Điện Thoại Di Động

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
13
13

❊ ❊ ❊

Dọn xong gạch vỡ, hôm sau bắt đầu đào móng, lấy nước, đánh vữa, xây tường mới. Thợ mộc bắt đầu làm cổng. Mọi việc đều do Gạch đen chỉ huy, Thủ Nhất không phải làm gì. Rỗi rãi, anh cùng Phí Mặc ra sau núi chơi. Người trong thôn đang chăm sóc lúa. Lúa má ở Hà Bắc đang mùa thu hoạch, ở đây vẫn đang chăm sóc, mùa màng hai vùng chênh nhau chừng nửa tháng. Thấy hai người, bà con đang làm đồng đều ngước lên vẫy tay chào hỏi. Ngô xuân đã cao chừng một thước. Hai người từ cánh đồng đi đến một lò gạch. Từ đây có thể trông thấy cả thôn, thấy nhà Thủ Nhất, thấy cả những người đang xây tường, làm cổng. Trong cỏ rất nhiều muỗi, Phí Mặc dùng quạt xua muỗi. Đúng lúc này Thủ Nhất nhận được điện của Ngũ Nguyệt. Vì ở trên tàu đã vờ không nghe thấy, lúc này không thể vờ được nữa, anh phải nhận điện. Trong điện thoại, Ngũ Nguyệt lại bực tức. Thủ Nhất đành cười cợt:

- Đâu có giả vờ... đúng, anh đang cùng với cô ấy... biết rồi còn quấy rầy làm gì, coi như em nói đúng, anh đang muốn cải tà quy chính...

Tuy điện thoại cứ đứt đứt nối nối, nhưng khi Thủ Nhất đóng máy, Phí Mặc vừa xua muỗi, vừa hỏi ngay:

- Ngũ Nguyệt hả?

Thủ Nhất gật đầu. Phí Mặc:

- Tưởng cậu làm tổn thương Quyên thôi, còn làm tổn thưong cả Ngũ Nguyệt nữa.

Thủ Nhất không nói gì. Lúc này Phí Mặc mới nghiêm giọng:

- Đã làm tổn thương hai người rồi, cậu đừng làm tổn thương người khác nữa.

Thủ Nhất lặng đi:

- Anh Mặc, tôi làm tổn thương ai?

Phí Mặc chỉ về phía nhà Thủ Nhất trong thôn. Đứng đây có thể trông thấy sân nhà Thủ Nhất, Thẩm Tuyết mặc chiếc áo ngắn tay màu đỏ, đang đưa nước cho những người thợ xây. Thủ Nhất cúi đầu, suy nghĩ:

- Anh Mặc, người ấy khá lắm, chỉ hơi ngờ nghệch thật thà chút thôi, còn nữa không chê vào đâu được.

Phí Mặc:

- Tôi không nói anh, bệnh tật của anh tôi biết lắm, đến nhanh mà đi cũng nhanh.

Thủ Nhất nhìn Phí Mặc, nói rất thành thật:

- Lần này tôi sẽ làm người lại.

Phí Mặc:

- Chỉ sợ đến lúc ấy anh không giữ nổi mình.

Thủ Nhất lại nhìn Phí Mặc, không nói gì.

Ba hôm sau, tường đã xây xong, cổng mới cũng đã làm xong. Thủ Nhất nhờ hai người đầu bếp làm hai mâm cơm, bày ra giữa sân, chiêu đãi mọi người. Gạch đen mua một bánh pháo, treo ở cổng đốt tạch tạch đùng đùng. Hơn chục người ngồi vào hai mâm cơm. Phí Mặc là khách, được mời ngồi mâm với chủ. Thẩm Tuyết được hai bác đầu bếp ép phải ngồi bên Phí Mặc. Phí Mặc đứng lên nhường chỗ cho bà nội Thủ Nhất, bà già ngồi dưới gốc táo trong sân, lắc đầu cười. Tường và cổng đã xong, bà không còn nói gì. Thẩm Tuyết cũng đứng dậy nhường, Gạch đen nói:

- Bà không uống rượu, đừng để bà ngồi, lúc nào ăn cơm lấy thức ăn cho bà.

