Hành Trình Đến Tận Cùng Đêm Tối

Lượt đọc: 57 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 16

❊ ❊ ❊

Cứ như là mình thạo đường thạo lối, tôi rẽ sang một con đường bên tay phải, sáng sủa hơn: “Broadway”. Tôi đọc được tên trên tấm bảng chỉ đường. Tít tận trên cao, phía trên những tầng chót vót, vẫn còn thấy ánh sáng ban ngày với những con chim hải âu bay lượn và những mảnh trời xanh. Chúng tôi tiến bước ở dưới này trong cái bóng âm âm một màu tro, u tối như ở trong rừng, đường phố đông nghịt như một tảng bông to tướng táp nham bẩn thỉu.

Giống một vết thương buồn, con đường ấy dẫn chúng tôi đi biền biệt, bờ này qua bờ khác, hết cực nhọc này đến cực nhọc khác, chẳng ai thấy được đâu là tận cùng, chỗ tận cùng của mọi con đường trên thế gian này.

Không có xe cộ qua lại, chỉ thấy người là người.

Về sau, người ta giải thích, tôi mới biết, đó là khu phố quý giá, khu phố như vàng: Manhattan. Vào đấy chỉ được đi bộ, như vào nhà thờ vậy. Đó là trái tim đẹp bằng Nhà Băng của thế giới ngày nay. Thế mà vẫn có người nhổ bậy ngoài đường. Cũng phải bạo gan mới dám thế.

Thật là một khu phố đầy ắp vàng, một phép lạ thật sự, thậm chí người ta còn nghe thấy phép lạ ấy qua mỗi khung cửa với tiếng Đô la sủng sẻng, cái đồng Đô la dịu dàng quá thể, một đức Thánh Thần thực thụ, còn quý hơn cả máu.

Dù sao thì tôi cũng có thì giờ đi xem họ và vào cả đó để nói chuyện với những người nhân viên coi giữ tiền. Họ buồn buồn và được trả lương tồi.

Khi các con chiên bước chân vào Nhà Băng của mình, chớ có tưởng rằng họ được phục vụ thỏa thích. Không đâu. Họ nói thầm thì với Đô la qua một cái lưới sắt nhỏ, như là đi xưng tội ấy. Không có nhiều tiếng ồn đâu, những ngọn đèn sáng dịu, giữa những vách ngăn cao chỉ để hở có một cái cửa ghi sê nho nhỏ, thế thôi. Họ không nuốt thứ Bánh Thánh ấy đâu. Họ ấp ủ cả vào ngực. Tôi không thể ở đó lâu để ngắm nghía họ. Còn phải đi theo những người ngoài đường phố giữa những bóng râm dựng đứng như những bức vách trơn tru.

Bỗng nhiên, đường phố mở toác ra một kẽ nứt dẫn đến một cái ao ánh sáng. Mọi người thấy hiện ra trước mặt một vũng lớn rực sáng mầu xanh lục kẹt giữa những khối nhà cao lớn như những con quái vật. Chính giữa khoảng trống ấy, có một ngôi nhà còn hơi mang dáng vẻ thôn dã, xung quanh có những bải cỏ hoang.

Tôi hỏi nhiều người đi bên mình cái nhà ấy là nhà gì, nhưng phần lớn họ chỉ nhìn theo và làm như không nghe thấy lời tôi. Họ chẳng có thì giờ đâu để mà mất. Một chàng trai nhỏ nhắn, tuy thế, cũng muốn cho tôi biết rằng đó là Tòa Thị chính, cậu ta còn nói thêm, tòa nhà cổ ấy có từ thời thuộc địa [88*], tất cả những gì là lịch sử... người ta để lại đấy cả... Xung quanh cái ốc đảo ấy là một vườn hoa có ghế để ngồi ngắm Tòa Thị chính, nhưng lúc tôi đến đó thì hầu như chẳng có gì khác để mà ngắm.

