Đêm thật yên tĩnh, và qua những tấm rèm để ngỏ trên cửa sổ phòng ngủ của Ollie, Emma có thể nhìn rõ mảnh trăng lưỡi liềm mỏng manh và những vì sao lấp lánh. Cô muốn mở cửa sổ và vén rèm. Cô cần nhìn bầu trời và mặt trăng đang nhìn xuống Ollie, ngửi mùi không khí mà thằng bé đang hít thở, cho dù nó ở đâu. Việc buông rèm giống như thể cô đang tạo ra một cái tổ dễ chịu không hề có con trai mình, cho nên cô vén rèm hết cỡ, cảm thấy cô có thể chuyển ý nghĩ và tình yêu thương của mình qua các vì sao xuống con mình.
Buổi đêm lúc đầu cô nằm cạnh David, hy vọng họ có thể hỗ trợ cho nhau, nhưng dường như việc đó khó khăn hơn nhiều. Làm sao cô có thể cảm thông với những tình cảm của anh dành cho con gái mình - đứa con gái đã đánh cắp Ollie? Dường như họ xa cách nhau bởi một cái vực rộng đến cả dặm.
Cuối cùng David cũng chìm vào một giấc ngủ chập chờn. Cô không biết làm sao anh có thể làm được vậy nhưng cô cũng biết anh đã kiệt sức, qua mùi hơi thở của anh cô ngờ rằng anh đã phải uống rượu mạnh để xoa dịu nỗi đau của mình. Vì họ đã biết rằng “chuyện” sẽ diễn ra ngày mai, nên David chẳng có lý do gì cưỡng lại sự cám dỗ của chất cồn. Nhưng cô thì không thể uống được. Sẽ sao nếu Ollie cần cô?
Cô phải cảm thấy gần gũi con mình. Phòng ngủ của Ollie là nơi cô muốn có mặt, và ngay khi cô biết chắc David đang ngủ, cô ra khỏi giường và lao đến nơi cô cảm thấy gần gũi với con trai mình nhất.
Emma thắc mắc điều gì đang diễn ra trong đầu Natasha lúc này. Thật khó đem cái con bé còn ít tuổi, trông yếu ớt đánh đồng với đứa trẻ đứng trước mặt họ, nói với họ rằng chẳng có điều gì họ làm khiến nó sợ hãi cả.
Emma kéo một chiếc chăn phủ lên hai chân. Cô thật sự không biết tại sao mình lại lên giường. Cho dù cô thấy khó ngủ được kể từ khi Natasha xuất hiện mấy ngày trước nhưng cô không thể chịu được cái ý nghĩ nhắm mắt lại. Sẽ sao nếu cô bỏ qua mất điều gì đó quan trọng? Sẽ sao nếu họ mang Ollie trở về và không thể vào nhà được - để thằng bé khóc ầm ĩ bên ngoài - và cô thì ngủ khì? Hay sẽ sao nếu thằng bé bị ốm và họ hoảng loạn? Cô phải tỉnh táo, cảnh giác, sẵn sàng trước bất kỳ chuyện gì nếu việc đó nghĩa là mang Ollie trở về.
Chỉ có một bức tường mỏng manh ngăn cách cô với cái nguyên nhân gây ra những vấn đề của họ. Một bức tường. Rõ ràng Natasha đã tự nhốt nó trong phòng nhưng Emma vẫn có ý nghĩ thâm nhập qua tường và chui vào đầu Natasha.
“Làm sao con có thể gây ra việc này với em trai con chứ?” cô hỏi thầm, dẫn dắt mạch suy nghĩ của mình bằng cách hình dung ra hình dáng nằm ngủ của Natasha. “Thằng bé này đã làm gì tổn thương đến con? Ai trong chúng ta đã làm gì tổn thương đến con?”
Sự tập trung của cô mạnh đến mức cô gần như không để ý đến nó.
Gì thế nhỉ?
Một tiếng động. Natasha đang di chuyển quanh phòng nó. Emma nằm im, tập trung hết sức lắng nghe những âm thanh từ phòng bên cạnh. Cô có thể nhận ra tiếng ầm ừ nghe như thể đó là một giọng nói, nhưng nhỏ đến mức chẳng khác gì tiếng lầm rầm xa xa.