Tuy Thủ Nhất là chủ, nhưng có Gạch đen, anh không ngồi lên mâm, mà quàng tạp dề, giúp đầu bếp tiếp thức ăn. Bữa ăn bắt đầu, Gạch đen xua xua tay mời mọi người im lặng, anh ta với tư cách chủ nhà nói đôi câu:

- Xây tường làm cổng là chuyện lớn, bà con trong thôn đến giúp đỡ, vất vả mấy hôm liền. Thôi nhé, uống đi!

Anh không để mọi người uống, mà cầm chai rượu đi vòng quanh đến chỗ Phí Mặc, rót rượu vào đĩa để trước mặt Phí Mặc. Vừa rót, anh vừa nói:

- Phí tiên sinh, tiên sinh từ Bắc Kinh về nơi thôn dã quê mùa chúng tôi, chúng tôi là những người thô lỗ, mấy hôm nay bận quá, không tiếp đãi tiên sinh được chu đáo, không chu đáo từ lời nói đến bữa ăn, xin tiên sinh lượng thứ.

Gạch đen nói toàn lời văn hoa, mọi người cười ồ cả lên. Phí Mặc vội đứng dậy:

- Anh Gạch, tôi thấy anh nói còn hay hơn anh Nhất. Nên để anh Nhất ở nhà đi cày, anh lên đài truyền hình làm chương trình.

Gạch đen rất phấn khởi:

- Chỉ có Phí tiên sinh là hiểu tôi thôi. Chẳng qua hồi nhỏ tôi học được vài lớp, nếu không đầu óc tôi còn hơn chú Nhất ấy chứ!

Gạch đen đổ rượu tràn cả ra ngoài, nâng đĩa rượu lên ngang mặt Phí Mặc:

- Ở đây tôi là anh của chú Nhất, ở Bắc Kinh bác là anh chú ấy, nào, ông anh, uống đi chứ!

Phí Mặc vốn uống được, nhưng ở đây anh không dám uống nhiều, anh bưng li nước trà lên:

- Người anh em, xin lĩnh ý, nhưng tôi không biết uống rượu, xin cho tôi dùng trà thay rượu.

Gạch đen vẫn nâng rượu:

- Bác nói thế là xem thường em rồi đấy, hay là sợ đàn em lên Bắc Kinh uống rượu của bác?

Thủ Nhất bê một tô to gà hầm với nấm đặt lên mâm, giải thích giùm Phí Mặc:

- Bác Gạch, Phí tiên sinh đây không biết uống rượu, để tôi uống thay.

Gạch đen nổi nóng, đá cho Thủ Nhất một đá:

- Cút, chú là cái đếch gì!

Đang lúc ấy, Thẩm Tuyết đi tới, nói tiếng Sơn Tây:

- Bác Gạch, em uống thay có được không?

Gạch đen đang nổi nóng, bỗng vui vẻ:

- Được, được! Cô uống thì cái mặt tôi đây còn ra làm sao nữa.

Thẩm Tuyết đỡ lấy cái đĩa đầy rượu, “ực” một tiếng, uống cạn. Mọi người đang ngậm thuốc lá, vỗ tay. Gạch đen lại rót đầy một đĩa nữa, giơ ngang mặt Thẩm Tuyết. Lúc này thì Thẩm Tuyết sợ rồi:

- Chỉ mình em uống, bác không uống à?

- Kính cô ba tuần mới đến lượt tôi, luật lệ thế rồi.

Thẩm Tuyết gọi bà già đang ngồi dưới gốc táo:

- Bà ơi, bác Gạch đang bắt nạt cháu đây này.

Bà già đứng dậy, định dùng cây gậy đánh Gạch đen:

- Đồ con lừa, cô ấy không uống được, đừng ép.

Gạch đen nói với bà:

- Bà cứ mặc cháu, cô ấy uống được.

Thẩm Tuyết bưng đĩa rượu thứ hai, uống hết.

