Bốn phút sau khi nhận được cuộc gọi, Kim bắt đầu nổ máy chiếc xe Golf GTI đã được mười năm tuổi. Chiếc xe này cô chỉ sử dụng khi đi trên những con đường đã đóng thêm lớp băng trơn hoặc trong các cuộc nổ súng, khi đó, việc dùng chiếc Ninja sẽ trở thành một hành động chống lại nguyên tắc xã hội.
Chiếc quần jean đã sờn rách với chi chít vết nhuộm bắt nguồn từ dầu mỡ và bụi được thay thế bằng chiếc quần vải màu đen cùng một chiếc sơ mi trắng không họa tiết. Cô đang đi một đôi bốt họa tiết đen với đế giày cao chưa đầy hai cen-ti-met. Mái tóc ngắn đen nhánh của cô cần được tân trang lại. Dùng tay làm lược chải tóc, cô đã sẵn sàng để bắt đầu chuyến đi của mình.
Khách hàng của cô sẽ không bận tâm đâu.
Cô lái xe tới cuối đường. Động cơ có vẻ chẳng tuân theo mệnh lệnh chút nào. Dù xe khá nhỏ, Kim vẫn phải tập trung hết sức để lách qua những chiếc xe đang đỗ. Thứ kim loại bao quanh khiến cô có cảm giác nó thật cồng kềnh.
Cách đó một dặm, mùi cháy khét đang len lỏi từ các lỗ thông hơi. Càng lái xe đi, cô càng cảm thấy mùi khét trở nên nồng nặc hơn. Đi thêm tám trăm mét, cô có thể nhìn thấy một cột khói nghiêng về phía đồi Clent. Thêm bốn trăm mét nữa, Kim biết rằng mình đang đi đúng hướng.
Chỉ xếp sau The Met nếu xét về quy mô, Đồn Cảnh sát ở West Midlands quản lí gần 2,6 triệu cư dân.
Thời Victoria, hạt Black Country nằm ở phía bắc và phía tây của Birmingham đã trở thành một trong những khu công nghiệp phát triển mạnh mẽ nhất. Tên của nó bắt nguồn từ lớp than đá lộ thiên đã bao phủ lên toàn bộ mảnh đất một màu đen. Ở đây có những lớp quặng và than đá dày nhất trên toàn Vương quốc Anh.
Bây giờ thì tỉ lệ thất nghiệp ở khu này cao thứ ba cả nước. Số vụ án nhỏ đang tăng lên cùng với hành vi chống đối xã hội.
Hầu hết các vụ phạm tội diễn ra ở trục đường chính nối liền Stourbridge với Hagley, khu vực bình thường không thu hút mức độ phạm tội cao. Những ngôi nhà mặt đường đều có hai mặt tiền, chúng mới được xây dựng với những cột nhà theo kiến trúc La Mã màu trắng sáng lấp lánh và những cửa sổ lắp kính pha chì đen. Dọc theo cuối con đường về phía xa là những ngôi nhà tách biệt và cũ kĩ hơn.
Kim cho xe đi về phía gần hàng rào rồi đỗ lại giữa hai xe cứu hỏa.
Không nói gì, cô trình thẻ căn cước của mình cho nhân viên canh gác hiện trường. Anh ta liền gật đầu và nhấc dải băng để cô chui qua.
“Chuyện gì đã xảy ra vậy?” - Cô hỏi nhân viên cứu hỏa đầu tiên mình nhìn thấy.
Anh ta chỉ vào những cây có quả hình nón còn lại ở rìa khu đất. “Lửa bắt đầu từ đó và lan ra hầu hết các cây trước khi chúng tôi đến kịp.”
Kim để ý thấy trong số mười ba cây trồng dọc khu đất, chỉ có hai cây gần sát nhất với căn nhà là không bị ảnh hưởng.
“Anh là người phát hiện ra xác chết à?”
