* * *

Mật Danh Hoàng Hôn

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 52 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
30

❊ ❊ ❊

Sau nhiều cuộc cãi vã giữa các nhóm lăng xăng trên mô đất, nơi đỗ xe bỗng nhộn nhịp. Một số trèo lên xe lái về phía Beverly Glen.

— Chúng nó đến chờ sẵn ở đích, Naritsa bình luận - Cậu có muốn tới đó không?

Kostia để câu hỏi lọt qua tai. Jenny đã biến vào sau bụi cây với Jeff Parks đến một phút rồi. Cô ấy mà hít một cữ vào thì gì cũng dám làm. Anh cay đắng nhớ lại bữa dự đám cưới Paulo, anh bắt gặp cô trong buồng tắm với Rory Keane vì bị xỉn. Nhưng hôm nay anh đinh ninh từ tối đến giờ cô không hề đụng đến ma túy.

Làm gì đây? Đi tìm cô và hứng một lời cự tuyệt thẳng thừng, hay đánh liều thả lỏng dây cương?

— Bắt đầu rồi, Naritsa trầm trồ.

Một xe Lamborghini và một Pontiac dàn trên vạch xuất phát. Cùng lúc Jenny xuất hiện và định băng qua đường. Cô bị cản lại.

Một người đội mũ lưỡi trai đỏ đứng giữa hai đầu xe hạ mạnh tay cầm mảnh vải. Bánh xe trượt như điên trên mặt đường khét lẹt mùi cao su, hai chiếc xe bay đi trong tiếng rú máy kinh khủng. Sau một lát ánh đèn đỏ tan biến trong đêm tối, chỉ còn tiếng động cơ rít xé tai chịu không nổi.

Naritsa chợt hiểu mình được mời đến dự thứ trò tiêu khiển gì. Gã thấy căng thẳng, hai tay bóp vào nhau.

— Không chịu đựng nổi… ! Để tôi cản hắn lại!

Gã chạy vụt qua đường, Kostia vội bám theo. Cùng một lúc anh trông thấy Jeff Parks đến với Jenny và Rinaldo Kubler thì từ chiếc Porsche đen bước xuống.

— Kostia, đây là Jeff Parks, Naritsa nói.

Chàng diễn viên chẳng buồn quay đầu lại.

Kostia liếc qua và thấy anh chàng đang xỉn gần chết.

Naritsa nắm tay áo gã, van nài:

— Đừng đua, Jeff. Đừng ngu ngốc!

Như thể chưa từng gặp nhau bao giờ, Jeff gạt mạnh tay hất ra.

— Đến lượt cậu, Jeff. Hai gã vừa nói chuyện với Kubler hổn hển báo tin. - Cậu kia đã sẵn sàng.

Kubler đánh chiếc Porsche từ từ chạy đến vạch xuất phát. Jeff nhìn theo, khinh ra mặt.

— Không còn ai khác hay sao mà lại chọn tay ngốc nhỏ con này?

— Jenny… Kostia thì thầm.

— Này Jenny, Jeff nói, anh sẽ quẳng chàng công tử cục cứt của em xuống vực cho coi!

Gã bật cười như điên.

— Anh đến chứ? Có xem không?

— Jenny… Kostia nhắc lại.

Cô đưa cặp mắt mờ đục nhìn anh.

— Kostia, làm một việc gì đi chứ, Naritsa cầu khẩn.

— Jenny, Kostia lại nài. - Ta về đi.

Anh nắm cánh tay cô. Cô giật mình như bị đánh, nhìn trân mà không thấy anh, vùng ra chạy vụt đi.

— Lên xe chứ? Jeff hét to.

Naritsa kinh hoàng nhìn thấy Jenny nhảy vào chiếc Corvette.

— Jenny, em điên à?

Chưa ai kịp trở tay, Jeff đã ngồi vào xe nổ máy lăn ra vạch xuất phát. Gã gọi Kubler:

— Này pédé, nhìn xem ai ngồi bên tớ! Cậu thấy thế nào?

Kubler căm ghét gã vì nghi gã lăng nhăng với Jenny. Ngược lại, vì Jeff chưa cưa đổ được Jenny nên tức muốn chết khi thấy cô khoái tên khốn kiếp huênh hoang này hơn mình.