Đúng, chắc chắn là một giọng nói và rồi Emma nghe thấy hai từ, to hơn hẳn những tiếng còn lại, nhưng vẻ tuyệt vọng thấy rõ. “Tại sao?” Và rồi chẳng còn gì. Chỉ còn tiếng gió xào xạc tán lá cây nhựa ruồi bên ngoài cửa sổ.
Emma rón rén đi từ ghế ra phía cửa. Cho dù không có Ollie, cô vẫn để cửa hé mở theo thói quen. Đóng kín sẽ chỉ càng nhấn mạnh điều cô đã biết: Ollie không có ở đó. Nhưng giờ cô thấy mừng, bởi vì cô nghĩ cô có thể nghe rõ hơn. Cô ngồi xuống sàn bên cạnh cánh cửa mở, co hai gối lên ngực và choàng hai cánh tay quanh chân.
Tiếng lầm rầm đã ngừng. Im lặng một lúc, rồi Emma nghe thấy một âm thanh khác - tiếng một chiếc ngăn kéo bị kéo ra thật chậm và cẩn thận.
Chuyện gì thế nhỉ?
Cô cảm thấy, chứ không phải nghe được, chuyển động trong phòng bên, những âm thanh mơ hồ đến mức chỉ nhận ra được bởi vì cô đang hết sức chăm chú lắng nghe. Nhưng rồi có một tiếng động rất rõ.
Đó là tiếng cánh cửa phòng Natasha mở ra.
Emma nhanh chóng rời khỏi cửa lẩn vào khoảng tối của căn phòng lúc Natasha nhón chân đi dọc hành lang, khẽ khàng lẻn xuống cầu thang.
Emma đợi phía sau cánh cửa phòng ngủ, lắng nghe những tiếng động trong căn nhà. Cô biết chắc rằng David không bật chế độ báo động trước khi đi ngủ. Cô đã bảo anh không bật - phòng trường hợp có người đột nhập để đưa Ollie về.
Emma mất chưa đến hai giây để quyết định: nếu Natasha mò đi đâu đó, cô sẽ bám theo. Cô không biết liệu Tom có nhầm và căn nhà có bị theo dõi không, nhưng ngay lúc này cô chẳng bận tâm. Cô muốn biết Natasha có việc gì.
Con bé có thể mò đi đâu được? Emma nghe thấy tiếng cửa sau mở ra và rồi đóng lại rất khẽ. Nào, Natasha, đừng có cầm theo chìa khóa và khóa cửa từ bên ngoài đấy, cô cầu mong.
Liếc nhìn chiếc quần ngủ màu xanh hải quân của mình và nghĩ chắc thế cũng ổn, cô lao vào phòng ngủ, vớ lấy chiếc áo chùm màu đen ở chỗ cô quẳng xuống lúc trước và chạy nhanh xuống gác, chẳng buồn che giấu tiếng bước chân mình. David sẽ không tỉnh giấc. Có vẻ anh ấy đã rèn luyện cách ngủ ngon trước bất kỳ chuyện gì - kể cả có những đêm khó ở của Ollie - còn Natasha đã đi rồi. Emma chỉ hy vọng cô có thể bắt kịp nó.
Dừng lại để vớ lấy một đôi giày da đế cao su không gây tiếng động trên đường, cô khẽ khàng mở cửa sau và lách ra, kéo cửa đóng lại sau lưng.
Trời rét căm căm, nhưng Emma chẳng để ý.
Bám theo lối cỏ thay vì lối đi rải sỏi, cô chạy ra cổng và ngó cả hai hướng. Mặt trăng không sáng lắm, nhưng cô có thể nhìn thấy một cái bóng chuyển động bên trái mình, tiến thẳng về phía khoảng rừng nơi cô vừa gặp Tom lúc trước. Nếu lúc này cô bám theo, cô sẽ bị lộ. Cô nghĩ rất nhanh. Bên kia đường có một bờ cỏ dốc và một hàng giậu cao. Nếu cô lần sang đó, đó sẽ không phải là chỗ dễ thấy nếu Natasha kiểm tra xem có bị bám đuôi không. Emma đợi vài giây rồi đánh bạo chạy vụt qua đường tới chỗ bờ cỏ, đứng im vài giây.
