Hành Trình Đến Tận Cùng Đêm Tối

Lượt đọc: 14 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 41

❊ ❊ ❊

Nhưng chúng tôi chỉ hoài công, các ngón ranh ma thì Madelon còn có nhiều hơn tất cả chúng tôi hợp lại. Chứng cớ là cô ấy đã gặp lại được Robinson, và vẫn còn muốn thế... Người đầu tiên nhìn thấy họ ngồi với nhau là Parapine. Hai người đang ngồi ngoài hè một quán cà phê trước cửa ga Phía Đông.

Tôi đã nghĩ rằng rồi thế nào họ cũng gặp nhau nhưng tôi làm ra vẻ không quan tâm lắm đến quan hệ giữa họ với nhau. Tóm lại thì cái đó chẳng quan hệ gì đến tôi. Hắn làm tròn phận sự trong nhà thương, hơn nữa lại không tồi, đối với những bệnh nhân bại liệt, một công việc bạc bẽo hết mức, dọn cứt, lau chùi, thay quần áo, thật là khổ sở. Chúng tôi không còn có thể đòi hỏi gì hơn ở hắn.

Nếu như những buổi chiều tôi phải đi công việc ở Paris hắn có tranh thủ tìm cách gặp lại Madelon thì cũng là việc của hắn. Còn chúng tôi thì, từ khi Madelon bị hai cái tát, chẳng còn thấy cô ta bén mảng đến Vigny-sur-Seine. Nhưng tôi nghĩ rằng từ khi đó nhất định cô ấy đã nói với hắn nhiều chuyện xấu về tôi!

Tôi cũng không nhắc lại với Robinson chuyện ở Toulouse, cứ như chẳng có gì xẩy ra cả.

Dù muốn dù không thì sáu tháng đã trôi qua, và rồi một kỳ nghỉ hè của nhân viên lại tới, chúng tôi bỗng cần tìm một nữ y tá thạo nghề xoa bóp, vì cô y tá làm việc này đã bỏ đi lấy chồng.

Khá đông các cô gái xinh đẹp nộp đơn xin việc, chúng tôi đâm ra lúng túng khó chọn giữa các giai nhân chắc nịch thuộc nhiều quốc tịch ùa đến Vigny liền sau khi báo chí đăng lên quảng cáo của chúng tôi. Cuối cùng thì chúng tôi quyết định tuyển một cô người Xlô-vác tên là Sophie, da thịt và dáng dấp mềm mại uyển chuyển, một sức khỏe thánh thiện, chúng tôi thấy rất quyến rũ, phải thú thật là vậy.

Cô gái Sophie này biết rất ít tiếng Pháp, nhưng tôi sẵn sàng dạy cô học, để chứng tỏ cái lịch thiệp nhỏ nhoi của mình. Vả lại, với sự tiếp xúc mới mẻ này, tôi cảm thấy như tìm lại được cái thú dạy học. Tuy đã có lúc Baryton làm cho tôi chán việc dạy học. Thành cố tật rồi. Nhưng lại thấy tươi trẻ làm sao! Hào hứng làm sao! Thân hình đẹp như tượng! Cái lý do mới hay chứ! Linh hoạt! Mạnh mẽ! Tuyệt vời hết mức! Nhan sắc của cô không hề giảm bớt tí nào bởi những cái thẹn thùng thật giả trong những lúc chuyện trò quá tây phương. Còn tôi, xin nói thật lòng, tôi ngắm cô mãi không thôi. Tôi tiến hành cuộc giải phẫu từng cơ bắp, từng nhóm một trên thân hình cô... Từng rẻo cơ bắp, từng vùng... Cái sức sống mãnh liệt ấy hòa quyện với nhau đồng thời cũng khéo léo chia tách ra, thành từng chùm, lẩn trốn đấy mà cũng ưng thuận đấy, bàn tay tôi tiếp tục sờ nắn không biết chán... Dưới làn da mượt mà, lúc căng, lúc giãn, thật huyền diệu...