— Cậu không để như vậy được! Naritsa rên rỉ.

— Không! Kostia đáp.

Anh xông đến chiếc Corvette nắm lấy núm cửa phía Jenny: khóa chặt. Nhảy hai bước vòng qua xe lay mạnh núm bên kia. Cũng khóa nốt. Kính hạ xuống… Kostia suýt rú lên vì đau: Jeff cầm chiếc wrench to nặng đập mạnh định chặt gãy tay anh.

— Cút ngay! Jenny gào lên.

Gã đội mũ lưỡi trai đỏ huých mạnh đẩy Kostia sang bên:

— Xê ra! Thằng ngốc.

Hắn giơ miếng giẻ ra hiệu xuất phát.

Kostia co chân định nhảy lên capo xe.

— Này Popov!

Răng nghiến chặt, mặt méo xệch vì đau, Kostia quay lại nhìn: Kubler mở toang cửa chiếc Porsche của gã. Kostia lao đầu tới trước vọt luôn vào xe, dùng cánh tay không đau sập mạnh cửa, và thấy ngay mình bị ép chặt xuống ghế vì lực gia tốc man rợ. Chẳng khác bị chiếc ná cao su khổng lồ bật đi. Vách đá hai bên đường như sập xuống. Bên trái, chiếc Corvette cũng lao như tên lửa, sườn phải của nó mấp mé sườn trái chiếc Porsche.

Mới đấy, qua ánh đèn pha đã thấy con đường như tan biến mất, ở đúng chỗ nó gấp khúc thành góc thẳng. Không kịp phanh. Chết cả lũ đến nơi rồi! Xe càng tăng tốc. Liếc qua Kubler. Môi vểnh lên, tay gắn chặt vào vành lái, vẻ mặt khoái lạc mê mẩn: gã cũng xỉn nốt.

— Hoảng à? Gã hỏi, mắt không rời con đường.

Các ý nghĩ trong đầu Kostia va đập vào nhau nổ ròn liên tiếp, không kém những mảnh đá dăm từ bánh xe văng ra.

Họa may trong muôn một sẽ có xe lọt được qua cua tay áo. Chiếc nào đây?

Anh kinh hoàng thấy mình cầu chúc cho Jeff Parks lọt qua. Và cũng ngay trong khoảnh khắc ấy anh hiểu ngay tại sao: Jenny.

Anh ngã nhào vào bảng đồng hồ. Mặt lạnh như tượng đá, Kubler đạp phanh sát sàn bằng toàn bộ sức nặng thân hình. Xe trượt bánh chệnh choạng.

Tiếng sắt thép cọ vào nhau ghê rợn.

Hai xe đột nhiên ngoắc chặt vào nhau cùng lao vào cõi hư vô.

Và điều khó tin đã xảy ra: đúng lúc Rinaldo vừa nhả chân ga, Kostia thấy chiếc Corvette vượt qua và choán mất hết đường, lại còn thấy cả Jeff Parks vẫy tay hoan hô… Đuôi chiếc Corvette như sắp rời tung từng mảnh rung khủng khiếp, nó xoay ngang mặt đường trượt dài trong tiếng bánh xe chết cứng miết rền rĩ… Rồi biến mất trong đêm tối: vượt qua chiếc Porsche!

Rinaldo giận dữ về số trong nháy mắt, lạng trái rồi đạp hết ga. Kostia cảm thấy xe bay vọt lên, rồi sống lưng đập mạnh khi xe lại chạm đất, bụi cây ập đến quật vào mặt như móc thịt, và chợt thấy xe không còn bám đường nữa, rồi lại thấy như có phép lạ đưa xe trở lại mặt đường, mũi xe như bị hút chặt vào đèn đỏ chiếc Corvette lấp lánh phía trước chưa đầy một mét.

— Thằng đểu! Rinaldo văng ra.

— Chết thì chết.

— Kubler, Kostia bình tĩnh gọi.

Rinaldo chỉ liếc nhìn anh trong chớp mắt. Kostia thọc ngay chân vào giữa hai cẳng gã, tì hẳn người vào bảng đồng hồ lấy hết sức đạp gí chân phanh.

