“Địa chỉ đó chính xác, không có nghi ngờ gì phải không?” Ray trao câu hỏi cho Stumpy, nhung mắt lại nhìn bao quát vào tất cả mọi người có mặt trong phòng. Trong vòng hai giờ rời khỏi tòa, ông đã tập hợp một đội An ninh trật tự công cộng trong khi Stumpy đã liên lạc với bộ phận Tình báo khu vực để điều tra địa chỉ của Ian Petersen.
“Không, thua sếp”, Stumpy đáp, “theo Bản đăng ký cử tri thì anh ta cư trú tại địa chỉ số 72 Albercombe Terrace và chúng tôi đã cho kiểm tra chéo địa chỉ này với Cơ quan Cấp giấy phép lái xe Anh quốc. Thông tin thu được cho thấy Petersen đã nhận ba điểm phạt vì chạy xe quá tốc độ cách đây vài tháng và họ đã trả lại bằng lái xe cho anh ta tại cùng địa điểm này.”
“Được rồi”, Ray nói, “vậy hãy hy vọng là anh ta có ở nhà.” Ông quay sang nói ngắn gọn với đội An ninh trật tự công cộng, những người đang đứng ngồi không yên. “Việc bắt giữ Petersen rất quan trọng, không chỉ để giải quyết vụ của Jacob Jordan mà còn bảo đảm cho sự an toàn của Jenna. Cần nhớ rằng Peterson đã thực hiện hành vi bạo lực gia đình trong một thời gian dài, dẫn tới việc Jenna rời bỏ Petersen sau vụ gây tai nạn rồi bỏ chạy.”
Những viên cảnh sát trong phòng gật đầu tỏ vẻ đồng tình, khuôn mặt họ nghiêm lại thể hiện sự quyết tâm. Tất cả họ đều hiểu quá rõ loại người như Ian Petersen là thế nào.
“Thông tin từ Hệ thống máy tính quốc gia cho thấy Peterson, không ngạc nhiên lắm, đã nhận nhiều cảnh cáo liên quan tới hành vi bạo lực.” Ray nói, “Anh ta cũng từng bị kết án vì tội uống rượu khi lái xe và gây mất trật tự. Tôi không muốn có rủi ro nào liên quan tới anh ta, vì thế hãy xông thẳng vào, còng tay anh ta lại và giải đi. Rõ chưa?”
“Rõ.” Tất cả đều đồng thanh.
“Giờ thì hành động thôi.”
Albercombe Terrace là một khu phố bình thường với vỉa hè chật hẹp và có quá nhiều chiếc ô tô đỗ tại đó. Không khó để nhận ra nhà số 72 khi rèm cửa tất cả căn hộ trên khu phố đều vén lên, trừ căn nhà này.
Ray và Kate đỗ xe ở khu phố bên cạnh chờ xác nhận của hai người trong đội An ninh trật tự công cộng đang tiến vào phía sau nhà của Petersen. Kate đã tắt máy xe và họ ngồi im lặng, thứ âm thanh duy nhất vang lên lúc này là tiếng tạch tạch đều đều cho thấy động cơ đang nguội dần.
“Cô ổn chứ?” Ray nói.
“Vâng.” Kate nhỏ nhẹ. Khuôn mặt Kate tỏ vẻ quyết tâm, nhưng lại không bộc lộ bất kỳ dấu hiệu cụ thể nào cho thấy cô đang thực sự nghĩ gì trong đầu. Ray cảm thấy một luồng lửa đang chạy trong mạch máu của ông. Trong sự nghiệp của Ray, có vài lần cảm giác phấn khích như thế giúp ông xử lý xong việc. Nhưng lúc này, nó mắc kẹt trong người ông, chẳng biết chạy đi đâu.
“Cô mặc áo giáp chưa?”
Thay cho câu trả lời, Kate đập mạnh tay vào ngực và Ray nghe thấy tiếng bình bịch phát ra từ chiếc áo giáp nằm đằng sau áo len của cô. Tội phạm luôn thích dùng dao, thứ vũ khí dễ che giấu và có thể lôi ra sử dụng một cách nhanh chóng. Ray đã chứng kiến quá nhiều vụ nguy hiểm suýt chết nên không muốn xem nhẹ rủi ro. Ông sờ vào cái dùi cui và bình xịt hơi cay đang được gài bên hông, ở dưới chiếc áo giáp, cảm thấy thoải mái hơn một chút vì sự hiện diện của chúng.