Natasha chậm bước và ngoái nhìn qua vai trái tới chỗ Emma vừa đứng chỉ một lúc trước đó. Emma nín thở. Natasha quay lại và tiếp tục đi, và trong lúc con bé đi tới, lần theo bờ giậu, đầu cúi thấp. Natasha chọn lối đầu tiên đi vào rừng.
Để cho con mồi của mình thêm một lúc đi xa khỏi đường chính, Emma đợi cho tới khi cô nghĩ đã an toàn, rồi chạy trở lại băng qua một đoạn đường trải nhựa đen khá hẹp tới rìa con đường mòn.
Trong rừng hoàn toàn im ắng. Không có gió, và họ ở quá xa thị trấn nên chẳng nghe thấy tiếng xe cộ đi lại nào. Emma nghe rõ cả tiếng thở của mình, hơi thở của cô ngắn và hổn hển vì sợ. Bầu trời quang đãng chỉ thấy vầng trăng bạc tỏa sáng, còn lá cây rải rác trên lối đi suốt từ mùa thu khô queo vì sương giá, kêu lạo xạo lúc cô đi qua. Không còn tiếng động ban đêm nào để ngụy trang cho mình di chuyển, cô đứng im.
Đoán rằng Natasha sẽ đi thẳng tới chỗ bãi trống nho nhỏ nơi Emma gặp Tom, cô đánh bạo và quyết định đi men khoảnh rừng, lần tới bãi cỏ nơi cỏ mềm làm giảm bớt tiếng bước chân của cô, hy vọng nhìn và nghe được mọi điều từ chỗ nấp dưới những bóng cây thưa thớt.
Cúi thật thấp, cô bò vào bãi cỏ, men theo rìa cây. Cô nghe thấy tiếng Natasha bước lạo xạo trên lối mòn. Emma dừng lại khi tiếng động rõ hơn. Con bé vẫn theo con đường của nó. Đột nhiên Natasha hiện ra, cách không đầy mười mét, đứng im và nhìn ngó xung quanh. Emma khom người thấp hơn nữa, cúi rạp đầu để cho ánh trăng lờ mờ không làm gương mặt trắng trẻo của cô lộ rõ.
Natasha lại tiếp tục di chuyển, lần này có chủ đích và phương hướng. Nó sải chân vào rừng và Emma biết cô sẽ phải bám theo. Cô có thể nghe rõ những giọng nói. Một rõ ràng là của Natasha không thể nhầm được. Còn giọng kia là của một gã đàn ông.
Emma bò lại gần hơn, nhìn sát mặt đất để tránh những mảng lá cây khô. Mấy giọng nói càng rõ hơn.
“Mày là đồ chó chết đần độn, Shelley,” gã đàn ông nói, giọng căng lên vì sự giận dữ bị kìm nén.
Emma nhìn xung quanh cái cây. Cô chẳng thấy ai cả trừ Natasha. Shelley là ai?
“Nếu chúng ta làm hỏng vụ này, không chỉ mày gặp chuyên - mà cả tao nữa - và tao không thích bị rắc rối. Mày nghe tao nói không? Tao cần mày nói cho tao mày hiểu việc này. Và tao muốn nhìn mặt mày, bởi vì tốt hơn hết mày đừng nói dối tao.”
Emma nhích lại sát hơn. Giờ cô có thể nhìn được gã đàn ông. Gã không cao, nhưng người gã bè bè với một chiếc quần bò rộng bụng và chiếc áo khoác da màu nâu. Cô nhìn mặt gã. Ánh trăng soi tỏ những đường nét của gã; tóc gã vuốt mượt ra sau và láng bóng, còn gương mặt gã trông sẹo chằng chịt cho tới khi cô nhận ra rằng những mảng sáng rời rạc trên lớp da của gã là do sẹo rỗ, có lẽ từ thời niên thiếu. Vẻ cau có trên mặt gã nói rằng Natasha - hay Shelley như cách gã gọi con bé - đang gặp rắc rối.
