Nàng Betty Đen

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 5 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
9

❊ ❊ ❊

Tôi lái xe về hướng bắc, nơi đây cảnh vật thật đơn điệu, những dãy nhà một tầng san sát, thỉnh thoảng mới gặp được một tòa nhà làm văn phòng với hàng cây cọ rợp bóng mát, sương mù dày đặc, bầu trời một màu xám xịt, xa xa cuối chân trời hiện lên một màu hổ phách thăm thẳm. Nếu hít một hơi thật sâu tôi sẽ cảm thấy đau nhói bên trong buồng phổi. Trước mắt tôi còn một việc phải lo, sau đó đến chỗ Saul Lynx nhận tiền.

LA. trước sau vẫn là một nơi rất buồn. Nhìn đâu cũng thấy người. Nếu bạn muốn trốn tránh luật pháp thì nên ở lai LA. Thành phố không tuân theo một trật tự logic nào. Dân số ngày mỗi đông hơn. Lực lượng tá điền, diễn viên mới vô nghề, di dân Mễ cùng với những tay chào hàng bán bảo hiểm rủ nhau đi kiếm tiền được một thời gian rồi trở về quê. Nhưng có thấy ai đòi trở về đâu. Đồng tiền kiếm được nhanh chóng tuột khỏi tầm tay, cuộc sống dễ dãi đã quật ngã tất cả.

Tôi cho xe chạy tới chỗ trạm chờ xe buýt đậu bên kia đường, rồi tắt máy. Ngồi bên trong xe rất nóng nực như thể là bị mặt trời thiêu đốt. Nhưng tôi lại thích, lại còn hút thuốc để chọc giận ruột gan trong người.

Rồi tôi ngồi ngả lưng ra sau chợp mắt được một phút.

Tôi thả hồn phiêu du trong giấc ngủ chập chờn, nhưng trái tim tôi thì hướng về nơi ngõ phố sau nhà thằng John.

Ngõ hẻm vắng tanh và Bruno vẫn còn ngồi gục đầu tựa lưng vô cửa nhà hàng thịt. Máu me lấm đầy trước ngực mồm cứ gầm gừ từng tiếng một. Mũi vẫn khò khè ra máu phập phồng. Máu thấm trên nền đất loang ra tới chỗ chân tôi đứng.

Rồi hình bóng Mouse lại hiện về. Hắn giẫm chân lên vũng máu mà bước đi cúi gập người xuống nhìn sát vào mặt Bruno. Hắn kề tai nghe từng hơi thở hổn hển rồi thò tay rút khẩu súng nòng dài giấu trong túi quần chĩa ngay mắt Bruno. Hắn đã từng hạ thủ Joppy Shag theo lối đó mấy năm trước kia.

Tiếng súng vừa vang lên, tôi choàng tỉnh dậy. Phía bên kia đường, khung cửa kính trạm chờ xe buýt bật tung, và từ bên trong, Raymond “Mouse” Alexander bước ra cũng bộ đồ sáng óng ánh bạc như hôm nào, đôi giày màu xám tro lúc hắn nổ súng giết chết Bruno Ingram.. Hắn mặc chiếc áo sơ mi màu khói nhang đậm, đội chiếc mũ vành hẹp. Những ai ngồi tù một thời gian, sau khi mãn hạn tù hầu hết đều như kẻ lạc đường. Mouse thì không phải vậy. Cho dù có ngồi tù năm chục năm hắn vẫn còn đủ phong độ.

Có một điểm khác với cái đêm từ bên kia đường nhìn qua lúc hắn đặt Bruno xuống đất, tôi nhớ là Mouse để hàm ria mép mỏng dính hoặc có khi cạo nhẵn.

“Kìa!”, - tôi vẫy tay qua cửa xe.

Tay hắn xách chiếc túi màu xanh lá cây cũ mèm đặt dưới chân. Chiếc túi rỗng không. Lúc ngồi tù chẳng có mang theo vật kỷ niệm để làm gì, dù cho đó không phải những thứ có thể mang theo.

Han mừng húm nhảy vào ngồi sau xe.

“Mày Easy, cho tớ mượn khẩu súng”.

“Sao?”

“Mấy thằng mắc dịch trên xe buýt đang dò la tin tức. Hắn dám cười tớ đó, Easy”.

Tôi đoán chừng có thể đó là một tay sát thủ điên cuồng và biết đâu có thể cả bọn cớm đang có mặt tại trạm xe buýt, sẽ tóm cổ hắn cho vô tù trở lại. Nhưng không thể là Mouse được. Hắn như thể một kẻ tà đạo muốn được ăn mừng làm phép xức dầu thánh ngày hắn được tự do bằng máu.

“Không dám đâu, bạn mình”, - tôi nói, chợt nhớ tới khẩu súng săn còn cất trong cốp xe, tôi nói dối hắn: “Tôi làm gì có súng”.