“Đi gần tôi nhé”, ông nói, “và nếu gã đó lôi vũ khí ra thì hãy chuồn ngay.”
Kate nhướn mày. “Vì tôi là phụ nữ sao?” Cô khịt mũi tỏ vẻ khinh thường, “Tôi sẽ chỉ lùi lại nếu ông cũng làm thế.”
“Bỏ ngay cái kiểu ăn nói đó đi, Kate.” Ray đập tay vào vô lăng. Ông im lặng và nhìn qua kính chắn gió của xe ra phía con đường vắng lặng. “Tôi không muốn cô bị thương.”
Trước khi hai người họ có thể nói thêm điều gì khác, thì bộ đàm của họ phát tín hiệu. “06 gọi.”
Các đơn vị đã vào vị trí.
“Nghe rõ.” Ray trả lời. “Nếu anh ta thoát ra bằng cửa sau, hãy chặn lại. Chúng tôi sẽ vào bằng cửa trước.”
“Rõ.” Đầu dây bên kia trả lời, và Ray nhìn Kate.
“Sẵn sàng chưa?”
“Sẵn sàng hơn bao giờ hết.”
Họ đi vòng qua góc phố và nhẹ nhàng tiến vào phía trước ngôi nhà. Ray gõ cửa và nhón chân nhìn qua ô kính nhỏ nằm trên cánh cửa.
“Ông có nhìn thấy gì không?”
“Không.” Ray gõ cửa lần nữa và âm thanh đó vang vọng lại trên con đường vắng vẻ.
Kate nói qua bộ đàm. “Tango Charlie 461 gọi Kiểm soát, nối máy cho tôi với Bravo Foxtrot 275.”
“Cô nói đi.”
Kate trao đổi trực tiếp với hai viên cảnh sát đứng phía sau căn nhà. “Có bất kỳ dấu hiệu di chuyển nào không?”
“Báo cáo, không.”
“Nghe rõ. Tiếp tục ở yên vị trí.”
“Rõ.”
“Kiểm soát, kết thúc nối máy.” Kate bỏ bộ đàm vào túi và quay sang Ray.
“Đã đến lúc dùng cái chìa khóa đỏ rồi.”
Họ quan sát đội Đột phá nhanh dùng một thiết bị phá cửa bằng kim loại sơn màu đỏ tấn công vào phía trước ngôi nhà. Một tiếng động cực lớn như tiếng nổ vang lên khi thiết bị va chạm với cánh cửa. Mảnh gỗ bắn tung tóe và cánh cửa mở tung. Ray và Kate đứng lùi ra phía sau, và những viên cảnh sát lao vào, chia thành từng đôi để kiểm tra kỹ càng từng căn phòng trong nhà.
“Phòng trống!”
“Trống!”
“Trống!”
Ray và Kate theo họ vào bên trong, rồi vừa để mắt tới nhau vừa chờ thông tin xác nhận rằng Petersen đã được tìm thấy. Gần hai phút trôi qua trước khi viên cảnh sát chỉ huy đội Đột phá nhanh đi xuống cầu thang và lắc đầu.
“Chẳng có gì cả, thưa sếp.” Anh ta nói với Ray, “Không có ai trong căn nhà. Phòng ngủ đã được dọn dẹp sạch sẽ - tủ quần áo trống trơn và không có thứ đồ gì trong phòng tắm. Có vẻ anh ta đã cao chạy xa bay rồi.”
“Chết tiệt!” Ray đấm vào tay vịn cầu thang, “Kate, gọi điện cho Jenna xem cô ấy đang ở đâu và nói với cô ấy rằng hãy ở yên chỗ đó.” Ông sải bước ra xe, và Kate phải chạy để đuổi kịp.
“Điện thoại của cô ấy tắt rồi.”
Ray ngồi vào ghế lái và khởi động xe.
“Ta đi đâu đây?” Kate nói khi thắt đai an toàn.
“Xứ Wales.” Ray nói một cách dứt khoát.
