Như đã lường trước, báo chí hôm nay đề cập nhiều hơn hẳn về vụ án. Tất cả đều đăng tấm hình tòa nhà số 25 phố Krebs và hầu hết đều đưa những hình ảnh thời chiến của ông Harald Olesen lên trang nhất. Các tít báo khá đa dạng, từ “Anh hùng kháng chiến bị sát hại ngay tại Nhà Riêng” cho đến “Án mạng bí ẩn không có lời giải ở phố Krebs”. Tên của cảnh sát điều tra may thay được đề cập bằng cụm từ đầy thiện chí “một thanh tra trẻ tuổi dường như rất có năng lực”. Một trong số đó thậm chí còn đưa thông tin về việc tôi được các đồng nghiệp trẻ tuổi hơn gọi là “K2” và việc tôi được cho là người có thể đối đầu với những thử thách lớn lao cũng như những đỉnh cao chóng mặt.
Cách báo chí đưa tin có thể làm những người sống tại tòa nhà số 25 phố Krebs cảm thấy phiền phức. Tuy tên tuổi không được nêu ra, nhưng địa chỉ và các tấm hình là quá đủ để bất kỳ người nào quan tâm có thể nhận ra họ. Đặc biệt ông Konrad Jensen khi đọc những bài báo này sẽ rất đau lòng. Một số bài đăng tin rằng trong số những người sống tại số 25 phố Krebs có một người từng là Phát xít. Không báo nào nêu tên ông ta. Tuy nhiên, một trong số những tờ báo lớn tiết lộ rằng người cựu Phát xít đó nay là một tài xế xe taxi - và đăng hình chiếc xe của ông.
Cháu trai và cháu gái của Harald Olesen đã ngoài bốn mươi tuổi. Họ lập tức gây ấn tượng về sự giàu có và đáng tin cậy khi bước vào văn phòng của tôi lúc 9 giờ sáng. Người cháu gái dong dỏng cao và có mái tóc vàng, Cecilia Olesen, làm quản lý hành chính cho Oslo Cooperative Housing Association. Cậu em trai cũng cao như thế, tóc hơi sẫm hơn và trông nghiêm nghị hơn. Về tình trạng gia đình, Joachim Olesen cho biết mình đã kết hôn và có hai con đang tuổi đi học. Chị gái anh đã kết hôn và có một con gái nhưng đã lấy lại tên thời con gái sau khi li dị. Cả hai đều nói rằng họ có mối quan hệ tốt, tuy không liên lạc thường xuyên, với người chú ruột. Ông đã phần nào thu mình lại sau cái chết của vợ, nhưng vẫn giữ liên lạc tương đối thường xuyên với gia đình. Ông kể rất ít về những người hàng xóm khác trong tòa nhà.
Hai người cháu đều đồng ý rằng ông Harald Olesen trở nên xuống dốc thời gian gần đây, nhưng tin rằng điều đó là tự nhiên do tình trạng sức khỏe. Sau tiệc Giáng sinh năm trước, ông thông báo mình đã được chẩn đoán mắc bệnh ung thư và có thể không sống đến mùa Giáng sinh tới. Vì thế, tin tức về cái chết của ông không phải hoàn toàn là bất ngờ, tuy nhiên rõ ràng bối cảnh của nó là một cú sốc và một đòn nặng đối với gia đình.
Cả hai đều hiểu rằng nếu không có tuyên bố gì khác thì họ là những họ hàng gần nhất và do đó có thể hưởng khoản thừa kế khổng lồ. Tuy vậy, họ chưa bao giờ muốn hỏi về điều này và ông ấy cũng chưa từng nói ra. Ông Olesen thừa kế một khoản tiền lớn từ cha mình và không phải là người tiêu hoang. Ngoài ra, bản thân ông còn có thu nhập tốt trong nhiều năm. Vì thế, gia đình có lí do để tin rằng ông rất giàu có. Họ chỉ nhận được một điện tín ngắn gọn và chỉn chu từ luật sư của ông Olesen thông báo rằng theo mong muốn của người đã khuất, di chúc sẽ được đọc tại văn phòng luật sư sáu ngày sau khi ông mất, chính xác hơn là vào buổi trưa thứ Tư ngày 10 tháng 4.