Gạch đen rót ra đĩa thứ ba, lúc này Phí Mặc mới nói:

- Cô Tuyết, không uống được đừng có mà cố.

Không ngờ Thẩm Tuyết rất hăng hái, vươn cổ trả lời:

- Em uống được. Em có uống mới làm đẹp mặt người Bắc Kinh.

Nói xong, Thẩm Tuyết lại uống một hơi cạn đĩa rượu thứ ba. Thẩm Tuyết không uống thì thôi, hễ uống vào thì không biết đâu là cùng. Gạch đen chúc rượu xong, đến lượt Quốc Khánh, Quốc Khánh chúc xong, đến lượt Trường Căn. Mới được nửa tuần rượu Thẩm Tuyết đã say. Không chờ người khác mời, cô đứng dậy cầm chai rượu, đi đến trước bếp lửa mời hai người đầu bếp, nhưng vừa đi đến nơi thì ngã vật ra đất. Bà già sợ quá, đứng dậy gõ mạnh cây gậy xuống đất:

- Người ta là khách, tại sao cứ đổ rượu cho người ta? Các anh đến mời tôi đây này.

Bà vụt cây gậy vào người Gạch đen, Phí Mặc vội đứng dậy can:

- Bà ơi, vui thôi mà.

Thủ Nhất cõng Thẩm Tuyết vào nhà. Vợ Gạch đen vội thu xếp chỗ nằm cho Thẩm Tuyết. Thủ Nhất đặt Thẩm Tuyết nằm xuống, vợ Gạch đen đi pha một bát nước đường đưa cho Thủ Nhất. Thủ Nhất đưa nước đường lên miệng Thẩm Tuyết, Thẩm Tuyết đưa tay ra làm đổ bắt nước, ướt cả người. Thẩm Tuyết say đến nỗi không còn như người bình thường, hai mắt trợn trừng nhìn Thủ Nhất:

- Anh là ai, rót rượu ra, uống nào!

Vợ Gạch đen lại đưa đến một bát nước đường nữa, Thủ Nhất vừa đưa cho Thẩm Tuyết, vừa nói:

- Đổ rồi, uống đi nào.

Thẩm Tuyết uống vài hớp, bỗng dừng lại không uống nữa, quay nhìn chung quanh:

- Đây là đâu?

Thủ Nhất:

- Ngủ đi, đây là nhà.

Vợ gạch đen nói đùa:

- Ngủ đi, cô ngủ dậy sẽ tìm cho cô nhà một bà mẹ chồng.

Không ngờ Thẩm Tuyết khóc:

- Không được, không phải bàn gì với tôi, cứ tìm cho tôi một mẹ chồng, tìm ai, không có ai lấy tôi đâu.

Vợ Gạch đen thay cho Thẩm Tuyết cái chăn, lại an ủi cô:

- Thì bàn với cô, cô không muốn lấy chồng về ở với chị đây.

Thẩm Tuyết chỉ vào vợ Gạch đen:

- Không được, phải lấy chồng! Các chị lấy chồng mà không cho tôi lấy chồng hay sao?

Nói xong, cô cười như điên, rồi nằm xuống giường mà ngủ. Nhìn Thẩm Tuyết say không còn biết gì, Thủ Nhất cứ quanh quẩn trước giường cô hồi lâu, anh chẳng khác nào gặp được người thân giữa nơi xa lạ.

Ở quê đã năm ngày, ngày mai phải về Bắc Kinh. Đài truyền hình đã gọi điện giục về. Tàn tiệc, ngoài sân quét dọn sạch sẽ, tường mới cổng mới, anh đứng lặng dưới trăng. Lá táo in bóng lên tường. Gió thổi, bóng động. Người về hết, Thủ Nhất dìu bà đứng dậy đi một vòng. Lúc này bà mới nói thực lòng mình:

- Đẹp, xây đẹp lắm.

Bà đưa cây gậy lên chỉ vào bức tường mới, cổng mới:

- Vững chãi. Kín đáo.

