Điện Thoại Di Động

Định dạng khác: 📖 Chữ 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 32 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
29
29

❊ ❊ ❊

Về sau Thẩm Tuyết nói chuyện với Lí Yến, hôm ấy Thủ Nhất tham dự buổi họp báo phát hành sách của Phí Mặc, cô ta ở nhà đưa con gái Quế Hoa là Tài Vân đến Học viện sân khấu. Tài Vân đến Bắc Kinh đã ba hôm, muốn thi vào khoa biểu diễn, cô ta ở nhờ trong nhà Thẩm Tuyết và Thủ Nhất. Rất may là, năm nay Thẩm Tuyết là thành viên trong ban giám khảo của học viện. Tài Vân năm nay mười tám tuổi, trông người thông minh, nhanh nhẹn, nhưng nói chuyện có vẻ ngờ nghệch. Vừa thấy Tài Vân, Thủ Nhất mừng rỡ:

- Giống, giống mẹ cháu quá! Từ ngày mẹ chuyển về khu mỏ, chú không được gặp mẹ nữa. Nếu gặp cháu ở ngoài đường, chú cứ nghĩ mình trở về với ba chục năm trước.

Anh lại hỏi:

- Tại sao cháu lại thi vào Học viện sân khấu?

Cô gái này dùng tiếng Sơn Tây để trả lời anh:

- Để thành “sao”, kiếm được nhiều tiền.

Thủ Nhất và Thẩm Tuyết cùng cười. Anh nói:

- Cứ học sân khấu là thành “sao” à?

Rồi anh chỉ vào Thẩm Tuyết:

- Cô Tuyết tốt nghiệp Học viện sân khấu nhưng đâu có thành “sao”?

Tài Vân liếc nhìn Thẩm Tuyết:

- Thầy cô dạy dỗ, tu hành tại mình.

Rồi cô gái nhìn quanh nhà và nói:

- Thật ra cháu cũng không muốn làm “sao” đâu, nhưng mẹ cháu bắt cháu phải thế.

Thẩm Tuyết cũng học nói tiếng Sơn Tây:

- Vậy cháu muốn làm gì?

- Muốn làn người dẫn chương trình như chú.

Thủ Nhất:

- Người dẫn chương trình có dễ không?

Tài Vân:

- Chỉ nói thôi.

Thủ Nhất ngồi ngây ra. Lúc đi ngủ, nằm trên giường Thẩm Tuyết nói với anh:

- Anh thấy đấy, không cơ bản một chút nào. Tiếng phổ thông nói không sõi mà đòi thi vào Học viện sân khấu?

Thủ Nhất:

- Nhưng cháu nó đã lên đây rồi, cứ để nó thi, nếu không cũng khó mà nói.

Thẩm Tuyết véo mũi anh:

- Mẹ của nó là người tình đầu tiên của anh, hay là gặp cảnh sinh tình rồi?

Thủ Nhất ôm lấy Thẩm Tuyết:

- Em nói gì mà lạ thế!

Sáng hôm sau Thẩm Tuyết ghi tên giúp Tài Vân. Hôm thi năng khiếu, Thủ Nhất phải tham dự buổi họp báo phát hành sách của Phí Mặc, Thẩm Tuyết đưa Tài Vân vào thi. Trong sân trường, học sinh đến dự thi rất đông. Thẩm Tuyết bảo Tài Vân xếp hàng theo số báo danh. Lúc đi, Thẩm Tuyết còn dặn:

- Vào thi năng khiếu, cháu phải bình tĩnh, bảo cháu trình bày một tiểu phẩm thì cứ trình bày ngay chuyện xảy ra trong cuộc sống của cháu.

Chừng như Tài Vân đã chuẩn bị sẵn, nên chỉ gật đầu.

