Gene Atlantis

Lượt đọc: 88 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 40

❊ ❊ ❊

Đâu đó ngoài biển Java

Kate thức giấc với cơn đau đầu tồi tệ nhất trong đời cô. Chỉ nhúc nhích cũng đau. Cô nằm trên giường một lát, nuốt khan mấy lần. Mở mắt ra là cô đau nhói. Ánh nắng chiếu vào cũng khiến cô đau nhói. Cô xoay lưng lại tránh cửa sổ. Cửa sổ. Cái giường. Cô đang ở đâu?

Cô chống tay ngồi dậy, và mỗi lần cô cử động, dù chỉ một li, là cơn đau lại giần giật khắp người cô. Người cô đau nhừ, nhưng không giống cảm giác đau do tập thể dục - cô có cảm giác mình đã bị đánh khắp người bằng những cái muôi gỗ. Cô thấy yếu ớt, đau đớn. Chuyện gì đã xảy ra với mình thế này?

Căn phòng hiện rõ dần. Đó là một căn nhà nhỏ hoặc nhà nghỉ trên bờ biển. Buồng hẹp, với một cái giường đôi và ít đồ gỗ mộc mạc. Ngoài cửa sổ, cô thấy một hàng hiên rộng nhìn ra bãi biển vắng tanh. Không phải một bãi biển sạch sẽ, được giữ gìn cẩn thận như ở các khu nghỉ dưỡng, mà là bãi biển của một hòn đảo bị bỏ hoang thực sự - một bãi biển bẩn thỉu, lộn xộn, đầy những quả dừa, vỏ cây, cây nhiệt đới, và đây đó là những con cá chết trôi dạt vào bờ sau trận mưa to và đợt thủy triều đêm qua.

Kate gạt chăn ra và chậm rãi ra khỏi giường. Một cảm giác mới bóp nghẹt lấy cô: cảm giác buồn nôn. Cô đợi một chút, mong cơn buồn nôn sẽ trôi qua, nhưng nó chỉ mỗi lúc một tệ hơn. Cô cảm thấy nước bọt đã kéo đặc ở cổ họng.

Cô lao vào phòng tắm, suýt nữa thì không kịp. Cô khuỵu gối xuống và nôn khan vào bồn cầu. Một lần, rồi lần nữa, rồi lần thứ ba. Cơn co giật khiến những đợt sóng đau đớn mới lại tràn qua cơ thể đã bầm giập sẵn của cô. Cơn buồn nôn giảm bớt, và cô lăn sang ngồi cạnh bồn cầu, chống khuỷu tay lên nắp bồn cầu và tựa trán lên bàn tay.

“Ít nhất cô cũng không phải mặc nguyên bộ hôm trước mà về nhà.”

Cô ngước lên. Là người trên xe tải, người lính. David.

“Anh làm gì, chúng ta đang ở đâu...”

“Để lát nữa nói chuyện. Cô uống cái này đi.”

“Không. Tôi sẽ nôn ra hết thôi.”

Anh cúi xuống gần cô và đưa một cốc nước màu cam về phía cô. “Cứ thử xem.”

Anh giữ gáy cô, và cô nhận ra mình đang uống mà chưa kịp phản đối lần nữa. Nước ngọt lịm, làm cổ họng bỏng rát của cô mát dịu. Cô uống cạn cốc nước, rồi anh đỡ cô đứng dậy.

Có chuyện gì đó cô cần làm. Là chuyện gì nhỉ? Có gì đó cô cần phải tìm. Đầu cô vẫn còn đập thình thịch.

Anh đỡ cô lên giường, nhưng cô dừng lại. “Đợi đã, có chuyện tôi phải làm.”

“Cứ để sau. Bây giờ cô cần phải nghỉ ngơi đã.”

Không nói thêm một lời, anh đưa cô lên giường. Cô thấy buồn ngủ rũ rượi, như cô vừa uống một viên thuốc ngủ. Thứ nước tiên màu cam ngọt ngào kia.

Dịch giả Lê Minh Đức
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.