Natasha can đảm nhìn thẳng vào mắt gã, nhưng Emma có thể nhìn thấy hai bàn tay nó, nắm lại rồi lỏng ra.
“Hôm qua tôi bảo ông rồi, Rory - lũ lợn ấy đến không phải - lỗi của tôi. Tôi đã bảo David tôi sẽ không nói chuyện với bọn họ. Nhưng bọn họ đến gặp lão ở chỗ làm là do cái cô gái tìm thấy đã chết. Họ nghĩ đó là tôi.”
“Tao cá lão ước đúng là như vậy.” Gã đàn ông cười khan trong cổ và giậm chân xuống đất.
“Hãy nói với tôi đó không phải Izzy. Không phải chứ?” Emma nghe rõ cả vẻ đau đớn trong giọng nói của Natasha. Izzy là ai, cô nghĩ.
“Tao biết đó là ai thế chó nào được?”
“Vậy các ông chưa tìm thấy nó à?”
“Tao không ở đây để nói về con bạn ngớ ngẩn của mày, Shelley. Nó không biết khi nào thì gặp may đâu, con kia ấy, và mày không nên nói cho nó biết mày sẽ bắt đứa bé. Tao nghĩ mày biết rõ hơn.”
“Nó sẽ không nói với ai cả, tôi hứa đấy.”
“Không nói nếu nó chết, nó sẽ không nói được.” Gã cười. “Quên nó đi. Chúng ta ở đây để xem xem mày sẽ xử lý vụ này như thế nào nếu bọn chúng mò đến đánh hơi lần nữa, và tao cần biết tại sao bọn chúng trở lại.”
Emma chầm chậm nhích vào một vị trí nơi cô có thể nhìn rõ gương mặt Natasha, và cô thấy vẻ sợ hãi nhất thời trên gương mặt con bé nhưng nó nhanh chóng tìm cách khỏa lấp. Nhưng chưa đủ nhanh.
“Lạy Chúa, mày đúng là đồ chó ngu ngốc. Mày nghĩ chúng tao không biết khi nào chúng tìm đến sao? Ít nhất mày đã cài được rệp nên chúng tao nghe được những gì chúng nói, nhưng hôm qua bọn chúng muốn cái gì?”
Natasha nhìn mặt đất và hất mấy chiếc lá tới lui.
“Vẫn thế,” nó nói. “Chỉ là tìm cách làm cho tôi nói xem tôi ở đâu - làm cách nào tôi về được. Chỉ là thử lần nữa thôi mà.”
Con bé nói dối. Emma không hình dung được tại sao, nhưng Natasha không nói với gã về đoạn phim CCTV trên tàu.
Gã đàn ông vươn tay và tóm lấy bắp tay của Natasha.
Emma nghe thấy tiếng kêu đau rất khẽ, nhanh chóng bị ghìm lại. Gã lắc Natasha thật mạnh và gí mặt gã sát mặt con bé.
“Tao cần biết mày hiểu điều này, Shelley. Mày muốn làm việc này - nhớ chứ. Chúng tao có nhiều lựa chọn, nhưng mày nói mày sẽ làm mọi việc dễ dàng hơn cho chúng tao. Trong đầu mày đang nghĩ gì thế?”
Natasha nhìn gã, mặt nó không chút biểu cảm. “Chẳng có gì. Nhìn lão khốn kiếp phải chịu đựng rất vui. Nhưng đâu phải là lỗi của Ollie. Nó là một đứa trẻ đáng yêu. Anh đang trông nó?”
“Có vẻ tao sẽ không nói với mày chuyện đó, kể cả nếu tao biết. Chúng ta làm việc của mình, bọn nó lo việc của bọn nó.” Gã lại lắc con bé, mạnh hơn. “Và tao đã bảo mày thế nào về việc gọi thằng bé bằng tên rồi? Chỉ là “đứa trẻ” thôi - hiểu chưa? Mọi việc sẽ kết thúc vào tối mai, rồi mày có thể về nhà. Nhưng nếu mày làm hỏng việc này, tao sẽ chết, và mày biết chuyện gì sẽ đến với mày rồi chứ?”