Tôi chờ ở đấy dễ đến một tiếng đồng hồ, thế rồi trong cái tranh tối tranh sáng, giữa đám đông người qua lại liền liền và buồn tẻ ấy, vào lúc giữa trưa, bỗng ùa ra như một vụ đất trườn, những cô thiếu nữ tuyệt đẹp ào ào đổ tới.

Phát hiện mới ghê gớm làm sao! Nước Mỹ mới kỳ lạ làm sao! Mê ly làm sao! Càng nhớ đến Lola! Khuôn mẫu của cô đã không đánh lừa tôi! Quả thật là thế!

Tôi đã đạt tới chỗ nhậy cảm nhất trong cuộc hành hương này. Và nếu lúc đó trong bụng không đói cồn cào thì tôi đã tưởng mình gặp được một trong những thời điểm bộc lộ siêu nhiên của cái đẹp. Những cái đẹp tôi không ngừng khám phá ra đó đã khiến mình si mê với chút ít tin cậy và thoải mái trong thân phận một con người xoàng xĩnh. Chỉ còn thiếu một miếng bánh xăng uých nữa là tôi được coi như được hưởng trọn vẹn phép lạ. Nhưng tôi vẫn thiếu miếng xăng uých!

Tuy vậy những dáng hình mềm mại kia mới kiều diễm làm sao! Những nét thanh tú không sao tin là có thật! Sự hài hòa kỳ lạ làm sao! Những sắc thái nguy hiểm! Những thành công của mọi hiểm nguy! Tất cả mọi hứa hẹn có thể có đều toát ra từ khuôn mặt và thân hình các cô gái tóc vàng này! Cả các cô tóc nâu! Lại cả các cô gái nhí nhảnh kia nữa! Và vẫn đang còn nhiều cô khác tiếp tục đua nhau đến! Tôi nghĩ, có lẽ một chuyện cổ tích Hy Lạp đang bắt đầu chăng? Tôi đến thật đúng lúc.

Những cô gái hiện hình đó lại càng có vẻ thần thánh hơn, là hình như họ không chút nào tỏ ra thấy sự tồn tại của tôi trên cái ghế băng ngay bên cạnh, dầm dề, nhỏ rãi ra trước cái cảnh khiêu dâm huyền bí trong khi vừa sốt rét vừa đói, phải thú nhận là thế. Giá có thể lột da được thì tôi cũng sẵn sàng vào lúc đó, dẫu chỉ một lần thôi. Không có gì ngăn cản được tôi.

Các cô nàng ấy có thể dẫn tôi đi, thăng hoa tôi lên, những cô gái huyền hoặc ấy, họ chỉ cần làm một cử chỉ, thốt ra một lời, là tôi theo ngay tức khắc và hoàn toàn vào cái thế giới của mộng mơ, nhưng có lẽ họ còn những sứ mệnh khác.

Một tiếng, hai tiếng trôi qua trong cảnh sững sờ như thế. Tôi không còn hy vọng gì nữa.

Ở đấy có những lòng súc vật. Anh có thấy ở quê mình thường trêu chọc dân lang thang xin ăn thế nào không? Bọn mình nhồi nhét vào một cái ví tiền cũ đầy những lòng gà thối. Thế là, một tay to béo, lanh lợi và háu ăn nữa, vừa thấy đã mê tơi luôn.

Nhưng cũng phải suy nghĩ đứng đắn, chớ có phạm ngay vào cái túi tiền lép kẹp của tớ. Tiền tớ chẳng có là bao. Tớ không dám đến xem nữa. Vả lại tớ dễ trông một hóa hai. Tớ chỉ cảm thấy là nó mỏng mảnh lắm, những tờ bạc run rẩy sau lớp vải, liền ngay cạnh cái túi có mấy tờ thống kê chẳng ra gì.

