin. Nhận tiền rồi mà không làm được việc, trong lòng áy náy vô cùng. Lão gù nghe xong liền cười:

- Mênh mông biển người, làm sao gặp ngay được.

Tiểu La:

- Thế đấy, nhưng nhận lời rồi.

Lão gù:

- Đã có tấm lòng ấy, cứ chờ đấy, dù có tìm được hay không cũng coi như phải với bạn rồi.

Tiểu La thấy lão gù nói có lí, anh gật đầu, ngâm chân vào chậu nước nóng lão gù đưa đến, rồi ngủ một giấc. Hai tháng sau đấy Tiểu La vẫn chú ý, nhưng vẫn không tìm thấy Bạch Hài đâu. Lúc này anh thấy, đem tin nhắn cho người khác cũng không dễ dàng. Sang trời tây thỉnh kinh đem theo một câu nói cũng khó. Nhưng rồi anh cũng dần dần yên tâm.

Mới đấy mà đông đã qua, xuân đã tới, Tiểu La chữa trị chai chân cho người, ngồi nhìn lừa ngựa, lạc đà nghễu nghện đi qua phố. Hôm tết Đoan ngọ, bỗng Tiểu La nhớ nhà. Nghĩ lại, cũng đã hơn một năm, vợ con ở nhà không biết như thế nào, cha bị hen không biết ra sao. Một năm, làm ăn tích góp từng chinh từng đồng, cũng kiếm được ba mươi hai đồng bạc trắng, cứ để tiền trong người mãi cũng không tiện, định ngày mai sẽ rời Nội Mông, về Sơn Đông thăm nhà. Lại nghĩ, hôm nay là tết Đoan ngọ, nếu ở quê Sơn Đông, tết Đoan ngọ ăn mì không ăn bánh chưng. Đói cả năm no ba ngày tết, buổi tối Tiểu La không muốn về nhà trọ thổi cơm, anh muốn đi ăn nhà hàng một hôm gọi là tết nhất. Anh vừa đi dọc phố vừa tìm một nhà hàng nào rẻ một chút, đi mãi ra đến cửa Tây, ở đấy có hàng mì hợp với túi tiền. Chưa vào hàng thì Tiểu La thèm mì, vào hàng rồi anh mới thấy về nhà trọ thổi cơm còn hơn. Hôm nay là ngày tết, những người đi làm ăn buôn bán xa nhà cũng đều nghĩ như anh. Trong nhà hàng ăn chật ních người, người nói đủ giọng tứ xứ. Anh định về, nhưng lại nghĩ, đã đến rồi về thì tiếc, anh liền tìm một chỗ trống để ngồi. Anh gọi một tô mì thịt cừu, rồi ngồi chờ. Trong lúc chờ, anh lại suy tư, tâm sự. Anh nghĩ, sau khi về quê bàn với cha, sẽ đi chữa chân chai một lần nữa, đi lần này sẽ đem theo thằng con lớn. Thằng cu lớn của anh năm nay mười một tuổi. Có học được nghề hay không là một chuyện, quan trọng là có cha có con. Ban ngày đi chữa bệnh cho người ta, đêm về nhà trọ hai cha con chuyện trò với nhau. Mỗi khi tết nhất, cha con cùng ăn uống, không như lúc này chỉ đơn độc một mình, nói chuyện với khách, cả năm không có lấy một câu hợp nhau. Anh ngồi suy nghĩ, hút hết điếu thuốc thì nhà hàng đưa mì lên. Tiểu La ngước lên, thấy đối diện với mình có thêm mấy thực khách mới vào. Anh không chú ý, chỉ cúi nhìn tô mì của mình. Tuy phải chờ mất một tuần hương, nhưng tô mì khá ngon, nước dùng béo, rau xanh, hành tươi, gừng thái chỉ, trên mặt là mấy miếng thịt cừu béo ngậy. Thật đáng đồng tiền. Anh thôi không nghĩ ngợi nữa, mà chỉ chăm chú vào ăn. Đang ăn thì bỗng nghe những người ngồi phía trước, quát lớn:

- Ông chủ, mì của tôi đâu?

Tiểu La giật mình, ngước lên, thấy một trong ba vị khách còn trẻ, đang nổi nóng với nhà hàng. Cũng chẳng có chuyện gì to tát, nhưng anh ta quên mất Tiểu La đang ngồi cùng bàn, quát chủ quán xong, anh ta đập bàn thật mạnh, làm tô mì của Tiểu La nhảy lên rồi rơi xuống mặt bàn. Tô mì nhảy lên không có chuyện gì, nhưng nước canh bắn cả lên mặt Tiểu La. Tiểu La thấy mặt nóng bừng. Thông thường tính tình Tiểu La cũng nền nã, nhưng lúc này anh quên cả nhẹ nhàng, nền nã, không kịp lau nước canh trên mặt, chỉ thẳng mặt anh kia:

- Gọi mì mà làm bắn cả nước lên mặt tao.

