Xem xong vở kịch thực nghiệm đã mười giờ rưỡi đêm. Lái xe về đến Học viện sân khấu đã mười một giờ rưỡi. Thủ Nhất và Thẩm Tuyết ở với nhau trong học viện. Lúc này tuyết bắt đầu rơi. Thẩm Tuyết thay Tiểu Tô đi kiểm tra kí túc xá sinh viên, để Thủ Nhất về nhà trước. Thủ Nhất vừa dừng xe vừa hỏi:
- Em đi kiểm tra nhà nữ sinh viên à?
Thẩm Tuyết nhìn anh, không hiểu ý câu hỏi, nhưng vẫn trả lời:
- Kiểm tra chứ!
Thủ Nhất:
- Anh đi với em.
Thẩm Tuyết nhìn anh:
- Tại sao anh lại thích đến nhà ở của nữ sinh viên thế?
Thủ Nhất:
- Đi xem kịch thực nghiệm về, em đưa anh đi tuần tra ban đêm bắt người, để anh về còn gọi gì là kịch thực nghiệm nữa, thế mới gọi là kịch thực nghiệm, vở kịch mới bắt đầu!
Ý của Thủ Nhất là đi kiểm tra đêm với Thẩm Thuyết để bổ sung vào thái độ đối với đám cưới lúc xem kịch thực nghiệm. Xem xong kịch, trên đường về, Thủ Nhất thấy vẻ không vui của Thẩm Tuyết. Quả nhiên lúc này Thẩm Tuyết cười khúc khích, di di tay vào Thủ Nhất:
- Tưởng hay lắm đấy! Bụng dạ anh đến là đen tối.
Thủ Nhất:
- Nghe nói đến bắt người anh khoái lắm, nhớ lại chuyện hồi nhỏ ở quê đi ăn trộm dưa.
Thẩm Tuyết lấy từ trong cốp xe ra cái đèn pin dài, Thủ Nhất theo đi kiểm tra nhà ở của sinh viên. Trước tiên kiểm tra nhà ở của sinh viên nam. Trong khu nhà sinh viên nam không phát hiện ra điều gì, chỉ trừ vài phòng đến giờ tắt đèn rồi mà vẫn chưa tắt, còn đánh tú-lơ-khơ, mặt cậu nào cũng dán đầy những mảnh giấy. Có phòng còn bày cả bàn mạt chược, lách ca lách cách đánh với nhau, trên mặt bàn có vài đồng hào lẻ. Thấy Thẩm Tuyết vào, mấy cậu sinh viên bỏ chạy tán loạn, vội thu dọn mọi thứ. Thẩm Tuyết không quan tâm đến những cậu này, cô đến phòng đặt cầu dao điện, yêu cầu thợ điện kéo cầu dao ở những dãy nhà này, vậy là cả dãy nhà tối om, im lặng. Tiếp theo, Thẩm Tuyết đi sang khu nữ sinh viên. Đúng như Tiểu Tô nói, rất nhiều cô sinh viên đêm không về, mỗi phòng sáu người, nhưng phòng nào cũng có vài cái giường bỏ không. Trong đó tầng thứ ba nghiêm trọng nhất. Thẩm Tuyết đẩy cửa bước vào, soi đèn từ giường này sang giường kia, từ giường dưới soi lên giường trên, giường nào cũng trống. Cuối cùng, ánh đèn pin soi vào một khuôn mặt đang nằm ở giường trên, một nữ sinh viên vừa chui từ trong chăn ra, Thẩm Tuyết bật đèn trong phòng, lạnh lùng hỏi:
- Mười hai giờ rồi, người đâu cả?
Cô sinh viên kia giụi mắt:
- Em không biết.
Thẩm Tuyết:
- Tại sao em còn ở nhà?
Cô sinh viên:
- Thưa cô, em ốm.
Vì là nơi ở của nữ sinh viên nên Thủ Nhất đứng ngoài chờ. Thẩm Tuyết ra:
- Anh ra quán ăn lấy vào đây một tô mì.
