Sự nghi ngờ của Thẩm Tuyết là có lí. Hôm ấy Thẩm Tuyết gọi điện cho Thủ Nhất, Thủ Nhất như cậu sinh viên ở lớp học cũng lấy pin ra khỏi máy rồi lắp vào. Vì sau buổi chiêu đãi nhân phát hành sách của Phí Mặc, Thủ Nhất uống quá chén. Rượu xong, anh cùng Ngũ Nguyệt lên phòng 1108 của khách sạn Khách Quốc tế. Chiêu đãi dở dang thì Phí Mặc sốt ruột lắm, trong lòng nôn nóng, nói dối có việc ở trường, anh phải về trước. Lúc ấy Ngũ Nguyệt đến bàn của Thủ Nhất, cứ cạn hết chén này đến chén khác với anh. Bà Trưởng phòng phát hành là một phụ nữ đã đứng tuổi, nói năng lôi thôi, rượu uống cũng lôi thôi, bà ta không uống với Ngũ Nguyệt, mà chỉ uống với Thủ Nhất. Uống xong chén thứ nhất, lại có người đến cụng ly với anh. Người này đến, người kia đi, vậy là anh quá chén. Lúc này điện thoại của Thủ Nhất có tín hiệu, lại một tin nhắn. Vẫn là tin nhắn của Ngũ Nguyệt, vẫn là câu vừa rồi, nhưng có thêm vài từ:
“Ông lớn, em muốn xem tay chân và cơ thể ông biểu diễn, cắn chết ông!”.
Bất giác lòng anh xao động, nhưng anh ngước nhìn thì không thấy Ngũ Nguyệt đâu nữa. Anh nhìn chung quanh cũng không thấy. Lúc này hơi men vẫn chưa bốc, đầu óc anh vẫn tỉnh táo, anh giấu máy dưới bàn tiệc, gửi cho Ngũ Nguyệt một tin nhắn:
“Đừng quậy, oan gia đấy!”
Rồi anh xoá những tin nhắn ở máy, đứng dậy uống với mọi người. Vừa uống được vài ly lại có tín hiệu. Thủ Nhất mở máy ra xem, tin viết:
“Oan gia, em ở phòng 1108.”
Thủ Nhất lúc này hơi men đã bốc. Trước mắt anh mọi vật chao đảo, toàn là hai trái bóng trên ngực Ngũ Nguyệt, trong tiếng ồn ào của phòng tiệc, bên tai vang lên những lời tục tĩu nhớp nhúa của hai người nằm trên giường ở Lư Sơn hồi năm xưa. Thủ Nhất cố chịu đựng, anh uống tiếp, muốn dùng rượu và sự ồn ào để xua đi nỗi xao động trong lòng. Nhưng càng uống, hai trái bóng trước mặt anh càng to hơn, to bằng cả sân bóng; những lời tục tĩu càng nhiều hơn, nói mỗi lúc một to hơn, mạnh mẽ như thứ rock nặng. Cuối cùng anh đứng dậy, nói là đi nhà vệ sinh. Anh chệnh choạng đi qua phòng tiệc, đi về phía thang máy. Anh vẫn nhớ, có nhiều người trong phòng tiệc mời gọi. Anh còn nhớ, khi ra khỏi phòng tiệc còn gặp ông Hạ, Giám đốc nhà xuất bản. Ông Hạ đang tiễn khách, hình như cũng uống nhiều, chỏm tóc không còn ở trên đỉnh đầu mà buông xoã xuống trước mặt. Ông Hạ lôi anh lại:
- Anh Nhất cũng về đấy à?
Thủ Nhất nắm chặt tay ông Hạ:
- Đi nhà vệ sinh!
Rời ông Hạ đi được vài bước, chợt nhớ ra điều gì, anh quay lại bắt tay ông Hạ:
- Vừa rồi đông người quá, chưa kịp cảm ơn anh, anh đã giải quyết công việc cho cô vợ trước của tôi.
Ông Hạ ôm lấy Thủ Nhất:
- Bạn bè với nhau thôi mà! Tôi để cô ấy làm việc ở tạp chí “Tri tâm”, cũng như chỗ chúng tôi. Tổng biên tập tạp chí “Tri tâm” là người tôi hiểu lòng nhất đấy.
Rồi ông vỗ ngực Thủ Nhất:
- Một phụ nữ, anh hiểu chứ?
Thủ Nhất gật đầu. Ông Hạ lại ghé vào tai Thủ Nhất:
- Cô Nguyệt nói với tôi, tôi cũng nói với Tổng biên tập tạp chí “Tri tâm”, không để cô Quyên biết việc này có liên quan đến anh.
