Đếm Ngược

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 85 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
67

❊ ❊ ❊

Tại Salford, Grace đậu xe trên đường Manchester và tắt máy. Cô chỉ tay qua bên kia đường, tới chỗ cổng vòm nằm dưới một đường ray bỏ hoang.

“Sandy đang đợi chúng ta ở đó. Đi nào.”

“Này.” Sandy mỉm cười khi họ bước tới chỗ cô. “Địa chỉ mà cô gửi tôi hôm qua là một ngôi nhà bị niêm phong nằm cách đây khoảng hai dặm.”

Grace thở dài, biết rằng lại có thêm một ngõ cụt nữa. “Vậy tại sao cô lại đề nghị gặp chúng tôi ở đây?”

“Tôi cho là cô từng tới đây rồi nhỉ?” Sandy bảo Grace.

“Phải. Vài lần khi hỗ trợ người khác.”

“Shelby có vẻ đã trải qua một khoảng thời gian ăn bờ ngủ bụi, tôi tự hỏi liệu cô ta từng tới đây hay chưa. Cô từng gặp Tommy chưa, trưởng lão ấy?”

“Tôi nghĩ là có, nhưng cũng khá lâu rồi.”

“Tôi sẽ đưa cô tới chỗ ông ta.”

Họ sải bước cạnh nhau, tiếng xe cộ từ đường phố gần như nhấn chìm cuộc trò chuyện giữa họ. Sandy mở cửa của một tòa nhà gần đó và bước vào.

“Nơi này từng là tòa nhà văn phòng, được xây bên dưới cổng vòm,” cô giải thích cho Frankie. “Còn khoảng chục ô văn phòng còn sót lại cho nên ở đây có rất nhiều người vô gia cư. Điều kiện chẳng phải lý tưởng gì, nhưng cứ mỗi khi chính quyền lùa họ ra, họ sẽ quay lại. Dù sao thì vài người cũng đã ở đây suốt nhiều năm.” Cô phẩy tay trước mặt. “Nó bốc mùi và có chút gớm ghiếc, nhưng có lẽ như vậy là đã tốt hơn đôi chút so với việc phải ngủ trong những căn lều từ thiện.”

Họ để ý nơi mình đặt chân tới khi bước qua những chồng báo, những hộp đồ ăn thức uống, vài túi quần áo, giày bỏ đi và một kim tự tháp lốp cao su. Họ ngó qua hai căn phòng, nhưng không có ai trong đó.

Đến phòng thứ ba, họ tìm thấy hai chàng trai trẻ. Họ đã tỉnh, đang ngồi trong túi ngủ và hút thuốc. Grace nhận ra mùi cần sa và quyết định lờ nó đi, biết rằng mình còn có tội ác lớn hơn phải giải quyết.

“Có ai biết Tommy đang ở đâu không?” Sandy hỏi.

“Sáng nay thì chưa thấy, nhưng tối qua ông ấy ở phòng Tám,” người ngồi gần hơn nói.

“Phòng Tám?” Sandy lẩm bẩm khi họ bỏ đi. “Nghe như một cái khách sạn bỏ mẹ nào đó vậy.”

Phòng Tám trông không, Sandy đã mở cửa thoát hiểm ở cuối hành lang và họ bước ra một khoảng sân nhỏ. Một nhóm người đang ngồi quanh đống lửa được đốt trong cái lò cũ. Vài cái ghế nhựa trắng ọp ẹp và vài chiếc hộp, bất cứ thứ gì họ có thể tìm thấy.

“Tommy có đây không?” Sandy hỏi.

Một trong số họ chỉ vào người đàn ông đang ngồi bên đống lửa.

Sandy mỉm cười. “À, tôi đã không nhận ra ông! Ai bảo ông cắt mấy lọn tóc đi chứ.”

Tommy đưa tay vuốt mái tóc cắt ngắn của mình. “Chà, đã là đàn ông thì phải biết suy nghĩ sáng suốt và nỗ lực hết mình.” Ông ta nở nụ cười rộng ngoác.

“Đây là Grace và Frankie, hai cảnh sát tới từ Stoke.”

“Chào, Tommy,” Grace nói. “Nhớ tôi không?”

Tommy trao cho cô ánh nhìn dò xét. “Tôi có. Đã lâu không gặp.”

“Tôi đã chuyển tới Stoke sáu tháng trước.”

“Tội nghiệp cô.”