Thủ Nhất giơ ngón tay cái lên:
- Cô giáo hết lòng vì người, chăm sóc sinh viên.
Thẩm Tuyết nhìn vào phòng, cô khẽ cấu vai Thủ Nhất:
- Nói ít chứ!
Thủ Nhất giẫm lên tuyết, ra quán ăn trước cổng học viện mua mì. Đêm khuya, quán ăn cũng vắng khách, ánh đèn trên trần nhà cũng trở nên nhợt nhạt, mệt mỏi. Một người đầu bếp, một nữ nhân viên phục vụ, gục đầu lên mặt bàn mà ngủ. Thủ Nhất gọi người đầu bếp, đưa tiền bảo anh làm cho một tô mì. Chị phục vụ cũng ngước lên, mắt nhắm mắt mở nhìn Thủ Nhất, rồi chị lại gục xuống ngủ tiếp. Tín hiệu điện thoại của Thủ Nhất lại vang lên, một tin nhắn. Anh mở ra xem, vẫn là của cô gái Kim Ngọc Thiện người Hàn Quốc. Tin nhắn:
“Ngày mai có gặp được anh không? Nhớ anh lắm!”
Thủ Nhất trách cái cô gái này không biết gì, cô là người nước ngoài, không hiểu nổi tình hình Trung Quốc, đã mười hai giờ đêm, nếu ở nhà Thẩm Tuyết sẽ ở bên cạnh, mẩu tin nhắn này nguy hiểm biết chừng nào. Anh không muốn chọc tức Thẩm Tuyết, cho nên dứt khoát cho xong chuyện. Anh ra cửa quán ăn, nhìn tuyết bay bay dưới ánh đèn, trả lời điện thoại cho Kim Ngọc Thiện. Trong điện thoại, cô gái này vui mừng hết cỡ:
- Anh đấy à? Thích quá! Ngày mai có gặp được anh không?
Thủ Nhất nói dối:
- Thật đáng tiếc, em đến Bắc Kinh nhưng anh đang đi ghi hình ở tỉnh ngoài. Tận Xi Xoang Bản Na kia. Vân Nam. Làm tiết mục “Không nên ăn thịt động vật hoang dã.” Bắc Kinh có tuyết chưa? Em còn ở Bắc Kinh mấy hôm nữa?
Ngọc Thiện:
- Nửa năm, em sẽ ở lại nửa năm.
Thủ Nhất vừa nản vừa tỏ ra ngạc nhiên, vui mừng:
- Thế à? Tuyệt quá! Nửa tháng nữa anh sẽ trở về Bắc Kinh, đến hôm ấy anh sẽ gọi điện cho em.
Thủ Nhất đóng máy, lại đứng ngẩn ngơ một lúc rồi mới quay vào bê tô mì về trường.
Cô nữ sinh viên đã từ giường trên xuống giường dưới. Cô gái ăn mì, quả nhiên cô bị Thẩm Tuyết cho vào bẫy. Ăn xong, cô bỗng nghẹn ngào nói:
- Cô Tuyết, em có lỗi với cô.
Nét mặt Thẩm Tuyết vẫn lạnh băng, nhìn cô sinh viên. Cô sinh viên:
- Em biết các bạn trong phòng đi đâu rồi.
Thẩm Tuyết:
- Đi đâu?
Cô sinh viên:
- Đi hát cả rồi.
Thẩm Tuyết đến bên cửa sổ nhìn tuyết đang bay dưới ánh đèn, không nói gì. Cô sinh viên ăn mì, rồi khóc:
- Cô ơi, em có lỗi với cô.
Thẩm Tuyết quay lại nhìn cô sinh viên. Cô sinh viên:
- Vừa rồi ở giường trên em nhắn tin cho các bạn biết, có cô đến kiểm tra.
Thẩm Tuyết:
- Bao giờ các bạn ấy về?