Thủ Nhất đưa bà vào giường. Bà ngồi tựa vào đống chăn, anh ngồi đối diện. Anh lấy ra hai ngàn, đặt bên gối của bà. Bà đang định nói gì đấy nhưng Thủ Nhất đã nói:

- Không phải của cháu đâu, của cô Tuyết biếu bà tiêu vặt.

Bà già không nói gì, cũng không cầm tiền, bà lấy trong hộp gương lược ra một tấm ảnh, đưa đến trước đèn. Người trong ảnh là Thủ Nhất, Văn Quyên và bà chụp chung. Ảnh chụp dưới gốc táo ngoài sân, bà ngồi trên cái ghế tựa, Thủ Nhất và Văn Quyên đứng hai bên. Văn Quyên cười rất tươi, xem ra bà và Văn Quyên có cảm tình với nhau lắm. Thủ Nhất biết điều ấy, vì vậy ly hôn hai tháng rồi anh mới để cho bà biết dần dần. Lúc ấy bà không nói gì, bây giờ nhìn ảnh, bà than vãn:

- Anh không phải nói, tôi biết. Tôi không trách người ta, chỉ trách con cái nhà mình.

Thủ Nhất lấy từ trong túi ra cái nhẫn. Cái nhẫn mười năm trước khi anh và Văn Quyên mới cưới, về quê, bà cho Văn Quyên. Thủ Nhất nói:

- Chúng cháu chia tay, cô ấy bảo đưa lại cho bà. Cháu cứ suy nghĩ đến mấy hôm, không dám đưa lại cho bà.

Bà già trừng mắt nhìn Thủ Nhất:

- Bà biết ý cô ấy, là để bà mắng anh.

Bà giơ cây gập chỉ vào ngực Thủ Nhất:

- Từ nay anh phải biết nghĩ.

Rồi bà cầm chiếc nhẫn, đưa đến trước đèn xem:

- Hồi bà còn nhỏ, nhà nghèo, mỗi năm đói đến sáu tháng. Nhưng trong mấy chị em, cụ thương bà nhất. Năm bà đi lấy chồng, cụ bán cái áo da, mua cho bà cái nhẫn này đây. Năm bà mười sáu tuổi về làm dâu nhà họ Nghiêm, lấy nhau được một năm, cụ cháu bị thương hàn rồi chết.

Thủ Nhất nhìn bà, không nói gì.

Bà già:

- Cụ cháu cao lớn, người gầy, ít nói. Bà còn nhớ, tối tối cụ lại sang nhà chủ giàu có đẩy cối xay, đem bà đi theo, cụ đẩy cối, rồi hát, hát cho bà nghe. Cho đến giờ bà vẫn nhớ tiếng hát của cụ.

Thủ Nhất nhìn bà, không nói gì.

Bà già:

- Một đời bà, hai người chết, bà buồn lắm. Một người, chết năm bà mười bảy tuổi, cụ của cháu; một người, chết năm bà tám mươi hai, cha cháu. Một đời có hai chuyện buồn nhất thì bà phải chịu cả hai, nhưng bà không nói với ai.

Thủ Nhất không nói gì.

Bà già lại đưa chiếc nhẫn cho Thủ Nhất, anh cứ nghĩ bà bảo đưa cho Thẩm Tuyết, không ngờ bà nói:

- Anh về Bắc Kinh, đưa trả cái này cho chị Quyên, anh nói với chị ấy, chị không phải là dâu của bà thì là cháu gái của bà vậy.

Bà nói thêm:

- Nói với chị ấy, cháu bà không hiểu biết bà không chết nổi, phải hiểu biết cháu ạ.

Thủ Nhất gục lên đùi bà, khóc nức nở.

nói to chẳng khác nào cháy nhà. Một tháng trước, Thiết Hoàn đánh máy kéo lên thị trấn bán lương thực. Người xếp hàng ở trạm lương thực rất đông, Thiết Hoàn tính bán xong lương thực sẽ đi mua một con lợn giống, anh định chen lên trước. Bị ng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.