“Tôi sẽ không làm hỏng việc. Tôi biết mình làm gì mà.”
“Tốt, nhớ lấy - người duy nhất chúng biết có liên can là mày. Có chuyện sai sót, tao sẽ tiêu tùng trước khi mày kịp la lối - và mày sẽ là đứa bị nhốt lại. Họ sẽ vứt chìa khóa đi - mày đi đời vì vụ bắt cóc, mày hiểu thế rồi phải không?”
Gã buông tay và đẩy con bé ra. Natasha lảo đảo lùi lại nhưng chẳng nói gì, và gã đàn ông lại bắt đầu nói.
“Công việc này đáng cả một đống tiền, và chúng ta đi được nửa đường rồi. Ngày mai mày sẽ được bảo những gì phải diễn ra tiếp theo. Khi xong việc, mày biến. Mày chẳng bao giờ phải gặp nó nữa, Shelley, và bọn họ sẽ chẳng bao giờ tìm mày.”
Hắn đang nói đến ai? Ai là “nó” - Ollie ư? Hay David? Hay ai khác?
Nhưng có một điều rất rõ với Emma. Lão khốn kiếp mà Natasha muốn phải chịu đựng chính là David. Làm sao con bé lại ghét anh ấy đến vậy?
Gã đàn ông tên gọi Rory lại nói, và Emma nhích lại gần thêm một chút.
Một cành cây kêu rắc dưới chân cô, âm thanh của nó chẳng khác tiếng súng nổ giữa cánh rừng yên ắng.
Đầu gã xoay tròn. Gã đăm đăm nhìn thẳng vào cái cây Emma đang nấp phía sau, nhưng ở đây tối hơn chỗ bãi trống và cô tin chắc gã không thể thấy cô. Gã đàn ông bắt đầu đi về phía cô, và nhất thời cô đã nghĩ đến chuyện đứng lên và vùng chạy. Gã sẽ không thể bắt được cô - gã ở quá xa. Nhưng gã sẽ biết cô đã thấy gã, và cô không biết điều đó sẽ có ý nghĩa gì cho Ollie.
Gã đàn ông lại gần hơn.
“Rory,” Natasha nói, giọng con bé là tiếng thì thào gấp gáp. “Tôi nên trở về thôi.”
Gã quay người. “Đằng kia có tiếng động. Mày không nghe thấy à?” gã hỏi.
Natasha lắc đầu. “Có rất nhiều tiếng động - đây là vùng nông thôn. Chỉ là ông chưa quen thôi. Có lẽ một con thỏ hay gì đó. Nhưng tôi cần phải đi. Emma đúng là bò cái. Mụ ấy rình mò chỗ ấy giữa đêm, và tôi không muốn mụ biết tôi biến mất.”
Gã xoay người và bước trở lại phía Natasha. Vươn một bàn tay lực lưỡng ra, gã siết quanh cổ con bé, nhấc bổng thân hình mảnh khảnh của nó lên khỏi mặt đất và gí vào một cái cây.
Natasha quờ quạng phía sau cố bám lấy gì đó, ngón chân dướn ra, nhưng không chạm được tới mặt đất. Emma nhìn thấy vẻ hoảng sợ trong đôi mắt nó lúc nó cố thở, những âm thanh tắc nghẹn thoát ra khỏi cổ họng nó. Cô sẽ phải làm gì đó nếu gã kia không thả con bé ra nhanh.
“Có những người còn ở trên tao không mềm lòng như tao đâu - mày biết đấy,” gã nói. Đầu gí sát vào vỏ cây xù xì, Natasha tránh nhìn kẻ đang giữ mình như thể sợ phải nhìn vẻ hăm dọa trên gương mặt gã. “Mày không muốn làm phật ý họ, đúng không? So ra tao chỉ là hạng quèn thôi. Cho nên hãy làm việc này, chớ chơi tao và hãy làm cho tốt đấy.”