Chiếc Porsche quay ngang, lộn hai vòng. Kostia không rời chân. Nhắm nghiền mắt đinh ninh sắp chết bẹp. Nhưng chợt thấy mọi thứ đều đứng lại. Đêm yên ả.

Anh mở mắt. Kubler há mồm, tay vẫn nắm chắc vô lăng, mắt nhìn vào vô định. Gã cất giọng không âm sắc:

— Xuống ngay, đồ ngốc.

Kostia ngơ ngác bước xuống.

Cuộc đua kết thúc.

Một ý nghĩ quay cuồng trong đầu Kostia: nếu Jenny không về được Beverly Glen trót lọt, anh sẽ đi đứt phen này.

Janis ỏn ẻn:

— Tôi gầy được ba livre. Chấm dứt ăn kiêng. Cực quá lắm. Tôi dùng vài cục đường có được không?

— Mời chị, Peter đáp.

Anh hoảng hồn thấy chị ta liên tiếp lấy đường trong hộp bỏ vào tách trà nhiều đến nỗi nước trong tách cạn khô, không khác gì xi măng xây đê lấn biển ở Hà Lan hút nước đại dương.

Đang 8 giờ sáng. Trước đây nửa giờ chị ta gọi điện hẹn gặp anh trước khi lên đường.

Một giờ nữa chị sẽ bay đi Washington.

— Sếp cho rằng tôi phí thì giờ với gã di tản Xô Viết bị hành hạ ấy. Hình như sếp cần đến tôi ở cơ quan. Tôi phải tuân lệnh.

— Tôi đang định gọi tới chỗ chị.

— Thật à? Anh có vài lát bánh mì nướng đấy không?

—John!

— Phết bơ và mứt nhé!

— Xin có ngay, thưa bà.

— Cảm ơn.

Bếp trưởng nghiêng mình rồi biến lẹ.

— Đêm qua xảy ra rất nhiều chuyện. Tôi không ngủ được bao nhiêu.

— Tôi cũng thế, trung úy.

— Tin cuối cùng. Vừa bắt giữ Jennifer Lewis.

— Thế à?

— Xỉn hoàn toàn.

— Đang bị giam chứ?

— Hai mươi phút thôi. Sau đó Ralph Nadelman tới.

— Tay luật sư?

— Ông ta trả mọi khoản bảo lĩnh.

— Của những ai?

— Từ từ… Chị có biết Mulholland chứ?

— Có.

— Mỗi tuần hai bận, vào khoảng 3, 4 giờ sáng những tên choai choai khốn kiếp đến đua xe. Xe chạy bằng xăng, tay đua chạy bằng Cocain. Nguy hiểm chết người.

— Anh chàng Nga?

Peter gật đầu.

— Cậu ta cũng chơi sao? Janis trợn tròn mắt hoảng hốt.

— Có. Nhưng không xỉn. Nghe cho kỹ nhé chị Janis. Hai xe đua với nhau.

— Những ai lái?

— Chiếc Corvette do Jeff Parks diễn viên làng nhàng, ngồi bên là Jenny.

— Xe kia?

— Gã Nga. Xe Porsche. Rinaldo Kubler lái. Sao lại chung xe? Hai gã có đủ cớ để thù ghét nhau.

— Kubler?

Peter châm thuốc, im lặng hai giây.

— Nhân tình cũ của Jenny!

— Lạy Chúa!

— Một nhân vật đáng chú ý. Chưa đầy hai sáu tuổi, thu nhập hàng năm từ ba đến bẩy trăm triệu đô.

— Anh vừa nói bao nhiêu?

— Chị không nghe nhầm đâu.

— Hắn kiếm đâu ra?

— Hình như hắn có bằng phát minh một hệ thống điện tử phát hiện tên lửa. Chuyện quốc phòng mà.

— Anh kiểm tra chưa?

— Đang. Một chi tiết: xét nghiệm máu thấy có hai gram cocain.

— Có phải khách hàng của cơ quan anh?

— Cho đến nay thì chưa.

— Lúc này có ai còn bị giữ không?

— Không. Tất cả đều được tự do có bảo lãnh.

— Ai bắt giữ họ?

— Lee và Dick.

— Theo lệnh trung úy?