“Cậu đi xa vậy mà không mang súng theo sao?”.

“Tôi đâu cần súng làm gì”.

“Giả sử cậu muốn bắn ai, vậy đó”.

Thừa cơ lúc chần chừ, tôi nổ máy cho xe chạy. Đi được một quãng bọn tôi lại kể chuyện.

“Cậu khỏe không Raymond?”, - tôi hỏi cho có.

“Cậu nghĩ sao? Bọn chúng bắt bỏ tù như bầy heo. Mặc đồ tù, ăn như tù. Mấy thằng mắc dịch ở đây tưởng có thể ăn hiếp được tôi bởi tôi là đồ bỏ”.

Tôi chợt nhớ lại bài học cay đắng từ lỗi lầm đó. Mouse không lớn con. Một tay tôi có thể nhấc bổng hắn lên ném qua bên kia đường. Nhưng hắn là một tay sát thủ, hắn có thể móc mắt hay cắt gân đối thủ nếu cần thiết.

“Tớ phải giết một tên cho bằng được, Easy”, hắn vừa nói.

“Giết ai?”.

“Chưa biết. Tớ biết chắc có kẻ giao nộp tớ cho bọn cớm, một tên có mặt tại quán bar của John ngay cái đêm tớ hạ gục Bruno. Phải có kẻ bị giết chết đàng sau cái bar đó”.

“Bọn cớm phục chờ Raymond trở về nhà sau khi ra tay hạ sát Bruno Infram. Bởi vậy hắn còn mặc nguyên bộ đồ cũ. Chính hắn là thủ phạm bọn cớm đang chờ mai phục, súng còn giắt lưng”.

“Quả thật nếu hắn biết tôi đang đứng chờ trước cửa hắn sẽ nghi cho tôi”.

“Làm sao cậu muốn giết người mà lại không biết ai là thủ phạm. Chắc không phải là cậu chứ?”.

“Không. Tớ còn nhớ một người ở đó. Có cả John cùng với ba người nữa, Malcolm Reeves, Clinton Davis và Melvin Quick”. - Hắn kể ra một loạt tên như xuất thần.

“Nhưng làm sao cậu biết cho được?”

“Tớ phải biết cho được còn không tớ sẽ giết chết cả ba tên đó. Dù sao tớ phải giết kẻ dựng ra chuyện đó”.

Etta Mae, vợ cũ của Mouse hiện sống trong ngôi nhà nhỏ sơn màu trắng quanh vườn trồng chanh ở thành phố Compton. Nhà một tầng xây cao, hàng rào mắt cáo dựng thành những cọc gỗ sơn xanh lục. Khoảng sân rộng thiếu người chăm sóc. Đám cỏ dày mọc um tùm che khuất đường trượt chơi bỏ hoang từ lâu nhắc Etta nhớ lại lúc thằng bé La Marque hồi còn nhỏ. Cây táo chua ở giữa sân khô héo, thân cây phủ một lớp rêu mốc trắng xanh. Quanh đó là một bãi đất mọc đầy cây cà tím, đậu tây, cà chua sai trái. Etta vốn thích sống giữa khung cảnh sung túc, nhưng nàng không thể nào quay mặt làm ngơ trong cảnh ngặt nghèo. Nhớ lại lúc còn một cô bé mười sáu tuổi, nàng phải nuôi dưỡng bà nội đau ốm nằm liệt giường cho đến lúc bà quay ra căm ghét nàng.

Etta đang đứng ngoài sân, vừa lúc xe chúng tôi đến nơi căn nhà trơ trọi đó.

Tôi không nghĩ chuyện gặp lại Etta Mae Harris. Lẽ ra nàng làm người mẫu cho nhà Rodia, nếu ông ta là người da đen sống ở miền nam. Nàng có thân hình to lớn nhưng đầy nữ tính. Gương mặt nàng nhìn không xinh đẹp so với vẻ kiêu hãnh sẵn có. “Qúy phái”, không phải là chữ để gán cho dáng vẻ và phong cách của nàng.

Tôi cùng với Mouse bước tới chỗ hàng rào. Etta chỉ mặc mỗi chiếc áo vải bông đơn sơ, nàng đang lui cui làm việc nhà.

“Kìa, Easy”, - nàng cất tiếng chào tôi nhưng mắt nàng để ý nhìn về phía hắn.

“Ô kìa Etta. Nhà của cô xinh quá. Cô tự tay sơn lấy à?”.

“Tôi tính sẽ trả tiền nợ cho anh nếu sớm nhận được tiền vay thế chấp”, - nàng nói.

Tôi gật. Tôi chẳng màng chuyện đó. Sở dĩ tôi đang túng tiền vì tôi giúp cho bạn bè còn kém hơn mình. Đó là một cách bảo đảm cho hoàn cảnh nghèo túng. Cứ giúp đỡ bạn bè khi mình có điều kiện miễn là họ còn nhớ tới mình lúc túng thiếu để giúp lại.