Anh ta chỉ về phía một nhân viên cứu hỏa đang ngồi trên nền đất nói chuyện với một viên cảnh sát. “Những người khác đều đang ở ngoài xem bạo động nhưng căn nhà này vẫn tối om. Hàng xóm khẳng định chiếc Range Rover màu đen là của bà ấy và bà ấy sống một mình.”
Kim gật đầu rồi bước đến chỗ nhân viên cứu hỏa ngồi trên nền đất. Anh trông nhợt nhạt và cô để ý thấy tay phải anh run run. Tìm thấy một thi thể không bao giờ là cảm giác dễ chịu, dù bạn đã được rèn luyện thế nào.
“Anh đã chạm vào bất cứ thứ gì chưa?” - Kim hỏi.
Anh thoáng nghĩ ngợi rồi lắc đầu. “Cửa phòng tắm mở, nhưng tôi không bước vào trong.”
Kim dừng lại ở cửa trước, thò tay vào thùng các-tông nằm phía bên trái và lấy ra những túi ni-lông màu xanh quấn quanh chân mình.
Kim bước liền hai bậc cầu thang một để đi đến phòng tắm. Cô lập tức giáp mặt Keats - nhà nghiên cứu bệnh học. Ông có vóc dáng nhỏ bé cùng cái đầu hói, dễ dàng được nhận dạng bởi bộ ria mép và bộ râu nằm đúng một điểm bên dưới cằm. Ông đã có vinh dự được hướng dẫn cô ở cuộc khám nghiệm tử thi đầu tiên của Kim vào tám năm về trước.
“Xin chào cô, Thanh tra,” - ông cất tiếng và nhìn quanh cô. “Bryant đâu?”
“Lạy Chúa, chúng tôi không cùng một đội.”
“Phải rồi, nhưng hai người giống như một món ăn Trung Quốc. Sườn xào chua ngọt… nhưng mà thiếu Bryant, cô chỉ chua…”
“Keats, ông nghĩ giờ tôi còn tâm trạng để đùa à?”
“Công bằng mà nói, cô chẳng có khiếu hài hước tí nào.”
Ôi, cô thật sự tức tối và muốn trả đũa lại. Nếu muốn, cô có thể mỉa mai ông ta về những nếp gấp chẳng mấy phẳng phiu trên chiếc quần màu đen ông ta đang mặc. Hoặc cô có thể chỉ ra rằng cổ áo ông ta đã bị sờn. Cô thậm chí còn có thể nhắc đến những vết máu nhỏ trên mặt sau chiếc áo khoác của ông ta.
Nhưng ngay lúc đó, một thi thể phụ nữ lõa thể đang nằm bất động giữa họ đòi hỏi sự tập trung cao độ của cô.
Kim chậm rãi di chuyển đến gần bồn tắm, cẩn thận để không bị trượt trên nền nhà đã bị văng đầy nước xung quanh bởi hai bộ suit màu trắng.
Cơ thể nạn nhân ngập trong nước. Đôi mắt bà ta đang mở. Mái tóc vàng ruộm của bà ta nổi lên mặt nước, đang phủ lên khuôn mặt.
Cơ thể bà ta đang nổi, đầu vú vươn lên trên mặt nước.
Kim đoán bà ta chỉ khoảng ngoài 45 và chưa đến 50, nhưng trông bà ta trẻ hơn tuổi. Cánh tay còn săn chắc nhưng thịt đã mềm nhũn vì ngâm trong nước. Móng chân sơn màu hồng phớt và bà ta không hề có lông chân.
Lượng nước trên sàn cho thấy đã có một cuộc giằng co xảy ra và người phụ nữ đã chiến đấu đến cùng để giữ tính mạng của mình.
Kim nghe tiếng bước chân ầm ầm lên cầu thang.
“Thanh tra Stone, có một bất ngờ thú vị.”
Kim rên rỉ, nhận ra giọng nói với sự mỉa mai được thể hiện qua từng từ. - ‘Thanh tra Wharton, vinh hạnh được gặp anh’.