Ba người khách, có một người lớn tuổi, vội can Tiểu La:

- Nghe giọng nói, hình như anh Hai là người Sơn Đông? Thật có lỗi với anh Hai, tính cậu ta nóng nảy, hễ nóng lên là quên hết.

Nghe ra có lí, người đứng tuổi lại nói giọng Sơn Đông, gọi “anh Hai”, không gọi “đại ca”. “Đại ca” là chỉ những bậc võ nghệ nhu nhược bất tài, “Anh Hai” là chỉ Võ Tòng hảo hán, nên Tiểu La lau mặt, không còn để ý đến anh kia, chuẩn bị ăn tiếp. Không ngờ anh chàng trẻ tuổi kia chưa nhận thấy cái sai của mình, liền đẩy người đứng tuổi ra:

- Người Sơn Đông thì sao? Chúng ta cùng vào, tại sao đưa mì cho nó, không đưa cho chúng ta? Tao đập bàn đấy.

Nói rồi anh ta lại đạp bàn, Tiểu La vội tránh về phía sau, biết mình gặp phải tay không vừa. Đang định nói lí lẽ với anh ta, nhưng thấy mình thân cô thế cô, đành nhịn vậy, bưng tô mì sang bàn khác ngồi ăn. Trước khi rời đi, Tiểu La nhìn anh kia, anh kia cũng trừng mắt nhìn lại, nói:

- Thế nào, chưa đủ hay sao?

Tiểu La lắc đầu, bưng tô mì đi. Bỗng như nhớ ra điều gì, anh quay người lại. Anh kia nói giọng Tấn Nam, mặt dài, bên mắt trái có nốt ruồi, thắt lưng đeo con dao thiến. Bất giác Tiểu La thở dài, rồi đặt phịch tô mì lên mặt bàn. Nước trong tô mì bắn cả lên mặt anh chàng kia. Anh kia tưởng Tiểu La thách thức, liền giơ cái ghế dài đang ngồi lên định cho Tiểu La một đòn. Tiểu La hét lên:

- Bạch Hài!

Cái ghế dài anh kia cầm trong tay bỗng dừng lại trên không trung, đứng sững, nước canh chảy ròng xuống má. Anh ta ngớ ra hồi lâu mới lên tiếng hỏi:

- Sao mày biết tên tao?

Tiểu La vỗ bàn:

- Tôi tìm anh một năm nay rồi.

Anh ngồi xuống, hai ông khách kia cùng nhập vào câu chuyện. Tiểu La rất kích động, nói năng lộn xộn không đầu không cuối, anh không biết nên bắt đầu từ đâu, đành kể chuyện đi chữa chai chân cho mọi người ở Ngũ Đài, gặp lão Hồ chuyên gánh thuê thế nào, lão Hồ đã gặp những ai, những ai nhờ lão, tóm lại cái tin nhắn cho Bạch Hài đã phải qua nhiều người, ở nhà Bạch Hài có chuyện, gọi anh ta về ngay. Tiểu La không nói thì thôi, hễ nói ra, mặt Bạch Hài dài thượt. Tiếp theo, cái vẻ căng thẳng hiện lên khuôn mặt dài thượt kia, anh ta truy hỏi Tiểu La:

- Nhà có chuyện gì, anh biết không?

Tiểu La cúi đầu suy nghĩ, anh ta cũng không biết nhà Bạch Hài có chuyện gì, không biết hồi năm ngoái lão Hồ quên nói với anh, hay là một năm nay rồi đầu óc mình quên mất. Nhưng anh không dám nói mình quên, chỉ nói:

- Người nhờ tôi nhắn tin là lão Hồ, lão Hồ quên, dù sao thì ở nhà cũng có chuyện gì đó.

Bạch Hài:

- Chuyện lớn không?

Tiểu La vỗ tay:

- Anh nghĩ, nếu chuyện không lớn đâu bảo anh nhận được tin phải về ngay?

Bạch Hài càng nghe càng sốt ruột:

- Hay là cha tôi chết?

Tiểu La vẫn suy nghĩ:

- Không biết chừng.

Điều mà Tiểu La không ngờ là, bất chấp trong nhà hàng đang đông khách, bỗng Bạch Hài khóc to:

- Cha ơi!

Vừa khóc, anh vừa kể lể:

- Cha ơi, cha không cho con đi, con không nghe lời cha, bây giờ cha chết rồi!

Rồi anh đẩy người ngồi bên cạnh:

- Tại chú, tại chú rủ cháu đi, bắt đền chú đấy!

Bạch Hài lại cầm cái ghế dài lên, định đánh người đứng tuổi kia, người kia vội chui xuống bàn tránh đòn.

nói to chẳng khác nào cháy nhà. Một tháng trước, Thiết Hoàn đánh máy kéo lên thị trấn bán lương thực. Người xếp hàng ở trạm lương thực rất đông, Thiết Hoàn tính bán xong lương thực sẽ đi mua một con lợn giống, anh định chen lên trước. Bị ng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.