Gã nói bớt cổ con bé và đầu nó gục về phía trước. Ngay lập tức gã lại siết mạnh, và đầu nó đập mạnh vào cái cây. Gã gí sát mặt mình vào mặt Natasha rồi giật tay ra thật nhanh. Con bé ngã phịch xuống đất, nhưng đứng ngay lên, như một võ sĩ lồng đấu cảnh giác phòng một chiếc giày bay vèo tới.
“Giờ cuốn xéo trước khi mày bị phát hiện.”
Natasha định đưa tay lên như thể xoa cổ - nhưng dường như nghĩ ra. Ném cho gã đàn ông cái nhìn đầy ám ảnh lần cuối, con bé xoay người và bỏ đi, hai vai gập xuống, nó biến mất trong bóng đêm.
Emma chờ đợi. Gã đàn ông đứng yên và nhìn theo Natasha bỏ đi, lại giậm chân xuống mặt đất, rồi xoay người đi theo hướng ngược lại.
Hơn bất kỳ điều gì khác, Emma muốn vớ lấy một cành cây to, đuổi theo gã và nện hết sức bình sinh cho gã gục nhìn xuống và buộc gã phải nói cho cô Ollie ở đâu. Nhưng cô không có cơ hội. Gã to gấp đôi cô và cô có cảm giác gã sẽ không ngần ngại chụp lấy cổ cô nếu gã nghĩ cô là mối họa. Nhưng có một việc cô có thể làm. Bám theo gã và đọc biển số xe của gã, bởi vì chắc chắn gã phải đến bằng xe hơi.
Nhích dần ra bìa rừng, cô đi thẳng ra đường cái, kế hoạch của cô là nấp ở góc rừng cho tới khi gã đàn ông tên Rory chạy qua.
Đột nhiên từ phía sau cô nghe thấy tiếng gầm động cơ. Rạp người xuống sát mặt đất để không bị phát của hiện trong ánh đèn pha chói mắt, cô nhìn theo một chiếc xe hơi rất khỏe phóng vèo qua, hai đồng tử của cô nheo lại nên không sao đọc được biển số chiếc xe trong khi nó vọt đi cả quãng.
Natasha lặng lẽ lần trở về nhà, hai chân nó kéo lê trên đường, ngẫm nghĩ về mọi điều Rory vừa nói. Cổ và họng nó đau đớn, và cả phần sau gáy nó nữa. Nhưng đau đớn chẳng là gì so với cảm giác hoảng loạn trong ruột gan nó khi nó nghĩ đến những điều nó giấu kín với gã.
Nó không dám nói với Rory về những bức ảnh trên tàu. Nó thật sự rất ngu ngốc, nhìn Rick như nó đã làm, nhưng cậu ta điển trai và luôn mỉm cười với nó. Nụ cười giống như những món quà quý giá trong thế giới của nó, và nó cứ giữ mãi cho tới khi hơi ấm của chúng tan đi. Nhưng nếu cảnh sát bắt được Rick - và chắc họ đang lùng tìm chỉ vì sự ngu ngốc của nó - tất cả sẽ chấm hết.
Họ sẽ biết cậu ấy sống ở đâu, và họ sẽ biết về mình.
Nếu nó nói với Rory, gã có thể không cho Rick làm công việc chạy hàng nữa, và cậu ấy sẽ an toàn. Nhưng nó im lặng, biết rõ Rory sẽ nổi điên đến thế nào. Gã nổi điên với nó ngay cả vì việc nói chuyện với cảnh sát, và vì kể với Izzy quá nhiều, nhưng nếu gã phát hiện chuyện máy quay an ninh trên tàu - và tệ hơn nữa, rằng nó đã không nói với gã - thì sẽ như vậy. Nó sẽ bị ném vào Hầm.
Nó ghét Hầm - sau mấy lần đầu nó đã luôn làm mọi điều bọn chúng yêu cầu để không bị ném vào đó. Nhưng thỉnh thoảng chẳng phải là trừng phạt việc gì đó nó đã gây ra - chỉ là vì những gì chúng muốn nó làm - hoặc có khi vì Rory tâm trạng không vui. Một sai lầm như thế này, và đó là nơi nó sẽ phải sống. Không thức ăn, rất ít nước uống, không hơi ấm, không ánh sáng - cho tới khi nó van xin tha thứ.