Rồi ông vung tay:
- Chuyện người khác, anh không biết đâu.
Thủ Nhất lại bắt tay một cách chân thành:
- Cảm ơn anh, còn nhiều thời gian gặp nhau!
Thoát khỏi ông Hạ anh đi về phía thang máy. Ông Hạ lại gọi với theo:
- Anh Nhất, nhầm rồi, đấy là thang máy, không phải nhà vệ sinh.
Thủ Nhất đành rẽ về phía nhà vệ sinh. Từ nhà vệ sinh ra, Thủ Nhất không thấy ông Hạ đâu nữa, anh đi về phía thang máy, lên lầu mười tám, chân nam đá chân chiêu vào phòng 1108. Lúc này đầu óc anh vẫn tỉnh táo, lấy máy ra, xoá sạch những dòng tin nhắn của Ngũ Nguyệt trước khi bước vào phòng, rồi lấy pin ra, đậy máy lại.
Phòng 1108 là phòng nhà xuất bản thuê để chuẩn bị cho cuộc họp báo. Trên thảm trải phòng còn để hàng đống sách của Phí Mặc và túi giấy vẫn chưa dùng hết. Trên tường, trên gương là những tờ quảng cáo sách của Phí Mặc được dán bằng băng dính. Ngũ Nguyệt cũng uống hơi nhiều. Vào đến phòng, vừa đóng cửa thì anh bị Ngũ Nguyệt ép vào sau cửa, hai người bắt đầu điên cuồng hôn nhau. Từ hôm ở ngoại thành chia tay trong tiếng chó sủa, hơn một năm nay hai người không đến với nhau. Nước bọt vừa chạm nhau, Thủ Nhất giật mình cảm thấy, tìm nhau giữa chốn đông người, thân mật trong bóng tối vẫn là Ngũ Nguyệt. Tưởng như mình tìm bóng mình, tìm đi tìm lại, tìm mãi mà vẫn không thấy đâu. Hai tay Ngũ Nguyệt tì lên cánh cửa chống đỡ sức nặng của hai cơ thể. Rồi hai người ôm nhau, dịch chuyển vào giữa phòng, cánh cửa tủ bị hai cơ thể đóng sầm lại, rồi di chuyển đến cái tủ thấp, trên tủ là sách bị họ xô đổ xuống sàn. Tiếp theo, hai cơ thể ngã vật lên giường... Theo thói quen, Ngũ Nguyệt cắn vào vai anh. Thủ Nhất chợt hiểu, đưa tay về phía sau đẩy đầu cô ra:
- Đừng cắn!
Giọng nói Ngũ Nguyệt như cuống vội, không còn chịu nổi nữa:
- Không cắn anh, muốn anh!
Rồi cô cuộn tròn cái cà-vạt, nhét vào miệng Thủ Nhất:
- Không cho anh nói nữa!
Ngũ Nguyệt đè lên người Thủ Nhất. Lúc này anh chợt thấy trên tấm gương là hình cái đầu Phí Mặc, anh nghĩ đến chuyện ban sáng ở bãi đỗ xe, đầu óc anh tỉnh hẳn, cố đẩy Ngũ Nguyệt xuống:
- Không được!
Nhưng không kịp. Ngũ Nguyệt đã đưa được anh vào trong cơ thể của cô ta rồi. Thủ Nhất cảm thấy toàn thân như rơi xuống dòng sông cuồn cuộn chảy dưới trời mưa.
Đúng là từ rất lâu anh không được thỏa mãn như lúc này. Hơn hai tiếng đồng hồ. Hai người mồ hôi đầm đìa, chẳng khác nào rơi xuống sông. Bởi ra mồ hôi nên hai người cũng tỉnh rượu. Chăn đệm trên giường bị đạp tung xuống đất. Xong việc, cả hai trần như nhộng, nằm song song trên giường, thở một lúc. Thủ Nhất lấy cái cà-vạt ra khỏi miệng, định dậy mặc áo quần, nhưng lại bị Ngũ Nguyệt vật xuống giường. Lúc này Ngũ Nguyệt lấy cái máy điện thoại của mình đang để trên tủ con đầu giường, chĩa lên giường bấm “tách” vài cái rồi đưa cho Thủ Nhất xem. Trên màn hình à hình Thủ Nhất và Ngũ Nguyệt trần truồng. Hình trên máy điện thoại hơi bị biến dạng. Lúc này mệt mỏi kéo đến, Thủ Nhất thấy hối hận, anh vừa nói lần sau không được thế, vừa định xóa hình trên máy điện thoại. Nhưng Ngũ Nguyệt nhanh tay giật lấy cái máy. Thủ Nhất nói:
- Biết em đổi máy mới rồi, máy chụp được ảnh. Em chụp cảnh vừa rồi để làm gì?