Nhiều người qua lại đó, nhất là đám thanh niên đầu như bằng gỗ cẩm lai, những cái nhìn khô khan, đơn điệu, những quai hàm không mấy bình thường, vừa rộng vừa thô... Có thể vì thế mà đàn bà con gái nước này lại thích chăng. Đường phố như chia theo giới tính, đàn bà thì chẳng thèm nhìn đi đâu ngoài những gian hàng, tất cả đều bị cuốn hút vào những cái ví tay, khăn choàng, những mặt hàng tơ lụa, mỗi tủ kính chỉ bầy ít cái nhưng kiểu cách, từng loại rõ ràng. Trong cái đám đông trên đường phố ít thấy các cụ già. Từng cặp cũng vậy. Tôi một mình ngồi đó giờ này qua giờ khác trông người ta đi qua đi lại, nhưng chẳng ai có vẻ gì coi đó là chuyện kỳ quặc. Tuy nhiên đến một lúc nào đó, tay cảnh sát đứng gác trong cái bục tròn như bình mực ở giữa đường kia hẳn sẽ để mắt nghi ngờ tôi, một kẻ đang mưu toan cái gì quái lạ đây. Việc đó đã thấy được.

Dù ở đâu, khi anh đã để cho các nhà chức trách nhòm đến, thì tốt nhất là hãy phới đi luôn cho thật nhanh. Không phải oong đơ gì cả. Lặn ngay thôi! tôi tự nhủ mình.

Ở phía tay phải cái ghế tôi ngồi quả nhiên có một cái hố rộng ngay trên hè như kiểu lối xuống xe điện ngầm ở bên mình. Cái hố hiện ra sao mà đúng lúc thế. Rộng rãi, phía trong lại có những bậc lên xuống bằng đá cẩm thạch mầu hồng hẳn hoi. Tôi đã thấy khá nhiều người biến xuống dưới đó một lúc rồi lại lên. Thì ra người ta xuống đó đi đại tiểu tiện. Tôi quyết định ngay lập tức. Cái gian để làm công việc đó cũng lát cấm thạch. Một loại bể bơi, nhưng đã tháo cạn hết nước, một thứ bể bơi thối um, chỉ đầy lên trong lúc ánh chiều yếu ớt, tàn lụi và kết thúc ở đó, trên đám người đã cởi hết khuy ra giữa những mùi khó ngửi của chính họ, mặt đỏ lựng xô nhau làm cái việc bấn thỉu của mình trước thiên hạ, với những tiếng ồn man rợ.

Giữa cánh đàn ông với nhau, cứ thế, chẳng phải mầu mè gì, trong tiếng cười hô hố của tất cả mọi người xung quanh, kèm theo những tiếng cổ vũ như trong trận dấu bóng. Xuống đến nơi là họ cởi liền áo vét tông trước tiên, như sắp vào cuộc đấu. Ăn mặc qua loa, thành tục rồi mà.

Thế rồi rất phóng túng, múa may quay cuồng như trên sân nhà thương điên, họ lùi vào ngồi trong cái hang cứt. Những người mới từ trên đường xuống chưa hết bậc thang thì đã phải đối đáp hàng nghìn câu cớt nhả tởm lợm, tuy thế xem ra anh nào cũng vui vẻ. Trên hè phố, họ giữ gìn ý tứ nghiêm chỉnh bao nhiêu, thậm chí còn buồn buồn nữa, thì cái triển vọng sắp được tống tháo hết mọi thứ trong lòng trong ruột ra, với sự huyên náo nháo nhác càng làm cho họ như được giải thoát và hoan hỉ thầm kín bấy nhiêu.

Các cánh cửa phòng vệ sinh vấy bẩn từng mảng tường, long khỏi bản lề, chỉ còn bám lơ lửng vào khung. Người ta đi lướt từng phòng, nhòm vào bông lơn đôi ba tiếng, những anh chờ lượt, mồm ngậm phì phèo điếu xì gà nặng vỗ vai anh đang còn ngồi ì đó hai tay ôm đau co rúm lại. Lắm anh rền rĩ như người bị thương hay như đàn bà rặn đẻ. Họ hù dọa các anh chàng táo bón bằng những thủ thuật tra khảo tài tình.