Tôi ghi chú lại về bệnh ung thư, mẩu thông tin quan trọng nhất từ hai người cháu. Một thông tin quan trọng khác là năm ngoái, ông Harald Olesen đã xin phép gia đình viết tiểu sử bản thân, theo lời thỉnh cầu của một nghiên cứu sinh ngành sử học trẻ tuổi tên Bjorn Erik Svendsen. Tuy không quá tọc mạch nhưng cả hai người cháu đều biết rằng quyển sách đang được triển khai và ông Harald Olesen đã có vài cuộc đối thoại cởi mở với người viết tiểu sử, cũng như cho phép cậu ta tiếp cận một phần tư liệu của mình.
Hai người cháu không còn gì quan trọng để trình bày thêm. Tôi chào tạm biệt họ vào khoảng 10 giờ sáng và hứa sẽ báo cho họ ngay khi có thông tin mới liên quan đến vụ án. Bjorn Erik Svendsen được đưa lên đầu danh sách ưu tiên liên lạc ngay khi có thể. Tôi cảm thấy hơi lạ lùng khi chưa nghe thấy gì từ cậu ta hai ngày sau vụ án mạng. May mắn thay bí ẩn nhỏ này nhanh chóng được làm rõ. Hóa ra một tin nhắn thoại từ một người phụ nữ nhất định muốn nói chuyện với tôi là của Hanne Line Svendsen, mẹ của Bjorn Erik Svendsen. Bà nói rằng con trai mình đang đi dự một hội nghị thanh niên xã hội chủ nghĩa quốc tế tại Roma, nhưng đã được biết thông tin về vụ án mạng qua điện thoại và điện tín. Cậu ta dự định trở về nhà vào tối muộn ngày Chủ nhật và sẽ đến đồn cảnh sát ngay sáng thứ Hai. Liên lạc qua điện thoại chập chờn từ Roma, Bjorn Erik Svendsen đã nói rằng mình sẵn sàng cung cấp vài thông tin quan trọng về quá khứ của ông Harald Olesen mà cậu biết để phục vụ cho cuộc điều tra. Tôi miễn cưỡng chấp nhận việc không thể liên lạc với Bjorn Erik Svendsen trước sáng thứ Hai, và đành cố gắng nhìn nhận theo hướng tích cực rằng thông tin mới liên quan tới Harald Olesen đang trên đường về Na Uy.
Trong thời gian chờ đợi, tôi gọi cho hãng luật Ronning, Ronning & Ronning. Người Ronning mà tôi muốn gặp, Edvard Ronning con, thật đáng tiếc lại không có mặt ở văn phòng. Theo cô thư ký, anh ta đã bay đến Tây Berlin vài ngày trước đó. Sau khi cáo lỗi, cô nhỏ nhẹ giải thích rằng có ‘vài dấu hiệu’ cho thấy Ronning con đi gặp một hoặc vài người bạn ở châu Âu, nhưng không rõ cụ thể anh ta đi đâu sau khi xuống máy bay. Khi gọi về văn phòng cho một vụ việc khác vào sáng thứ Sáu, anh dĩ nhiên đã được thông tin về cái chết của ông Harald Olesen. Ronning con ngay lập tức giải thích rằng di chúc của ông Olesen vừa mới được ‘điều chỉnh’ gần đây và, theo mong muốn của người đã khuất, nó sẽ được công bố sáu ngày sau khi ông qua đời.
Ronning con đã hứa sẽ đích thân có mặt để đọc di chúc tại văn phòng vào trưa ngày thứ Tư, 10 tháng 4. Anh ta sẽ gửi điện tín ‘sớm nhất có thể’ theo một danh sách những cá nhân mà người đã khuất mong muốn sẽ có mặt vào thời điểm mở di chúc. Trong trường hợp cảnh sát liên lạc với hãng luật, Ronning con yêu cầu thư ký thông báo bản di chúc mới nhất sẽ được bảo mật tuyệt đối, tất cả các thủ tục đều được tuân thủ, và chúng tôi được mời đến dự buổi công bố di chúc vào thứ Tư. Anh ta cũng nói rằng mình ‘phải vội đến một cuộc họp tối quan trọng’ và cúp máy. Thật không may, di chúc không nằm trong phòng làm việc của anh ta và điện tín cũng chưa thấy đâu. Vì thế, văn phòng chỉ có thể cáo lỗi rằng họ không thể giúp gì hơn cho cuộc điều tra. Cô thư kỷ chốt lại với giọng áy náy rằng Ronning con là một ‘luật sư trẻ tài năng xuất chúng, tuân thủ nghiêm túc các thủ tục và rất kín đáo về các khách hàng của mình’. Tôi tin cô và không còn lựa chọn nào khác ngoài việc yêu cầu luật sư Ronning con báo cho tôi ngay nếu có ai liên lạc với anh ta trước sáng thứ Tư.