— Tình cờ thôi. Họ theo dõi Kubler.

— Lý do?

— Hai ngày trước đây họ bắt gặp hắn trên bãi tắm Malibu. Hắn bám đuôi Jenny và gã Nga.

Janis tưới vài giọt trà lên khối đường ướt nhèm trong tách.

— Ghen tuông?

— Không chắc… Dù sao, Lee và Dick muốn ngăn chặn cuộc tàn sát. Jenny lăn xả vào họ định cấu xé. Gã Nga can thiệp. Jeff Park đánh nhau với Kubler. Nhân viên của tôi rút súng… Chẳng may có một nhà báo ở đấy. Vụ bê bối sẽ được đưa lên hàng đầu tất cả các phương tiện thông tin.

— Không tốt. Tôi đang mong gã Nga không lộ mặt.

Đột nhiên chị liếm môi, dán mắt vào một điểm sau lưng Peter: John bưng khay tới.

— Thưa bà, tôi xin mạn phép phục vụ bà món trứng trộn thịt hun khói, cùng với vài loại phô mai

Anh ta đặt các thứ trước mặt Janis. Mắt chị ta long lanh hẳn lên:

— Có chút vang nào không?

— Trắng hay đỏ, thưa bà?

— Có lẽ trắng.

— Bordaux hay Bourgogne ạ?

Janis liếc mắt nhìn Peter vẻ ăn năn.

— Có lẽ cho nếm qua cả hai thứ luôn.

— Có ngay thưa bà!

Chị khởi động bằng món trứng, hai tay trộn cực kỳ khéo. Vốn là người lịch sự, Peter giữ im lặng hồi lâu đợi qua những miếng đầu tiên mới lên tiếng.

— Chị không thấy từng ấy sự kiện chồng chất tạo thành quá nhiều trùng hợp?

Janis chùi mép bằng chiếc khăn thêu.

— Tôi không tin vào những trùng hợp ngẫu nhiên, thưa trung úy.

— Tôi cũng không tin. Còn về Boswell và Botero, tôi cũng mới có tin thêm.

Janis ngẩng phắt đầu.

— Tin chẳng lành?

— Về Arthur thì không, Peter buồn rầu đáp. - Nhưng tối qua, vừa được biết hai người cuối cùng gặp anh ấy lúc còn sống trên đất Hoa Kỳ đã bị giết.

Janis đẩy đĩa thức ăn ra.

— Đêm đó lại mất ngủ. Tôi vội đến xà lim gặp Zizi Mac Cormick. Nó xác nhận điều tôi suy ra từ các tin nhận được. Chị Janis, đang có vụ gì rất lớn đang được chuẩn bị bên Colombia. Vụ chưa từng thấy. Hình như từ nhiều tháng nay, một khối lượng ma túy rất lớn đang được tích trữ trong rừng rậm.

— Bao nhiêu?

Peter ngập ngừng:

— Sợ chị cho tôi là thằng thộn.

— Đừng ngại.

— Hàng mấy trăm tấn.

Janis căng mắt nhìn anh.

— Anh hãy trả lời tôi: có hay không.

Và nhìn xoáy vào mắt trung úy:

— Anh có tin vậy không?

— Không biết nữa…

— Có? Không?

— Có.

— Anh căn cứ vào đâu?

— Mũi tôi.

— Hàng mấy trăm tấn... chị đăm chiêu nhắc lại. Mỗi người theo đuổi ý riêng mình.

— Tên Zizi của anh lượm tin từ đâu?

— Tại chỗ. Tin đồn.

— Theo trung úy, nếu tin đó có cơ sở… nhưng sao ta lại không coi đó là giả thuyết nhỉ. Số lượng này tích lại nhằm mục đích gì?

Peter tỏ ý không biết.

— Trong mười năm lại đây, lượng Cocain sản xuất ra có giảm bớt không?

— Không.

— Thị trường vẫn nhận được đều đều?

— Không trục trặc gì.

— Vậy anh thấy có lý do nào khiến LConsortium mạo hiểm đến mức tích trữ một lượng thuốc điên rồ thế?

— Đúng lý thì hoàn toàn không có lý do nào.

— Nhưng theo anh thì điều ấy lại đang diễn ra.