- Về ngay bây giờ.
- Các bạn ấy đi cửa nào vào?
- Các bạn vẫn thường đi cửa phía tây, cửa ấy không có thường trực.
Thẩm Tuyết kéo Thủ Nhất ra khỏi khu nhà nữ sinh viên. Trong hành lang, Thủ Nhất đi lên cho kịp Thẩm Tuyết:
- Cô giáo ác quá đấy, chỉ với tô mì năm đồng cô giáo đã chiêu hàng được một kẻ phản bội.
Thẩm Tuyết cười khúc khích:
- Cứ để xem em sẽ bắt bọn chúng thế nào nhé.
Chợt như nhớ ra điều gì:
- Phải rồi, hôm qua em thu dọn cặp của anh, trong đó tại sao lại nhiều ảnh con gái đẹp thế?
Thủ Nhất:
- Chương trình của anh đang tuyển người. “Biết một nói một” ngày nào cũng chỉ một anh nói, mệt lắm rồi.
Thẩm Tuyết:
- Đã chấm được ai chưa?
Thủ Nhất:
- Đều không đạt.
Bỗng anh nói với giọng rất nghiêm chỉnh:
- Cô giáo Tuyết, xin góp ý với cô nhé? Lần sau đừng lục cặp của tôi nữa, thói quen ấy không tốt đâu.
Thẩm Tuyết:
- Túi của em cũng để anh lục, tại sao anh không lục?
Thủ Nhất thở dài:
- Tìm mãi, cuối cùng vớ ngay một nhân viên cảnh sát!
Tuyết ngoài trời mỗi lúc một nhiều. Mặt đất đã phủ một lớp tuyết dày. Thẩm Tuyết và Thủ Nhất ra đến cổng phía tây của học viện thì vừa lúc một chiếc Meccedes 600 bật đèn sáng choang dừng lại ở ngoài cổng. Cửa trước của xe vừa mở, một cô sinh viên bước xuống, tiếp theo lại một cô nữa; một người mở cửa sau của xe, từ trong xe lại có người bước ra, lại một người nữa. Tổng cộng chín người. Cứ nhìn quan hệ người và xe cũng đủ biết họ đi đâu, làm gì. Chiếc Meccedes quay đầu chạy đi, các cô sinh viên như đàn ong băng qua rào chắn cổng. Vào đến bên trong các cô mới phát hiện Thẩm Tuyết đang chờ.
Chín cô sinh viên đứng thành hàng ngang, đầu cúi xuống.
Thẩm Tuyết cứ đi đi lại lại trước mặt các cô gái, bỗng dừng lại trước mặt một cô, ghé sát mũi vào ngửi:
- Uống đủ rồi chứ?
Thủ Nhất đứng nấp sau gốc cây, bịt miệng cười. Chuyện này còn hay hơn hồi xưa ăn cắp dưa bị lão Lưu tóm được. Đúng lúc ấy điện thoại của anh lại có tín hiệu. Thủ Nhất tưởng của cái cô gái Hàn Quốc kia, anh định tắt máy, nhưng trông thấy tên Phí Mặc, anh liền mở ra nhận điện. Nhưng cú điện thoại này làm anh thất kinh hơn cú điện thoại của cô gái Hàn Quốc. Phí Mặc gọi từ bệnh viện, báo tin Văn Quyên đang ở khoa sản, vừa sinh con.
Đầu Thủ Nhất như có tiếng bom nổ, anh buột miệng kêu lên:
- Làm sao... của ai?
Phí Mặc vẫn lớn tiếng mắng mỏ:
- Còn ai nữa, cậu chứ ai!
Thẩm Tuyết dẫn các cô nữ sinh viên như dẫn một đoàn tù binh đi qua bên người anh. Thẩm Tuyết hỏi:
- Điện của ai thế?
Thủ Nhất ấp úng:
- Của anh Mặc... nói chuyện họp ngày mai.