Sẽ không có chuyện tha thứ nếu nó làm hỏng việc này. Izzy thậm chí chẳng hề làm gì cả, và cô ấy vẫn chịu hai tuần trong Hầm - để buộc cô ấy phải thuần phục, theo lời Rory - rồi cô ấy được chuyển đi phục vụ trong đám gái của Julie. Cô ấy chỉ xuất hiện một tuần trước khi mất tích, và có ai khiển trách cô ấy đâu chứ? Cô ấy cũng chỉ mười ba, giống như Tasha. Đám người tởm lợm béo núc bóng mượt trả tiền Julie để có những cô gái như Izzy khiến Tasha muốn nôn mửa.
Nó đá một hòn đá trên lối đi. Nó có thể giải quyết được chuyện đánh cắp điện thoại, vận chuyển ma túy, những việc khác như thế. Nhưng nó không muốn tới chỗ Julie.
Nhưng chỉ có ngu mới tính chuyện trốn chạy. Không ai được phép thoát khỏi thế giới này. Một khi đã rơi vào đó, sẽ ở đó suốt đời - một dạng nhà tù khác. Nhà tù không có khóa trên cửa. Nhưng trốn chạy thì sẽ không phải Rory Slater là điều nó lo ngại đâu. Bọn chúng sẽ phái Finn McGuinness tìm nó.
Có phải đó là những gì đã xảy ra với Izzy không?
Trông gã rất bình thường, Finn ấy. Thậm chí còn sáng láng. Nhưng tất cả mọi người đều hiểu gã là thế nào, và không ai qua mặt được gã. Rory sợ gã chết khiếp. Và ngay cả Finn cũng phải trả lời một ông trùm khác - một cái tên không bao giờ được nhắc đến - một người Tasha chưa hề gặp. Nó không bao giờ muốn vậy.
Firm và Rory đã khiến cho việc này nghe dễ dàng hơn: hãy làm cho David phải chịu những gì ông ta đã làm; mang đứa bé đi dạo - thằng bé sẽ không vắng nhà lâu đâu. Còn dễ hơn hầu hết mọi công việc của nó. Nó chỉ cần bảo đảm không ai gọi cho cảnh sát, và việc đó dễ như bỡn. Sau đó tất cả sẽ kết thúc, nó có thể ra đi và về nhà. Dễ ợt.
Ngoại trừ mọi việc lại không như vậy. Xem thường người khác là chuyện bình thường - nó đã làm việc đó cả đời rồi, hay ít nhất là quãng đời nó nhớ được. Sửa điện thoại, cài máy nghe trộm, ương ngạnh - ngon ơ. Nhưng nó không nghĩ Ollie đáng yêu vậy. Nó không ngờ thằng bé thích nó. Thật tuyệt khi thằng bé gọi tên nó và mỉm cười với nó. Và giờ tất cả mọi người đều đau khổ.
Natasha loạng choạng vì nỗi đau mà những hành động của nó gây ra. David khóc lóc; nó chưa bao giờ nhìn thấy một người đàn ông khóc trước đó cả, ngoại trừ trên ti vi. Hình ảnh ông ấy khóc khi ông ấy mất nó sáu năm về trước hiện trong đầu, nhưng nó đã xua đi. Nó không hình dung được cảnh Rory khóc, hay Rick cũng vậy. Bọn chúng chẳng khóc đâu. Rory luôn đánh đập nó và tất cả những đứa trẻ khác nếu chúng khóc vô cớ. “Tao sẽ cho chúng mày có cái để khóc,” gã luôn nói vậy.
Tất cả bọn nó đều nhanh chóng hiểu, như Natasha vậy.
Nhưng đêm nay nó đã khóc. Nó khóc vì cuộc sống lẽ ra nó được hưởng - cuộc sống đã bị tước đoạt khỏi nó và mẹ nó. Nhưng nó không khóc như dì Emma. Dì Emma kêu khóc như thể có ai đó dùng rìu chia dì ấy thành từng mảnh nhỏ vậy.
Và rồi Natasha hiểu. Có lẽ đó là cảm xúc khi thật sự yêu thương ai đó.
Nó không biết.