Ngũ Nguyệt:
- Để kỉ niệm.
Thủ Nhất định giật lấy cái máy:
- Xoá đi, đừng để người khác trông thấy.
Ngũ Nguyệt giấu cái máy:
- Em sẽ cho người khác xem.
Thủ Nhất phát hiện vẻ mặt Ngũ Nguyệt khác thường. Anh vừa lấy áo đậy lên người, vừa vuốt ve mái tóc Ngũ Nguyệt:
- Đừng vớ vẩn, anh biết có lỗi với em rồi, nhưng chúng ta chỉ có thể thế này thôi. Anh sống với Thẩm Tuyết đã hơn nửa năm nay rồi.
Ngũ Nguyệt:
- Em không cần anh lấy em.
Thủ Nhất nhìn Ngũ Nguyệt:
- Em định làm gì?
Ngũ Nguyệt:
- Em tìm việc cho vợ trước của anh, anh cũng phải tìm việc cho người tình cũ của anh.
Thủ Nhất ngạc nhiên:
- Em đang có việc làm đấy thôi?
Ngũ Nguyệt:
- Chương trình “Biết một nói một” của anh đang tuyển người, em muốn đến thử việc.
Cô lại nói thêm:
- Suốt ngày chẳng có ai để nói chuyện, em phải nói chuyện với nhân dân cả nước.
Thủ Nhất:
- Vừa rồi trong cuộc họp báo anh nói đùa đấy.
Ngũ Nguyệt:
- Em không đùa. Chuyện này em nghĩ lâu lắm rồi.
Thủ Nhất nhìn Ngũ Nguyệt, lúc này anh mới biết cô nói nghiêm túc. Thủ Nhất ngồi dậy, tựa lưng vào thành giường:
- Việc của em đang làm hay quá rồi, còn định chuyển sang dẫn chương trình làm gì. Việc ấy chỉ là đóng kịch, một thứ “ba cùng”.
Ngũ Nguyệt:
- Em thích đóng kịch, em thích “ba cùng”.
Cô bóp mũi Thủ Nhất:
- Anh làm người nổi tiếng chẳng phải mệt rồi đó sao? Chẳng qua em thấy bạn tài đức song toàn, muốn học hỏi để được như bạn. Cũng là để giúp truyền hình thôi. Em sẽ không kém bất cứ ai đâu nhé.
Thủ Nhất:
- Không dễ như em nghĩ đâu.
Ngũ Nguyệt:
- Có để em làm hay không là ở anh, còn làm tốt hay không là ở em.
Ngũ Nguyệt lại vung cái máy điện thoại, cấu Thủ Nhất một cái:
- Anh không đồng ý, em sẽ công bố những ảnh này.
Thủ Nhất vẫn đùa:
- Em định tống tiền đấy à? Có gì thì nói không được hay sao?
Ngũ Nguyệt:
- Không phải tống tiền, mà là trao đổi, học theo anh đấy. Em biết, với anh nói chuyện tử tế không xong.
Rồi cô “xì” một tiếng:
- Hai năm nay em mới biết anh là con người ích kỉ.
Thủ Nhất vùi đầu vào hai cánh tay trần, hồi lâu sau mới ngước lên:
- Cứ coi như anh đồng ý, nhưng chuyện này anh đâu quyết nổi, phải là Giám đốc đài.
Ngũ Nguyệt:
- Anh khỏi cần quan tâm đến chuyện của người khác, Giám đốc đài sẽ đồng ý, anh chỉ nói anh là đủ rồi.
Thủ Nhất chột dạ, anh định nói gì đấy thì bỗng có tiếng chuông gọi cửa. Thủ Nhất hoảng quá, vội kéo chăn đắp lên người. Nhưng Ngũ Nguyệt không chút bối rối, cô vẫn trần truồng nằm ở giường. Tiếng chuông lại vang lên. Ngũ Nguyệt hỏi thật to:
- Ai?
Ngoài cửa có tiếng lè nhè của người say rượu:
- Anh... anh biết em đang ở đây, mở cửa cho anh!
Thủ Nhất nhận ra tiếng ông Hạ, Giám đốc nhà xuất bản. Anh lại hoảng lên, đưa ngón tay lên che miệng, ra hiệu cho Ngũ Nguyệt. Ngũ Nguyệt không thèm để ý đến anh, cô quát thật to ra phía cửa:
- Mẹ em đến chơi, bà đang tắm.