Cô đã làm việc với anh ta một vài lần và chưa bao giờ che giấu sự coi thường con người này. Anh ta là một viên chức chỉ coi trọng sự nghiệp - người muốn leo lên bậc thang danh vọng càng nhanh càng tốt. Anh ta không hề hứng thú với việc giải quyết các vụ án.
Sự sỉ nhục cuối cùng đối với anh ta là khi cô trở thành thanh tra trước anh ta. Việc cô được bổ nhiệm đã khiến anh ta phải chuyển nhà và chuyển công tác đến West Mercia - một lực lượng nhỏ với ít cạnh tranh hơn.
“Cô đang làm gì ở đây? Tôi nghĩ cô phải biết đây là vụ án do lực lượng West Mercia giải quyết chứ.”
“Tôi thì nghĩ anh phải hiểu vụ án này nằm ngay ranh giới giữa hai đồn cảnh sát và tôi là người đầu tiên bắt đầu điều tra chứ.”
Một cách vô thức, Kim đã bước ra ngoài phòng tắm. Nạn nhân đã không còn cần bất cứ cặp mắt tò mò nào xoáy vào cơ thể đang lõa thể của bà ta nữa.
“Đây là vụ án tôi tiếp nhận, Stone.”
Kim lắc đầu và khoanh tay lại. “Tôi sẽ không nhúc nhích đâu, Tom ạ.” Cô nghiêng đầu. “Chúng ta có thể tham gia điều tra chung. Tôi đến đây trước nên tôi sẽ chỉ huy.”
Khuôn mặt nhỏ thó của anh ta bỗng ngập tràn biểu cảm. Chừng nào cô có thể dùng một cái muỗng xúc nhãn cầu của anh ta đi thì anh ta mới chịu báo cáo cho cô mất.
Cô dò xét anh ta từ đầu đến chân. “Và chỉ định đầu tiên của tôi là chỉ cho phép vào hiện trường vụ án khi có sự bảo vệ thích hợp.”
Anh ta nhìn xuống chân cô, sau đó nhìn lại đôi giày không được che chắn gì của mình. Dục tốc bất đạt - cô thầm nghĩ.
Cô hạ giọng: “Đừng khiến vụ án này trở thành một cuộc tranh đấu, Tom ạ.”
Anh ta ném cho Kim một cái nhìn khinh bỉ trước khi quay đầu và lao ra khỏi phòng tắm.
Kim lại trở lại với xác chết.
“Hẳn là cô thắng được đấy,” Keats nói nhỏ.
“Hả?”
Đôi mắt ông nhảy múa vẻ thích thú. “Cuộc thi đi tiểu.”
Kim gật đầu. Cô hiểu điều ông ta nói.
“Chúng ta ra khỏi đây được chưa?”
“Thêm vài tấm cận cảnh phần ngực bà ta nữa thôi.”
Trong khi ông nói, một nhân viên pháp y chĩa chiếc camera có ống kính dài ngang với một cái ống xả vào ngực người phụ nữ.
Kim cúi người lại gần và nhìn thấy hai vết thương trên mỗi bên vú.
“Bị dìm xuống nước?”
“Tôi nghĩ thế. Khám nghiệm sơ bộ không tìm thấy vết thương nào khác. Tôi sẽ báo lại cho cô sau khi khám nghiệm tử thi.”
“Liệu bao lâu thì xong?”
Kim không thấy dụng cụ đo nhiệt độ ở gan đâu cả, vậy nên cô đoán ông đã dùng nhiệt kế hậu môn trước khi cô tới.
Cô biết rằng trong vòng một tiếng đầu tiên, nhiệt độ cơ thể sẽ giảm 1,5OC. Thông thường cứ mỗi giờ sau đó nhiệt độ lại giảm thêm 1,5O hoặc 1,0OC. Cô cũng biết con số đó có thể bị ảnh hưởng bởi nhiều yếu tố khác. Nhất là trong trường hợp này khi nạn nhân khỏa thân chìm dưới làn nước lạnh.
Ông nhún vai. “Tôi sẽ tính toán chính xác hơn sau, nhưng tôi cho là không quá hai tiếng đâu.”
