Đếm Ngược

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 85 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
39

❊ ❊ ❊

Grace đã bất ngờ khi Kathleen Steele đề nghị gặp mặt. Cuộc điều tra đang trở nên gấp gáp, thật khó để cô có thể thu xếp được thời gian qua đó dùng trà. Dù vậy, cô đã nói rằng mình sẽ tới, và thêm vài phút thì cũng chẳng chết ai. Thế là Grace gửi tin nhắn cho Kathleen và chuyển hướng khi rời khỏi nhà Waybridge. Dù sao thì cô cũng cảm thấy lo lắng cho Megan.

Mặc cho gã anh trai cùng cha khác mẹ của cô, Eddie, muốn chơi trò gia đình hạnh phúc, Grace đã không liên lạc với bất cứ ai trong số họ từ năm ngoái, sau khi phát hiện ra họ có liên quan tới những hành vi phi pháp. Nhưng cô vẫn cảm thấy một sức hút kỳ lạ từ nhà Steele. Chủ yếu là cô cảm thấy có lỗi vì đã phá vỡ cuộc sống của một gia đình với hai mẹ con, dù nhà tù là nơi mà Jade, cô em gái cùng cha khác mẹ của cô, xứng đáng phải tới sau cuộc tàn sát kinh hoàng năm ngoái.

Người anh trai còn lại của cô, Leon, đã bị Jade bỏ lại chờ chết. Đáng ra hắn phải cảm thấy biết ơn cảnh sát vì đã tìm thấy mình kịp thời, nhưng không. Hắn vẫn chống đối họ như cũ. Grace đã cảm thấy bị sốc khi hắn nói chắc nịch rằng cô nên tránh xa hắn ra. Thật may là họ cũng không thường xuyên đụng mặt nhau, nếu không, mọi chuyện hẳn đã trở nên vô cùng khó xử.

Grace gõ cửa ngôi nhà thời thơ ấu của mình, cố không nhớ tới những chuyện đã xảy ra ở đây suốt những năm đó dưới đôi tay của người cha bạo lực. Đó là một dinh thự biệt lập được xây từ thời tiền chiến, trải rộng trên bốn mẫu đất. Lần gần nhất cô tới đây, những cơn ác mộng đã lại trỗi dậy, nhưng cuối cùng cô cũng có thể đẩy lùi chúng. Cô hy vọng chuyến viếng thăm này sẽ không kéo chúng quay lại.

Lần nào họ gặp nhau, Grace cũng cảm thấy mái tóc của Kathleen được chăm chút thật hoàn hảo, cả lớp trang điểm và quần áo cũng vậy. Cô cho rằng bà trẻ hơn phải đến mười tuổi so với cái tuổi ngoài năm mươi của mình.

“Tôi rất cảm kích vì cô đã tới. Thôi, vào nhà đi nào.” Kathleen loạng choạng bước đi giữa những câu nói ngắt quãng, đưa Grace vào phòng khách.

Nơi này vẫn khiến Grace cảm thấy rùng mình khi bước vào, tất cả những ký ức lại ùa về trong cô. Điều này vẫn chưa bao giờ dễ dàng và cô rất mừng khi không phải đến đây một cách thường xuyên.

“Chuyện xảy ra với mấy cô gái đó đáng sợ quá nhỉ?” Kathleen mở lời khi họ vừa ngồi xuống. “Cô đã biết kẻ nào làm vậy chưa?”

“Chúng tôi đang lần theo các manh mối.” Grace giờ có thể nói vanh vách câu đó cả trong lúc ngủ, luôn sử dụng nó cả trong những trường hợp không hoàn toàn chính xác. “Bà muốn nói gì với tôi?” Cô nhấn mạnh, liếc nhìn đồng hồ một cách có chủ đích.

“Cô không có thời gian để uống một tách trà sao?” Kathleen trông có vẻ háo hức.

“Xin lỗi.” Grace lắc đầu. “Tôi cần phải khẩn trương.”

“Được rồi, vậy để tôi đi thẳng vào vấn đề.” Kathleen hít một hơi thật sâu. “Tôi lo cho Megan.”

Grace cau mày. “Con bé đã làm gì khiến bà lo lắng ư?”

“Ồ, lúc nào mà tôi chả lo. Con bé khó trị lắm.”

“Tôi nghĩ có lẽ nó đã đến tuổi biết phản kháng,” Grace nêu ý kiến.

Thật sự thì, cô hoàn toàn không biết chuyện gì đang diễn ra trong trí óc mười sáu tuổi của Megan. Con bé đang cố tìm một vị trí trong gia đình, cô nghĩ vậy, khi giờ không còn mẹ ở bên chăm sóc nữa. Dù trước đó mẹ con bé cũng chẳng mẫu mực gì cho lắm.

Kathleen chỉnh lại váy khi ngồi xuống. “Con bé cứ bí mật nghịch điện thoại suốt. Nó có thể làm đủ thứ trên đó mà tôi chẳng hay biết gì. Nó sẽ không nói gì với tôi nữa sao?”