Ông Hạ lẩm bẩm điều gì đấy, rồi có tiếng chân xa dần và mất hẳn. Lúc này Ngũ Nguyệt mới nói:
- Em nói cho anh biết, anh cứ tưởng ông Hạ bố trí công việc cho chị Quyên đấy à? Xem cái mặt anh kìa! Anh cứ nghĩ là do cái bài tựa sách của anh chắc?
Thủ Nhất lại giật mình:
- Là ai?
Ngũ Nguyệt di ngón tay vào mũi Thủ Nhất:
- Là em. Ông ta cướp công em!
Nước mắt cô trào ra. Thủ Nhất vẫn ngồi ngây ở kia.
Ra khỏi khách sạn Khách quốc tế, Thủ Nhất đến trung tâm tắm gội để tắm cho hết những mùi lạ rồi anh mới lái xe về nhà. Về đến nơi, đang đứng dưới sân chợt anh phát hiện miệng mình hơi đắng. Anh nhớ ngay đến bài học hồi còn sống với Văn Quyên, vậy là anh lại lái xe đến cửa hàng thực phẩm gần đấy, mua một chai nước khoáng, chạy vào một ngõ nhỏ, ngồi xuống súc miệng. Chủ cửa hàng thực phẩm là một phụ nữ đã đứng tuổi, thấy Thủ Nhất làm chuyện khác thường, bà ta đến ngó xem sao. Bỗng nhận ra Thủ Nhất, bà vui mừng kêu lên:
- Anh Nhất, không việc gì chứ?
Thủ Nhất xua tay:
- Không việc gì!
Trở về xe, anh lại lái ra sau một toà nhà khác và ngồi lặng lẽ hồi lâu trong xe. Chuyện Ngũ Nguyệt bất ngờ đòi làm người dẫn chương trình “Biết một nói một”, hơn nữa còn khống chế anh, là điều mà anh không nghĩ đến. Cho đến lúc này anh mới hiểu, mọi chuyện ở đời đều có mục đích. Những gì không có mục đích rồi cũng dần dần lộ rõ mục đích. Trước đây anh cứ nghĩ, mục đích của cánh con gái nhiều lắm cũng chỉ để sống chung, không ngờ Ngũ Nguyệt lại có thâm ý khác, muốn làm người dẫn chương trình truyền hình. Là biến tướng muốn nổi danh hay thực tâm muốn lấy nói làm sự nghiệp? Trước đây anh vẫn nghĩ, Ngũ Nguyệt là người phất phơ lăng nhăng thế thôi, không ngờ cô lại đầy mưu kế. Càng khiến anh kinh ngạc là, vì để về được chương trình “Biết một nói một” cô đã bí mật chuẩn bị mà anh không hề hay biết. Ngũ Nguyệt nói, Giám đốc đài sẽ đồng ý, lẽ nào cô đã gặp Giám đốc đài? Còn nữa, chuyện tìm việc cho Văn Quyên cô ta nói ông Hạ cướp công. Lẽ nào Giám đốc đài... Thủ Nhất không dám nghĩ tiếp. Giống như hồi Văn Quyên sinh con, một lần nữa anh cảm thấy thế giới này đều là chuyện không thật. Anh lấy điện thoại ra, gọi cho Ngũ Nguyệt. Qua điện thoại, anh nói rất thành khẩn:
- Em yêu, đừng thế, anh cảm thấy hơi bẩn.
Ở đầu kia, Ngũ Nguyệt nói:
- Bẩn à? Bẩn là do anh gây nên đấy chứ.
Rồi cô cúp ngay máy.
Buổi tối, Thẩm Tuyết kết thúc một ngày tuyển sinh về nhà, theo sau là Tài Vân. Vào đến nhà đã thấy Thủ Nhất ngôi ngây ra ở sofa, ánh mắt đờ đẫn. Thẩm Tuyết giật mình:
- Anh sao thế?
Thủ Nhất định thần lại, vội ôm đầu:
- Họp báo, uống hơi nhiều.
Bỗng Thẩm Tuyết hỏi:
- Trưa nay gọi điện cho anh, tại sao không có anh ở đấy?
Thủ Nhất:
- Có thể đang trong thang máy.
Vì lúc ấy Thẩm Tuyết vẫn chưa biết cái mẹo lấy pin điện thoại ra, nên cũng không để ý, cô bắt đầu nói chuyện Tài Vân thi. Tài Vân ngồi bên, giương mắt nhìn. Nhưng Thẩm Tuyết nói gì Thủ Nhất cũng không nghe thấy.