Bác sĩ của ông Harald Olesen vẫn còn nghỉ ốm nhưng đồng ý trả lời một số câu hỏi qua điện thoại cá nhân. Sau khi tự vấn nhanh lương tâm, ông thấy rằng có thể chấp nhận một ngoại lệ để cung cấp thông tin bảo mật của bệnh nhân cho cảnh sát, đối với một bệnh nhân đã chết, như trong trường hợp này. Ông xác nhận rằng ông Olesen đã bị chẩn đoán ung thư ruột khoảng một năm trước. Bệnh đã di căn nhanh chóng hơn dự liệu trong những tháng gần đây và vào tháng 12, ông Olesen đã được thông báo rằng mình có thể chỉ sống được thêm vài tháng nữa. Ông ấy đã đón nhận tin này với một phẩm cách đáng ngưỡng mộ. Ông chỉ ngồi im, suy tư một lát rồi nói mình cần cần nhắc và giải quyết vài việc trước khi quá trễ. Ông bác sĩ cho rằng đó là một phản ứng tự nhiên và không hỏi những việc đó có thể là gì.
Ngân hàng ông Olesen gửi tiền đang đóng cửa. Tuy nhiên, nhiều tài liệu tìm thấy trong lúc lục soát cãn hộ của ông đã có thể trả lời hầu hết những điều tôi muốn hỏi ngân hàng. Ông Olesen rõ ràng là một người rất có tổ chức. Các chứng từ trong năm năm gần nhất được xếp gọn trong một tệp hồ sơ đặt trong ngăn kéo bàn làm việc. Chúng xác nhận ông Olesen rất giàu có khi qua đời. Chứng từ gần đây nhất là vào tháng 3 năm 1968, cho thấy số dư trong tài khoản hơn một triệu kron. Tuy nhiên, điều đáng lưu ý hơn là chứng từ của năm 1966 và đầu năm 1977 cho thấy tài sản của ông còn nhiều hơn thế. Trong vòng sáu tháng, số tiền trong tài khoản của ông Harald Olesen đã giảm tối thiểu 250.000 kron, mặc dù khoản lương hưu của ông thừa sức trang trải các chi phí của một người góa vợ. Điều lạ lùng là không có tài liệu nào trong ngăn kéo hé lộ số tiền này đã đi đâu. Nó được giao dịch qua ba lần rút tiền mặt với lượng lớn. Ông Harald Olesen rút 100.000 kron vào tháng 10 năm 1967, sau đó 100.000 kron vào tháng 2 năm 1968 và thêm 50.000 kron nữa một tháng sau đó.
Tôi lập tức dự đoán hai khả năng. Một là ông Olesen bắt đầu cá cược hoặc đầu tư mạo hiểm vào cuối đời. Hai là ông đã trả số tiền lớn đó cho một hoặc một số người. Khả năng thứ hai có vẻ phù hợp hơn, và như thế cũng là lẽ đương nhiên khi tôi nghi ngờ vụ án mạng về mặt nào đó có thể liên quan đến việc tống tiền.
Thật bực dọc khi có cảm giác cuộc điều tra mặc dù đã có thêm nhiều thông tin mới quan trọng nhưng tôi vẫn không tiến thêm được chút nào. Tuy nhiên, lúc này đã qua 10 giờ rưỡi, và đã đến lúc giải quyết bí ẩn duy nhất mà tôi có thể chắc chắn làm rõ được ngay trong hôm nay, đó là những thông tin mà Giáo sư Giám đốc Ragnar Borchmann có thế cung cấp nhằm giúp phá được vụ án mạng này. Tôi miên man nghĩ về chuyện đó trong lúc lái xe đến số 104-8 phố Erling Skjalgsson, nhưng cũng không quá hào hứng.