Grace mỉm cười. “Tôi hy vọng là không. Hồi ở tuổi đó tôi cũng không thường chia sẻ với người khác.”

“Lại là vấn đề về hormone và cảm xúc,” Kathleen cười.

Những lời đùa cợt vui vẻ thật dễ lây lan, nhưng Grace vẫn muốn giữ một khoảng cách giữa họ.

Kathleen định lên tiếng, dừng lại rồi lại quyết định tiếp tục.

“Nó đang hẹn hò với một chàng trai, Seth Forrester, và tôi… ừ thì, cậu ta cũng ổn đấy, nhưng không phải là loại mà cô muốn cháu gái mình đưa về nhà, nói thẳng ra là vậy. Cậu ta không bao giờ vào nhà, chỉ ngồi trong xe nhấn còi và sau đó rồ ga chạy mất. Con bé luôn tỏ ra ngao ngán mỗi khi tôi hỏi về cậu ta.”

“Và?” Grace dò hỏi.

“À, tôi đã nghĩ… Cô sẽ…”

“Bà đang yêu cầu tôi điều tra về Forrester sao?” Grace thận trọng nhìn Kathleen, tự hỏi đây là chủ ý của bà hay Eddie. Dù lo lắng cho Megan, cô cũng cần giữ khoảng cách với gia đình này. Họ có thể thản nhiên cho cô vào bẫy bất cứ lúc nào.

“Không! Tôi chỉ muốn…” Kathleen dừng lại. “Phải, nếu cô sẵn lòng.”

“Tôi không thể làm vậy.” Grace đứng lên.

“Tôi xin lỗi! Tôi không cố ý đi quá giới hạn đâu.” Một thoáng ngập ngừng. “Tôi có thể hỏi cô một câu khác không?”

Grace thở dài chán chường.

“Tôi biết Jade đã để mặc Megan muốn làm gì thì làm, nhưng tôi thì không. Tôi đang cố hết sức để đưa con bé vào nề nếp và nó thì ngang nhiên thách thức tôi. Tôi… không biết cô có thể nói chuyện với nó không?”

“Tôi ư?” Grace nhìn bà đầy hoài nghi. “Tôi chưa nói chuyện với Megan kể từ sau lần gặp gỡ năm ngoái, và khi mà phiên tòa của Jade sắp diễn ra, tôi không nghĩ là con bé muốn gặp tôi vào lúc này đâu.”

“Ít nhất thì cô cũng sẽ suy nghĩ về chuyện đó chứ?” Kathleen nài nỉ. “Tôi nghĩ sẽ tốt hơn nếu có ai đó trông nom con bé.”

“Sẽ tốt hơn cho con bé nếu đó là một thành viên trong gia đình.” Những lời đó buột ra trước khi cô kịp suy nghĩ về chúng.

“Cô là thành viên của gia đình này, Grace ạ, dù cô có thích điều đó hay không. Megan là cháu cô.” Kathleen cười ngượng ngùng. “Cô sẽ giúp tôi chứ? Làm ơn.”

Grace phải bật cười trước độ dày mặt của người phụ nữ này. Nhưng cô cũng thông cảm với lo lắng của Kathleen, dù chẳng ưa gì bà ta. Sau chuyện đã xảy ra với Jade, bà ngoại của Megan hẳn phải nâng cháu mình như nâng trứng.

“Bà không nghĩ là mình nên đề nghị Eddie để mắt tới con bé sao? Anh ta rất giỏi trong việc tìm hiểu xem người khác đang làm gì mà,” Grace nói, móc mỉa chuyện hắn đã theo dõi khi cô mới quay về Stoke năm ngoái. Giống như Leon, hắn cũng rất rõ ràng về việc hoàn toàn không muốn dính líu gì tới cô nữa.

Kathleen mỉm cười, gật đầu cộc lốc. “Thật vui vì được gặp cô, Grace ạ.” Bà khẽ chạm vào cánh tay cô. “Sẽ thật tốt nếu cô có thể chấp nhận gia đình này và ghé chơi thường xuyên.”

Grace không nói gì, biết rõ rằng chuyện đó sẽ không bao giờ xảy ra. Khi được đưa ra khỏi cửa, cô tự hỏi tại sao nhà Steele lại luôn muốn gì đó từ mình mỗi khi họ đề nghị gặp mặt. Cô sẽ không để mình bị họ, hay bất cứ ai, lợi dụng làm những chuyện như vậy. Nhưng cô vẫn muốn tìm hiểu về tình hình của Megan.

Cô quay lại xe và lúc Kathleen đóng cửa, Grace kiểm tra nhanh điện thoại của mình trước khi rời đi để xem có tin gì quan trọng hay không. Cô đang đọc được nửa số email thì chợt nghe thấy một tiếng ồn. Qua gương chiếu hậu, cô nhìn thấy một chiếc xe đang tới. Grace thở dài.

Cô nhận ra biển số của chiếc 4x4 ngay lập tức.

Đó là Eddie.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.