Phòng thi đặt ngay trong phòng tập của học viện. Nhóm giáo viên chấm thi ngồi trước một tấm gương lớn. Chủ khảo là thầy Quách, người có túm tóc đuôi ngựa hôm đám cưới Tiểu Tô dẫn đầu hô khẩu hiệu. Tiểu Tô cũng là thành viên trong tổ tuyển sinh, chịu trách nhiệm gọi tên thí sinh. Thẩm Tuyết và Tiểu Tô ngồi gần nhau. Mỗi lần gọi mười thí sinh vào. Thí sinh đứng thành hàng nơi chân tường trước mặt, từng người lên trình diễn tiểu phẩm. Chiều hôm qua Thẩm Tuyết đã nói nhỏ với thầy Quách và cô giáo Tô, đề nghị họ chú ý đến Tài Vân. Thí sinh quá đông, gần hết buổi sáng mới đến lượt Tài Vân. Tài Vân và chín thí sinh vào đã là mười một giờ rưỡi. Tài Vân là thí sinh thứ hai của nhóm này, cô vào phòng thi liền đưa mắt nhìn Thẩm Tuyết. Thẩm Tuyết tránh ánh mắt của Tài Vân. Cô giáo Tô bấm vào cánh tay Thẩm Tuyết, lén chỉ vào Tài Vân:

- Nó đấy à?

Thẩm Tuyết gật đầu.

Thí sinh thứ nhất là một cậu trông giống như con khỉ. Vì thi suốt cả buổi sáng, nhóm giáo viên chấm thi cũng đói lắm rồi, thầy Quách nói với cô giáo Tô:

- Nhanh lên nhé.

Cô giáo Tô liền hỏi cậu thí sinh kia:

- Em có sở trường gì?

Cậu thí sinh kia trả lời:

- Em biết lộn vòng.

Mọi người cùng cười. Cô giáo Tô:

- Cậu thử lộn cho tôi xem.

Cậu kia lộn vòng trông như cái bánh xe, lộn cũng khá lắm. Đang lộn thì thầy Quách đưa tay ra hiệu:

- Thôi!

Cậu kia dừng lại, thở phì phò, nhìn thấy Quách:

- Được chưa ạ?

Thầy Quách không để ý gì đến cậu ta, chỉ nói với cô giáo Tô:

- Người tiếp theo.

Cô giáo Tô nhìn bản ghi số báo danh, gọi tên:

- Ngưu Tài Vân!

Tài Vân bước ra rất tự nhiên, nói tiếng phổ thông với giọng Sơn Tây:

- Thưa thầy, em có mặt.

Mọi người cùng cười. Thầy Quách:

- Trưa rồi.

Cô giáo Tô cười rồi hỏi:

- Ngưu Tài Vân, cha em làm nghề gì?

Tài Vân:

- Thưa cô, cha em làm thợ mỏ ạ.

Cô giáo Tô:

- Vậy em là con một thợ mỏ. Em hãy biểu diễn việc làm đầu tiên mà cha em hàng ngày hết giờ về nhà.

Rồi cô dặn thêm:

- Đừng vội, cứ nghĩ kĩ đi.

Không ngờ, cô giáo Tô vừa dứt lời, Tài Vân quay người đi ra ngoài phòng thi, mọi người cứ tưởng Tài Vân sẽ làm động tác gõ cửa, nhưng chờ hồi lâu cũng không thấy cô gái gõ cửa. Cô giáo Tô ngạc nhiên nhìn Thẩm Tuyết. Thầy Quách cũng nhìn Thẩm Tuyết:

- Sao thế? Hay là không thi?

Thầy lại nói với cô giáo Tô:

- Người tiếp theo.

Chín người của nhóm này thi xong vẫn chưa thấy Tài Vân về. Lại một nhóm khác, nửa tiếng sau vẫn chưa thấy bóng đáng cô gái đâu. Thi buổi sáng kết thúc, Thẩm Tuyết đi tìm Tài Vân. Cả ngàn thí sinh dự thi và cha mẹ đưa con đến thi đều tụ tập cả ở sân bóng rổ, đang ồn ào nói chuyện, hỏi han nhau. Cuối cùng, Thẩm Tuyết thấy Tài Vân giữa đám đông. Cô gái đang ngồi trên cái xà đôi ở đằng xa kia, cúi xuống nói chuyện với bạn. Xem ra cô gái nói chuyện rất hào hứng, tay chân múa may, mặt mày hớn hở. Thẩm Tuyết đi tới, có phần bực bội, hỏi:

- Thế nào, đang thi cháu lại bỏ đi?