— Đúng.

Chị vô tình lượm vài cục đường trên khay bỏ vào mồm nhai.

— Peter. Anh đã nghĩ đến giá trị bằng tiền của số ma túy đó chưa?

— Khoảng năm mươi đến một trăm tỉ đôla.

— Vẫn theo ý anh. Giả sử toàn bộ Cartel nó liên kết với nhau để đánh một trận đặc biệt, anh thấy khả năng tài chính của chúng có chịu nổi một sự đọng vốn lớn đến thế không?

— Không.

— Và chi trả các khoản kinh phí của trận đánh?

— Quá nặng.

Janis thở một hơi dài.

— Anh hoàn toàn có lý. Vì vậy, nếu đặt giả thuyết sự kiện đó có thật, ta phải đi đến kết luận là số Cocain đó được tích lại theo yêu cầu của một khách hàng bí mật… Ai?

Chị tủm tỉm cười thích thú.

— Chính đó là câu hỏi số một tôi đặt ra cho trung úy đây.

— Tôi xin chịu.

— Dễ ợt. Ai có thể làm nổi công việc mà những tư nhân riêng lẻ không thể đủ sức làm?

Peter vừa dễ chịu vừa bực mình: Janis đưa anh trở lại ghế giảng đường đại học! Lâu lắm rồi bây giờ mới nhớ đến ông già có biệt tài đánh thức trí tuệ con người… Socrate.

Khốn nỗi đầu óc anh lúc này quá căng thẳng nên không cho ra nổi câu trả lời.

Janis trả lời thay cho anh.

— Một cộng đồng ngồi riêng lẻ!

— Nghĩa là?

— Một quốc gia.

Chị dẩu môi:

— Anh đoán ra rồi chứ? Nếu những điều chúng khai với anh là đúng sự thật, thì chỉ có một nước đủ sức làm thôi!

Chị ta ngả người vào Peter, nói thật sôi nổi với giọng khàn đục xưa nay anh chưa bao giờ nghe.

— Bây giờ chắc anh đã rõ vì sao tôi đặc biệt quan tâm đến Kostia Vlassov?

— Còn câu hỏi thứ hai?

— Nếu bọn Colombia thực sự gom số ma túy lớn đến thế, nhất định không phải để bán lẻ.

Chị ta lấy hơi để nói tiếp đoạn sau thật dõng dạc:

— Chắc hẳn chúng đã có cách đưa cả gói vào nước ta qua một chuyến duy nhất!

Janis quá vội vàng… Đi quá xa… Peter chợt cảm thấy mệt quá sức. Chị ta chỉ tay vào anh.

— Câu hỏi là: bằng cách nào?

Anh chán nản nhìn chị.

— Không thể có cách nào. Đơn giản là không thể.

— Nếu vậy, tất cả những điều ta vừa dựng lên đều không đúng được!

Chị giật mình nhìn đồng hồ tay, đứng phắt lên:

— Lạy Chúa, đến giờ bay!

Chị lục trong xắc lấy tấm danh thiếp nguệch ngoạc mấy chữ đưa cho Peter.

— Gọi cho tôi bất cứ ngày đêm ở hai số máy này! Nhớ lấy: cả ngày lẫn đêm.

Chị chìa tay.

— Đừng quên thỏa thuận giữa chúng mình. Sòng phằng với nhau từ đầu đến cuối. Anh báo cho tôi mọi tin tức, tôi cũng sẽ không tiếc anh bất cứ điều gì! Thề đi.

Chị rũ áo đứng lên.

— Janis ..

Mặt cúi gằm, Peter mân mê tấm danh thiếp, vẻ đăm chiêu.

— Tôi cũng có một câu hỏi… ở Hoa Kỳ có hàng trăm người Nga li khai đến nhập cư. Nhưng trong đầu chị chỉ có một: Kostia Vlassov. Tại sao?

Janis đáp y hệt Peter khi chị hỏi anh căn cứ vào đâu mà tin có lượng ma túy khổng lồ.

— Cái mũi tôi.

DANH HOÀNG HÔN Nguyên tác: Sunset (1988) ebook©MotSAch —★— TVE-4u© Nhà xuất bản Phụ Nữ 2006
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.