Khi có tiếng nước phọt ra báo hiệu một chỗ trống, là tiếng la ó lại dậy lên gấp bội xung quanh cái hốc vừa được bỏ không, mà người ta thường phải gieo đồng tiền sấp ngửa để xem ai giành được chỗ. Những tờ báo đọc chưa hết, dầy như những chiếc gối con, chỉ nháy mắt đã tan biến trong tay các nhà lao động trực tràng này. Khó nhận được rõ mặt họ vì khói thuốc mù mịt. Tôi không dám tới gần bởi cái mùi ở họ bốc ra.

Cái nghịch cảnh này thật rõ khéo phơi bầy để làm chưng hửng một người khách lạ. Tất cả sự bừa bãi thầm kín ấy, sự suồng sã đường ruột kinh khủng ấy hoàn toàn trái ngược với những gì là gò bó câu thúc trên đường phố. Tôi không sao tránh khỏi choáng váng.

Tôi lên trên mặt đường vẫn bằng những bậc đá ấy để ngồi nghỉ cũng trên cái ghế băng ấy. Một sự quá lạm đột ngột về tiêu hóa và dung tục. Một phát hiện vui vẻ về chuyện cứt đái. Tôi gác sang bên những phương diện rối mù trong cuộc phiêu lưu vừa rồi. Chẳng hơi sức đâu mà phân tích cũng như tiến hành một sự tổng hợp các phương diện ấy. Cái khẩn thiết bây giờ là kiếm chỗ ngủ đã. Chẳng có sự cuồng nhiệt nào lại thú vị và hiếm hoi đến thế?

Vậy là tôi bắt luôn vào dòng người đang tiến vào một trong những phố chính và chúng tôi cứ từng đoạn lại bị dồn ứ lại vì các cửa hàng xé nhỏ cái đám đông ấy thành từng nhóm vào các quầy hàng. Một khách sạn mở rộng cửa, tạo ra một sự lộn xộn lớn hơn. Từ các ngách cửa quay, người ta tóe ra hè phố, tôi thì bị ngoạm theo chiều ngược lại vào một tiền sảnh rộng lớn ở phía trong.

Thoạt tiên là ngỡ ngàng. Cứ phải dò dò đoán đoán trước sự oai vệ và quy mô cao rộng của ngôi nhà. Bởi vì tất cả chìm trong bóng mờ ảo của những ngọn đèn đã được che bớt, phải mất một lúc mắt mới quen dần.

Trong cái ánh sáng mờ ảo ấy, nhiều cô gái trẻ ngồi lọt thỏm trong những chiếc ghế xa lông sâu, như những đồ trang sức còn bầy trong hộp. Mấy tay đàn ông hau háu lượn lờ, lặng lẽ đi đi lại lại vởi khoảng cách nhất định, tò mò và sợ sệt, trước một dẫy những bộ giò bắt chéo lên để lộ những cặp đùi mang tất lụa tuyệt vời. Hình như những cô nàng huyền diệu ấy chờ ở đó những sự kiện rất quan trọng và rất đắt tiền. Dĩ nhiên tôi không phải đối tượng để các cô nghĩ đến. Nhưng, tôi cũng cứ đảo nhanh một lượt trước sự cám dỗ dài dài và hiển nhiên ấy.

Có lẽ đến một trăm cô gái tuyệt trần đã vén lên và sẵn sàng trên dẫy ghế xa lông duy nhất. Tôi đi tới phòng tiếp tân mà đầu óc cứ mơ mơ màng màng vì vừa hưởng thụ một liều sắc đẹp quá mạnh đối với khí chất của tôi, người cứ lảo đảo như say.

Một nhân viên chải chuốt đứng ở quầy hung hăng giao cho tôi một căn phòng. Tôi yêu cầu phòng nào nhỏ nhất trong khách sạn. Vào lúc ấy tôi chỉ có khoảng năm chục đô la trong túi, hầu như chẳng còn nghĩ ngợi gì mà cũng chẳng biết tin vào đâu cả.

