Nàng Betty Đen

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 5 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
22

❊ ❊ ❊

Vết thương đã cầm máu. Dù sao, tôi phải đi khám bác sĩ, nếu không phải ngủ một giấc. Nhưng nghĩ sao tôi đi tắm và thay đồ mới.

Lúc tôi bỏ đi thì tấm phên chắn rớt xuống. Tên trộm nhỏ con chui lọt vô nhà được qua lỗ hở này. Bọn trẻ còn ở nhà Primo nên không có việc gì. Nhìn quanh chỉ còn một chai uýt-ky với một phiên bản Tuyên ngôn giải phóng nô lệ đóng khung mạ vàng. Tên trộm được lựa chọn một trong hai món.

Tôi đến ở lại một nhà khách nhỏ có tên là Piper on Grand ngay trung tâm LA. Piper là một dạng khách sạn dành riêng cho bọn da trắng ít tiền. Đa số là con cái nông dân và bọn tội phạm vô ở đó. Không có chuyện gì ầm ĩ nếu một tên da đen bị cắt cổ vì lỡ vào đây ở.

Bên ngoài hành lang, bọn người ăn mặc xơ xác dạo quanh, miệng phì phèo thuốc lá nói nhỏ với nhau nghe. Một ả gái điếm mặc chiếc áo màu đỏ tía, chân mang vớ đùi màu nâu rách thủng mấy chỗ bước xuống lối đi cầu thang, vừa lúc tôi trở vô. Nàng liếc mắt tới hai lần rồi mới nhếch mép cười với tôi.

“Kia, Joey!”, nàng kêu lớn, đúng như giọng dân Brooklyn.

“Gì vậy”. Từ phía sau lưng nàng một gã to béo bước tới. Nhìn thấy tôi gã không hỏi nữa.

Tôi bước tới phía trước. Một gã cao gầy mắt xám, đứng lêu nghêu sau chiếc bàn. Tôi nghe rõ từng tiếng động sau lưng. Tiếng ghế kéo giật lùi, tiếng sột soạt trong túi quần.

Gã nhân viên nhìn tôi.

“Ông có biết ai là Alamo Weir ở đây không?”

Gã không thèm trả lời. Và gã cũng không nhận ra tôi là ai.

“Mày đến đây có việc gì?”. - Gã to béo đang đứng gần tôi. Gã mặc bộ đồ xanh khác với màu vải thật. Chiếc áo sơ mi lốm đốm dấu phai vì giặt máy nhiều lần.

Tôi có ý muốn giết hắn. Tôi phải giết thôi. Tôi căm ghét hắn, nhìn khuôn mặt hồng hào nhẵn nhụi vữa mới cạo râu xong, tôi càng ghét hơn, ghét luôn cái mùi dầu cologne xức trong người chưa tắm rửa và mấy chấm đen quanh mắt.

“Tôi tìm Alamo, tên da trắng kia”, tôi nói.

Tôi phải nói như vậy. Tôi không đi diễu hành, hát những bài ca ngợi tự do. Tôi không nộp thuế cho Hội người công giáo miền Nam hay là hội NAACP. Tôi không tin có thánh thần. Cho dẫu vậy, ống kính vẫn không quay về phía tôi và Tổng thống JFK chẳng bao giờ nghe thấy tên tôi. Tôi phải chọn một phương thức đấu tranh khiêm nhường bảo vệ lẽ phải. Đó là mẩu chuyện rời rạc diễn ra ngay bên trong gian phòng này không được thu lại.

Lão thò tay vô túi trước. “Ai đây?”

“Này nghe đây, người anh em. Tôi tới đây cần gặp Alamo”, tôi nói, thò tay vô túi - “Gay đấy. Tôi biết là ông có dao. Tôi có súng ngắn nòng 38. Ông có thể ra tay và có đàn em sau lưng ông. Chỉ cần một phát vô bụng đủ kết liễu đời ông”. - Tôi chỉ tay vô cái bụng phê - “Tôi chỉ biết có vậy thôi”.

Tiếng nói của tôi xem chừng không có ép phê như thể có ai đó nói giùm.

“Easy hở?”

Tôi ngước nhìn thấy Alamo Weir đang bước qua dãy hành lang hẹp. Mọi người bên trong phòng đứng dậy nhìn về phía tôi.

Alamo nhỏ người, trông có vẻ già trước tuổi. Da mặt nhăn nheo, nhợt nhạt, bước đi hơi cà nhắc. Chuyện đó xảy ra lúc hắn xô xát với bọn găng tơ người Ý ở San Quentin; hắn giết chết tay thủ lĩnh, nhưng lãnh cái chân đi cà thọt để nhớ đời. Có thật hay không tôi không rõ. Alamo là một tên tội phạm hình sự bệnh hoạn, chỉ biết nói dối, lường gạt và giết người. Không ai có thể biết rõ chuyện thật nói về hắn.

“Alamo”, tôi nhìn quanh gian phòng.

“Ra ngoài kia, thằng béo” - Alamo nhìn về phía gã mặc bộ đồ xanh. - “Vô đây, Easy. Ta đi kiếm gì uống giải khát”.

Bưức qua lôi đi đông nghẹt người, tôi muốn nghẹt thở. Bất cứ tên nào cũng sẵn sàng dí dao vô người tôi. Tôi chỉ còn có nước dựa dẫm vào thế lực Alamo.