Thời đại của những niềm vui sống động, của những sự hài hòa to lớn, không thể chối cãi, có tính sinh lý học, tính tương đối, thời đại ấy sẽ đến... Thân hình ấy, cái thiên chất ấy đang bị những bàn tay đáng xấu hổ của tôi vầy vò... Những bàn tay của người lương thiên, cái ông linh mục vô danh ấy... Trước hết phải có phép của Thần Chết và của những Danh ngôn... Toàn những điệu bộ õng ẹo thối hoăng! Lem luốc một lớp cáu ghét dầy cộp toàn những tín điều, và nhồi nhét những thứ cứt nghệ thuật vào tận cốt lõi để cho người lịch sự chơi một phát... Rồi có ra sao thì ra! Việc tốt đẹp đấy nhỉ! Tiết kiệm được việc phải khơi gợi những điều chợt nhớ ra... Cái gì chứ những cái chợt nhớ thì người ta sẵn lắm, chỉ một lần là họ có thể mua được tất cả những cái chợt nhớ đẹp đẽ huy hoàng nữa... Cuộc sống phức tạp hơn, nhất là cuộc sống của những thân hình con người. Cuộc phiêu lưu tàn khốc. Không còn gì thất vọng hơn. Bên cạnh cái tật xấu đó của những thân hình hoàn hảo, thì cô-ca-in chỉ còn là trò tiêu khiển của các trưởng ga.

Nhưng hãy trở lại với Sophie của chúng ta! Chỉ riêng sự có mặt của cô đã giống như một sự táo bạo đối với ngôi nhà đầy vẻ hờn dỗi, sợ sệt và mờ ám của chúng tôi.

Sau một thời gian ngắn sống cùng nhau, chúng tôi luôn vui mừng coi cô thuộc đội ngũ các nữ y tá của mình, tuy nhiên cũng không thể không e ngại rằng đến một ngày nào đó cô sẽ khuấy đảo toàn bộ những sự thận trọng vô tận của chúng tôi, hoặc đơn giản là một buổi sáng tốt đẹp cô bỗng nhận rõ ra cái thực tế thảm hại của chúng tôi...

Sophie vẫn chưa biết được toàn bộ những kẻ bị bỏ rơi chết gí một xó như chúng tôi! Một lũ bất đắc chí! Chúng tôi ngắm nghía cô sống nhanh nhẹn hoạt bát bên chúng tôi, chỉ cần cô đứng dậy, đơn giản thế thôi, rồi ngồi vào bàn với chúng tôi, rồi lại đứng lên đi... Thế cũng đủ say mê rồi...

Và mỗi cử chỉ đơn giản như thế của cô đều đem đến cho chúng tôi sự bất ngờ và niềm vui thích. Chỉ một việc ngắm nhìn cô thật là xinh đẹp, thật là vô tư, là chúng tôi đã như thấy được những tiến bộ đầy chất thơ của bản thân mình. Nhịp sống của cô nảy sinh nhiều nguồn phong phú hơn ... Chứ không như nhịp sống của chúng tôi bò lê bò càng, dãi dớt nhòe nhoẹt.

Cái thể lực vừa lanh lợi lại vừa chính xác và hiền dịu ấy toát ra từ đầu đến chân cô, khiến chúng tôi phải bối rối không yên một cách thật là hay, nhưng đối với chúng tôi thì vẫn phải nói cho đúng là không yên.

Sự hiểu biết cục cằn của chúng tôi đối với mọi cái trên đời, theo bản năng là rất dễ ngúng nguẩy với niềm vui này, một sự hiểu biết thật ra là luôn luôn kinh hãi, ẩn náu dưới hầm sâu của cuộc sống, đầu hàng cái tồi tệ nhất theo thói quen và theo kinh nghiêm.

Sophie có dáng đi bay bổng, mềm mại và chính xác mà người ta thường thấy gần như cái dáng quen thuộc của phụ nữ Mỹ, cái dáng của những con người vĩ đại của tương lai mà cuộc sống đầy tham vọng và hời hợt sẽ đưa họ tới những kiểu cách phiêu lưu mới ... Cánh buồm hoan hỉ đã kéo lên rồi, nào ta lên đường tới cõi Vô cùng ...

Parapine vốn không phải con người mang chất trữ tình hơn ai đối với những vấn đề đầy hấp dẫn này, nhưng cũng vẫn phải mỉm cười mỗi khi cô xuất hiện. Chỉ một việc ngắm nhìn cô là tâm hồn ông đã thấy dễ chịu rồi. Nhất là đối với tâm hồn tôi, nói cho đúng, vẫn còn nhiều ham muốn.