Tôi hy vọng rằng căn phòng anh chàng nhân viên ấy dành cho tôi thật sự là căn phòng nhỏ nhất nước Mỹ, vì cái khách sạn của anh ta, khách sạn Laugh Calvin, vốn được quảng cáo là nơi đông khách nhất trong số những nhà trọ sang trọng nhất lục địa. Trên đầu tôi là những phòng trọ đầy đủ tiện nghi tiếp nối nhau vô tận! Ngay cạnh tôi, trong những chiếc ghế xa lông kia, những cám dỗ cưỡng dâm hàng loạt! Những vực thẳm! những hiểm họa! Nỗi thống khổ của kẻ nghèo đối với cái đẹp vậy là không bao giờ dứt được chăng? Còn dai dẳng hơn cả cái đói chăng? Nhưng chẳng còn thì giờ đâu mà gục ngã ở đó, các nhân viên khách sạn rất lanh lẹn đã giúi vào tay tôi một chiếc chìa khóa khá nặng. Tôi không đám động đậy nữa.

Tôi bỗng thấy một chú bé nhanh nhẹn, ăn mặc như một ông tướng rất trẻ, vụt ra từ bóng tối; chờ lệnh chỉ huy. Tay nhân viên mày râu nhắn nhụi gõ ba tiếng chuông và cu cậu kia huýt một tiếng còi. Họ dẫn tôi đi. Bắt đầu là thế. Chúng tôi rảo bước. Trước tiên qua một hành lang, bước chân rắn rỏi, chúng tôi đi trong bóng tối, quả quyết như một đoàn xe điện ngầm. Người lái ấy là chú nhóc. Đến một góc, một chỗ ngoặt rồi thêm một chỗ ngoặt nữa. Đường đi cong cong một chút. Qua hết chỗ đó. Đến thang máy. Cũng đã mệt. Đến nơi rồi à? Chưa. Còn một hành lang nữa. Tối hơn nữa, tường ốp gỗ mun nên tôi thấy chỗ nào cũng như thành vách cả. Tôi không có thì giờ để mà xem xét. Chú bé huýt còi, tay xách chiếc va li mảnh dẻ của tôi. Tôi không dám hỏi gì ở chú bé. Cái chính là phải đi đi đã, tôi biết thế. Trên lối đi tối om, đây đó một bóng đèn đỏ hay xanh vãi ra một chỉ lệnh. Những vạch vàng dài đánh dấu các cửa phòng. Chúng tôi đã vượt từ lâu các số 1800 rồi các số 3000, tuy vậy vẫn còn phải phó mặc cho cái định mệnh không thể cưỡng lại được của chính mình. Chú bé phục vụ đeo lon giong ruổi trên con đường không tên trong bóng tối ấy như theo bản năng của chính chú ta. Trong cái hang đó, chẳng có gì là bất ngờ đối với chú. Chiếc còi của chú chuyển giọng rền rĩ khi chúng tôi vượt qua một anh da đen hay một chị hầu phòng cũng da đen. Chỉ thế thôi.

Do phải cố gắng rảo bước chân, tôi đã đánh mất trên dọc những hành lang giống hệt nhau này cái chút ít sức khỏe còn lại nhờ ở việc thoát ra khỏi trạm Cách ly. Tôi cảm thấy mình tơi tả như cái lều của tôi tơi tả trước giông bão châu Phi trong những mùa lũ nước ấm. Tại đây, về phần mình, tôi rơi vào một ngọn thác lũ những cảm giác lạ lẫm. Có lúc tôi thấy như giữa hai thứ nhân loại đã đi tới chỗ vật lộn nhau trong trống rỗng.

Bỗng chú bé, không báo trước, quay ngoắt lại, chúng tôi đã tới. Tôi đụng vào một cánh cửa, đó là phòng của tôi, một cái hộp to với vách gỗ mun. Chẳng có gì trên mặt bàn, ngoài ánh đèn leo lét xanh lè. “Giám đốc khách sạn Laugh Calvin thông báo với du khách rằng sự thân thiện đã được thừa nhận đối với ngài và Giám đốc khách sạn sẽ nhận phần trách nhiệm lo lắng gìn giữ niềm vui của du khách trong suốt thời gian lưu lại New York”. Đọc cái lời rao đặt vào chỗ dễ thấy lại càng khiến cho tôi thêm chán ngán.