Ra tới ngoài, hắn mới nói. “Qua bên nhà Doloress kia”, hắn đi cùng với tôi băng qua đường chỗ quầy bán bánh hot dog cay. Tôi mua cho hắn bốn cái, đồ gia vị, một ly cà phê đen.

“Cà phê thơm tho hơn gia vị”. - Hắn nháy mắt nhìn tôi. Đàng kia bày chiếc ghế đá gần chỗ tấm bê tông nhỏ ra nhìn ra bãi đậu xe bên cạnh. Chỗ đó là văn phòng của Alamo.

“Có việc gì đấy, Easy?” - Hắn hỏi vừa ăn tới chiếc bánh thứ ba.

“Cậu cũng khéo xâm nhập vô chỗ này, gặp ai cũng muốn đuổi ra”.

Hắn gật đầu vừa nhai vừa nói theo: - “Tớ đã từng xâm nhập vô những căn hộ ở khu Berverly Hills. Tớ giết sạch mấy tên bảo vệ nhà nghề. Quơ hết đồ đạc trong buồng ngủ trong khi mọi người còn ngủ say, xong rồi trở xuống nhà dưới, ngồi ăn uống đùa giỡn với con chó bảo vệ. Trong phút chóc, tớ làm giàu, chuyện như đùa. Cậu biết là tớ đột nhập vô gỡ hết bóng đèn”.

“Có bữa nghe động bà chủ nhà trên lầu chạy xuống. Tớ thủ sẵn con dao, cậu có biết không?”

Tôi hiểu quá. Tôi đã từng ngồi tù hai bữa với Alamo.

“Tớ định cắt cổ con mẹ này, không hiểu sao lại thôi, tớ đứng đó khóc thét. Khóc thét mới lạ chứ! Cậu biết không tớ la lên, tớ nói xin lỗi đói bụng quá. Bà chủ nhà tha cho. Cậu biết sao không, bà bước tới ôm chầm lấy tớ”. Kể xong Alamo phá ra cười, quỷ sa tăng mà nghe được phải khoái chí. - “Tớ làm tình dữ quá đến nỗi con mẹ có bữa gọi máy tới. Chồng con mẹ là chủ nhà băng có tiếng. Tớ nói, tớ sẽ đụng xe cho hắn chết để con mẹ làm chủ luôn con “bòi” chất lượng này suốt cả ngày”.

“Cậu biết đó, tớ giết chết một tên đang ngồi trong xe. Tớ không biết hắn là ai”.

“Vậy là”, - tôi nói xen vô. Mỗi khi nghe Alamo kể chuyện tôi phải chặn ngay lại, nếu không, hắn chỉ nói về phần hắn. - “Làm sao cậu đột nhập vô chỗ gắn đầy thiết bị báo động có khóa cửa an toàn được”.

“Được thôi”.

“Đó là chỗ phố Robertson at Pico. Ngay bên kia chỗ quán bán bánh hot dog”.

“Bánh hot dog cay hở?”

Tôi gật, rồi đưa đúng địa chỉ và họ tên cho Alamo.

“Chừng nào cậu muốn lấy”, hắn hỏi.

“Sớm chừng nào hay chừng đó. Có thể sớm hơn”.

“Sáng mai tớ gọi, hay là bữa khác?”

“Vài bữa nữa, tôi mới về nhà. Tôi nhắn lại cho cậu được không?”

“Đừng nhắn chỗ khách sạn. Quanh đó có mấy tay hay hỏi thăm này nọ, chúng sẽ báo không có tớ ở đó, cậu gọi đến quán bar Remo’s on First, ở đó có người nhận. Tôi sẽ nhờ nhắn lại, sau đó bọn mình sẽ gặp sau”.

“Không nên kể ra chuyện bọn mình làm gì, nhớ chưa?”

“Yên chí đi, Easy. Tớ đâu có dại gì”.

Hắn nói chắc như bắp.

“Thế được rồi”, tôi nói “Tôi phải lo cho xong”.

Alamo đặt tay lên tay tôi.

“Cậu chớ nóng nảy vì bọn đó, Easy”.

“Bọn nào?”

“Bon chỗ cậu đang ở, chả biết gì sất. Bọn chúng có bao giờ biết một tên da trắng chân chính là thế nào. Bọn chúng chỉ biết đó là TV và tạp chí Look. Bọn chúng đâu biết, bị bọn da trắng đã cắt bỏ phần trợ cấp.

Tôi thích Alamo ở chỗ, tuy hắn kỳ quái nhưng có cái nhìn phân minh về thế giới hiện hữu hơn những người khác.

“Tôi không căm ghét bọn chúng”, tôi nói “Tôi sợ thì đúng hơn. Sợ bọn chúng giết tôi vì dám hít thở khí trời”.

“Vậy thì đúng quá rồi”.

nói. Từ đó tôi có thêm một người bạn ở thư viện. Tôi có thể sưu tầm các tư liệu thông tin cần thiết. Nàng Eto yêu tôi. Một tình yêu không như cách thông thường của người Mỹ. Nàng có thể nuôi tôi suốt cuộc đời mà không than trách. “Nhà ông E
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.