Vừa lái xe, ông vừa liên tục tung ra các hướng dẫn về những việc cần làm cho Kate.
“Liên hệ ngay với đội AIT”, ông nói, “yêu cầu họ cung cấp bất cứ thông tin gì có liên quan đến cái tên Peterson. Liên lạc với cảnh sát ở Thames Valley để họ cử người tới gặp cô Eve Manning ở Oxford: anh ta đã từng đe dọa cô gái này một lần và không loại trừ khả năng sẽ quay lại đó. Bắt liên lạc với cảnh sát South Wales và yêu cầu họ đảm bảo an toàn cho Jenna Gr…” Ray tự sửa chữa nhầm lẫn của ông, “Peterson. Tôi muốn ai đó đến căn nhà của Jenna để chắc chắn rằng cô ấy vẫn ổn.”
Kate vội ghi chép những việc mà Ray dặn dò rồi cập nhật tình hình cho ông sau mỗi cuộc gọi.
“Không có ai trực ở Penfach tối nay, nên họ sẽ cử người từ Swansea xuống. Nhưng hôm nay đội Sunderland của họ sẽ có trận đấu ở sân nhà và sân vận động giờ đang chật ních người.”
Ray thở dài đầy bực bội. “Họ có biết đây là một vụ liên quan đến bạo lực gia đình không?”
“Có và họ đã nói họ sẽ ưu tiên vụ này. Họ chỉ không thể đảm bảo rằng khi nào có thể cử người tới nhà Jenna thôi.”
“Chúa ơi”, Ray nói, “thật nực cười”. Kate gõ gõ bút lên kính cửa sổ xe khi cô thử gọi cho Patrick. “Điện thoại đổ chuông nhưng không thấy bắt máy.”
“Chúng ta cần liên lạc với một ai khác. Ai đó ở địa phương.” Ray nói.
“Những người hàng xóm của cô thì sao?” Kate ngồi dậy và kết nối internet trên điện thoại của cô.
“Chẳng có bất kỳ hàng xóm nào cả.” Ray nhìn Kate, “Bãi đỗ xe dã ngoại, tất nhiên rồi!”
“Đúng vậy.” Kate đã tìm được số điện thoại và bấm số gọi đi. “Nhấc máy đi nào, nhấc máy đi…”
“Mở loa ngoài lên.”
“Xin chào, bãi đỗ xe dã ngoại Penfach, Bethan xin nghe.”
“Xin chào, tôi là thám tử cảnh sát Kate Evans từ Phòng Điều tra Hình sự Bristol. Tôi đang tìm cô Jenna Gray - hôm nay cô có nhìn thấy cô ấy không?”
“Không phải hôm nay cô à. Ngoài ra thì chẳng phải cô ấy đang ở Bristol sao?” Giọng Bethan dò xét, “Có chuyện gì thế? Điều gì đã xảy ra ở phiên tòa?”
“Cô ấy đã được xử trắng án. Thế này nhé, tôi xin lỗi vì đang vội, nhưng Jenna đã rời khỏi đây khoảng ba tiếng và tôi cần biết chắc rằng cô ấy đã về đến nơi an toàn. Patrick Mathews đi cùng cô ấy.”
“Tôi chưa nhìn thấy hai người họ”, Bethan nói, “nhưng Jenna chắc chắn đã quay về đây rồi - cô ấy đã xuống khu vực bãi biển.”
“Làm sao cô biết?”
“Tôi vừa dắt chó đi dạo về và đã nhìn thấy những dòng chữ của cô ấy viết trên cát. Dù không giống kiểu viết thường ngày - nó hơi đặc biệt.”
Ray bỗng thấy cảm giác bất an xâm chiếm người ông. “Dòng chữ trên cát viết nội dung gì thế?”
“Có vấn đề gì sao?” Giọng Bethan thảng thốt, “Còn chuyện gì mà các vị không nói cho tôi biết vậy?”
“Dòng chữ đó là gì?” Ray không cố ý khi gào lên và trong một khoảnh khắc, ông tưởng như Bethan đã gác máy. Khi Bethan lên tiếng trở lại, sự ngập ngừng trong giọng nói mách bảo Ray rằng cô đã biết có chuyện chẳng lành xảy ra.
“Chỉ có hai từ thôi, Phản bội.”