Khi còn lại một mình, lại càng tồi tệ hơn. Cả cái nước Mỹ này đến quấy nhiễu tôi, đặt cho tôi biết bao nhiêu vấn đề to lớn, và gieo vào tôi những linh cảm xấu xa, ở ngay trong cái phòng này.

Nằm trên giường, âu lo nặng trĩu, tôi thử làm quen với căn phòng nửa tối nửa sáng này để bắt đầu. Cạnh cửa sổ phòng, từng lúc lại có tiếng gầm rít rung chuyển cả những bức tường thành. Một chuyến métro lộ thiên vừa chạy qua. Nó lao giữa hai đường phố trước mặt như một quả trái phá, đầy những thân hình run rẩy và băm bổ, nó giật giật từ quận này sang quận khác của cái thành phố đồng bóng này. Nó chạy đã xa mà tiếng gầm rú vẫn còn vọng lại phía sau từ bức tường này qua bức tường khác, khi nó đã phóng đến một trăm cây số giờ. Giờ ăn tôi đến trong tình trạng mệt lả như thế, rồi giờ ngủ nữa.

Cái làm tôi rối ruột nhất chính là đoàn tầu métro hung dữ. Phía bên kia giếng cạn, trên bức tường thành ấy đã bật sáng ở một rồi hai căn phòng, rồi hàng chục căn. Phía trong một vài phòng, tôi có thể thấy những gì diễn ra. Đó là những cặp vợ chồng đi ngủ. Những người Mỹ này hình như cũng giống người mình, cũng sụm đi sau lúc sáu giờ chiều [89*] . Đàn bà thì đùi vế rất đầy đặn nhưng cũng rất xanh xao, ít nhất là mấy người tôi thấy rõ ở đây. Đàn ông phần lớn vừa cạo râu vừa hút thuốc xì gà trước khi đi ngủ.

Vào giường họ bỏ kính ra trước rồi bỏ hai hàm răng giả vào cái cốc đặt ở chỗ dễ thấy. Họ không có vẻ gì là trò chuyện với nhau, giữa những người khác giới, hoàn toàn như ngoài phố. Có thể nói, họ là những con vật to xác rất dễ bảo, quen với những chuyện buồn chán rồi. Chỉ thấy có hai cặp để đèn sáng, làm với nhau những gì tôi chờ đợi, mà cũng không dữ dằn gì lắm. Còn những người đàn bà khác thì ăn kẹo trên giường trong khi chờ chồng rửa ráy.

Thế rồi đèn tắt phụt hết.

Người ngủ, trông thật đến buồn, thấy rõ được họ thây kệ việc đời muốn ra sao thì ra, chẳng cần tìm hiểu ngay bản thân mình thế nào, tại sao lại ở đây. Mọi cái chẳng liên can gì đến họ. Họ ngủ thế nào cũng xong, đó là những con người đầy dũng cảm và nhiệt huyết hoặc cũng là những con người rất trâng tráo, ngu đần, không nhậy cảm, là người Mỹ hay người gì cũng thế thôi. Họ luôn luôn cố giữ cho lương tâm thanh thản.

Tôi đã thấy ở đấy quá nhiều thứ không rõ ràng để mà thỏa mãn. Tôi biết quá nhiều và biết chưa dủ. Bụng bảo dạ, phải đi thôi, đi nữa. Có thể mày sẽ gặp được Robinson dấy. Dĩ nhiên đó là một ý nghĩ ngốc nghếch nhưng tôi lại lấy đó làm một lý do để mà ra đi nữa, huống chi cứ lăn lóc giở mình trên cái giường con này mãi thì cũng không sao chợp mắt được. Giá có thủ dâm trong trường hợp ấy thì cũng chẳng an ủi, chẳng giải khuây được chút nào. Quả là thất vọng.