Vấn đề là làm sao có thể bất thần chộp được Sophie, để làm cho cô mất bớt đi cái lộng lẫy ấy, cái quyền lực và cái uy thế đã tác động vào tồi, tóm lại là để hạ cô xuống thấp hơn một chút, để cô dễ tiếp xúc hơn đối với cái tầm cỡ xoàng xĩnh của chúng tôi, tôi đã vào phòng cô khi cô đang ngủ. Thật là một Sophie hoàn toàn khác, gần gũi hơn và cũng thật ngạc nhiên và vững dạ hơn. Không lòe loẹt, gần như không che đậy, nằm ườn trên giường, đùi vế hớ hênh, da thịt xâm xấp bầy ra hết cả, cô cho thấy rõ sự mệt mỏi ...

Sophie chìm sâu vào giấc ngủ rất say, hơi khẽ ngáy. Đó là thời điểm duy nhất tôi thấy cô thật đúng tầm tay mình. Chẳng còn là những trò ma thuật. Chẳng còn là trò đùa. Chỉ còn sự nghiêm túc. Cô hì hụi với mặt trái của cuộc sống, và đang còn cố hút lấy sinh lực của đời ... Những lúc này trông cô hau háu, thậm chí say sưa giành lại sức mình. Phải nhìn cô trong những giấc ngủ như thế này, nở nang đầy đặn và các bộ phận của cơ thể không ngừng ngây ngất mê ly dưới làn da dẻ hồng hào. Trông cô cũng kỳ cục, buồn cười như mọi người. Cô lơ mơ ít phút sung sướng, rồi ánh mặt trời như vừa ra khỏi đám mây dầy, tràn ngập lên cô, cô tự hào, thanh thoát, lấy lại sự bay bổng của mình ...

Ta có thể hôn lên tất cả. Thật là dễ chịu được sờ mó đúng vào lúc vật chất trở thành sự sống. Ta leo lên cái bình nguyên vô tận mở ra trước cánh đàn ông. Ta reo lên: Trời! Thế là xong! Tha hồ mà hưởng khoái lạc trên đó như trên một sa mạc mênh mông...

Giữa chúng tôi, mà cô coi như những người bạn hơn là những ông chủ, thì tôi tin rằng mình được coi là người thân nhất. Ví dụ như cô cứ lầm tôi đều đều với tay y tá ở khu bệnh nhân khùng, là một tay lính cứu hỏa cũ. Cô giải thích rằng, cô làm như thế là do muốn tốt cho tôi, vì không muốn tôi phải làm việc quá sức bởi những công việc trí óc tôi đang tiến hành và hơi khó phù hợp trong việc tiếp cận với tính tình cô. Hoàn toàn có lợi cho tôi. Thế là cô làm cho tôi thành kẻ bị cắm sừng về mặt vệ sinh. Chẳng còn nói gì nữa.

Tất cả những cái đó chung quy chỉ đem lại cho tôi lạc thú, nhưng trong thâm tâm, tôi vẫn còn canh cánh chuyện Madelon. Một ngày nào đó, tôi cũng phải kể hết cho Sophie biết để xem cô nói sao về chuyện ấy. Và tôi đã thanh toán được đôi chút sau khi kể cho cô biết những ưu phiền của tôi. Quả thật là tôi đã quá ngán những chuyện cãi vã không dứt và những oán giận xẩy ra do mối tình bất hạnh của họ, và Sophie hoàn toàn đồng tình với tôi về chuyện này.

Cô cho rằng, Robinson và tôi đã là bạn với nhau, thì chúng tôi cần phải cùng nhau hòa giải hoàn toàn đơn giản, hoàn toàn tử tế và càng sớm càng tốt. Đó là lời khuyên xuất phát từ một thiện tâm. Ở Trung Âu có nhiều người có thiện tâm như thế. Chỉ có điều là cô chưa thật thông hiểu những cá tính và phản ứng của những người ở đây. Cô khuyên nhủ tôi với những ý định tốt nhất trên đời, nhưng trật lất. Thấy được cô lầm, thì đã quá muộn.

- Anh nên gặp lại Madelon, cô khuyên tôi, cứ như lời anh kể thì xét cho cùng cô ta phải là một cô gái tớ tế... Chỉ có anh, anh đã gây sự và đối xử thô bạo và đáng ghét với cô ấy!... Anh phải xin lỗi và thậm chí phải có món quà tặng nhỏ để cô ấy quên đi...

Ở nước cô thì người ta làm thế thật. Tóm lại là cô khuyên tôi những việc rất lịch sự nhưng không thực tế.