“Kìa, Etta”, - Mouse ngỏ lời chào. Hắn cười với hàm răng khít lại.

“Gì thế?”

Tôi có thể hóa thân để làm bạn với cái cây chết khô. Mouse đứng thẳng người lại, hắn cười gằn. Tôi chợt nhận ra đây là lần đầu nhìn thấy Raymond già hẳn đi. Đuôi mắt nhăn nheo xếp lớp nhúc nhích theo mỗi khi hắn cười.

Etta không biểu lộ cảm xúc ra ngoài như hắn. Đàng sau cái vẻ trầm lặng trang nghiêm đó ẩn giấu một tình cảm sâu sắc. Hắn đã lọt vào trái tim nàng. Đã có lần tôi nghe Mouse kể hắn bị lôi cuốn theo nàng vì hắn nghĩ rằng: “Nàng là một phụ nữ đang thèm khát”. Và giờ đây tôi đã nhìn thấy nỗi thèm khát đó.

Tôi không hiểu rồi sẽ ra sao nếu cánh cửa nhà không mở ra được.

“La Marque”. - Etta vừa nói, mắt không rời gã. Mouse húng hắn ho rồi bật ra tiếng cười. “La Marque!”.

Tôi ngước nhìn thằng bé đang bước xuống cầu thang trong bộ đồ xanh nhà nông. Nó được thừa hưởng ở mẹ nó về vóc dáng, nước da bồ quân. Hắn bước về phía chúng tôi dáng đi lom khom ủ rũ. Raymond thì không để ý chuyện đó. Hắn chộp lấy La Marque ôm ghị vô người một cách vụng về rồi thốt lên: “Ta nhớ con, nhớ lắm”.

Raymond vòng tay qua cổ y như một võ sĩ đô vật thộp lấy đầu nó. Hắn xoay người thằng nhóc quay qua hướng tôi và nói:

“Con tôi đây”, - hắn công khai tự nhận.

Tôi nhìn theo hai cha con ngồi sát bên nhau. Tôi nhìn ánh mắt thằng bé ẩn chứa một điều gì đó. La Marque có một cái nhìn trìu mến, thơ ngây ngay cả Mouse chưa hề biết tới.

Etta bước tới khều nhẹ tay tôi, “Ở lại dùng bữa cơm nhé!”

“Không được, Etta”, - tôi nói - “Tôi đang có việc cần. Thôi hẹn bữa khác mình gặp lại”.

Nàng không bàn ra. Tôi chìa tay ra bắt tay La Marque. Nay nó đã mười hai tuổi và có lẽ rất muốn được đối xử như người lớn.

Tôi vừa bước ra chỗ xe đậu chợt Mouse cất tiếng gọi “Easy!”, hắn vụt chạy lại, gương mặt rạng rỡ một nụ cười thân thiện.

“Tớ cám ơn cậu”, - hắn nói. - “Cậu biết đấy, tớ gặp chuyện chẳng lành. Ở đây không có tình nghĩa anh em”.

Tôi nhìn hắn, cười nói “Có sao đâu, bọn mình là chỗ bạn bè với nhau cả, phải vậy không?”.

“Ờ… phải đây”. - Cặp mắt xám nhìn lờ đờ chợt biến sắc lạnh tanh dù hắn đang cười.

“Joan đây”.

“Cậu đấy hả”, - tôi nói.

“Easy”.

Tôi quen biết John hơn hai mươi lăm năm nay, chúng tôi đã từng sống ở Texas rồi qua LA, từng làm chủ một quán bar trốn thuế đến một quán bar sống đàng hoàng.

“Mouse đi vắng rồi”.

“Vậy hả?”

“Hắn bỏ đi tìm tay nào đó vô bar tôi hôm nọ. Chắc có tên trong bọn chỉ điểm hắn. Bữa đó có ba tên cả thảy”, - ngẫm nghĩ một lát tôi nói - “Có lẽ Melvin Quick”.

“Tớ biết là ai ở đó rồi, Easy” - “Vậy là cậu báo cho bọn đó ẩn mặt một thời gian”.

“Phải vậy thôi”.

“Trước mắt tôi sẽ lo dàn xếp đâu vào đó”.

“Mỗi người phải biết lo một chút bởi tớ không tính chuyện loại bỏ Mouse”.

Bọn tôi biết là Mouse sẽ không bổ qua bởi bọn chúng còn lẩn trốn.

nói. Từ đó tôi có thêm một người bạn ở thư viện. Tôi có thể sưu tầm các tư liệu thông tin cần thiết. Nàng Eto yêu tôi. Một tình yêu không như cách thông thường của người Mỹ. Nàng có thể nuôi tôi suốt cuộc đời mà không than trách. “Nhà ông E
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.