Cô cười to. Bất cứ ai cũng có thể thấy Tommy đã lang thang trên đường phố được một thời gian. Không chỉ vì tình trạng trang phục, mà còn cả thái độ của ông ta nữa. Grace để ý thấy rằng những người ăn bờ ngủ bụi càng lâu thì càng trở nên xuề xòa. Tommy không hề bối rối khi bị họ viếng thăm. Ông ta thậm chí còn mỉm cười với họ.

“Điều gì đã đưa cô tới đây?” Ông ta hỏi, đẩy vài người ra khỏi ghế.

Sandy ngồi xuống. “Chúng tôi đang lần theo thông tin về một người tên Lizzie Shelby - hay Elizabeth.”

“Có lẽ là khoảng năm 2014,” Grace bổ sung, ngồi xuống chiếc ghế đối diện với ông ta. “Tôi biết là đã lâu rồi, nhưng chúng tôi đang điều tra…”

“Cô đang săn lùng tên sát nhân đó, phải không? Mấy tờ báo nói rằng có một kẻ bắt chước tại thành phố của cô.”

“Phải, chúng tôi nghĩ vậy.” Grace gật đầu.

Phía đằng sau, cô cảm thấy những người khác cũng đang lắng nghe. Cô huých Frankie và hất đầu về phía đó. Cậu ta đứng dậy và tới nói chuyện với họ.

“Chúng tôi biết Peter Bentley đã từng ở đây,” Sandy nói. “Hắn có bao giờ có phụ nữ ở cùng không?”

“Từng có vài người dính vào hắn, nhưng hắn chỉ để mắt tới một người khi cô ta mới tới.” Tommy cuốn một điếu thuốc trong lúc kể. “Cô ta đến đây một mình, kết bạn với hắn. Tôi cũng không chắc chúng là một cặp hay gì, nhưng chúng khá thân thiết.” Ông ta liếm vào mép giấy và cuộn nó lại. “Bentley đã ở đây được khoảng một năm trước khi cô ta tới. Chúng ở chung trong phòng Năm cho tới khi hắn bị bắt vì sát hại những người phụ nữ đó. Những kẻ như hắn đã khiến chúng tôi bị mang tiếng. Thằng khốn.”

Grace ngưỡng mộ sự chính trực của ông ta: ông ta sẽ không để Bentley sử dụng sự vô gia cư như cái cớ để hãm hại những người phụ nữ đó.

“Ông có biết chuyện gì đã xảy ra với Lizzie không?” Cô hỏi.

Ông ta lắc đầu, châm điếu thuốc và rít một hơi dài. “Hồi đó cô ta và Peter khá khăng khít. Cô ta biến mất, tôi tưởng cô ta đã bị kết án cùng với hắn. Tôi chưa từng tin tưởng cô ta. Cô ta luôn tìm mọi cách để gây sự với những người ở đây. Cứ như thể cô ta muốn tự hủy hoại bản thân nhưng lại cần người khác làm giúp vậy. Và cô ta đã được toại nguyện trong phòng Năm. Đúng là đồ quái dị.”

“Ông có nhớ cô ta trông thế nào không?” Grace hỏi. “Chúng tôi không có bất cứ bức ảnh nào gần đây của cô ta cả.”

“Trí nhớ của tôi không còn được như trước nữa,” Tommy nói. “Nhưng cô ta có mái tóc dài màu vàng. Và cô ta sẽ nổi điên nếu có bất cứ người phụ nữ nào dám ve vãn Peter.”

Grace đưa tay lên vuốt tóc. Có vô số người phụ nữ ngoài kia trùng khớp với mô tả này. Có vẻ như đây lại là một ngõ cụt nữa. Cô đứng dậy để ra về.

“Cô có thể thử tìm đến nhà trọ trên đường Curzon.” Tommy ngước lên nhìn cô. “Cô ta thường lượn đi lượn lại ở đó. Luôn là một trong những người đầu tiên lên giường.”

“Chúng tôi sẽ đến đó, cảm ơn.” Sandy cũng đứng dậy. Cô đưa cho Tommy một tờ mười bảng để cảm ơn.

“Nhớ đừng tiêu hết nó ngay đấy,” cô nói.

“Không đâu. Tôi hứa!” Ông ta kêu lên khi nhận nó từ cô.

Khi ra gần đến đường, Grace hít thở bầu không khí trong lành, dù cho nó đầy khói bụi từ con đường gần đó.

“Cô có thời gian để ghé qua nhà trọ trên đường Curzon với chúng tôi không?” Cô hỏi Sandy. Dù cô vẫn nhớ nơi đó và người phụ nữ quản lý nó, nhưng Sandy là người địa phương, có lẽ cô sẽ có thể thu thập thông tin một cách dễ dàng hơn.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.