Tồi tệ nhất là cứ phải tự hỏi xem liệu ngày mai có tìm được đủ sức mà tiếp tục làm những việc mình đã làm hôm trước và đã làm từ đã quá lâu rồi, lấy đâu ra sức cho những hành động xuẩn ngốc này, cho hàng nghìn dự kiến chẳng đi đến đâu này, cho những mưu toan nhằm thoát ra khỏi cái tất yếu nặng trĩu, những mưu toan luôn luôn thất bại, và rút cục tất cả những cái đó cũng chỉ để một lần nữa mình tự thuyết phục mình rằng không thể vượt qua định mệnh, cứ đành tối tối tiếp tục nằm bẹp dưới chân bức thành này, ôm nặng mối kinh hoàng về cái ngày mai luôn luôn bấp bênh hơn, nhơ nhớp hơn.

Có thể là cả tuổi tác cũng đuổi theo mình và đe dọa những điều xấu hơn, đồ bạc ác! Sẵn của đâu để mà hoang phí cuộc đời thế! Cả cái tuổi thanh xuân đã phải đi chết ở tận chân trời góc biển trong sự lặng thinh của chân lý. Mà ra ngoài thì đi đâu, tôi xin hỏi anh, khi mà mình không còn đủ được cái khoản hoang tưởng trong người? Chân lý, đó là cơn hấp hối không bao giờ kết thúc. Chân lý trên đời này, đó là cái chết. Phải chọn thôi, chết hay nói dối. Tôi chưa bao giờ có thể tự sát cả.

Thôi thì tốt hơn hết hãy cứ ra ngoài phố, một cuộc tự sát nho nhỏ. Mỗi người đều có tài vặt của mình, phương pháp của riêng mình để chinh phục cái ngủ và cái ăn. Phải làm thế nào ngủ được một cái để còn lấy lại đủ sức kiếm lấy miếng bánh cho ngày mai. Phải lấy lại hăng say, có thể thì mai mới tìm được một công việc gì và trong lúc chờ đợi, phải ngay tức khắc vượt qua được cái làm mình mất ngủ. Đừng tưởng dễ mà ngủ được một khi trong đầu anh nghi ngờ mọi sự, và nhất là người ta lại gây cho anh bao nỗi sợ.

Tôi mặc quần áo quấy quá thế nào nên thế, chạy được đến thang máy nhưng hơi lẩm cà lẩm cẩm. Liệu tôi có nên đảo qua cái tiền sảnh để ngắm những hàng những dẫy các cô nàng xinh đẹp mê hồn với những cặp giò quyến rũ, những khuôn mặt thanh tú và nghiêm khắc. Tóm lại đó là những mỹ nhân, những mỹ nhân níu khách. Người ta thì có thể thử xem, còn tôi, tôi lại sợ bị giữ lại. Lắm cái phức tạp. Hầu như tất cả những ham muốn của kẻ nghèo đều bị trừng phạt bằng nhà lao. Và đường phố lại thu hút tôi. Không còn cái đám đông như trước nữa. Đám đông này tỏ ra táo bạo hơn, nhấp nhô suốt dọc các vỉa hè, như thể họ được đặt chân đến một đất nước đỡ cằn cỗi hơn, đất nước để giải trí, đất nước của chiều tối.

Họ tiến về phía có những dẫy đèn treo trong bóng đêm tận từ xa, những con rắn nhiều màu sắc vùng vẫy. Người từ các phố xung quanh đổ dồn vào. Tôi nghĩ, người đông thế kia hẳn là hốt lắm đô la, chỉ một món mùi xoa chẳng hạn, hay món tất lụa! Hay chỉ món thuốc lá thôi! Nói luôn cái thân mình, thiên hạ đi dạo trên cái đông của ấy, nhưng họ chẳng cho anh lấy một đồng xu nào, dù chỉ để ăn! Thật là thất vọng khi nghĩ đến chuyện ấy, đã bao nhiêu lần người ta cấm không được chống đối lẫn nhau, giữa nhà này với nhà kia cũng vậy.