Tài Vân ngạc nhiên nhìn Thẩm Tuyết:

- Cháu đang diễn đây ạ! Các thầy các cô bảo cháu diễn cha cháu mà? Ngày nào cha cháu đi làm về, việc đầu tiên là sang chơi nhà người khác, nói chuyện cả ba bốn tiếng đồng hồ.

Thẩm Tuyết lúc này mới hiểu ra, đúng là khóc dở cười dở:

- Cha cháu đi đào than, về nhà không rửa mặt à?

Tài Vân:

- Không ạ, cha cháu để xe đạp đấy là đi ngay.

Thẩm Tuyết:

- Thế cháu không để cha cháu nói với mẹ cháu vài câu à?

Tài Vân:

- Cha cháu không nói chuyện với mẹ cháu.

Thẩm Tuyết vẫn chưa chịu thua hẳn, cô rút điện thoại di động ra, vừa bấm số, vừa nói với Tài Vân:

- Cháu nói chuyện với chú Nhất nhé.

Nhưng trong điện thoại vang lên tiếng nói:

- Xin lỗi, số máy quý khách liên lạc hiện đang ở ngoài vùng phủ sóng.

Thẩm Tuyết ngẩn ngơ. Đây là máy của Thủ Nhất, chưa bao giờ có tín hiệu này. Rõ ràng anh dự họp báo phát hành sách của Thủ Nhất ở ngay Bắc Kinh này, tại sao lại ra ngoài vùng phủ sóng? Nhưng ngay lúc bấy giờ Thẩm Tuyết không để ý lắm. Mấy hôm sau cô lên lớp cho sinh viên, cô giảng về Hamlet, giảng đến đoạn “Sống hay là chết”, “Đêm ngày không thể lẫn lộn”, chợt có tín hiệu điện thoại của một sinh viên. Cậu sinh viên này cúi xuống bàn nghe điện, lúc ngước lên thì phát hiện Thẩm Tuyết đang đứng trước mặt và lạnh lùng nhìn cậu ta. Cậu sinh viên vội nói:

- Em xin lỗi, điện thoại của bố em gọi.

Thẩm Tuyết:

- Bố em có thể phá nội quy của Học viện hay sao?

Cậu sinh viên:

- Bố em ở Anh, chắc là quên mất giờ giấc chênh lệch.

Thẩm Tuyết:

- Hamlet cũng ở Anh, tại sao ông ấy không quên giờ giấc?

Cô giáo muốn nói đến đoạn vừa đọc. Cả lớp cùng cười ồ. Cậu sinh viên kia giơ hai tay lên trời:

- Thưa cô, em tắt máy, em tắt máy đây ạ.

Nhưng cậu ta vẫn chưa tắt máy, mà lấy pin ra khỏi máy, rồi “bập” một cái, đẩy nó lên. Lúc này Thẩm Tuyết bị cậu sinh viên chọc cười:

- Thưa cô, tắt máy phải lấy pin ra ạ.

Một cậu khác nói đùa:

- Thưa cô, chuyện này cô không hiểu được đâu ạ, cứ tắt máy thì bạn gái của bạn ấy nổi giận, mở máy mà lấy pin ra, bạn gái của cậu ấy có gọi đến thì cũng coi như ngoài vùng phủ sóng.

Cả lớp cùng cười. Nhưng Thẩm Tuyết không cười. Điều này làm cô nhớ chuyện cùng Tài Vân ở sân bóng rổ, cô gọi cho Thủ Nhất, lúc ấy máy của Thủ Nhất cũng ở ngoài vùng phủ sóng. Thẩm Tuyết đâm nghi ngờ Thủ Nhất.

nói to chẳng khác nào cháy nhà. Một tháng trước, Thiết Hoàn đánh máy kéo lên thị trấn bán lương thực. Người xếp hàng ở trạm lương thực rất đông, Thiết Hoàn tính bán xong lương thực sẽ đi mua một con lợn giống, anh định chen lên trước. Bị ng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.