“Khi nào thì ông có thể…”
“Tôi còn một bà già 96 tuổi qua đời trong khi đang ngủ trên ghế bành và một cậu trai 26 tuổi vẫn còn nguyên kim tiêm trên cánh tay.”
“Thế nghĩa là cũng chẳng có việc gì gấp đúng không?”
Ông nhìn đồng hồ đeo tay. “Đến trưa nhé?”
“Tám giờ,” cô vặc lại.
“Mười giờ, không sớm hơn được nữa đâu,” ông càu nhàu. “Tôi cũng là người nên cần có lúc nghỉ ngơi chứ.”
“Hoàn hảo,” cô nói. Đó chính là thời điểm mà cô nghĩ tới trong đầu. Như vậy, cô có thời gian họp với đội và phân công ai đó tới dự.
Kim nghe thấy những tiếng chân nữa trên hành lang. Tiếng thở hổn hển ngày càng tới gần.
“Hạ sĩ Travis,” cô nói, không ngoái đầu lại. “Chúng ta có thêm gì rồi?”
“Cảnh sát đang phỏng vấn các nhà lân cận. Đội FOA đã tạm giữ vài người hàng xóm, nhưng họ chỉ hay biết khi xe cứu hỏa đổ tới đây. Một người lái mô tô đi ngang qua đã gọi điện thông báo.”
Kim xoay người lại và gật đầu. Đội cảnh sát hiện trường đã làm rất tốt nhiệm vụ bảo vệ hiện trường cho đội pháp y và khoanh vùng tất cả những người có thể là nhân chứng, tuy nhiên, các ngôi nhà đều nằm khá xa con đường, cách nhau tới một phần tư mẫu. Nơi đây rõ ràng không phải là thánh địa của những người hàng xóm tọc mạch.
“Nói tiếp đi,” cô nói.
“Lối đột nhập là qua tấm kính vỡ ở cửa sau trong khi lính cứu hỏa lại nói cửa trước đã mở khóa.”
“Hừm… lạ thật.”
Cô gật đầu cảm ơn rồi đi xuống cầu thang.
Một nhân viên pháp y đang kiểm tra hành lang trong khi một người khác đang lấy dấu vân tay trên cửa sau. Một chiếc túi xách hàng thửa nằm trên quầy ngồi ăn sáng. Kim không hiểu cái móc khóa trang trí họa tiết bằng vàng kia có ý nghĩa gì. Cô không dùng túi xách bao giờ, nhưng nhìn nó có vẻ đắt tiền.
Nhân viên pháp y thứ ba bước vào từ phòng ăn kế bên. Anh ta hất hàm về phía cái túi xách. “Không bị lấy đi thứ gì cả. Thẻ tín dụng và tiền mặt vẫn còn nguyên.”
Kim gật đầu và đi ra khỏi ngôi nhà. Ở ngưỡng cửa, cô tháo cái túi phủ bên ngoài đôi giày của mình và đặt nó vào một chiếc hộp thứ hai. Tất cả trang phục bảo hộ sẽ được thu thập lại và giám định để tìm thêm chứng cứ sau này.
Cô đến bên dưới bờ tường. Một người lính cứu hỏa vẫn đứng theo dõi để đảm bảo ngọn lửa đã được dập tắt hoàn toàn. Lửa bao giờ cũng thông minh, chỉ một tàn lửa bị bỏ sót có thể làm tất cả cháy bùng lên trong vài phút.
Cô ngồi trong xe, nhìn toàn cảnh hiện trường xung quanh mình.
Teresa Wyatt sống một mình. Có vẻ như không có vật gì bị cướp đi hay thậm chí là động tới.
Kẻ giết người có thể cứ thế bỏ đi, hoàn toàn yên tâm rằng sớm nhất là phải tới sáng hôm sau người ta mới phát hiện ra cái xác, vậy mà hắn lại phóng hỏa để thu hút sự chú ý của cảnh sát.
Giờ tất cả những gì Kim cần làm là tìm hiểu tại sao.