Tôi nghe theo những lời khuyên của cô, trước hết vì tôi thoáng thấy tất cả những kiểu cách, những sự xích lại với nhau theo kiểu ngoại giao và những trò phô bầy ấy, cuối cùng cũng chừa ra một ô trống nhỏ cho khả năng giải trí và cách tân nữa. Phải cực lòng mà ghi nhận rằng, dưới sức ép của tình hình và tuổi tác, tình bạn của tôi đã trở nên khiêu dâm một cách xảo trá. Một sự phản bội. Trong lúc này, Sophie tiếp tay cho tôi phản bội mà cô không biết. Kể cũng hơi kỳ lạ là Sophie không thích những hiểm nguy. Một bản chất tuyệt vời, không đòi hỏi lấy một đồng xu nhỏ, nhưng cũng không chịu bỏ lỡ bất cứ thời cơ nào trong cuộc sống, về nguyên tắc cô không chút nghi ngờ những chuyện đó. Cô hoàn toàn cùng loại với tôi. Cô còn có thể đi xa hơn. Cô hiểu những thay đổi cần có trong các trò giải trí của hạ bộ. Phải thừa nhân là hiếm có người phụ nữ nào lại có khuynh hướng phiêu lưu đến thế. Rõ ràng chúng tôi đã khéo chọn người.

Có lẽ cô muốn, mà tôi cũng thấy đó là tự nhiên, rằng tôi cho cô biết một vài chi tiết về mặt sinh lý của Madelon. Cô ngại bộc lộ sự vụng về của mình khi tiếp xúc thân mật với một phụ nữ Pháp, vốn ở nước ngoài người ta thường coi là những người nổi tiếng rất có tài nghệ trong chuyện ấy. Còn việc phải chịu đựng thêm vào đó cả Robinson thì cô cũng đồng ý để tôi được vui lòng. Cô bảo, Robinson chẳng gợi cảm gì đối với cô, nhưng dù sao thì chúng tôi cũng thật đồng tình với nhau. Cái đó là chính. Được thôi.

Tôi chờ thêm ít ngày, cho có dịp tốt để nói qua với Robinson cái dự kiến tổng quát về chuyện hòa giải giữa chúng tôi. Một buổi sáng, tại phòng quản trị, hắn đang sao chép các hồ sơ bệnh lịch vào quyển sổ cái. Tôi thấy đây là lúc hợp thời để thực hiện ý đồ của mình. Tôi cắt ngang công việc của hắn, chỉ để hỏi đơn giản rằng hắn sẽ nghĩ thế nào về việc tôi định nói lại với Madelon để cùng quên đi cái việc quá đáng vừa qua... Và liệu tôi có thể nhân dịp này giới thiệu với hắn cô bạn mới Sophie của tôi? Và nếu hắn nghĩ rằng chưa phải lúc cho tất cả những việc ấy thì cũng nói cho tôi rõ dù chỉ một lần cho dứt khoát.

Ban đầu, hắn còn hơi ngập ngừng, tôi nhận thấy rõ, nhưng rồi cũng trả lời, tuy không hào hứng lắm, rằng hắn thấy chẳng có gì là bất tiện... Trong thâm tâm, tôi tin rằng Madelon đã cho hắn biết tôi sẽ có thể sớm tìm gặp lại cô ta với lý do này hay lý do khác. Về chuyện cái tát hôm cô ta đến Vigny, tôi lờ đi, không hề nhắc đến.

Tôi không dại gì mà để xảy ra cãi nhau về chuyện này và để hắn gọi mình là kẻ thô lỗ giữa công chúng, bởi vì dẫu là bạn bè với nhau từ lâu, nhưng trong nhà này thì muốn gì hắn cũng dưới quyền tôi. Uy quyền trên hết.

Chuyện dàn xếp này được tiến hành rất kịp thời vào đúng tháng giêng. Như thế rất tiện, chúng tôi quyết định sẽ gặp nhau cả ở Paris một ngày chủ nhật, sẽ cùng đi xem chiếu bóng và có thể sẽ kéo nhau đi dự một chốc ngày hội hàng năm của Batignolles. Hắn cho tôi biết, Madelon rất thích đi chơi chợ phiên. Thế là gặp thời rồi! Lần đầu gặp lại nhau lại trúng vào ngày hội, thế càng hay.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.