Tôi cũng lê gót tiến về phía sáng đèn ấy, một rạp chiếu bóng, rồi một rạp khác ngay bên cạnh, rồi lại một rạp nữa và cứ thế suốt dọc phố. Mỗi rạp lại hút đi từng mảng lớn của đám đông. Tôi chọn một rạp chiếu bóng treo ảnh nhiều phụ nữ mặc đồ lót với những bộ đùi đẹp làm sao! Thưa các ngài! Nặng cân đấy! Phong phú đấy! Chính xác đấy! Lại còn những cái đầu xinh xắn trên đó nữa chứ, cứ như tranh vẽ cả, tinh tế, mảnh mai bạng bút chì, không có gì phải sửa, hoàn hảo, không chút lơ là, không một vết nhòe, tôi đã nói hoàn hảo mà, xinh xắn nhưng đồng thời lại rắn rỏi và súc tích. Tất cả những gì mà cuộc sống có thể làm nẩy nở một cách nguy hiểm nhất, một cách thật sự hớ hênh của cái đẹp, thì đều có thể thấy ở những hở hang trên những trang giai nhân tuyệt thế và hài hòa sâu sắc này.

Trong rạp chiếu bóng, không khí tốt lành, êm ái và ấm cúng. Những ống đàn oóc to cao, tiếng cũng dịu dàng như trong nhà thờ lớn, nhưng những ốngđàn trông như những cặp đùi ấy sẽ có thể kích thích cô nàng nào đây. Không bỏ lỡ một phút. Tôi lao ngay vào với lời xin lỗi tẻ nhạt. Ai có làm gì thì cũng thây kệ, cứ nghĩ rằng cuối cùng thì thiên hạ đều có thể trở nên độ lượng cả thôi. Tự nó đã gần như thế rồi.

Thế là những mộng ước trong đêm lại càng nồng cháy trong cái ảo ảnh của làn ánh sáng đang chuyển động. Không phải cái gì diễn ra trên màn ảnh đều sinh động cả, trong đó vẫn còn một mảng lớn mù mờ dành cho người nghèo, người mơ mộng và người chết. Phải mau mau nhồi nhét ước mơ, lách ra cuộc đời bên ngoài, ngay cửa rạp, để thông qua cái tàn bạo của sự vật và con người này mà kéo dài thêm lấy vài ngày. Chọn lấy những giấc mơ nào sưởi ấm nhiều nhất cho tâm hồn. Xin thú thật, đối với tôi, đó là những con lợn. Chớ có tự phụ, người ta chỉ giành được phép lạ chừng nào có thể giữ được phép lạ. Một cô gái tóc vàng với cặp vú và cái gáy không thể nào quên đã xuất hiện đúng lúc để phá tan cái im ắng của màn ảnh bằng một bài ca nói về nỗi cô quạnh của cô ta. Có lẽ mọi người phát khóc lên mất.

Cái ấy mới tốt làm sao! Hào hứng lắm sao! Tôi đã cảm thấy nó ngay, cứ gọi là ít nhất cũng hai ngày nữa vẫn còn thấy ngập tràn hăng hái trong da thịt. Không chờ đến lúc bật đèn trong rạp. Ngay bây giờ tôi đã sẵn sàng giải quyết được cái ngủ sau khi hấp thụ chút ít vào tâm hồn mình cái cơn mê sảng tuyệt diệu ấy.

Trở lại Laugh Calvin, mặc dầu tôi chào cậu gác cửa hẳn hoi nhưng cậu ta cứ phớt lờ chẳng thèm chào lại như các cậu ở bên mình. Tôi cũng chẳng chấp làm gì những kẻ khinh người này. Cuộc sống nội tâm mãnh liệt tự nó cũng đủ làm tan chảy hai chục năm đóng băng. Là thế đó.

Trong phòng, tôi vừa nhắm mắt đã thấy luôn cô gái tóc vàng đến hát lại cho mình tôi nghe toàn bộ bài ca du dương về cảnh ngộ đơn chiếc tuyệt vọng của cô. Có thể nói rằng tôi đã tiếp sức để cô ru tôi ngủ và tôi đã ngủ thật ngon lành... Tôi không còn hoàn toàn cô đơn nữa... Quả là không tài nào ngủ một mình...

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.